Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1715: CHƯƠNG 1715: KHỐI TINH ĐẾ LỆNH THỨ NĂM

Pháp tắc thiên địa vốn vô cùng thâm ảo, Dương Khai thân là chủ nhân U Ám Tinh còn không thể phá vỡ phong tỏa pháp tắc của U Ám Tinh, Minh Nguyệt làm sao có thể làm được?

Bởi vậy, Dương Khai kết luận rằng Minh Nguyệt chắc chắn đã vận dụng một phương pháp đặc biệt nào đó, mới có thể sử dụng Thánh Nguyên.

Dương Khai đối với phương pháp này cũng vô cùng tò mò.

Sắc mặt Minh Nguyệt khẽ biến, nhưng không hề lộ vẻ hoảng loạn, cau mày nói: - Ngươi không phải bổn đảo chủ, làm sao biết bổn đảo chủ không thể phá vỡ pháp tắc nơi đây?

- Ta chính là biết! Dương Khai khẽ mỉm cười, trên mặt lộ vẻ ung dung tự tại.

Vẻ mặt thấu hiểu của hắn khiến Minh Nguyệt sầm mặt xuống, thái độ không còn ôn hòa như trước, hừ lạnh nói: - Mặc kệ bổn đảo chủ có thể phá vỡ pháp tắc hay không, bổn đảo chủ có thể vận dụng Thánh Nguyên là điều không thể nghi ngờ! Tiểu tử ngươi chết chắc rồi!

- Nói mạnh miệng thì ai mà chẳng nói được, nhưng không biết ngươi có bản lĩnh này hay không? Bỗng nhiên Dương Khai quát lớn: - Đi ra!

Dứt lời, một tiếng chim hót thanh thúy vang vọng tận mây xanh bỗng nhiên cất lên, kèm theo tiếng hót, từ trong cơ thể hắn vút ra một con chim lửa hùng vĩ tráng lệ, toàn thân như ngọn lửa thiêu đốt.

Hai cánh giang rộng, gần như che phủ nửa bầu trời, trong nháy mắt tỏa ra ý cảnh nóng rực ngập trời.

Mọi người đều khiếp sợ nhìn con chim lửa to lớn kia, cảm nhận được lực lượng Hỏa nồng đậm trên người nó, lập tức sắc mặt trắng bệch. Minh Nguyệt cũng vậy, sắc mặt trở nên vô cùng ngưng trọng. Hắn hoảng sợ phát hiện, con chim lửa này không có thực thể, hoàn toàn do năng lượng cấu thành, trong cơ thể nó không chỉ chứa đựng lực lượng Hỏa hung mãnh, mà còn có lực lượng Lôi cuồng bạo.

Trong thân thể đỏ như lửa kia, từng luồng tia sáng tím chói mắt xuyên qua lại, tựa như linh xà bơi lội bên trong.

Lôi Hỏa đồng nguyên? Cho dù Minh Nguyệt kinh nghiệm phong phú, kiến thức uyên bác, trong lúc nhất thời cũng không biết con chim lửa này rốt cuộc có lai lịch gì?

Chưa dừng lại ở đó, sau khi chim lửa hiện ra, trước mặt Dương Khai lại lóe lên xuất hiện một Thạch Khôi ngây ngốc, toàn thân như nham thạch luyện chế mà thành. Thạch Khôi nhỏ bé thoạt nhìn dáng vẻ ngây thơ đáng yêu, nhưng trên vai nó lại vác một cây côn lớn đen kịt.

Cây côn cùng thân hình nhỏ nhắn tinh xảo kia tạo thành sự đối lập rõ ràng, thoạt nhìn có chút buồn cười.

Thạch Khôi nhỏ bé này vừa hiện thân, liền phát ra tiếng gào trầm đục, rồi trong tiếng gào thét, thân hình nó nhanh chóng lớn dần, chớp mắt đã biến thành cao tới mười mấy trượng, trở thành Thạch Khôi khổng lồ chống trời đạp đất!

Cùng với đó, cây côn đen kịt nó vác trên vai cũng biến thành to hơn, dài hơn.

Mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên, một cảm giác áp lực khó tả từ trên trời giáng xuống, khiến bọn họ hít thở không thông.

Minh Nguyệt rốt cuộc cũng biến sắc, ánh mắt nhìn về phía Dương Khai vạn phần kinh hãi.

- Đánh hắn! Dương Khai lạnh nhạt ra lệnh.

Tiếng chim hót, tiếng thú rống, trong khoảnh khắc vang vọng khắp U Hồn Đảo. Chim lửa chợt vỗ cánh, chỉ trong chớp mắt đã lao tới trên đỉnh đầu Minh Nguyệt, cặp mắt phượng uy nghiêm nhìn xuống, há miệng phun ra một đạo Lôi Hỏa tựa tia chớp giáng thẳng xuống Minh Nguyệt.

Minh Nguyệt thất thanh kinh hãi, nào dám đứng yên tại chỗ, lập tức thi triển thân pháp né tránh.

"Ầm" một tiếng, bụi đất tung bay, nơi Minh Nguyệt vừa đứng xuất hiện một cái hố sâu to lớn.

Không đợi Minh Nguyệt lấy lại tinh thần, một loạt tiếng bước chân dồn dập mà nặng nề đã vang lên.

"Cộc cộc cộc..." Tiếng bước chân của Thạch Khôi vang vọng, hai cái chân to kia đạp mạnh trên mặt đất tựa như dùi trống, phát ra tiếng vang tựa trống trận. Khi cách Minh Nguyệt hơn hai mươi trượng, Thạch Khôi liền vung lên Hám Thiên Trụ.

Hám Thiên Trụ nặng mấy trăm ngàn cân trên tay nó giống như món đồ chơi, không hề có chút sức nặng nào, nhưng lại cuốn lên cuồng phong bạo liệt, suýt chút nữa hất Minh Nguyệt bay ra ngoài.

Minh Nguyệt sắc mặt tái nhợt, liên tiếp điểm tay, một mảng hào quang lóe sáng, trước mặt hắn xuất hiện một mặt khiên lục giác đen kịt. Cái khiên lục giác kia chậm rãi xoay tròn, tản ra khí tức Hư cấp trung phẩm, vừa nhìn đã biết có tính phòng ngự cực mạnh, Phản Hư Cảnh bình thường hoàn toàn không thể một kích phá vỡ.

Nhưng Minh Nguyệt không hề lộ vẻ buông lỏng chút nào, ngược lại biểu tình càng thêm ngưng trọng, hai chân giậm mạnh một cái, thân hình bật lui ra sau.

"Ầm..." Hám Thiên Trụ đập mạnh trên cái khiên lục giác, cái khiên lục giác kia gần như không tạo được chút tác dụng ngăn cản nào, chỉ trong chớp mắt đã nổ tung thành vô số mảnh vỡ. Hám Thiên Trụ mang theo uy lực không thể cản phá, tiếp tục đập thẳng về phía Minh Nguyệt.

Cũng may hắn phản ứng rất nhanh, cuối cùng cũng tránh thoát một kích kinh khủng này, nhưng dư uy của bóng côn quét qua cũng khiến hắn vô cùng chật vật. Một thân quần áo trong nháy mắt đã rách nát, kình phong cắt xé da thịt hắn, máu tươi đỏ sẫm chảy ra từ toàn thân.

"Ré..." Trên đỉnh đầu vang lên tiếng chim hót đoạt mạng, Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên, lập tức trái tim chìm xuống đáy cốc!

Hắn phát hiện con chim lửa to lớn kia một lần nữa bay tới trên đỉnh đầu hắn, từ trong cơ thể nó bắn ra từng đạo Lôi Hỏa tựa linh xà, bao phủ kín mít phạm vi mấy chục trượng quanh hắn.

Tránh cũng không thể tránh!

Sấm chớp rền vang, hỏa diễm ngút trời, trong phạm vi mấy chục trượng kia chỉ trong khoảnh khắc đã biến thành địa ngục nhân gian! Cả U Hồn Đảo đều rung chuyển dữ dội.

Mấy tên thủ hạ của Minh Nguyệt đã sớm mất đi khả năng suy nghĩ, trơ mắt nhìn thân hình Minh Nguyệt bị vô số Lôi Hỏa kia nuốt chửng, mỗi người đều như rơi vào hầm băng, kinh hãi tột độ.

Mà cường hãn như Sa Hỗ, cũng vô cùng khiếp sợ, thân mình run rẩy không ngừng.

Cho tới lúc này lão mới chợt phát hiện: lúc Dương Khai chiến đấu với lão trước đây, hắn vốn dĩ không hề phát huy toàn lực. Khi đó nếu như hắn thả ra Thạch Khôi cùng con chim lửa quỷ dị kia, thì mình đâu còn mạng sống?

Bất luận là Thạch Khôi hay là con chim lửa, đều đủ để thoải mái nghiền nát mình. Lực lượng thân thể mà bấy lâu nay mình vẫn lấy làm kiêu ngạo kia, ở trước mặt hai sinh linh cổ quái này, vốn dĩ ngay cả phân chó cũng không bằng.

May mà... may mà cuối cùng quan hệ giữa mình với Dương Khai cũng không trở nên quá căng thẳng, thậm chí còn hóa thù thành bạn.

Nghĩ đến đây, Sa Hỗ liền không khỏi hoảng sợ, đồng thời cũng thầm cảm thấy may mắn vì quyết định sáng suốt của mình.

Bất quá... tên Dương Khai này rốt cuộc có lai lịch gì? Có thực lực cường đại như vậy, đủ để quét ngang cả U Ám Tinh rồi còn gì? Xem ra, sau lần này mình phải tìm Bàng Chấn hỏi một chút về lai lịch của Dương Khai.

Sa Hỗ thầm hạ quyết tâm trong lòng, tâm thần một lần nữa nhẹ nhàng quay lại chiến trường.

Lần này vừa nhìn thấy, lão không khỏi khẽ "Ồ" một tiếng.

Lão phát hiện Minh Nguyệt ở ngay vị trí trung tâm địa ngục nhân gian kia, nhưng lại không lập tức mất mạng, ngược lại sinh cơ vẫn không yếu. Sa Hỗ không biết Minh Nguyệt làm cách nào mà làm được, dù sao nếu như đổi lại là lão, phải thừa nhận một kích như vậy, dù có mười cái mạng cũng khó giữ được tính mạng.

Hiển nhiên Dương Khai cũng phát hiện điểm này, bất quá không những hắn không sợ hãi, ngược lại còn hứng thú quan sát.

Chốc lát sau, tiếng sấm xen lẫn vũ điệu điện xà dần lắng xuống, cảnh tượng tận thế biển lửa ngập trời cũng biến mất. Ở chỗ mảnh đất trung tâm khô cằn rộng mấy chục trượng kia, Minh Nguyệt thở hổn hển đứng đó, bộ dáng vô cùng chật vật.

Giờ phút này, hắn không còn chút phong thái nho nhã nào như trước, một thân quần áo gần như hoàn toàn rách nát, tóc tai rối bù, da thịt toàn thân bị nướng khét, sinh cơ trong cơ thể cũng đứt quãng.

Nếu không nhờ hắn có tố chất thân thể phi phàm, chỉ sợ sớm đã mất mạng.

Hắn có thể tiếp tục đứng ở đó, cũng là nhờ hàng năm uống Hồn Thiên Đan, rèn luyện thân thể, nên khí huyết bản thân dồi dào.

Nhưng đến đây cũng là lúc kết thúc, ánh mắt hắn thất thần nhìn Dương Khai, trên mặt đầy vẻ không cam lòng, trên tay nắm chặt một vật.

Dương Khai chuyển ánh mắt, thấy rõ hình dáng của vật kia.

Đó lại là một khối lệnh bài, hơn nữa khối lệnh bài kia Dương Khai cảm thấy vô cùng quen thuộc, từ trong lệnh bài rõ ràng tràn ra một luồng Đế uy.

Tinh Đế Lệnh! Dương Khai nhướn mày nhìn chăm chú.

Hắn không nghĩ tới, trên tay Minh Nguyệt lại là một khối Tinh Đế Lệnh!

Mà Dương Khai có cảm giác, đúng là có khối Tinh Đế Lệnh này, Minh Nguyệt mới có thể kết nối với linh khí thiên địa trên U Hồn Đảo, mới có thể điều động Thánh Nguyên cùng Thế Tràng của bản thân, mới có thể dưới công kích hung mãnh của chim lửa, kiên trì đến giờ vẫn chưa chết.

Nơi quỷ quái này không ngờ lại có quan hệ với Dương Viêm? Trong đầu Dương Khai nhanh chóng lóe lên ý niệm này.

Hắn không do dự nữa, thân hình thoắt một cái đã vọt tới trước mặt Minh Nguyệt, thuận tay tung một chưởng đánh tới hắn.

Minh Nguyệt đã là nỏ mạnh hết đà, căn bản không thể phản kháng. Một chưởng này cuối cùng trực tiếp trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, hắn trơ mắt nhìn một chưởng của Dương Khai đánh tới lại không có chút lực phản kháng nào.

Trong một tiếng nổ vang nặng nề, Minh Nguyệt ngửa mặt ngã xuống, Dương Khai nhanh tay lẹ mắt chộp lấy Tinh Đế Lệnh cùng Nhẫn Không Gian trên tay hắn.

Quay lưng về phía đám người Sa Hỗ, Dương Khai cẩn thận vuốt ve khối Tinh Đế Lệnh, rất nhanh hắn đã xác định: đây đúng là Tinh Đế Lệnh, bởi vì mấy khối hắn đang có giống nhau như đúc với khối trước mắt!

Dùng Thần Niệm cảm ứng, khối Tinh Đế Lệnh này dường như có một chút liên hệ vi diệu với một vị trí nào đó trên U Hồn Đảo.

Dương Khai ngẩng đầu nhìn lại hướng kia.

- Sa lão! Chuyện còn lại lão tự mình xử lý đi, ta qua bên kia dò xét một chút! Dương Khai để lại một câu nói, lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

Sa Hỗ ngẩn người, cũng không để ý nhiều, mà chỉ cười gằn quay đầu nhìn mấy tên thủ hạ của Minh Nguyệt.

Mấy người cho tới bây giờ mới hoàn hồn, ai nấy hoảng sợ rối rít kêu lên: - Sa đảo chủ tha mạng, chuyện trăm năm trước là Minh Nguyệt bức bách chúng ta, đều không phải là chúng ta tự nguyện!

- Hừ... Tự nguyện hay không tự nguyện có liên quan gì tới lão phu? Oan có đầu, nợ có chủ, bọn ngươi trăm năm trước cấu kết với tặc tử Minh Nguyệt cùng nhau làm chuyện xấu, làm khó lão phu. Nếu không nhờ lão phu mạng lớn, chỉ sợ hôm nay cũng không thể báo thù rửa hận... Nói nhiều vô ích, để mạng lại đi!

Bên ngoài cơ thể Sa Hỗ lóe lên hào quang đỏ sẫm, vọt tới phía mấy võ giả kia, tựa hổ vồ dê, không một ai có sức chống cự. Không tới mười hơi thở, mấy người kia đều bị đập chết dưới chưởng.

Đại thù đã báo, Sa Hỗ đứng sừng sững tại chỗ, ngửa mặt lên trời thét dài, tiếng thét như sấm vang vọng khắp bốn phương.

Mấy ngàn võ giả U Hồn Đảo đều đưa mắt nhìn về nơi phát ra tiếng thét, biến sắc.

Bọn họ biết, U Hồn Đảo đã thay đổi chủ.

Trong một khe núi nhỏ gần chỗ trung tâm U Hồn Đảo, Dương Khai sải bước đi tới.

Từ khi đi vào trong này, khối Tinh Đế Lệnh trên tay vốn thuộc về Minh Nguyệt liền truyền đến từng đợt tiếng vù vù, dường như muốn thoát khỏi nắm tay Dương Khai.

Khe núi này cảnh sắc không tệ, mấy gian nhà bằng trúc cũng không biết là chỗ ở của ai, nhưng bây giờ cũng không có một bóng người.

Dương Khai quay đầu quan sát bốn phía, trong mắt đầy nghi hoặc.

Tuy rằng cảm giác khe núi này có điều cổ quái, nhưng chỉ bằng mắt thường quan sát, lại không thể nhận ra trong đó rốt cuộc là gì.

Ngẫm nghĩ một hồi, Dương Khai buông lỏng áp chế với khối Tinh Đế Lệnh trên tay.

Lập tức Tinh Đế Lệnh bay vút đi, ở giữa không trung vạch ra một đường cong tuyệt đẹp. Mà theo Tinh Đế Lệnh bay lượn, trong hư không bỗng nhiên xuất hiện từng cái lỗ hổng đen kịt.

Bên trong những lỗ hổng kia là một mảnh hư vô hỗn độn, từ trong lỗ hổng truyền ra dao động lực lượng không gian nồng đậm.

Sắc mặt Dương Khai chợt ngưng trọng...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!