Người có sinh lão bệnh tử, tinh tú cũng không ngoại lệ.
Dương Khai tuy không biết nguyên do gì đã khiến tinh tú này biến thành Tử Tinh, nhưng chỉ từ những vật tư Thạch Khổi mang về cũng có thể thấy, rất lâu về trước, nơi đây chắc chắn là một tinh tú có sản vật dồi dào, phong cảnh tươi đẹp! Mảnh phế tích trước mắt này có lẽ chính là tổng đà của một tông môn nào đó.
Cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng kêu, cắt ngang dòng suy nghĩ của Dương Khai. Hắn quay đầu nhìn lại, bất ngờ phát hiện Thạch Khổi đang gọi mình.
Dương Khai khẽ gật đầu, thân hình khẽ động, lập tức đuổi theo.
Trên đường đi, Dương Khai không ngừng dò xét bốn phía, rất nhanh liền phát hiện nơi này không có nguy hiểm. Bởi vì trong thiên địa không có linh khí, cho nên dù trong di tích này có lưu lại pháp trận, dẫu vẫn còn nguyên vẹn, cũng không thể khởi động được.
Nói cách khác, di tích này là một nơi cực kỳ an toàn.
Một lát sau, Thạch Khổi đưa Dương Khai đến một nơi dường như là nhà kho, bên trong chất đống một lượng lớn khoáng vật, vài bình ngọc, cùng một số vật phẩm linh tinh khác.
Thứ chứa trong những bình ngọc kia hiển nhiên đều là linh đan.
Dương Khai nhặt mấy bình ngọc lên xem xét, phát hiện linh đan bên trong sớm đã mất hết linh khí, hóa thành tro bụi nên không để tâm nữa. Những thứ không còn chút giá trị này hiển nhiên đều là linh đan thảo dược, trải qua năm tháng dài đằng đẵng, dược tính đã trôi đi, trở thành vật vô dụng.
Cũng có một lượng lớn thánh tinh, nhưng những thánh tinh này do bảo quản không tốt nên về cơ bản cũng không dùng được. Những thánh tinh mà Thạch Khổi cắn nuốt kia đã là tất cả thánh tinh còn sử dụng được ở đây.
Vậy nên trong kho này, thứ vẫn còn giá trị chỉ còn lại những khoáng vật kia!
Khoáng vật dù để thời gian dài, không cần phương pháp bảo quản đặc thù cũng sẽ không mất đi công hiệu.
Trong nhà kho, số lượng khoáng vật còn lại gấp mấy lần số lượng mà Thạch Khổi đã cắn nuốt.
Dương Khai phất tay, thu tất cả khoáng vật vào trong không gian giới chỉ của mình, lúc này mới dẫn Thạch Khổi đi thăm dò xung quanh.
Một ngày sau, hắn đã thăm dò xong toàn bộ phế tích này.
Cũng không có thu hoạch gì đặc biệt. Trong phế tích, vật có giá trị đa phần được bảo quản trong nhà kho, ngay cả không gian giới chỉ của những bộ hài cốt kia cũng vì không có linh khí thiên địa nuôi dưỡng mà sớm đã vỡ nát, tất cả những gì chứa bên trong cũng đều bị hủy diệt.
Nhưng Dương Khai lại phát hiện, không gian dưới lòng đất này chẳng qua cũng chỉ là một góc của tảng băng chìm.
Dưới lòng đất này dường như có một thế giới khác! Chiếm diện tích vô cùng rộng lớn.
Hắn quyết định đi thăm dò một phen.
Rời khỏi phế tích, Dương Khai bay về phía trước chưa đến nửa ngày liền tới trước một dãy núi hoang vắng. Bên trong dãy núi có vô số hang động tồn tại như những mỏ quặng.
Sau khi đến nơi này, Thạch Khổi vốn luôn đi sát bên cạnh Dương Khai lại trở nên nhao nhao, dường như rất hứng thú với bên trong dãy núi kia.
- Bên trong có khoáng vật? – Dương Khai quay đầu nhìn nó.
Thạch Khổi đặc biệt nhạy cảm đối với khoáng vật, càng là thứ quý giá lại càng kích thích khát vọng của nó, giống như khứu giác nhạy bén trời sinh của loài sói vậy. Thạch Khổi có một loại khứu giác độc đáo đối với khoáng vật.
Nghe Dương Khai hỏi, Thạch Khổi liền vội vàng gật đầu.
- Đi, vào xem một chút! – Dương Khai cười lớn, phất tay một cái, thánh nguyên bao bọc lấy Thạch Khổi rồi vọt vào trong dãy núi kia.
Một lát sau, trong một mỏ quặng truyền đến tiếng hô kinh ngạc của Dương Khai: - Mỏ quặng Yên Diệt Tinh!
Nơi này hiển nhiên là một mỏ quặng, hơn nữa còn là mỏ quặng Yên Diệt Tinh vô cùng hiếm thấy.
Yên Diệt Tinh không thể dùng để luyện chế bí bảo, bởi vì bản thân nó vô cùng bài xích linh khí thiên địa, có thể nói là quan hệ với linh khí thiên địa như nước với lửa! Nếu dùng nó để luyện chế bí bảo thì không ai có thể sử dụng được, bí bảo cũng hoàn toàn bị hủy.
Nhưng sự quý giá của nó lại không thể nghi ngờ.
Cũng bởi vì nó trời sinh bài xích năng lượng linh khí thiên địa, cho nên nó có thể được sử dụng để bố trí pháp trận! Dùng Yên Diệt Tinh để bố trí pháp trận có thể hạn chế võ giả vận dụng thánh nguyên, nếu không cẩn thận rơi vào trong đó thì giống như không may rơi vào U Hồn Đảo vậy, chỉ có thể dựa vào sức mạnh thể xác đơn thuần!
Đại trận Yên Diệt Tịch Hư nổi danh thiên hạ chính là cần dùng Yên Diệt Tinh làm mắt trận.
Võ giả không thể vận dụng thánh nguyên, cũng không thể vận dụng bí bảo, vậy còn gọi là võ giả sao? Cư dân của U Hồn Đảo lợi dụng Hồn Thiên đan để rèn luyện thân thể nên có thể sống sót ở nơi như vậy, nhưng không phải võ giả nào cũng có loại đan dược như Hồn Thiên đan, cũng không phải võ giả nào cũng chú trọng rèn luyện thân thể.
Yên Diệt Tịch Hư Đại Trận có thể nói là khắc tinh của tất cả võ giả. Dù là cường giả Hư Vương Cảnh rơi vào trong đó cũng không tránh khỏi đau đầu nhức óc.
Uy lực đại trận tuy mạnh, nhưng Yên Diệt Tinh lại cực kỳ khó tìm, thông thường hiếm khi thấy được!
Thế mà nơi này lại có một mỏ quặng Yên Diệt Tinh, hơn nữa xét từ những tinh thạch lộ ra trên vách đá, mỏ quặng này lại là một mỏ giàu!
Mỏ quặng phân làm ba cấp, theo thứ tự là mỏ giàu, mỏ bình thường và mỏ nghèo! Mỗi cấp đều có tiêu chuẩn đánh giá riêng biệt.
Thông thường mà nói, quặng mỏ đạt tới cấp bậc mỏ giàu, chỉ cần tùy ý khai thác là có thể đào được khoáng vật cần tìm, giá trị cực kỳ kinh người, số lượng cũng cực kỳ hiếm gặp.
Dương Khai cũng không ngờ mình lại có thể phát hiện một mỏ Yên Diệt Tinh giàu ở nơi này.
Thạch Khổi sớm đã xông tới, há to miệng cắn nuốt, chỉ trong chốc lát liền nuốt vô số Yên Diệt Tinh vào trong bụng.
Dương Khai cũng không chần chừ, xông lên phía trước vơ vét một trận.
Tuy rằng nơi này bị Yên Diệt Tinh ảnh hưởng, thánh nguyên bị áp chế ở mức độ rất lớn, nhưng thể phách của Dương Khai rất mạnh, tốc độ khai thác chỉ chậm hơn Thạch Khổi một chút mà thôi.
Chưa đến ba ngày, Dương Khai đã khai thác được ít nhất năm trăm khối Yên Diệt Tinh, còn về phần Thạch Khổi đã cắn nuốt được bao nhiêu thì quả thực không thể tính toán.
Năm trăm khối Yên Diệt Tinh đã đủ để bố trí một pháp trận bao trùm một tông môn nhỏ. Nhưng không có tông môn nào lại hành động ngu xuẩn như vậy, nếu làm thế, các đệ tử sau này cũng không cần tu luyện nữa.
Đến linh khí thiên địa còn không cảm nhận được thì tu luyện cái gì!
Yên Diệt Tinh vô cùng thích hợp để bố trí pháp trận tại một vị trí đặc thù, ví dụ như một khu cấm địa hay một cái bẫy!
Mỏ quặng trong lòng núi dường như không hề vơi đi, thần niệm Dương Khai thả ra cũng không khỏi có chút lực bất tòng tâm. Chỉ dựa vào một mình hắn muốn khai thác toàn bộ mỏ giàu này quả thật là điều không thể.
Hắn có lẽ phải ở lại đây nhiều năm.
Trầm ngâm một lúc, Dương Khai không tiếp tục nữa, gọi Thạch Khổi một tiếng rồi rời khỏi dãy núi này, tiếp tục đi về phía trước thăm dò.
Lại một ngày sau, dưới sự cảm ứng thần kỳ của Thạch Khổi, Dương Khai lại tiến vào một dãy núi khác. Nhìn cảnh tượng bên trong, dù kiến thức của Dương Khai có rộng rãi đến đâu cũng không khỏi kinh ngạc thốt lên: - Thiên Câu Ngọc!
Đây lại là mỏ quặng Thiên Câu Ngọc có tác dụng ôn dưỡng lực lượng thần hồn.
Thiên Câu Ngọc là một loại ngọc thạch rất đặc thù, có màu xanh biếc. Khi được thánh nguyên kích phát, loại ngọc thạch này có thể phóng ra một loại lực lượng nhu hòa, tưới nhuần thức hải, làm lớn mạnh lực lượng thần hồn của võ giả.
Tính chất này có chút tương tự với Ôn Thần Liên bảy màu, nhưng hiệu quả lại khác xa so với Ôn Thần Liên.
Ôn Thần Liên có thể tồn tại trong thức hải của võ giả, không lúc nào không tưới nhuần thần hồn. Thần hồn của Dương Khai sở dĩ cường đại như vậy cũng là nhờ Ôn Thần Liên tưới nhuần nhiều năm nay.
Nhưng Ôn Thần Liên dù sao cũng là thiên địa chí bảo, sao có thể dễ dàng có được. Thứ này đến cường giả Hư Vương Cảnh cũng vạn lần mơ ước.
Thiên Câu Ngọc thì không giống vậy, mặc dù cấp bậc thấp hơn nhiều so với Ôn Thần Liên, nhưng cũng là thứ cực kỳ quý giá, là vật liệu tốt nhất để tu luyện lực lượng thần hồn. Trên thị trường của mỗi một tinh tú, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện một ít Thiên Câu Ngọc, và mỗi lần đều bị các võ giả tranh đoạt đến không còn một mảnh.
Thiên Câu Ngọc là vật liệu có giá trị nhưng hiếm thấy trên thị trường.
Thế mà nơi này lại tồn tại cả một mỏ quặng Thiên Câu Ngọc.
Xét từ những tia sáng xanh biếc tản phát ra, mỏ quặng Thiên Câu Ngọc này không tính là rất dồi dào, nhưng cũng không hoàn toàn cằn cỗi, là mỏ quặng cấp bậc bình thường.
Như thường lệ, khi Dương Khai vẫn còn đang sững sờ, Thạch Khổi đã bắt đầu cắn nuốt Thiên Câu Ngọc.
Dương Khai cũng không thu hoạch được bao nhiêu, chỉ đào được trên trăm khối Thiên Câu Ngọc liền gọi Thạch Khổi, trong lúc nó vẫn còn lưu luyến không nỡ rời đi, dẫn nó tiếp tục thăm dò phía trước.
Hắn mơ hồ cảm thấy, Tử Tinh mà mình vô tình hạ xuống này dường như ẩn chứa tài phú khó có thể tưởng tượng được!
Ba ngày sau, Dương Khai lần nữa phát hiện một mỏ quặng Hoàng Lệ Bích Thiết.
Một tháng sau, số lượng mỏ quặng được phát hiện đã lên đến tám mỏ, hơn nữa một mỏ trong đó lại là mỏ thánh tinh.
Hắn không tiếp tục thăm dò nữa. Một tháng ròng rã đã khiến hắn hiểu ra rằng, Tử Tinh này hoàn toàn chính là khoáng tinh trong truyền thuyết.
Mỗi một tu luyện tinh đều có pháp tắc thiên địa của riêng mình, những pháp tắc thiên địa này đại bộ phận giống nhau, nhưng cũng có một vài khác biệt nhỏ.
Sự khác biệt này sẽ dẫn tới vật tư được sinh ra trên các tu luyện tinh khác nhau một trời một vực.
Ví dụ như, có tinh tú thích hợp cho sự sinh trưởng của thảo dược, loại tinh tú này gọi là dược tinh.
Linh dược thông thường cần trăm năm để trưởng thành, nhưng trên dược tinh có lẽ chỉ cần năm mươi năm, ba mươi năm, thậm chí mười năm là có thể trưởng thành, rút ngắn thời gian sinh trưởng cực lớn.
Mà có tinh tú lại thích hợp cho sự sản sinh của khoáng vật, loại tinh tú này chính là khoáng tinh.
Trên khoáng tinh, khoáng vật quý hiếm nhiều không đếm xuể, chủng loại rực rỡ muôn màu, cực kỳ phì nhiêu.
Trong Tinh Vực, mấy thế lực cường đại nhất đều nắm giữ một số lượng khoáng tinh và dược tinh nhất định. Ví dụ như Hằng La Thương Hội ở Tuyết Nguyệt không chỉ có một khoáng tinh và dược tinh, chính vì có hậu thuẫn này, Hằng La Thương Hội mới có thể làm ăn trong cả Tinh Vực, uy danh vang xa.
Tử Tinh mà Dương Khai phát hiện ra này không nghi ngờ gì nữa chính là một khoáng tinh. Hơn nữa từ số lượng và phẩm chất của những mỏ quặng kia, dù là trong các khoáng tinh, tinh tú này cũng thuộc hàng tốt nhất.
Lần này phát tài rồi!
Lăng Tiêu Tông có thể nắm giữ khoáng tinh này, lo gì ngày sau không phát triển lớn mạnh?
Trong lòng Dương Khai dâng trào bất định, lại có chút kích động hiếm thấy.
Ngay sau đó, hắn không do dự nữa, lập tức bắt đầu bố trí pháp trận không gian trong mỏ quặng thánh tinh mình đang đứng, nối liền tới pháp trận trong hang núi trên mặt đất kia.
Bởi vì pháp trận không gian được bố trí không phải trong phạm vi siêu xa nên tốc độ nhanh hơn rất nhiều. Trước sau chưa đến một ngày, Dương Khai đã bố trí xong toàn bộ. Hắn đứng trong pháp trận, rót thánh tinh vào chỗ lõm của pháp trận, theo một luồng bạch quang lóe lên, Dương Khai đã đến hang núi trên mặt đất.
Không trì hoãn thời gian, Dương Khai lần nữa lấy ra thánh tinh, đặt vào trong chân pháp trận không gian này, thần niệm khóa chặt điểm sáng đại diện cho U Ám Tinh trong pháp trận không gian, khởi động pháp trận.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe