Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 169: CHƯƠNG 169: KIẾP HẬU DƯ SINH

Bên ngoài, Trương Định nghe lời phu nhân, không chút lay động, khẽ cười một tiếng nói:

- Phu nhân, tiểu thư mời xuống xe rồi hãy nói.

- Ngươi thật sự phải tuyệt tình vậy sao?

Phu nhân mặt xám như tro, Trương Định không đáp ứng thỉnh cầu của bà, hiển nhiên có ý định diệt cỏ tận gốc.

- Phu nhân.

Giọng Trương Định lạnh lẽo:

- Nếu như các người ngoan ngoãn phối hợp, tại hạ sẽ cho các người toàn thây. Còn nếu không thì... Ha ha, nói ra thật xấu hổ, tại hạ đối với phu nhân ngưỡng mộ đã lâu, chỉ tiếc ngày đó bất lực. Nhưng trước khi phu nhân chết, ta muốn thỏa mãn nguyện vọng đó của mình!

Trong xe, thân thể mềm mại của phu nhân run rẩy không ngừng, hai bàn tay nắm chặt, ngón tay trắng bệch.

Bà có thể tưởng tượng, nếu Trương Định thực sự muốn làm càn làm bậy với mình, số phận của bà sẽ ra sao.

- Đồ lòng lang dạ sói!

Thúy Nhi nhịn không nổi, tức giận mắng.

Trương Định cười lạnh:

- Thúy Nhi, hy vọng đến lúc các người bị lột sạch xiêm y vẫn còn có thể chửi rủa.

Một trong số những võ giả còn sống cười càn rỡ:

- Thúy Nhi, đợi lát nữa ca ca sẽ yêu chiều ngươi.

Thúy Nhi sắc mặt tái đi, đứng rụt về phía sau Dương Khai.

Trong xe, ba nữ nhân đều run rẩy không ngừng, khiến cỗ xe cũng phải lắc lư.

- Phu nhân, cho người thời gian mười hơi thở, tự mình xuống xe, ta cho người được ra đi thanh thản, cũng sẽ an táng người cẩn thận.

Trương Định nói thông điệp sau cùng.

Phu nhân nhắm nghiền hai tròng mắt, hai hàng lệ tuôn rơi, nắm chặt tay nữ nhi, vẻ mặt tuyệt vọng.

Một lát sau, bà hạ quyết tâm, mở mắt nhìn con gái, cười thê lương, trong mắt hiện rõ vẻ kiên quyết.

Thà chết một cách nhẹ nhàng còn hơn bị người khác lăng nhục.

Đang định đứng dậy, bà lại bị Dương Khai ấn xuống, hắn chậm rãi lắc đầu nhìn bà.

Mười hơi thở trôi qua rất nhanh.

Giọng Trương Định lộ vẻ thiếu kiên nhẫn vang lên:

- Xem ra, phu nhân muốn ban cho tại hạ cơ hội này rồi. Nếu đã vậy, Trương mỗ đành mạo phạm!

Dứt lời, Trương Định đưa tay vén màn xe, định bước vào bên trong.

Nhưng không đợi bước chân hắn hạ xuống, một khuôn mặt tối tăm, lem luốc liền đập vào mắt hắn. Người này nhếch mép cười với hắn, lộ ra hai hàng răng trắng tinh.

Tên ăn mày! Gương mặt này rõ ràng chính là khuôn mặt tên tiểu ăn mày mà trước đó vài ngày chính mình đưa tới.

Trương Định kinh hãi biến sắc. Mọi tâm tư của hắn đều đặt trên người phu nhân, căn bản không hề phát hiện trong xe còn có người khác. Hắn kinh hãi rồi lại giận dữ, nghĩ mình đường đường một cao thủ Chân Nguyên cảnh, lại bị một tên ăn mày làm cho hoảng sợ, quả là mất hết mặt mũi.

Không chần chừ, Trương Định giơ tay chộp lấy Dương Khai, định ném hắn đi.

Dương Khai không tránh không né, song quyền trông như nhẹ bỗng, không chút lực đạo, nhưng lại nhanh chóng đánh ra. Trong chớp mắt, hắn liền liên tiếp đấm vào lồng ngực Trương Định bốn năm quyền.

Tốc độ thật nhanh! Trương Định lại giật mình, nhưng chợt lại cười lạnh:

- Chết đi!

Gã không cảm nhận được lực phá hoại mạnh mẽ từ nắm đấm của tên ăn mày này, chỉ cho là đối phương đánh lung tung. Gã vung tay tóm lấy Dương Khai ném ra ngoài, miệng quát:

- Giết!

Mấy tên thủ hạ của Trương Định nghe lệnh liền xuất động, đao quang kiếm ảnh chớp lóe, ồ ạt vây đánh Dương Khai.

- Tiểu ăn mày!

Thúy Nhi kinh hãi kêu lên, không ngờ Dương Khai bình tĩnh như thế chỉ là giả bộ, vừa ra tay đã bị Trương Định nhìn thấu rồi.

Còn chưa dứt lời, sắc mặt Trương Định đột nhiên lộ vẻ phấn khích. Nửa thân người xông vào trong xe, đứng sững, sắc mặt bừng đỏ, con ngươi lồi ra, nhìn thật khiếp sợ.

Ngay sau đó, cùng với tiếng nổ vang, máu tươi bắn tung tóe từ lồng ngực Trương Định, luồng nguyên khí nóng bừng trong người gã dâng lên hỗn loạn.

Trương Định sợ đến khiếp vía kinh hồn, gan mật nứt toác. Lúc này, gã mới nhận ra mấy quyền tên ăn mày kia vừa đánh vào mình ẩn chứa lực lượng vô cùng khủng khiếp.

Vội vàng vận chuyển chân nguyên nội thể, áp chế chấn động ở lồng ngực.

Thình thịch thình thịch thình thịch... Âm thanh liên tiếp truyền ra, lồng ngực Trương Định máu thịt be bét, gã kêu thảm một tiếng rồi rời khỏi xe.

Không hổ là cao thủ Chân Nguyên cảnh, sự phòng ngự mạnh mẽ của chân nguyên trong cơ thể căn bản không phải người bình thường có thể so sánh được. Bốn năm phát Viêm Dương Bạo của Dương Khai không dễ dàng đánh ra, hơn nữa còn là Viêm Dương Bạo sau khi có cảm ngộ, ra tay không để lại dấu vết, nhưng cũng chỉ có thể khiến gã trọng thương, chưa thể đoạt mạng.

Máu tươi và thịt nát từ lồng ngực Trương Định bắn ra làm đẫm đầu mặt ba nữ nhân. Lúc Trương Định rời khỏi, các nàng cũng đi theo thét lên kinh hãi.

Cùng lúc đó, thủ hạ của Trương Định cũng càng thêm đao kiếm dí lên người Dương Khai, nhưng bọn chúng chỉ nhìn thấy bóng dáng Dương Khai mờ ảo, rồi đột nhiên biến mất không dấu vết, mọi công kích đều hụt hẫng.

Bộ pháp đã cảm ngộ hơn một tháng nay, cuối cùng cũng phát huy tác dụng vào thời khắc quan trọng này.

Địa Ma bọc lấy Phá Hồn Chùy, khặc khặc cười quái dị, hóa thành một chùm hắc khí gây hỗn loạn lòng người, khiến kẻ nghe phải phát sợ, bay lượn bên cạnh mấy tên võ giả, khiến bọn chúng hoảng loạn luống cuống tay chân.

- Cái thứ quỷ gì vậy?

Có tên biến sắc, vừa hét lên, thân hình Dương Khai nhoáng lên, xuất hiện phía sau hắn, hung dữ xuất quyền, giáng thẳng vào lưng hắn.

Người này thực lực không cao, ám kình Viêm Dương Bạo thâm nhập cơ thể, căn bản không thể hóa giải hay chống đỡ như Trương Định. Nguyên khí nóng rực dâng trào, sắc mặt hắn bỗng chốc đỏ ửng.

Địa Ma thừa cơ mang theo Phá Hồn Chùy chui vào trong cơ thể hắn. Khi lão chui ra, thân thể người này liền vỡ tung, hóa thành một vũng máu.

Tiếng cười quái dị khặc khặc càng khiến người ta kinh hãi. Địa Ma vốn là lão ma đầu ngàn năm, tuy giờ đây năng lượng thần hồn suy giảm, nhưng trong tiếng cười vẫn ẩn chứa sức mạnh khiến lòng người kinh hãi khủng hoảng.

Dương Khai phối hợp với lão, có thể nói là đánh đâu thắng đó, thế không thể cản.

Chưa dùng hết bộ pháp, mấy tên thủ hạ của Trương Định đều đã bị xử tử, tan xương nát thịt.

Cho tới giờ khắc này, Trương Định khó khăn lắm mới hóa giải được Chân Dương kình của Dương Khai. Sắc mặt gã dữ tợn, điên cuồng nhìn chằm chằm Dương Khai, như không thể tin nổi gầm nhẹ:

- Ăn mày, hóa ra ngươi luôn giả heo ăn thịt hổ!

Vốn bị gã cho rằng chỉ là tên ăn mày bình thường, giờ phút này lại trở thành trở ngại lớn nhất phá hoại kế hoạch của gã, Trương Định làm sao có thể giữ bình tĩnh? Huống chi, vừa rồi gã không kịp đề phòng còn bị thiệt hại lớn trong tay Dương Khai, giờ phút này hai mắt đỏ ngầu, nhìn Dương Khai như muốn nuốt sống.

Dương Khai máu đầy người, lẳng lặng đứng đó nhìn gã, thản nhiên nói:

- Ngươi còn mấy phần sức lực để chiến đấu?

Dương Khai đoán, trừ phi vận dụng Tinh Ngân, bằng không hắn căn bản không phải đối thủ của gã. Nhưng Tinh Ngân này tuy uy lực lớn, song thời gian ngưng tụ công lực quá lâu, căn bản không thích hợp cho cuộc chiến sinh tử chớp nhoáng.

Nhưng lúc này Trương Định cũng không ở thời kỳ đỉnh phong. Trước đó giao chiến với Ngô lão, gã bị thương không nhẹ, sau đó lại bị mình đánh lén, máu thịt lồng ngực be bét, thực lực cơ thể gã còn lại bao nhiêu khó mà nói được.

Dương Khai không sợ gã!

- Cho dù chỉ còn lại hai phần, cũng đủ để giết ngươi!

Trương Định nổi giận gầm lên một tiếng, trường kiếm trên tay lấp lánh chập chờn, triển khai thân pháp lấn gần Dương Khai, vung ra mấy mũi kiếm sắc bén, hòng đoạt mạng Dương Khai.

Không đợi kiếm chiêu của gã triển khai hoàn toàn, Địa Ma bọc Phá Hồn Chùy đã giao chiến với gã. Tiếng cười khặc khặc không ngừng vang vọng bên tai, bị trọng thương, Trương Định lại không cách nào phá giải sự phong tỏa của Địa Ma, bất giác gầm lên quái dị:

- Đây là bí bảo gì vậy!

Hắn cũng là người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, kiến thức sâu rộng, nhưng trước giờ chưa từng thấy loại bí bảo nào quỷ dị như Phá Hồn Chùy. Không cần có người điều khiển, mà tự nó xuất chiêu tấn công, hơn nữa trong đó còn phát ra tiếng cười kinh hồn táng đảm, hiển nhiên là đã có linh trí.

Quả nhiên là tà môn!

- Bí bảo lấy mạng ngươi!

Giọng Dương Khai đột nhiên từ phía sau gã truyền tới, Trương Định lông tóc dựng đứng. Rõ ràng gã vừa thấy Dương Khai đứng cách mình không xa, sao đột nhiên lại ở ngay sau lưng mình rồi?

Định thần nhìn kỹ lại, gã thấy tên ăn mày đứng trước mặt, mơ hồ mờ ảo, nhưng đó chỉ là một tàn ảnh.

Vội vàng rút kiếm, trở tay đâm tới, nhưng lại rơi vào không trung.

Dương Khai đã thi triển bộ pháp vọt đến bên trái gã, không chút do dự tung ra một quyền. Trương Định khó lòng phòng bị, cả cánh tay phát ra một tiếng nổ tung, trong nháy mắt rũ xuống.

Một quyền làm nát xương bả vai của gã.

Hơn nữa, nguyên khí xâm nhập vào cơ thể gã tương đối tinh thuần, căn bản không phải một võ giả Khí Động cảnh có thể có được. Điều này khiến Trương Định càng thêm kinh hãi.

Tuy rằng số lần song tu cùng Tô Nhan ít ỏi, nhưng Hợp Hoan Công có hiệu quả rõ ràng đối với độ tinh thuần của nguyên khí. Nguyên khí trong cơ thể Dương Khai tinh thuần hơn nhiều so với cảnh giới hiện tại của hắn nên có, tất cả đều là nhờ Hợp Hoan Công.

Địa Ma nhân cơ hội lấn tới, Phá Hồn Chùy va chạm vào trường kiếm của gã, truyền đến tiếng đinh đinh đang đang.

Một chủ một nô, phối hợp ăn ý, hoàn mỹ không tì vết, làm cho Trương Định trở nên luống cuống tay chân. Chỉ giao chiến chưa đến thời gian nửa chén trà, thân hình liền lảo đảo, máu tươi đầm đìa.

Tâm thần chấn động, Trương Định nào còn ý chí chiến đấu? Nếu không tháo chạy, gã nghĩ mình ắt phải bỏ mạng tại đây rồi. Nhưng Dương Khai và Địa Ma căn bản cũng không cho gã có cơ hội chạy thoát, một trước một sau, hoàn toàn phong tỏa đường lui của gã.

Viêm Dương Bạo lại đánh ra, Trương Định nôn ra một ngụm máu tươi, tâm thần hoảng loạn, rời rạc. Địa Ma thừa dịp bọc lấy Phá Hồn Chùy chui vào trong cơ thể gã.

Thần sắc Trương Định bỗng chốc mê man, đôi mắt dần dần mất đi thần thái, ngay sau đó ngã gục xuống đất.

Một lát sau, Địa Ma lại xuất hiện, theo đó là tiếng cười sằng sặc ngang ngược cùng tiếng nhai nghiến, hóa thành hắc khí rồi tiêu tan trên đầu ngón tay Dương Khai.

Trận chiến này, Địa Ma có thể nuốt được mấy bộ thần hồn, quả là đại bổ!

Đứng yên thở hổn hển, Dương Khai cảm thấy toàn thân như mất hết sức lực.

Lần này hắn không dùng đến Bất Ngạo Chi Ngao, bởi vì cuộc chiến đấu với Trương Định vẫn chưa thể mang đến cho hắn áp lực và nguy cơ sinh tử gì.

Nhưng Dương Khai có thể nhận ra, thực lực của mình vẫn là quá thấp!

Nếu không phải Trương Định đã bị thương trước đó, nếu không phải hắn đánh lén đắc thủ, nếu không trong đan điền còn Dương dịch dự trữ, hắn làm sao có thể chính diện giao đấu với một cao thủ như vậy?

Riêng Viêm Dương Bạo, chỉ cần ba chiêu, cũng đủ để rút cạn toàn bộ nguyên khí kinh mạch. Đổi lại bất kỳ một võ giả Khí Động cảnh nào, e rằng đều đã bỏ mạng.

Còn hắn, phải đánh vào Trương Định mười chiêu Viêm Dương Bạo, mới có thể hợp lực với Địa Ma đánh chết gã. Sự gian khổ trong đó, không sao kể xiết.

Hồi phục hồi lâu sau, Dương Khai mới từ từ đi tới cỗ xe ngựa thứ ba.

Tiếng bước chân tới gần, ba nữ nhân trong xe tinh thần căng như dây đàn. Giọng Thúy Nhi run rẩy truyền ra:

- Phải tiểu ăn mày không?

- Ừ.

Dương Khai đáp lại một tiếng uể oải.

Màn xe được vén lên, gương mặt lúng túng tái nhợt của Thúy Nhi hiện ra, phía sau nàng, phu nhân và tiểu thư cũng có vẻ hồi hộp nhìn Dương Khai.

- Bọn chúng đâu?

Thúy Nhi nhìn xung quanh.

- Chết rồi!

Thúy Nhi lập tức bịt miệng lại, như không thể tin nổi nhìn Dương Khai. Phu nhân và tiểu thư cũng bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Vốn tưởng rằng kiếp nạn khó thoát, không ngờ lại tuyệt cảnh phùng sinh. Sự chênh lệch giữa sống và chết này khiến người ta mất hết sức lực.

Thả lỏng trong chốc lát, ba nữ nhân trong xe đều cảm thấy toàn thân như mềm nhũn cả ra.

- Các người đừng nhúc nhích, ta đi xem còn tên nào sống sót không.

Dương Khai dặn dò một tiếng, xoay người đến bên đống lửa kiểm tra.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!