Thiên Mạch hoàn toàn không để ý, chỉ cười lạnh:
- Với thân phận, tu vi cùng tư sắc của ta, nếu như tự mình tìm đến Đảo chủ Minh Nguyệt, ngươi nói hắn sẽ không tiếp nhận ư? Đến lúc đó, ta sẽ có thể dùng Hồn Thiên đan tôi luyện thân thể, khi đó ngươi sẽ phải nghe theo mệnh lệnh của ta. Ngươi đoán ta sẽ hành hạ ngươi ra sao?
Nam nhân mỏ nhọn bỗng nhiên trắng bệch mặt, mồ hôi nhỏ giọt.
Hắn có thể tưởng tượng ra cảnh đó, cũng có thể tưởng tượng tới kết cục của mình, nhất định sẽ không được chết yên lành.
Thiên Mạch chính vì không muốn nghe theo sự sắp đặt của U Hồn Đảo, cho nên mới bị phái ra tìm Hồn Thiên Liên. Nhưng nàng nói không sai, với thân phận và nhan sắc của nàng, một khi chịu hiến thân, không có nam nhân nào từ chối được, ngay cả Đảo chủ Minh Nguyệt cũng khó lòng từ chối.
Đến lúc đó, Thiên Mạch sẽ nhảy vọt lên cao, trở thành vị phu nhân tôn quý của Đảo chủ!
Đây là cảnh tượng nam nhân mỏ nhọn tuyệt đối không muốn thấy. Đắc tội phu nhân Đảo chủ tương lai, hắn làm sao có thể có kết cục tốt đẹp?
Sắc mặt nam nhân mỏ nhọn liên tục biến đổi, ánh mắt lóe lên vẻ âm lãnh hung ác, nghiến răng nói:
- Tiện tỳ, là ngươi ép ta!
Vừa nói, hắn liền bước tới gần Thiên Mạch, thần sắc bất thiện.
Hắn rõ ràng không muốn để chuyện mình lo sợ xảy ra, mà phương pháp tránh né, chỉ có thể trừ khử Thiên Mạch! Chỉ cần Thiên Mạch chết, hắn sẽ có thể vô tư. Dù cảm thấy có chút đáng tiếc, nhưng so sánh với tính mạng của mình, thì có đáng là bao?
Thiên Mạch đã sớm liệu trước, không hề hoảng loạn, mà lại cười lạnh:
- Không cần ngươi ra tay!
Nói rồi, Thiên Mạch thả người nhảy khỏi thuyền, muốn cùng đám người Bàng Chấn bỏ trốn.
Nàng tình nguyện chết, cũng sẽ không khuất phục. Trước đó sở dĩ nói muốn dâng hiến bản thân, cũng là để nuôi chút hy vọng mong manh, có thể uy hiếp nam nhân mỏ nhọn. Nếu kế hoạch không thành, nàng chỉ có thể chủ động nhảy xuống biển.
Rơi vào trong nước biển lạnh băng, Thiên Mạch cùng Bàng Chấn nhìn nhau, gật đầu, sau đó chuẩn bị phân tán bỏ trốn.
Tình thế đã không thể vãn hồi, hy vọng sinh tồn duy nhất là thoát khỏi nơi đây, tránh xa đám người nam nhân mỏ nhọn cùng thú hải ly. Dù hy vọng mong manh, vẫn phải liều mình thử một phen.
Ở trong biển, hải tộc chiếm ưu thế tuyệt đối, dù sao chúng là chủng tộc sinh sống trong biển.
Ầm ầm ầm...
Một tiếng động trầm đục vang vọng từ xa, càng lúc càng gần. Âm thanh tựa như có người dùng lực vỗ mạnh lên mặt nước, tạo thành những chấn động có tiết tấu, truyền thẳng qua mặt biển.
Đồng thời, còn có những gợn sóng thấy được bằng mắt thường.
Âm thanh ngày càng gần, gợn sóng cũng rõ ràng hơn, đã hội tụ thành sóng lớn.
Mọi người sửng sốt, quay nhìn về phía phát ra âm thanh, không biết đã xảy ra chuyện gì. Ngay cả thú hải ly hung dữ cũng nhận ra có nguy hiểm đang tới, dừng lại trên mặt biển.
Một cột nước khổng lồ vọt lên, lao nhanh về phía này. Bên dưới cột nước, một bóng người chắp tay sau lưng, đạp biển mà bước tới.
Tiếng ầm ầm đó, chính là do bước chân của hắn đạp lên mặt biển mà tạo thành.
Mỗi bước chân đạp xuống, đều ẩn chứa một loại ý cảnh khó nói thành lời. Nơi hắn đi qua, phía sau đều có cột nước cuồn cuộn vọt lên, hùng vĩ vô cùng.
Tuổi tác người này đã không còn trẻ, ước chừng năm sáu mươi, nhưng tuổi thật chắc chắn không chỉ dừng lại ở đó.
Nam nhân mỏ nhọn cùng các võ giả U Hồn Đảo đều ngây dại, tâm thần chấn động đến cực điểm.
Bởi vì chỉ dựa vào lực lượng thân thể để đạp sóng đi trên mặt biển là một việc cực kỳ gian nan. Dù bọn họ cũng có thể làm được, nhưng tuyệt đối không thể có được uy thế như người kia, cũng không thể kéo dài quá lâu.
Nhưng lão già đi tới, lại nhàn nhã tựa như dạo chơi. Ngoài âm thanh có phần lớn ra, lão không hề lộ vẻ mệt mỏi hay dấu hiệu kiệt sức.
Cứ như thể chỉ cần lão muốn, có thể tiếp tục bước đi mãi mãi.
Như vậy thì cần một lực lượng thân thể cường đại đến mức nào mới có thể duy trì lâu dài như thế?
Phóng mắt khắp U Hồn Đảo, những người có thể làm được điều này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ở bên cạnh lão già này còn có một bóng người, nhìn tuổi nhỏ hơn, là một thanh niên. Thanh niên này ngồi xếp bằng, thân hình lơ lửng trên mặt biển, còn thoải mái hơn cả lão già. Hắn không hề có động tác gì, nhưng vẫn lặng lẽ theo sau lão già, không hề bị bỏ lại.
Đợi cho gần hơn, nam nhân mỏ nhọn mới phát hiện, bên dưới thanh niên này là một con hải thú đang chở hắn tiến tới.
- Cái gì... Nam nhân mỏ nhọn ngây dại. Võ giả U Hồn Đảo không phải chưa từng thử thuần phục hải thú, nhưng ngay cả Đảo chủ tự mình ra tay, cũng chưa từng có tiền lệ thành công. Hải thú sinh sống gần U Hồn Đảo, mặc kệ thực lực mạnh yếu, mỗi con đều kiêu ngạo khó thuần, thà chết chứ không chịu khuất phục. Bởi vậy, năm đó U Hồn Đảo đã thử rất nhiều lần, nhưng cuối cùng đành phải bỏ cuộc.
Còn bây giờ, lại có người ngồi trên lưng hải thú, khiến nam nhân mỏ nhọn còn chấn động hơn cả khi chứng kiến lão già vượt biển.
Động tĩnh do một già một trẻ gây ra đương nhiên đã kinh động Bàng Chấn cùng Thiên Mạch.
- Hả, là hắn... Bàng Chấn nhìn kỹ Dương Khai hồi lâu, ánh mắt bỗng sáng lên.
Thiên Mạch lại dùng ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào con hải thú bên dưới Dương Khai, có chút chần chừ không tin nổi. Nhưng nàng nhanh chóng mừng rỡ, nhảy khỏi mặt nước, đạp sóng lao nhanh về phía Dương Khai.
Nàng không thể nhẹ nhàng tự tại như lão già kia, cũng không thể duy trì quá lâu. Chỉ dựa vào một hơi gắng sức cuối cùng, chờ khi sức lực cạn kiệt, Thiên Mạch liền không thể tiếp tục.
Nhưng nàng vẫn hưng phấn điên cuồng chạy tới gần Dương Khai, sắc mặt tràn đầy nụ cười mừng rỡ như thể đã lâu ngày không gặp.
- Sa lão, ngài quen biết nữ nhân này ư? Ngồi trên lưng cá heo, Dương Khai quay đầu hỏi Sa Hỗ.
Sa Hỗ cười to:
- Lão phu trăm năm không rời núi, nào có quen biết ai. Không phải nữ nhân này tới tìm ngươi sao?
- Tìm ta? Dương Khai cười. - Không phải chứ, nàng là thống lĩnh Hải Thần Cung, ta đâu có liên quan gì tới nàng. Ặc... Nhưng nhìn thế nào cũng giống như đang tìm ta?
Khoảng cách gần lại, Dương Khai cũng phát hiện không đúng.
Nữ nhân Thiên Mạch kia lại đang chạy về phía mình, vừa tới gần còn vẫy tay, như thể mình rất quen với nàng.
Dương Khai gãi đầu, không rõ là sao, cũng không thể tùy tiện đáp lại, chỉ có thể lẳng lặng quan sát.
Cá heo bỗng phát ra tiếng kêu vui mừng xen lẫn ủy khuất, đột nhiên tăng tốc, lao về phía Thiên Mạch.
Không bao lâu, Thiên Mạch đến trước mặt Dương Khai. Nàng căn bản không để ý tới hắn, mà tới cạnh con cá heo, như trút được gánh nặng ngàn cân, giọng nàng run run hô lên:
- Công chúa!
- Công chúa? Dương Khai trợn mắt há mồm, ngây người tại chỗ.
Cá heo không ngừng kêu lên những tiếng hưng phấn, vây quanh Thiên Mạch, cuối cùng dụi đầu vào lòng nàng, tựa như một đứa trẻ tìm được mẹ, thỏa thích làm nũng.
Dương Khai từ trên nhìn xuống, thấy bộ ngực căng tròn của Thiên Mạch bị đầu cá heo dụi đến biến dạng, để lộ ra khe ngực sâu hút cùng một mảng lớn làn da trắng nõn mê người.
Sa Hỗ lẳng lặng đứng nhìn, chắp tay sau lưng, nhìn Thiên Mạch, lại nhìn cá heo, gật đầu nói:
- Ra là vậy, thì ra là Đồn Giao nhất tộc. Khó trách lão phu cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Dương Khai như vừa tỉnh mộng.
Thiên Mạch gọi cá heo nhỏ là công chúa, Sa Hỗ nói cá heo này là Đồn Giao nhất tộc. Dương Khai liền ý thức được, con cá heo mà mình vô tình bắt được lại có lai lịch không hề nhỏ. Nó chính là một thành viên của Vương tộc Hải tộc, là vị công chúa Hải tộc mà Thiên Mạch cùng Thương Ngao đã tìm kiếm bấy lâu. Bởi vậy, hai vị thống lĩnh Hải tộc còn từng đại náo Hà Quang Đảo một phen.
Xem ra Thiên Mạch cùng Thương Ngao không hề nói dối. Công chúa Hải tộc quả thật mất tích gần Hà Quang Đảo, nhưng không phải bị người Hải Điện bắt cóc, mà là đã xông vào U Hồn Đảo.
Sau đó mới bị mình vô tình phát hiện...
Thiên Mạch tìm được công chúa Hải tộc, cả người thả lỏng, ngay cả an nguy của bản thân cũng không màng. Nàng để mặc cho cá heo thân thiết một hồi, rồi mới ngẩng đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai:
- Tên Nhân tộc ti tiện nhà ngươi, đã làm gì công chúa tộc ta? Dám cưỡi lên người công chúa điện hạ, chết vạn lần cũng không hết tội!
Dương Khai nhìn nàng, cười khẽ nói:
- Ta có thể làm gì nó chứ?
Hắn sẽ không tức giận vì thái độ của Thiên Mạch. Thân phận địa vị của cá heo nhỏ là chí cao vô thượng trong Hải tộc, Thiên Mạch tức giận như thế cũng là điều đương nhiên.
- Còn không mau lăn xuống? Thiên Mạch vẫn còn giận dữ.
Dương Khai bĩu môi:
- Nếu nó không chịu chở, ta sẽ xuống. Tiểu tử, ngươi nói xem, có muốn ta xuống không?
Câu sau cùng, là Dương Khai nhìn sang nói với cá heo. Dưới ánh mắt đầy đe dọa của Thiên Mạch, hắn còn vỗ đầu cá heo nhỏ.
Thiên Mạch tức muốn nổ phổi. Dù công chúa điện hạ còn nhỏ tuổi, chưa thể hóa thành hình người, nhưng trong Hải tộc, nàng là thần thánh không thể xâm phạm. Bất kỳ Hải tộc nào gặp nàng cũng đều phải cung kính hành lễ. Nhưng bây giờ, nàng lại bị một Nhân tộc ti tiện cưỡi lên người, không chỉ vậy, còn vô sỉ vỗ đầu công chúa.
Điều khiến Thiên Mạch tức giận nhất, là công chúa điện hạ dường như rất hưởng thụ, còn phun ra mấy bong bóng, vẫy đuôi vui vẻ.
- Thấy chưa... Dương Khai nói. - Ta đâu có ép nó!
Thiên Mạch hít sâu một hơi, bộ ngực ưỡn cao, có xúc động muốn đấm chết Dương Khai.
Cá heo phát ra những âm điệu kỳ quái. Thiên Mạch tập trung lắng nghe, hồi lâu sau, sắc mặt nàng mới thả lỏng, nhưng vẫn căm ghét trừng mắt nhìn Dương Khai:
- Ta không biết ngươi đã dùng âm mưu quỷ kế gì, khiến công chúa điện hạ ỷ lại vào ngươi, nhưng chuyện này chưa kết thúc đâu, ngươi hãy nhớ kỹ lời ta!
Dương Khai nhún vai, không để ý tới lời đe dọa của nàng.
Lúc này, Bàng Chấn cũng bơi tới bên cạnh Dương Khai, chắp tay nói:
- Dương tông chủ!
- Bàng đảo chủ, thật đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ! Dương Khai cười đáp.
Bàng Chấn cúi đầu nhìn lại tình trạng thảm hại của mình, nhất thời lúng túng.
Cũng may Dương Khai hợp thời chuyển đề tài, hỏi:
- Vì sao các ngươi chật vật như vậy? Những kẻ trên thuyền kia không phải người của Hải Điện hay Hải Thần Cung sao?