Sa Hỗ cười ha hả, khoát tay áo nói: - Không cần các ngươi, chưa từng dùng Hồn Thiên đan tôi luyện thể phách, các ngươi đi cũng chỉ là chịu chết mà thôi! Chuyến này, ta và Dương Khai đi là được rồi, các ngươi... cứ núp ở phía xa quan chiến đi!
- Dương tông chủ? Bàng Chấn nghi hoặc nhìn về phía đuôi thuyền, nơi Dương Khai đang đứng, nhẹ giọng nói: - Dương tông chủ quả thật là rồng trong loài người, đệ tử từng giao thủ, không phải đối thủ của tông chủ, nhưng... tông chủ hắn cũng là gần đây mới tới U Hồn Đảo, có thể trợ giúp sư thúc được sao?
Hắn không chút nghi ngờ sự cường đại của Dương Khai, nhưng dù sao nơi đây là Vô Ưu Hải, từ tình huống giữa hắn và Thiên Mạch cũng có thể thấy được, võ giả bên ngoài dù cường đại đến mấy đi nữa, đến nơi này cũng chưa chắc đã cường đại.
Chỉ cần là võ giả ở trên U Hồn Đảo vài năm, đều có thể tùy ý nghiền nát bọn họ.
Cho nên vừa nghe Sa Hỗ nói chỉ dẫn theo Dương Khai cùng đi, Bàng Chấn liền có chút lo lắng.
Sa Hỗ lại cười khổ một tiếng: - Ngươi biết gì chứ? Ngay cả lão phu còn không phải đối thủ của hắn, ngươi nói hắn có thể trợ giúp hay không?
- A? Bàng Chấn há hốc mồm đủ để nhét vừa một quả trứng gà, trên mặt đầy vẻ kinh hãi, gần như hoài nghi mình nghe lầm.
Lại quay đầu liếc nhìn Dương Khai đứng ở đuôi thuyền, Bàng Chấn phát hiện Dương Khai đang nhìn về phía mình mỉm cười, trông vô hại, hắn không nhịn được rùng mình một cái.
- Không cần hoài nghi, tiểu tử này quả thật còn lợi hại hơn lão phu. Một tháng trước ta thử một chiêu với hắn, bị hắn một chưởng đánh lui, hiện nay... Sa Hỗ không nói tiếp, nhưng Bàng Chấn lại nghe ra ý của lão.
Ý của Sa Hỗ rất rõ ràng: một tháng trước lão bị Dương Khai một chưởng đánh lui, hiện tại e rằng càng không chịu nổi một kích.
Bàng Chấn càng thêm khiếp sợ.
Mọi người đều là cùng nhau gặp nạn mà đến U Hồn Đảo, hai ba tháng qua, thực lực của nhóm người mình không có chút tăng trưởng nào, liên tục bị võ giả U Hồn Đảo sai khiến làm việc vặt, làm những chuyện vô nghĩa, thế mà Dương Khai lại có thể đánh bại Sa sư thúc, người đã ở đây hơn ba trăm năm.
Tiểu tử này là quái vật hay sao?
Con thuyền không lớn, nhưng chạy trên mặt biển rất vững vàng, cá heo nhỏ thỉnh thoảng ở phía sau đẩy một cái, tốc độ cũng không hề chậm.
Chưa đầy năm ngày, từ xa xa đã nhìn thấy U Hồn Đảo.
- Các ngươi ở chỗ này chờ đi. Đợi sau khi chuyện lão phu thành công, sẽ đón các ngươi! Sa Hỗ phân phó một tiếng, lại thuận tay ném cho Bàng Chấn một lọ Hồn Thiên đan: - Mỗi người một viên, hấp thu luyện hóa!
Bàng Chấn nhận lấy, vô cùng mừng rỡ.
Hắn đã sớm thèm khát Hồn Thiên đan của U Hồn Đảo, cũng biết sở dĩ võ giả U Hồn Đảo cường đại hơn nhóm người mình chính là nhờ loại linh đan này. Đáng tiếc không có cách nào có được.
Vốn bọn họ phải chờ tới khi chính thức gia nhập U Hồn Đảo, mới có tư cách thực hiện một vài nhiệm vụ, sau đó từ đảo chủ nhận lấy số lượng Hồn Thiên đan khác nhau. Quá trình này sẽ rất lâu dài, nói không chừng phần lớn người không chờ được đến lúc đó đã gặp phải tai nạn mà chết. Hơn nữa cho dù nhận được, số lượng cũng rất ít ỏi, phẩm chất lại kém cỏi.
Nhưng giờ này, Sa Hỗ lại thảy cho hắn một lọ.
Bàng Chấn cung kính nói cảm tạ, cũng không trì hoãn, lập tức mở nắp lọ chia cho đệ tử Hải Điện mỗi người một viên.
Thiên Mạch ở một bên nhìn thấy cực kỳ ghen tị, đang lúc trong lòng nàng chua xót buồn bã, bỗng nhiên dư quang khóe mắt chợt nhận ra có thứ gì đó bay tới phía mình, nàng đưa tay chụp lấy vật đó trong tay.
Giương mắt nhìn lên, phát hiện Dương Khai đang cười tủm tỉm nhìn mình, nói: - Các ngươi cũng chia mỗi người một viên đi!
Thiên Mạch chớp mắt, hừ lạnh một tiếng: - Sau này bản thống lĩnh sẽ trả cho ngươi!
- Sau này hãy nói! Dương Khai cười cười, rồi theo Sa Hỗ bay về hướng U Hồn Đảo.
Cá heo nhỏ ở phía sau phát ra tiếng kêu quái dị, dường như đang dặn dò Dương Khai cẩn thận trên đường.
Tặng Thiên Mạch một lọ Hồn Thiên đan, thực ra cũng không phải Dương Khai nhất thời cao hứng, mà bởi vì hắn biết, cho dù mình không tặng, cá heo nhỏ cũng sẽ tìm hắn yêu cầu, rõ ràng nó có quan hệ rất thân mật với Thiên Mạch, dĩ nhiên sẽ suy tính cho nàng.
Mà Hồn Thiên Liên trên tay Dương Khai, gần như đều do cá heo nhỏ dẫn hắn đi tìm được. Có thể nói, Hồn Thiên Liên và Hồn Thiên đan, đều có một nửa công lao của cá heo nhỏ, một lọ Hồn Thiên đan mà thôi, Dương Khai cũng không đặt nặng trong lòng.
Phía trước Sa Hỗ chậm lại bước chân, rõ ràng đang đợi Dương Khai.
Đợi tới khi Dương Khai đi song song với mình, Sa Hỗ mới nói với vẻ ngưng trọng: - Dương Khai! Mục đích chuyến này của lão phu chỉ là đánh chết tên tặc tử Minh Nguyệt, trên U Hồn Đảo, Minh Nguyệt cường đại nhất, nhưng cũng có một số người thực lực không yếu, đến lúc đó, cũng cần ngươi giúp lão phu trợ trận!
- Không thành vấn đề! Dương Khai sảng khoái đáp ứng, lại lên tiếng hỏi: - Chiến đấu với Minh Nguyệt, Sa lão có mấy phần nắm chắc?
Sa Hỗ lộ vẻ nghiêm túc, ngẫm nghĩ một lát, mới mở miệng nói: - Ít nhất sáu thành! Lão phu cùng Minh Nguyệt tuy rằng trăm năm không gặp, chắc chắn thực lực của hắn có gia tăng, nhưng bằng vào những Hồn Thiên đan thấp kém kia, thực lực của hắn dù có tăng lên thế nào đi nữa cũng không thể tăng quá nhiều... lão phu ít nhiều cũng có lòng tin đánh chết hắn dưới chưởng!
- Vậy thì cầu chúc Sa lão ra tay đắc thắng!
Dương Khai cười ha hả nói.
Sa Hỗ hăng hái, từ khi dùng Hồn Thiên đan do Dương Khai luyện chế, thực lực của lão liền liên tiếp tăng vọt, đạt đến mức chưa từng thấy, tuy rằng so với Dương Khai còn kém một bậc, nhưng đối với người khác thì lại cực kỳ mạnh mẽ.
So với Hồn Thiên đan do Dương Khai luyện chế, Sa Hỗ chỉ cảm giác những thứ Hồn Thiên đan trước kia mình dùng, quả thực chỉ là phế phẩm! Chẳng những phẩm chất cực thấp, khó có thể luyện hóa hấp thu, hơn nữa dược lực pha tạp, không tinh khiết, nên đồng thời tăng cường thể chất, cũng mang đến một chút tai họa ngầm cho thể phách. Loại tai họa ngầm này trong thời gian ngắn không thể nhìn ra, nhưng nếu trường kỳ dùng loại Hồn Thiên đan đó, nhất định sẽ xảy ra vấn đề.
Minh Nguyệt không có ưu thế về Hồn Thiên đan, nên Sa Hỗ hoàn toàn không đặt hắn vào mắt.
Tốc độ của hai người cực nhanh, chẳng bao lâu đã cùng lúc đặt chân lên U Hồn Đảo. Nhìn hướng tòa thành ở trung tâm đảo kia, Sa Hỗ cười lạnh một tiếng, đột nhiên tăng nhanh tốc độ, chỉ để lại một tàn ảnh dài phía sau.
Dương Khai không nhanh không chậm theo sát phía sau Sa Hỗ, không tụt lại chút nào.
U Hồn Thành, là tòa thành duy nhất trên U Hồn Đảo, bên trong thành có bảy tám ngàn võ giả sinh sống, cũng là cứ điểm sinh tồn duy nhất trên U Hồn Đảo. Tòa thành này cũng không biết bắt đầu xây dựng từ khi nào, trên tường thành cổ xưa khắc dấu vết của tháng năm phong sương. Gần như mỗi một võ giả gặp nạn mà đến U Hồn Đảo, đều sẽ đi tới tòa thành này.
Mà ở trong U Hồn Thành, địa vị tối cao chính là Minh Nguyệt đảo chủ U Hồn Đảo, dưới trướng hắn là mấy tên tâm phúc trông coi toàn bộ U Hồn Đảo, khống chế Hồn Thiên đan.
Võ giả sinh sống ở U Hồn Đảo, muốn có được Hồn Thiên đan, nhất định phải phục tùng thống trị của Minh Nguyệt.
Nơi cửa thành, bốn năm tên võ giả mặc giáp trụ, giám sát võ giả ra vào, bất kỳ võ giả nào từ hải vực trở về đây, đều phải giao ra một nửa thu hoạch của mình, mới được phép vào thành.
Mà Hồn Thiên Liên quý trọng nhất thì sẽ bị thu lấy toàn bộ, không để lại chút nào cho võ giả. Bất kỳ võ giả nào dám cả gan giấu Hồn Thiên Liên làm của riêng, đều sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.
Nhiều đội võ giả thoạt nhìn kiệt sức, ra biển trở về sắp hàng chờ ở ngoài cửa thành, chuẩn bị đi vào U Hồn Thành.
Trong số võ giả này rất nhiều người đều thân mang trọng thương, thậm chí có người cụt tay cụt chân, trông cực kỳ chật vật, hiển nhiên là lúc ra biển gặp phải hải thú tập kích, tổn thất không nhỏ.
Lúc mấy võ giả mặc giáp trụ đang kiểm tra thu hoạch của võ giả chờ đợi vào thành, chợt nghe truyền đến một tràng kinh hô từ trong đám người, võ giả dẫn đầu nhướn mày, đang muốn lên tiếng khiển trách, rồi như có cảm giác, quay đầu nhìn về phía xa xa.
Bên kia, có hai bóng người đang nhanh chóng đến gần U Hồn Thành, tốc độ nhanh như tia chớp, sau lưng hai người đều kéo theo tàn ảnh dài hun hút, chờ đến khi hai người bay xa trăm trượng, tàn ảnh kia mới từ từ biến mất.
Võ giả dẫn đầu kinh hãi thất sắc, lập tức ra hiệu cho mấy đồng bạn của mình, vội vàng lấy ra bí bảo của mình, chặn ở trước cửa thành.
Đợi đến lúc hai bóng người kia sắp tới gần, hắn mới quát lớn: - Người nào, dừng lại cho ta!
- Cút!
Truyền đến một tiếng gầm, hai bóng người đã người trước người sau vượt qua cửa thành, xông vào bên trong U Hồn Thành.
Các võ giả đang xếp hàng chờ vào thành đều ồ lên, lộ vẻ kinh ngạc.
U Hồn Đảo quản lý cực kỳ nghiêm khắc, đã rất nhiều năm chưa từng phát sinh chuyện cường thế xông vào thành như vậy, nhưng hôm nay, bọn họ lại chính mắt chứng kiến một màn này, rất nhiều người không khỏi thầm mặc niệm cho hai người kia.
Bọn họ cảm thấy hai người kia chết chắc rồi, dám ở trong U Hồn Thành khiêu khích quyền uy của Minh Nguyệt, nhất định là phải chết không chỗ chôn thây.
Thế nhưng ý nghĩ trong đầu bọn họ còn chưa kịp chuyển xong, liền nghe được một tiếng va chạm nổ vang, quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện võ giả mặc giáp trụ dẫn đầu trước đó không ngờ nổ tung xác mà chết, tại chỗ chỉ còn lại một vũng máu thịt nát bươn.
Người vây xem chỉ cảm thấy một cơn lạnh lẽo từ đầu đến chân, câm như hến, bọn họ ngay cả võ giả dẫn đầu này bị trúng chiêu lúc nào cũng không hề hay biết.
Cùng lúc đó, bên trong thành bỗng nhiên truyền ra một tiếng rống giận vang vọng tận mây xanh: - Minh Nguyệt, lăn ra đây cho lão phu!
Tiếng hô rung chuyển cả trời đất, đinh tai nhức óc, làm cho rất nhiều người không khỏi sắc mặt trắng bệch.
Nhưng cũng có người không sợ thiên hạ không loạn, sau chốc lát sửng sốt, sắc mặt liền trở nên vô cùng hưng phấn, rối rít áp sát tới nơi phát ra thanh âm. Bọn họ rất muốn nhìn xem, rốt cuộc là người nào to gan lớn mật, lại dám ở trong U Hồn Thành gọi thẳng tên Minh Nguyệt.
Cả U Hồn Thành náo loạn cả lên, dưới tiếng gầm giận dữ của Sa Hỗ, vô số võ giả đều tụ tập về phía Sa Hỗ.
Chẳng bao lâu, bốn phía liền tụ tập hơn hai ngàn người, hơn nữa nhân số còn đang tiếp tục gia tăng.
Sa Hỗ lẳng lặng đứng trên một con đường trong U Hồn Thành, chắp hai tay sau lưng, sắc mặt lạnh lùng.
Dương Khai hạ xuống phía sau lão, với vẻ chán ngán quan sát hoàn cảnh chung quanh.
Cả U Hồn Thành thoạt nhìn coi như không tồi, mặc dù có chút cũ nát, nhưng ở địa phương quỷ quái này có thể tạo dựng lên một cứ điểm sinh hoạt, coi như là một thành tựu đáng nể rồi.
Hai bên đường phố thậm chí còn có một số cửa hàng, mua bán vật dụng sinh hoạt hàng ngày.
Bất quá thời khắc này, các cửa hàng phụ cận đã sớm vắng tanh không một bóng người, dưới khí thế kinh người của Sa Hỗ, không ai dám nán lại gần đó, đều chạy ra xa xa ẩn núp theo dõi tình hình.
Bốn phía không ngừng truyền đến tiếng xì xào bàn tán không ngớt, rất nhiều võ giả chỉ trỏ vào Dương Khai cùng Sa Hỗ, có kẻ hả hê; có kẻ thờ ơ lạnh nhạt; có kẻ rục rịch ngóc đầu dậy... thái độ mỗi người mỗi khác...
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽