Tiền lão bị Thiên Lôi đánh? Dương Khai tặc lưỡi cảm thán.
- Phải. Tiền Thông gật đầu.
- Mặc dù không bị thương nặng, nhưng uy lực của Thiên Lôi vẫn không thể khinh thường a. Phí Chi Đồ há hốc miệng, kinh ngạc thốt lên: - Ta cứ tưởng lần trước ngươi tu luyện bí thuật gì, mới dẫn tới bị Thiên Lôi đánh, thì ra không phải vậy.
- Ta nào có tu luyện bí thuật gì! Tiền Thông dở khóc dở cười. - Ảnh Nguyệt Điện có nhiều bí thuật, ngươi cũng không phải không biết, bí thuật nào có thể dẫn đến bị Thiên Lôi đánh? Hơn nữa, dù có bí thuật như vậy, lão phu cũng không có thời gian tu luyện, lúc này tự củng cố cảnh giới của mình còn không kịp đây.
- Vậy Địa Hỏa lần trước? Đổng Huyên Nhi ở bên cạnh cất lời hỏi.
- Địa Hỏa gì? Phí Chi Đồ vẻ mặt ngạc nhiên. Đổng Huyên Nhi chớp mắt, giải thích:
- Hai tháng trước, Sư Tôn bế quan ở nơi đó, bỗng nhiên xuất hiện Địa Hỏa kinh khủng, thiêu rụi mảnh đất kia thành tro bụi.
- Còn có chuyện như vậy? Phí Chi Đồ kinh ngạc vô cùng.
- Cũng là do lão phu bị Pháp Tắc Thiên Địa bài xích! Tiền Thông vô cùng ảo não. - Từ lúc lão phu quay trở về U Ám Tinh tới nay, gặp chuyện như vậy không chỉ một lần, tuy rằng đều được lão phu hóa giải, nhưng luôn bị quấy nhiễu như thế, lão phu cũng không có cách nào dốc lòng tu luyện a. Không chỉ như thế, trong lúc lão phu ngự không phi hành, trong hư không còn có một luồng Cương Phong tán hồn nhập vào Thức Hải. Lão phu hiện tại ngự không phi hành cũng không dám duy trì quá lâu, cũng không dám bay quá cao, sợ dẫn phát hậu quả khôn lường.
- Thiên Lôi, Địa Hỏa, Cương Phong... Dương Khai tặc lưỡi. - Tiền lão, những ngày này của ngươi quả thật quá khổ sở!
Nghe thấy Dương Khai trêu chọc, Tiền Thông lộ vẻ mặt khóc không ra nước mắt. Những ngày này quả thật quá lo lắng đề phòng, cũng may Tiền Thông không bế tử quan. Nếu không, một khi bị quấy nhiễu, vô cùng có khả năng Tẩu Hỏa Nhập Ma, đến lúc đó cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh, cũng không thể chuyển nguy thành an.
- Sao lại còn có chuyện như vậy! Phí Chi Đồ biểu tình không thể tưởng tượng nổi, trong mắt tràn đầy kinh ngạc. - Bổn Thành Chủ sống mấy trăm năm, chuyện này vẫn là lần đầu tiên nghe nói đến.
- Lão phu cũng là lần đầu. Tiền Thông trăm mối ngổn ngang thở dài, sau đó vẻ mặt khẩn thiết nhìn Dương Khai: - Dương Khai, ngươi hiện giờ là Chủ nhân U Ám Tinh, có thể nghĩ biện pháp nào để lão phu giải trừ nỗi lo về sau này không? Lão thật sự bị quấy nhiễu, hơn nữa lão căn bản không biết Thiên Lôi Địa Hỏa những thứ này lúc nào lại đánh úp, cho nên cũng không thể bế quan nữa. Giờ đây tất cả kỳ vọng của lão đều chỉ có thể ký thác vào trên người ngươi. Trông cậy ngươi có thể nghĩ ra một biện pháp.
Nhưng làm lão vô cùng thất vọng chính là, Dương Khai chậm rãi lắc đầu: - Pháp Tắc Thiên Địa U Ám Tinh, ta có thể cảm nhận được, nhưng muốn phá vỡ nó lại là không thể nào.
Tiền Thông nghe vậy, lại thở dài một tiếng. Bên trong đại sảnh nhất thời yên lặng, mấy người đều mang vẻ mặt nặng nề. Ảnh Nguyệt Điện đã tạo ra cường giả Hư Vương Cảnh duy nhất của U Ám Tinh. Chuyện này vốn dĩ là cực kỳ vinh dự, nhưng hiện tại Tiền Thông lại bị Pháp Tắc Thiên Địa bài xích, đây tuyệt đối không phải là tin tức tốt lành gì. Hồi lâu sau, Tiền Thông mới bỗng nhiên mở miệng nói: - Xem ra, chỉ còn một biện pháp là rời đi thôi.
- Tiền lão quỷ, ngươi phải rời khỏi U Ám Tinh sao? Phí Chi Đồ sợ hãi cả kinh. Ngụy Cổ Xương và Đổng Huyên Nhi không ngừng nhìn Tiền Thông, dường như muốn nói lời khuyên giải, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
- Nếu không rời đi nơi này, lão phu cả đời về sau đều bị những thứ này quấy nhiễu, từ nay về sau tu vi không tiến thêm bậc nào nữa. Tiền Thông mỉm cười: - Lão phu thật vất vả mới có thể tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, cũng không muốn sau này luôn bị mắc kẹt ở cảnh giới này. Lão phu còn muốn đứng cao hơn, đi xa hơn, nhìn phong cảnh càng đặc sắc hơn.
- Từng này tuổi rồi, còn hùng tâm tráng chí như vậy. Phí Chi Đồ cười khổ.
- Lão Phí, ngươi chẳng lẽ cam tâm cả đời cố thủ tại Phản Hư Cảnh sao? Tiền Thông hỏi ngược lại.
- Làm sao có thể? Phí Chi Đồ hừ một tiếng: - Nếu không phải lần trước cảnh giới bị rơi xuống, Bổn Thành Chủ cũng sẽ cùng các ngươi rời khỏi U Ám Tinh. Bất kể ta có thể đạt đến ảo diệu Hư Vương Cảnh hay không, vẫn là phải thử một phen mới được.
- Đúng vậy, người hướng tới chỗ cao, nước chảy về chỗ trũng.
- Ngươi đã quyết định, ta đây cũng không có gì để nói. Ảnh Nguyệt Điện ở đây ngươi cứ yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt. Phí Chi Đồ nghiêm mặt nói.
- Dương Khai, lão phu nếu muốn rời đi, còn phải mượn lực lượng của ngươi. Tiền Thông nhìn về phía Dương Khai.
- Điều này đương nhiên không thành vấn đề. Dương Khai mỉm cười: - Thật ra, ta vốn dĩ đã có tính toán, chuẩn bị sắp áp dụng, trùng hợp với suy nghĩ của Tiền lão ngươi.
- Tính toán gì? Tiền Thông nghe vậy, ánh mắt bất chợt sáng lên.
- Ta chuẩn bị đem Pháp Trận Không Gian bố trí trên một Tu Luyện Chi Tinh khác.
- Khoảng cách truyền tống xuyên Tinh Vực rất xa? Tiền Thông cùng Phí Chi Đồ đồng loạt kinh hô, vô cùng xúc động nhìn Dương Khai.
Dương Khai gật đầu: - U Ám Tinh bị phong bế đã lâu, cũng đã đến lúc đi ra ngoài nhìn một chút. Nếu chuyện này thật sự có thể thành công, sau này Võ Giả U Ám Tinh tu luyện đến đỉnh phong, liền có thể rời khỏi U Ám Tinh, đến nơi khác cảm nhận ảo diệu Hư Vương Cảnh.
Tiền Thông và Phí Chi Đồ im lặng thật lâu, chỉ là kinh hãi trợn tròn mắt. Một hồi lâu sau, Tiền Thông mới ấp úng hỏi: - Chuyện như vậy, có thể làm được sao?
- Mưu sự tại nhân. Dương Khai cười lớn: - Ít nhất cách bố trí Pháp Trận Không Gian ta cảm thấy không vấn đề gì.
- Nhưng nếu là cường giả Tu Luyện Chi Tinh khác, mượn Pháp Trận Không Gian ngươi bố trí để xâm nhập vào U Ám Tinh, thì làm sao đây? Tiền Thông nét mặt nổi lên vẻ lo âu.
- Ha ha, chuyện này ngươi không cần phải lo lắng. Phí Chi Đồ cười lớn một tiếng, lấy mấy tấm lệnh bài khắc chữ “Lăng” từ trong Không Gian Giới Chỉ của mình ra, lắc lắc trên tay nói: - Không có vật này, thì không thể nào vận dụng được Pháp Trận Không Gian mà Dương Khai bố trí.
- Đây là cái gì? Tiền Thông nghi hoặc không hiểu.
- Truyền Tống Lệnh!
Phí Chi Đồ ngay lập tức giải thích. Đợi sau khi Tiền Thông hiểu rõ tác dụng của Truyền Tống Lệnh, cũng không khỏi giải trừ được nỗi lo lắng trong lòng, như có điều suy nghĩ nói: - Dương Khai, ngươi làm ra Truyền Tống Lệnh này, xem ra là sớm có tính toán a.
- Dĩ nhiên, bố trí Pháp Trận Không Gian trên U Ám Tinh, chẳng qua là luyện tập mà thôi. Dương Khai cười hắc hắc. Mục tiêu chân chính của hắn, là đem U Ám Tinh nối liền với Tinh Vực! Đây không phải là đơn thuần nhất thời hứng khởi, mà là Dương Khai đã sớm có suy nghĩ đến chuyện này. Từ U Ám Tinh hướng đến nơi náo nhiệt của Tinh Vực, cần hao tốn thời gian quả thực rất lâu, nhưng nếu có Pháp Trận Không Gian, những vấn đề này sẽ không còn tồn tại. Lăng Tiêu Tông hôm nay, cường giả đỉnh phong Phản Hư Tam Tầng Cảnh cũng không chỉ có một người. Dương Khai thân là Tông Chủ, thế tất cần tính toán cho tương lai của bọn họ. Ngay cả bản thân hắn, cũng đã đạt đến Phản Hư Tam Tầng Cảnh, cấp bách phải ra khỏi U Ám Tinh, sớm chuẩn bị tấn thăng Hư Vương Cảnh. Huống hồ, mượn việc bố trí Pháp Trận Không Gian, Dương Khai cũng có thể tu luyện Lực Lượng Không Gian. Mấy ngày nay, hắn phát hiện mình nắm bắt Lực Lượng Không Gian ngày càng thâm sâu hơn. Một công đôi việc, Dương Khai tất nhiên sẽ không bỏ qua.
- Tốt tốt tốt, ngươi suy tính chu toàn như thế, lão phu cũng yên lòng. Ngươi có thể trở thành Chủ nhân U Ám Tinh, là phúc khí của cả tinh cầu! Tiền Thông cười to.
- Vậy Tiền lão, ngươi cùng theo ta rời đi, hay là chờ ta bố trí xong Pháp Trận Không Gian rồi truyền tống rời đi? Dương Khai lại hỏi.
Tiền Thông suy nghĩ một lúc, nói: - Chờ ngươi bố trí Pháp Trận Không Gian xong đi. Lão phu vẫn nên ở lại U Ám Tinh đợi một thời gian ngắn, bên Ảnh Nguyệt Điện còn có chút chuyện cần phải xử lý.
- Vậy Tiền lão chờ tin tức tốt lành đi. Dương Khai mỉm cười.
Sau khi thương lượng thỏa đáng, Dương Khai cũng không ở lại Thiên Vận Thành lâu, mà trực tiếp quay về Lăng Tiêu Tông. Triệu tập các Đại Trưởng Lão trong tông, Dương Khai đem tính toán tiếp theo của mình nói cho bọn họ nghe. Mấy người Diệp Tích Quân, Dương Tu Trúc vẻ mặt tràn đầy kích động nhìn Dương Khai, rối rít đồng ý. Diệp Tích Quân thì không cần nói, nàng chính là người hy vọng tấn thăng đến Hư Vương Cảnh nhất của cả U Ám Tinh. Chỉ có điều lần trước nàng muốn ở lại trông coi Lăng Tiêu Tông, trông chừng Dương Viêm, cho nên mới lỡ mất cơ hội cùng Dương Khai rời đi. Nếu Dương Khai thật sự có thể đem Pháp Trận Không Gian bố trí đến Tu Luyện Chi Tinh khác, nàng liền có cơ hội thoát khỏi pháp tắc ước thúc của U Ám Tinh. Mà đám người Dương Tu Trúc cũng ôm phần tâm tư như vậy. Lần trước bọn họ thí luyện trong Huyết Ngục, không thể tấn thăng, cũng không có nghĩa là bọn họ cả đời không còn hy vọng. Đột phá tấn thăng chuyện như vậy, đương nhiên là phải dốc hết sức lực, dù có đâm đầu vào tường cũng không quay lại.
- Nếu mọi người đều không có ý kiến, vậy Bổn Tông Chủ liền toàn lực thi triển. Dương Khai nhếch miệng cười, nhìn khắp xung quanh: - Nhưng trước đó, còn cần các ngươi giúp ta gom góp vật tư.
- Vật tư gì? Diệp Tích Quân hỏi.
- Không Linh Tinh! Dương Khai thần sắc nghiêm nghị: - Bố trí Pháp Trận Không Gian, vật liệu mấu chốt nhất chính là Không Linh Tinh! Còn tùy thuộc vào khoảng cách dài ngắn của hai tòa pháp trận truyền tống, số lượng Không Linh Tinh cần thiết cũng không giống nhau. Nếu muốn bố trí Pháp Trận Không Gian siêu cự ly xuyên Tinh Vực, Không Linh Tinh đương nhiên càng nhiều càng tốt.
- Được, chuyện này chúng ta đi làm! Diệp Tích Quân mạnh mẽ gật đầu. Hiện nay Lăng Tiêu Tông và cả U Ám Tinh đều có thể thoải mái liên lạc, gom góp vật tư cũng không phí sức. Mấu chốt chính là có thể gom góp bao nhiêu Không Linh Tinh. Dù sao loại vật liệu này quả thật rất hiếm, mặc dù là ngẫu nhiên phát hiện ra một chút, cũng đều bị dùng để luyện chế Không Gian Giới Chỉ. Trước đây Dương Khai thật ra có rất nhiều, đều là thu hoạch được ở dưới Long Huyệt Sơn, nhưng sớm đã bị hắn tu luyện Lực Lượng Không Gian, tiêu hao hết. Trong khoảng thời gian bố trí Pháp Trận Không Gian này, Không Linh Tinh được dùng cũng đều là gom góp từ nhà kho các tông môn và thành trì.
- Ba tháng, ba tháng sau, ta sẽ rời khỏi U Ám Tinh. Hy vọng đến lúc đó các vị có thể giúp ta thu thập đủ số lượng Không Linh Tinh.
- Được! Các Trưởng Lão rối rít đồng ý, vội vàng tản ra, từng người đi liên lạc với các tông môn trên U Ám Tinh. Tin rằng ba tháng sau, Dương Khai nhất định sẽ có thu hoạch không nhỏ.
Nhóm cao tầng Lăng Tiêu Tông huy động toàn bộ lực lượng xuất động, chỉ còn lại Dương Khai là nhàn rỗi. Hắn hao tốn mấy ngày, thăm cha mẹ và huynh đệ, sau đó mang theo Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường, dạo chơi U Ám Tinh. Sau này, không biết lúc nào mới có thời gian rảnh rỗi, hắn hy vọng, trong thời gian ba tháng này có thể ở bên cạnh hai vị sư tỷ nhiều một chút, tận hưởng thời gian nghỉ ngơi của mình và hai nàng. Cuộc sống như thế, với hắn mà nói, quả thực chính là xa xỉ.