Theo lệnh của tên thủ lĩnh, đám thủ hạ lập tức xông lên, trói gô toàn bộ võ giả Nhân tộc và Hải tộc còn sót lại. Bất cứ ai phản kháng đều bị đấm đá túi bụi, mặt mũi sưng phù.
Những kẻ đi theo tên cao gầy này, bất kể tu vi ra sao, đều sở hữu tố chất thân thể cực kỳ cường hãn, vượt xa những người bên ngoài. Vì thế, chúng chẳng hề bận tâm đến sự phản kháng của Nhân tộc hay Hải tộc, nhanh chóng trấn áp tất cả.
Tên cao gầy cười khẩy: "Ngoan ngoãn nghe lời, các ngươi còn có chỗ tốt. Nhưng nếu dám lỗ mãng, hắc hắc... hàng năm U Hồn Đảo chết không ít người, các ngươi tự mình suy xét đi."
Bọn người Bàng Chấn và Thiên Mạch sa sầm mặt, trong lòng sinh ra cảm giác bất an.
*
Cách đó trăm dặm, Dương Khai cau mày nhìn hai thi thể nằm trên mặt đất, khẽ thở dài.
Hắn vừa mới đặt chân đến, vốn không muốn đại khai sát giới.
Nhưng hai tên này cứ bám riết không tha, muốn đuổi tận giết tuyệt, Dương Khai đành bất đắc dĩ phải hạ sát thủ.
Trong điều kiện không thể vận dụng Thánh Nguyên, người có thể dùng lực lượng thân thể để chiến đấu ngang ngửa với Dương Khai trên toàn Tinh Vực chỉ sợ cũng đếm không đủ một bàn tay. Hai tên này chỉ là lâu la tiểu tốt, làm sao có thể là đối thủ của Dương Khai?
Chỉ hai ba chiêu đã gục ngã!
Dương Khai cướp lấy Nhẫn Không Gian của bọn họ, lúc này mới rời đi.
Sau nửa canh giờ, lại có võ giả đến đây, thấy hai cổ thi thể trên mặt đất, không khỏi biến sắc, vội vàng quay về U Hồn Đảo hồi báo tình hình.
Lúc này, Dương Khai đã chạy xa mấy trăm dặm.
Trong một nham động tự nhiên bên bờ biển, Dương Khai ngồi xếp bằng. Hang động ẩm ướt, vốn không thích hợp để trú ngụ, nhưng Dương Khai không bận tâm.
Hắn ngồi xuống đất, thử vận chuyển Thánh Nguyên trong cơ thể, thử liên lạc với U Ám Tinh nhưng đều thất bại. Nơi quỷ dị này đã ngăn cản hắn kết nối với U Ám Tinh, khiến ưu thế lớn nhất của hắn hoàn toàn biến mất.
Dương Khai nhăn mặt.
Cũng may, tuy Thần Niệm bị áp chế, nhưng vẫn có thể sử dụng được. Bằng không, hắn đừng mong dùng được Nhẫn Không Gian, càng không thể sử dụng Bí Bảo trong người.
Vô luận là sử dụng Nhẫn Không Gian hay Bí Bảo đều cần Thần Niệm làm cầu nối. Một khi không thể vận dụng Thần Niệm, vậy những thứ này cũng trở nên vô dụng.
Điều này làm cho Dương Khai an tâm một chút.
Nghĩ ngợi, hắn lấy Nhẫn Không Gian của hai người lúc nãy ra, bắt đầu dò xét vật phẩm của bọn họ.
Với tài sản của Dương Khai hiện nay, đương nhiên không coi tài phú của hai võ giả bình thường vào đâu, nhưng hắn có thể dựa vào các loại vật phẩm mà dò xét tình hình U Hồn Đảo, cho nên trước khi đi hắn mới lấy Nhẫn Không Gian của chúng.
Tu vi hai người kia vốn không cao, cấm chế trên Nhẫn Không Gian dễ dàng bị Dương Khai phá giải.
Cẩn thận tìm kiếm, Dương Khai phát hiện hai người này cực kỳ nghèo túng. Trong nhẫn trừ lương thực ra, chỉ có một ít Thánh Tinh, vài món Bí Bảo cấp thấp, vài bộ Võ Điển Bí Tịch tầm thường, cùng với mấy bình ngọc.
Thánh Tinh ở đây không có ích gì, Thánh Nguyên không dùng được, Thánh Tinh sao có tác dụng?
Bí Bảo và Võ Điển Bí Tịch Dương Khai cũng không để ý.
Hắn lấy mấy bình ngọc ra, đổ ra một viên Đan Dược màu xám tro.
Vừa cầm lên, Dương Khai liền nhíu mày khinh thường.
Với thân phận Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, hắn liếc mắt đã nhận ra viên Đan Dược này luyện chế không hoàn chỉnh. Tuy không thể nói là thất bại, nhưng tuyệt đối không phát huy được toàn bộ công hiệu của nguyên liệu. Thủ pháp luyện chế cực kỳ kém cỏi, Dược Lực của nguyên vật liệu cũng không được ngưng luyện triệt để.
Viên Đan Dược này chỉ là mấy loại vật liệu trộn lẫn, là một sản phẩm thất bại!
Nhưng nghĩ lại ở đây không thể vận dụng Thánh Nguyên, Dương Khai liền hiểu ra.
Dưới tình huống không dùng được Thánh Nguyên, Luyện Đan Sư không có biện pháp ngưng luyện nước thuốc, phát huy hoàn toàn tác dụng của vật liệu. Đại khái cũng vì nguyên nhân này mới dẫn đến viên Đan Dược này luyện chế không hoàn chỉnh.
Tuy rằng với nhãn giới và trình độ chuyên nghiệp của Dương Khai, căn bản coi thường loại Linh Đan này, nhưng hắn vẫn rất hiếu kỳ với tác dụng của nó.
Những Linh Đan mà hắn biết từ trước tới giờ đều không giống với loại này, điều này làm cho hắn lấy làm kỳ lạ.
Quan sát một hồi, lại ngửi mùi vị Đan Dược, Dương Khai xác định không có độc, dứt khoát há miệng, nuốt chửng một viên.
Một lát sau, Dương Khai cau mày, lộ vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm: "Thì ra là thế, trách không được tố chất thân thể của bọn họ đều không tệ, nguyên nhân chính là nhờ viên Đan Dược này!"
Sau khi cảm nhận, hắn lập tức hiểu ra tác dụng của nó.
Đây chính là Đan Dược dùng để Tôi Luyện Thân Thể!
Sau khi dùng viên Đan Dược đó, Dương Khai cảm thấy một luồng nhiệt lưu ấm áp từ bụng, chảy khắp tứ chi bách hài, cải tạo Lục Phủ Ngũ Tạng và gân cốt, thúc đẩy thân thể phát triển.
Một viên Đan Dược, tác dụng đối với Dương Khai cực kỳ bé nhỏ, gần như không đáng kể.
Nhưng đối với những võ giả không chuyên rèn luyện thân thể mà nói là có chút trợ giúp. Nếu như có thể quanh năm suốt tháng uống loại Linh Đan này, tuyệt đối có thể tăng tố chất thân thể lên.
Chỉ sợ đây chính là nguyên nhân võ giả trên U Hồn Đảo có tố chất thân thể cường hãn hơn Nhân tộc và Hải tộc rất nhiều!
Bọn họ đều dùng loại Linh Đan này!
Trên U Hồn Đảo không thể sử dụng Thánh Nguyên, Thần Niệm cũng bị áp chế đến cực hạn, nhưng võ giả sinh sống ở đây lại tìm được một phương thức khác để trở nên cường đại. Sự tồn tại của U Hồn Đảo quả nhiên không phải không có đạo lý.
Dương Khai cũng cảm thấy rất hứng thú với loại Linh Đan này.
Nhưng hắn không biết Đan Phương, cũng không biết nguyên vật liệu, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.
Ra khỏi hang, Dương Khai nhìn ra xa. Hắn có thể mơ hồ thấy được ở trung tâm U Hồn Đảo có một tòa thành trì, kia hẳn là nơi cư dân U Hồn Đảo sinh sống. Giữa thành trì có một tòa kiến trúc cao ngất, gần như chạm trời, không thấy điểm cuối.
Dương Khai thu hồi ánh mắt, nhìn về phía biển, không chần chờ thả người nhảy xuống biển rộng, bơi đi.
Do không thể dùng Thánh Nguyên, hắn chỉ có thể dùng phương thức di chuyển nguyên thủy nhất dưới nước.
Giờ hắn đã đoán ra U Hồn Đảo tuyệt đối là một không gian độc lập, giống như năm đó lúc hắn mới vào Tinh Vực, xui xẻo đi vào Huyền Không Đại Lục vậy. Nơi này có Pháp Tắc Thiên Địa của chính mình, không chịu ảnh hưởng của U Ám Tinh.
Nếu là không gian độc lập thì sẽ có một cực hạn. Dương Khai muốn tìm cái cực hạn đó, thử xem có thể đánh vỡ nó để thoát ra hay không.
Nếu không được thì tìm biện pháp khác, tỷ như tìm Đảo Chủ U Hồn Đảo hỏi thăm tình hình, chắc chắn Đảo Chủ phải hiểu rõ tình hình hơn hắn nhiều.
Nước biển lạnh như băng, tốc độ Dương Khai cực nhanh.
Dưới biển sâu có vô số Hải Thú hung tàn dữ tợn. Tuy nhiên, dưới quyền cước của Dương Khai, chúng đều nổ tung thành bột phấn.
Liên tiếp mấy ngày, Dương Khai phát hiện những Hải Thú này khác biệt với ngoại giới. Tố chất thân thể của chúng vượt xa cùng chủng tộc bên ngoài, khiến việc tiêu diệt chúng cũng làm Dương Khai mất không ít khí lực.
Trong mấy ngày này thỉnh thoảng Dương Khai thấy có mấy chiếc thuyền rời bến, đi quanh một vùng biển.
Hẳn là thuyền của cư dân U Hồn Đảo. Xem bọn hắn bận bịu chăm chú, dường như đang tìm kiếm cái gì đó dưới biển.
Dương Khai không muốn bại lộ hành tung cho nên cố gắng tránh bọn họ.
Những con thuyền này chỉ có thể hoạt động ở gần biển, xa một chút bọn họ không dám tới, dù sao càng ra xa nguy hiểm càng lớn. Những Hải Thú kia không đánh lại Dương Khai không có nghĩa là chúng yếu.
Liên tiếp mấy ngày sau, Dương Khai không thu hoạch được gì, dần dần không thấy bóng người nữa, nhưng hắn vẫn tiếp tục thăm dò.
Một ngày nọ, giữa biển rộng mênh mông, Dương Khai bỗng phát hiện ra điều gì đó, vội vàng ngưng Thần Niệm nhìn về phía trước.
Một màn sương mù mỏng đa sắc, phát ra hào quang rực rỡ, đập vào tầm mắt Dương Khai.
Dương Khai lập tức phấn chấn, nhanh chóng tiến qua.
Đã nhiều ngày nhìn quanh chỉ có một cảnh sắc quen thuộc, căn bản không có biến hóa. Đối với Dương Khai, đó là một loại đau khổ. Giờ bỗng nhiên có biến hóa nên hắn vô cùng mừng rỡ.
Không quản hào quang kia là cái gì, dù gì cũng tốt hơn cảnh biển nhàm chán.
Không lâu sau, Dương Khai đã tới được đó.
Nhưng cảnh tượng nơi đây lại làm Dương Khai hơi thất thần.
Giữa biển rộng lại xuất hiện một mảng hoa sen!
Đếm sơ sơ cũng có ít nhất mấy chục đóa Hải Liên đủ màu sắc tranh nhau nở rộ: màu hồng nhạt, màu xanh, màu bạc, màu vàng. Mỗi đóa đều tản ra Linh Khí dày đặc.
"Hải Liên?" Dương Khai cau mày.
Bất quá đây không phải Hải Liên bình thường mà là tài liệu luyện đan trân quý.
Dương Khai sáng mắt bơi lên, tới trước một đóa Hải Liên màu xanh, đưa tay lấy một cánh hoa bỏ vào miệng nhai.
Một lát sau, ánh mắt hắn sáng rực, không khỏi cười ha hả: "Thì ra tài liệu để luyện chế viên Đan Dược kia chính là vật này!"
Trước đó hắn rất hứng thú với Linh Đan, chỉ tiếc không biết nguyên liệu là gì. Không ngờ lần này chó ngáp phải ruồi, dễ dàng tìm được.
Nghĩ vậy, chắc mấy chiếc thuyền lúc trước đụng phải cũng đang tìm Hải Liên này.
Chỉ tiếc bọn họ chỉ có thể hoạt động ở gần biển nên bỏ lỡ một mảng Hải Liên này.
Dương Khai vui vẻ thu hoạch toàn bộ, dùng thủ pháp đặc thù để bảo tồn, rồi bỏ vào Nhẫn Không Gian.
Sau khi dò xét, hắn phát hiện những Hải Liên này căn cứ vào màu sắc mà Dược Hiệu cũng khác nhau. Màu hồng nhạt có Dược Lực thấp nhất, tiếp đến là màu xanh, màu bạc, và mạnh nhất là màu vàng.
Hải Liên có Dược Lực càng mạnh, số lượng càng ít. Hải Liên màu vàng chỉ có một đóa mà thôi, thanh cao nằm ở trung tâm hồ Hải Liên.
Màu bạc cũng không nhiều, tổng cộng chỉ có sáu đóa, vô cùng trân quý.
Những tài liệu này khi vào tay Dương Khai có thể phát huy tác dụng to lớn. Với trình độ của hắn, hoàn toàn có thể tự suy luận ra Đan Phương của Linh Đan tôi luyện thân thể, đến lúc đó có thể tự mình luyện chế.
Hắn không định bỏ qua bất kỳ một gốc Hải Liên nào.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn