Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 171: CHƯƠNG 171: VIÊM DƯƠNG TAM ĐIỆP BẠO VÀ BỘ PHÁP

Mấy ngày sau đó, Dương Khai vẫn ở lại Hải Thành, thưởng ngoạn phong cảnh hữu tình nơi đây. Cảnh sắc ven biển quả thật đẹp không sao tả xiết, không khí lại trong lành sảng khoái, đúng là một nơi lý tưởng để dừng chân.

Trong các quán trà, tửu lầu, Dương Khai nghe được không ít chuyện kỳ thú chỉ có ở thành trì ven biển, cũng là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến kỳ quan Hải Thị Thận Lâu.

Cảnh đẹp này thực sự khiến hắn có chút lưu luyến không nỡ rời đi.

Gần nơi đây cũng có tông môn, hơn nữa số lượng không hề ít.

Nếu phân chia cấp bậc, xem Bát Đại Gia ở Trung Đô là thế lực siêu cấp, thì những tông môn như Lăng Tiêu Các cùng lắm cũng chỉ được xếp vào hạng hai. Tông môn ở nơi này cấp bậc không đồng đều, có hạng nhất, cũng có hạng hai, hạng ba.

Thậm chí, mơ hồ còn có sự tồn tại của những thế lực có thể sánh ngang với thế lực siêu cấp.

Những thế lực này không giống với các thế lực trong đất liền, họ chiếm cứ các hòn đảo trên biển, độc hưởng toàn bộ tài nguyên tu luyện trên đó. Có thể nói nơi đây là chốn địa linh nhân kiệt, phong cảnh tuyệt mỹ, vì thế cũng thu hút vô số người đến bái sư học nghệ.

Tuy nhiên, trong Hải Thành, ngoài một vài gia tộc có thế lực ra thì rất hiếm khi thấy võ giả lui tới. Sau khi tìm hiểu nguyên nhân, hắn mới biết đại khái là do các thế lực này đều phân bố trên hải đảo, năng lượng thiên địa trên đảo dồi dào hơn đất liền nên tốc độ tu luyện cũng nhanh hơn. Bình thường võ giả sẽ không đến đất liền, trừ khi có việc thực sự cần thiết. Vì thế, võ giả trong Hải Thành không những ít ỏi mà thực lực cũng không cao.

Dương Khai ngắm hết sự phồn hoa của Hải Thành rồi lại ra bờ biển dạo bước, tận mắt chứng kiến thủy triều lên xuống, sóng biển trập trùng. Trong tiếng sóng vỗ, đầu óc Dương Khai chợt lóe lên một tia linh quang, hắn mơ hồ nắm bắt được sự cảm ngộ của mình đối với võ đạo của Lão Ngô.

Đó là sự tự nhiên chứ không hề gượng ép, giống như sóng biển vỗ bờ, lớp sóng sau cao hơn lớp sóng trước, khi gặp phải vật cản thì vỡ tan thành ngàn vạn bọt sóng rồi lại hợp thành dòng chảy cuồn cuộn.

Trước mắt hắn, dường như có một cánh cửa lớn đang từ từ mở ra.

Không dám chậm trễ, tia linh quang đột nhiên xuất hiện này tuyệt đối là cơ duyên có thể gặp nhưng không thể cầu. Vì thế, Dương Khai đứng yên tại chỗ, từ từ dung hợp cảm ngộ của mình với võ đạo của Lão Ngô.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Dương Khai như đã ngủ thiếp đi, hắn đứng thẳng tắp trên bãi biển, bên tai chỉ còn tiếng gió biển gào thét và tiếng sóng vỗ rì rào. Đến khi Dương Khai mở mắt ra, khí chất toàn thân đã có chút thay đổi, tâm linh và thần khí lúc này như được thăng hoa và gột rửa một cách khó tả.

Bộ pháp tự sáng tạo được thi triển, thân hình Dương Khai trở nên hư ảo, chân đạp lên những con sóng đang vỗ bờ mà lướt đi như trên đất bằng, từ đầu ngọn sóng này nhảy sang đầu ngọn sóng khác, thân không dính một giọt nước.

Một lần chớp lóe, hai lần chớp lóe… Thân hình Dương Khai liên tiếp chớp động mười lăm lần, một hơi nguyên khí cạn kiệt, hắn “phụt” một tiếng rơi xuống biển, cả người ướt sũng.

Nhưng Dương Khai lại đang cười lớn, nhìn những con sóng bạc đầu trước mặt cuồn cuộn ập đến, hắn từ từ tung ra một quyền.

Viêm Dương Tam Điệp Bạo!

Không khí liên tiếp vang lên ba tiếng nổ trầm đục, ba luồng nguyên khí từ trong quyền phong bắn ra, xuyên thủng một lỗ lớn trên con sóng bạc đầu.

Đến giờ khắc này, Dương Khai đã hoàn toàn dung hợp võ đạo lĩnh ngộ được từ Lão Ngô vào cơ thể, hơn nữa còn có thêm một loại biến hóa của sóng biển.

Loại biến hóa này được Dương Khai lĩnh ngộ và đưa vào trong Viêm Dương Bạo. Hiện giờ, Viêm Dương Bạo đánh ra không còn là một lần bộc phát duy nhất, mà là ba luồng nguyên khí nối tiếp nhau tuôn ra, luồng sau mạnh hơn luồng trước, giống như sóng biển vỗ bờ, khiến người ta khó lòng phòng bị.

- Kỳ tài!

Địa Ma đã hoàn toàn câm nín. Mấy ngày trước, sự cảm ngộ của Dương Khai đã khiến lão kinh ngạc, không ngờ chỉ một thời gian ngắn sau, hắn lại có được sự lĩnh ngộ sâu sắc hơn trên cơ sở ban đầu.

Lẽ nào lão phu bế quan quá lâu, thế giới bên ngoài đã thay đổi đến mức này rồi sao?

Địa Ma ưu tư trong lòng.

Dương Khai ướt sũng từ dưới biển bò lên, lúc này hắn mới phát hiện cách chỗ mình không xa có một cô bé đầu tóc rối bù, da màu lúa mì đang ngây người nhìn mình.

Tiểu nha đầu này chỉ độ bảy, tám tuổi, đôi mắt to tròn long lanh, trên người mặc một chiếc áo vải thô vá chằng vá đụp, chân thì đi đất. Cái miệng nhỏ xinh đang hơi hé mở, gió biển thổi qua khiến cô bé vội ngậm miệng lại.

Người sống ven biển, có lẽ do gió biển thổi nhiều nên da dẻ thường không được trắng trẻo. Màu da của tiểu nha đầu này rất bình thường, mang lại cho người ta một cảm giác khỏe mạnh.

Dương Khai mỉm cười, tỏ vẻ lịch sự, ra hiệu mình không có ác ý. Hắn từng bước đi về phía cô bé, trong lòng cũng có chút tự trách, vừa rồi tỉnh lại từ trong cảm ngộ mà không hề để ý đến người bên cạnh, e rằng đã dọa cô bé sợ hãi rồi.

Nhìn sắc mặt cô bé có vẻ hoảng sợ, Dương Khai cũng không dám vận chuyển nguyên khí để hong khô quần áo, cứ để ướt sũng như vậy mà đi tới.

Hắn đến ngồi xổm trước mặt cô bé, nở một nụ cười thân thiện, giọng nói nhẹ nhàng:

- Tiểu cô nương, muội đang làm gì ở đây vậy?

Tiểu nha đầu chớp chớp đôi mắt to, vẫn nhìn hắn không chớp mắt, đôi mắt hồn nhiên ngây thơ không một gợn tạp chất. Bị ánh mắt như vậy nhìn chăm chú, cho dù chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, Dương Khai cũng cảm thấy có chút không tự nhiên. Nếu đổi lại là một người lòng mang hổ thẹn, e rằng sẽ lập tức được ánh mắt ấy gột rửa tâm hồn.

Một lúc sau, cô bé mới chìa hai tay ra, đưa thứ gì đó cho Dương Khai.

Dương Khai cúi đầu nhìn, thì ra là một con cá nướng.

Những người sống ven biển, đương nhiên cá là lương thực chính.

- Cho ta sao?

Dương Khai cảm thấy ấm áp trong lòng.

Cô bé khẽ gật đầu, nhét con cá nướng vào tay Dương Khai, sau đó xoay người chạy đi, để lại những dấu chân nhỏ xinh in hằn trên bãi cát, trông vô cùng đáng yêu.

Chạy chưa được bao xa, cô bé lại dừng lại, quay đầu nhìn Dương Khai.

Sau đó, cô bé lại lập tức quay trở lại, đi đến bên cạnh Dương Khai rồi kéo lấy áo hắn, dắt đi về một hướng.

Dương Khai không hề kháng cự, hắn không biết cô bé muốn làm gì nhưng một đứa trẻ đơn thuần đáng yêu như vậy chắc chắn không có ác ý.

Hắn đi theo cô bé một đoạn không xa, đến trước một căn nhà gỗ đơn sơ, cô bé chỉ tay vào bên trong.

- Vào trong đó sao?

Dương Khai hỏi, cô bé liền gật đầu.

Dương Khai khẽ cười, thầm nghĩ thì ra là cô bé muốn mời mình đến nhà chơi. Hắn chưa kịp nhấc chân bước vào thì đột nhiên một ông lão từ trong phòng bước ra. Ông lão tuổi tác đã cao, năm tháng đã để lại trên mặt ông những dấu vết vô tình, một chân đi lại cũng có vẻ không được lanh lẹ.

Ông lão nhìn cô bé và Dương Khai, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

Sợ nảy sinh hiểu lầm, Dương Khai vội nói:

- Lão nhân gia, tiểu cô nương này có phải người nhà của ông không?

Ông lão hiền từ mỉm cười, vẫy tay gọi cô bé:

- Tiểu Vũ, lại đây.

Cô bé lắc đầu, vẫn gắng sức kéo áo Dương Khai, muốn lôi hắn vào bên trong.

Ông lão mỉm cười nhìn Dương Khai nói:

- Nếu tiểu ca không chê thì hãy vào ngồi một lát. Tiểu Vũ sợ cậu bị lạnh nên muốn kéo cậu vào trong để hong khô quần áo đó.

Dương Khai lúc này mới hiểu ra, thì ra tiểu cô nương này đi rồi lại quay lại lôi mình đến đây là vì lý do này. Người ta có ý tốt như vậy, Dương Khai sao nỡ từ chối.

- Vậy làm phiền rồi.

Đi cùng Tiểu Vũ vào trong, Dương Khai lướt mắt nhìn một vòng, trong lòng không khỏi chua xót. Căn nhà này có thể nói là nghèo rớt mùng tơi, ngoài một chiếc giường và mấy chiếc chăn bông rách nát ra thì chẳng có gì khác.

Trong Hải Thành, Dương Khai đã từng chứng kiến cuộc sống xa hoa trụy lạc của những kẻ giàu có, nhưng ngay bên bãi biển cách Hải Thành không xa lại có hai ông cháu sống trong cảnh bần hàn khổ cực, cảnh tượng này thật sự khiến người ta đau lòng.

Tiểu Vũ bận rộn trước sau, châm lửa than, sau đó kéo Dương Khai đến gần đống lửa để hong khô y phục.

Đống lửa than này cũng được đốt trong phòng, dù sao bên ngoài gió biển quá lớn. Lửa cháy lên, khói bụi trong phòng cuồn cuộn khiến ông lão không khỏi ho khan vài tiếng.

Trong phòng không có ghế, Dương Khai cũng không để ý, liền ngồi bệt xuống đất cùng họ.

- Tiểu ca có lẽ là người luyện võ?

Ông lão đặt Tiểu Vũ lên đùi rồi hỏi Dương Khai.

- Lão gia làm sao biết?

Dương Khai có chút kinh ngạc. Hiện giờ hắn đang thu liễm khí tức, nếu không động thủ thì cho dù là võ giả Chân Nguyên Cảnh cũng khó mà phát hiện ra thân phận của hắn, trừ phi là một cao thủ Thần Du Cảnh đã tu luyện ra thần thức.

Nhưng không ngờ một ngư dân già bên bãi biển lại có thể nhìn ra. Điều này khiến Dương Khai có chút ngạc nhiên.

Ông lão ha ha cười:

- Tiểu ca đứng trên bờ biển mấy ngày không nhúc nhích, nếu là người bình thường thì sao chịu nổi?

- Những mấy ngày sao?

Lần trước khi rơi vào trạng thái cảm ngộ, hắn cũng không hề cảm nhận được thời gian trôi đi, lần này cũng vậy. Xem ra lần sau nếu lại có cảm ngộ, mình phải tìm một nơi an toàn, ngộ nhỡ đột nhiên xảy ra nguy hiểm gì thì chết cũng không biết vì sao.

- Tiểu Vũ ngày nào cũng ra đó nhìn cậu, nếu không phải vậy thì cậu nghĩ một lão già như ta lại dám cho cậu vào phòng sao?

- Ta không phải người xấu.

Dương Khai gượng cười.

Khi nói chuyện, Tiểu Vũ cứ chằm chằm nhìn Dương Khai, thấy hắn cầm con cá trên tay mà không ăn, cô bé bất giác đưa tay chỉ.

- Ừ, ta ăn, Tiểu Vũ thật ngoan.

Dương Khai há miệng cắn một miếng, tuy đã nguội lạnh nhưng vẫn còn vị tươi ngon, hắn gật đầu lia lịa:

- Ngon lắm.

Lúc này, Tiểu Vũ mới mỉm cười.

Ăn xong cá nướng, y phục cũng đã hong khô, Dương Khai định nói gì đó nhưng chần chừ vài lần, sau mới mở miệng:

- Lão gia, Tiểu Vũ không nói được sao?

Mặt ông lão chợt hiện lên vẻ bi thương, xoa đầu Tiểu Vũ nói:

- Không phải vậy, chỉ là do trong nhà xảy ra chút biến cố, từ đó trở đi con bé không chịu mở miệng nói chuyện nữa.

- Ồ.

Dương Khai thầm than bất lực. Vốn nghĩ rằng nếu Tiểu Vũ bị bệnh bẩm sinh, hắn có thể nghĩ cách tìm người chữa trị cho cô bé, không ngờ lại là do cô bé tự mình không muốn nói. Đây là tâm bệnh, nếu tâm kết không được cởi bỏ, e rằng cả đời cô bé cũng sẽ không mở miệng.

Ông lão rõ ràng không muốn nói nhiều về chuyện này, Dương Khai cũng không dám hỏi thêm để tránh gợi lại nỗi đau của ông.

- Trời cũng đã tối rồi, nếu tiểu ca không chê thì hãy ở lại đây nghỉ một đêm.

Ông lão run rẩy đứng dậy, thấy vậy Tiểu Vũ liền vội vàng đỡ lấy ông.

- Nếu vậy thì làm phiền lão gia rồi.

Dương Khai đứng dậy hành lễ.

Căn phòng không lớn, ông lão và Tiểu Vũ ngủ trên giường, còn Dương Khai thì ngủ dưới đất. Nghe tiếng gió lớn bên ngoài gào thét, Dương Khai không sao ngủ được.

Dương Khai cứ nghĩ rằng cuộc sống ba năm của mình ở Lăng Tiêu Các đã đủ gian khổ, nhưng so với hai ông cháu này thì có là gì.

Một già một trẻ, ngoài việc thỉnh thoảng bắt được vài con cá ra thì biết lấy gì để mưu sinh?

Đến nửa đêm, trong cơn mơ màng, Dương Khai nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân.

Hắn bỗng nhiên bừng tỉnh.

Trước khi đến đây, Dương Khai đã quan sát, gần đây không hề có người ở, nơi này chỉ có căn nhà gỗ này và hai ông cháu họ mà thôi.

Hơn nữa, nghe tiếng bước chân thì người này lại là một võ giả.

Đang lúc Dương Khai còn hoài nghi, ông lão đang nằm trên giường đột nhiên ngồi bật dậy. Trong đêm tối, Dương Khai nhìn thấy sắc mặt ông vô cùng sợ hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!