Trong vùng vẫn thạch, Dương Khai ngạc nhiên nhìn hai cô gái, có chút bất ngờ.
Hai cô gái còn kinh ngạc hơn cả Dương Khai, khi võ giả Phản Hư Cảnh đang truy đuổi đột ngột ngã xuống, các nàng liền kinh hô, vội vã nhìn quanh tìm kiếm ân nhân cứu mạng.
Xung quanh không một bóng người, cuối cùng các nàng lại nhìn về phía Dương Khai, trong lòng đã có suy đoán, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.
- Còn ngây ra làm gì, mau đến đây! Dương Khai khẽ gọi một tiếng, vừa nói vừa vẫy tay ra hiệu.
Hai nàng mới chợt tỉnh ngộ, liếc nhau một cái, liền xoay người đáp xuống cách Dương Khai khoảng ba trượng, không ngừng cảnh giác nhìn Dương Khai, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa hoài nghi.
Dương Khai cười tủm tỉm nhìn các nàng, nhíu mày nói: - Sao hả? Nhiều năm không gặp, đã không nhận ra ta rồi sao?
Nghe hắn nói vậy, hai nàng mới thở phào nhẹ nhõm, xác nhận suy đoán của mình không hề sai lệch. Nhưng chính vì thế, các nàng lại càng cảm thấy khó tin, cô gái dẫn đầu khẽ che miệng, kinh hô: - Dương Khai?
- Quả thật là ngươi? Kẻ vừa rồi là do ngươi hạ sát? Sao ngươi lại trở nên cường đại đến thế? Tại sao ngươi lại ở chỗ này? Cô gái nhỏ tuổi hơn liền tuôn ra một tràng câu hỏi, vừa hỏi xong, lại chợt cảnh giác, cắn răng nói: - Chẳng lẽ ngươi là người của Lệ Minh Hải?
Nàng vừa nói liền không ngừng nghỉ, khiến Dương Khai không có thời gian đáp lại.
Cô gái dẫn đầu nghiêm nghị đánh giá Dương Khai, lắc đầu nói: - Muội muội, chớ nói lung tung, nếu hắn là người của Lệ Minh Hải, vừa rồi sao lại ra tay giúp chúng ta?
Dương Khai cười lớn, liếc cô gái nhỏ tuổi hơn, cười trêu chọc nói: - Hòa Miêu cô nương vẫn còn tùy tiện như vậy.
Hòa Miêu nghe thế, mặt đỏ lên, ngượng ngùng nói: - Thật xin lỗi, ta bị quá đỗi sợ hãi mà.
- Không sao. Dương Khai khẽ cười, nhìn hai nàng, cảm khái nói: - Không ngờ từ biệt nhiều năm, lại gặp lại các ngươi ở nơi đây.
Hai cô gái này, chính là hai tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu mà Dương Khai đã gặp gỡ khi mới đặt chân đến Tinh Vực.
Cách biệt nhiều năm, từ khi chia tay ở Huyền Không đại lục, hai bên chưa từng gặp lại, bởi vậy vừa gặp lại, Dương Khai quả thật bất ngờ không thôi. Nhưng ngẫm lại, hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu vốn là võ giả Kiếm Minh, xuất hiện ở nơi đây cũng không phải chuyện lạ.
Có điều bị cuốn vào chuyện này, vận số của hai tỷ muội này thật sự quá kém.
- Đúng thế, đúng là đã nhiều năm không gặp. Hòa Tảo cảm khái. - Không ngờ bây giờ ngươi lại cường đại đến vậy, kẻ vừa rồi là do ngươi hạ sát?
- Ừm.
Thấy Dương Khai thừa nhận, dù trong lòng đã có suy đoán, hai tỷ muội vẫn chấn động đến mức không thốt nên lời.
Năm đó khi các nàng vừa gặp Dương Khai, hắn chỉ là Nhập Thánh nhất tầng cảnh, cảnh giới hai nàng còn cao hơn, một người Nhập Thánh tam tầng cảnh, một người Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh.
Trải qua ba mươi năm, các nàng cũng đã đạt đến Thánh Vương tam tầng cảnh, tư chất không kém, tiến triển cực kỳ nhanh chóng.
Nhưng so sánh với Dương Khai, vẫn có vẻ chẳng thấm vào đâu!
Có thể trong nháy mắt hạ sát một Phản Hư lưỡng tầng cảnh, dù là đánh lén, nhưng điều đó cho thấy Dương Khai ít nhất cũng đã đạt đến Phản Hư Cảnh! Có lẽ... đã là Phản Hư tam tầng cảnh!
Bởi vì vừa rồi Dương Khai ra tay, Hòa Tảo cảm nhận được dao động năng lượng không hề thua kém thiếu minh chủ Cổ Kiếm Tâm.
Hai tỷ muội đều bị chấn động mạnh mẽ.
Bỗng nhiên, Hòa Tảo biến sắc mặt, nói: - Dương Khai, có thể nhờ ngươi giúp đỡ một tay?
- Chuyện gì?
- Mau cứu sư tôn của ta!
- Sư tôn của cô? Dương Khai nhíu mày, nhanh chóng phản ứng, nhận ra Hòa Tảo hẳn là đang nhắc tới mỹ phụ Nguyệt Hi!
Năm đó khi gặp nạn tại Huyền Không đại lục, Nguyệt Hi sư tôn của hai tỷ muội Hòa Tảo cũng có mặt. Dương Khai cũng từng giao thiệp với nàng, nhưng mối quan hệ không mấy tốt đẹp, bởi vì Dương Khai xuất thân kém cỏi, cảnh giới không cao, nên Nguyệt Hi không coi trọng hắn.
Hơn nữa, lúc đó Dương Khai còn giết một đồ đệ của Nguyệt Hi, khiến Nguyệt Hi căm thù Dương Khai đến tận xương tủy.
Nhưng sau đó bởi nhiều nguyên nhân khác nhau, Nguyệt Hi mới dần thay đổi cách nhìn về Dương Khai, cuối cùng mượn lực lượng của Dương Khai mà thành công rời khỏi Huyền Không đại lục. Mà sự thật chứng minh, tên đồ đệ đó cũng không phải hạng tốt lành gì, chết cũng không đáng tiếc.
- Nguyệt Hi cũng ở đây? Dương Khai lại nhìn về phía chiến trường, chỉ thấy hào quang bùng nổ dữ dội, không thể nhìn rõ rốt cuộc là ai đang chiến đấu.
Hòa Tảo lo lắng nói: - Chúng ta có thể trốn thoát, là nhờ sư tôn cầm chân địch nhân, nhưng mà tình thế của ngài không mấy lạc quan, ta không biết ngài có thể chống đỡ được bao lâu nữa. Dương Khai, ngươi có thể...
Hiển nhiên nàng cũng biết thỉnh cầu của mình có phần quá đáng, trong chiến trường trước mắt đang hỗn loạn vô cùng, còn có cả cường giả Hư Vương Cảnh đang chiến đấu, ai xâm nhập vào cũng có thể bị xé thành mảnh vụn.
Nhưng nàng là Thánh Vương tam tầng cảnh, không có khả năng giúp đỡ Nguyệt Hi, chỉ đành cố gắng cầu xin Dương Khai.
- Dương đại ca... Hòa Miêu cúi đầu khẽ gọi, vẻ mặt đầy cầu khẩn. Hiện tại nàng không còn vẻ cơ trí thường ngày, đã hoàn toàn hoảng loạn. Nghĩ tới sư tôn nuôi dạy mình có thể ngã xuống trong mảnh chiến trường này, Hòa Miêu sắp bật khóc.
Có lẽ vì từng trải qua việc thoát khỏi Huyền Không đại lục, có lẽ vì Dương Khai một chiêu hạ sát võ giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh, khiến hai tỷ muội đều đặt niềm tin vào Dương Khai, cảm thấy chỉ cần hắn ra tay, sư tôn sẽ bình an vô sự.
Ban đầu Nguyệt Hi tạo cho Dương Khai ấn tượng không mấy tốt đẹp, nhưng đối với hai đồ đệ thì lại khác, bằng không làm sao lại một mình mạo hiểm, cầm chân địch nhân, để cho Hòa Tảo Hòa Miêu chạy trốn.
Dương Khai trầm ngâm.
Hòa Tảo Hòa Miêu thấy thế, cũng không dám thúc giục, chỉ có thể lo lắng không yên chờ đợi.
Một lát sau, Dương Khai nhướng mày, nghiêm nghị nói: - Nói đến đây, sở dĩ ta ẩn nấp ở đây, chủ yếu là muốn đánh lén Lệ Minh Hải đó!
Hòa Tảo Hòa Miêu liền kinh hô, chấn động nhìn hắn, ánh mắt toát lên vẻ khó tin.
Một Phản Hư Cảnh lại dám mưu toan đánh lén Hư Vương Cảnh! Chuyện này chẳng khác nào con kiến nấp trong góc, đưa chân ra muốn ngáng chân voi ngã, thật khiến người ta khó mà tin nổi.
- Ta không hề nói đùa, trước đó ta đi ngang qua đây, bị hắn đánh lén một trận, cho nên mới ở lại chỗ này! Dương Khai nhàn nhạt nhìn các nàng. - Bởi vậy, bây giờ ta không tiện ra mặt.
Ánh mắt hai nàng nhanh chóng tối sầm lại.
- Nhưng mà, nếu như Hòa Miêu đã gọi một tiếng đại ca, vậy ta cũng không thể ngồi yên không làm gì. Dương Khai cười lớn.
Hòa Miêu mừng rỡ nhìn hắn, sắc mặt lo lắng tái nhợt cũng xẹt qua một tia thẹn thùng đỏ ửng.
- Ra đây! Dương Khai khẽ quát, sau đó một đạo hào quang đỏ rực bắn ra từ trên người hắn, ngưng tụ thành hình người.
Trong nháy mắt, một nữ nhân xinh đẹp, dáng người vô cùng nóng bỏng, quỷ dị hiện ra trước mặt hai nàng Hòa Tảo Hòa Miêu.
Nữ nhân xinh đẹp này có mái tóc đỏ rực, chói mắt như ngọn lửa thiêu đốt, quần áo cũng đỏ rực. Nhìn gần, hai nàng Hòa Tảo Hòa Miêu đều cảm nhận được dao động năng lượng kinh người từ nữ nhân này.
Đó là một loại lực lượng hủy diệt!
- Chủ nhân, có gì dặn dò? Cô gái này vừa hiện thân, liền cung kính hỏi Dương Khai, cũng không thèm liếc qua Hòa Tảo Hòa Miêu, dường như trong mắt nàng, hai người như không khí, hoàn toàn không tồn tại.
- Ngươi đi theo các nàng, bảo vệ an toàn cho các nàng! Dương Khai chỉ tay về phía tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu.
Cô gái này lúc này mới chú ý tới hai tỷ muội, nhàn nhạt gật đầu.
- Dương Khai, nàng là... Hòa Tảo ngập ngừng hỏi.
- Bằng hữu của ta, cô có thể gọi nàng là Lưu Viêm! Dương Khai đáp.
Ngay cả Dương Khai cũng không chú ý, khi hắn giới thiệu với hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu, trong ánh mắt Lưu Viêm lóe lên một tia sáng chói không ai hay biết.
- Thì ra là Lưu Viêm tỷ tỷ, lần này phải làm phiền tỷ tỷ rồi. Tuy rằng Hòa Tảo nhìn ra Lưu Viêm không phải sinh linh bằng xương bằng thịt, nhưng đối phương lại biểu hiện rất có linh trí, nàng không dám lơ là.
- Mệnh lệnh của chủ nhân, Lưu Viêm tự nhiên tuân theo! Lưu Viêm không nói nhiều, ít lời mà ý rõ ràng.
- Đi thôi.
Dương Khai gật đầu, Lưu Viêm hiểu ý, xoay người hóa thành một đạo ánh sáng, Hòa Tảo còn chưa kịp phản ứng, nàng đã chui vào trong người Hòa Tảo.
Hòa Tảo kinh hô, nhưng lại nhanh chóng lộ ra vẻ mặt mừng rỡ.
Bởi vì nàng cảm giác được trong cơ thể mình ẩn chứa một cỗ lực lượng cực kỳ khủng bố, tuy rằng cỗ lực lượng này không thể bị nàng khống chế, thậm chí còn khiến nàng cảm thấy nóng rát khó chịu, nhưng nếu có lực lượng như vậy, sẽ có thể cứu sư tôn thoát khỏi chiến trường!
Nàng tràn đầy cảm kích nhìn hắn: - Cám ơn!
- Cẩn thận! Dương Khai khẽ mỉm cười.
Hai tỷ muội Hòa Tảo Hòa Miêu nhìn nhau, liền quay ngược lại hướng vừa trốn thoát.
Có Lưu Viêm hỗ trợ, an nguy của hai tỷ muội sẽ không còn là vấn đề. Từ sau khi cắn nuốt Càn Thiên Lôi Viêm của Hỏa Diệu Tông, Lưu Viêm chẳng những tiến hóa ra linh trí, thực lực cũng tăng vọt một cách kinh người!
Trước khi cắn nuốt, nàng cùng lắm chỉ có thể một mình đối phó với cường giả Phản Hư tam tầng cảnh mà không rơi vào thế yếu.
Sau khi cắn nuốt, nàng có thể chiến đấu với cường giả Hư Vương nhất tầng cảnh bình thường.
Trong chiến trường, chỉ có Lệ Minh Hải là Hư Vương Cảnh, những người còn lại không một ai là đối thủ của Lưu Viêm. Có thể thấy, Hòa Tảo Hòa Miêu dẫn theo Lưu Viêm trở về chiến trường, cục diện đang nghiêng về một phía sẽ thay đổi ra sao.
Thu liễm tâm thần lại, Dương Khai lại chú ý đến trận chiến giữa Cổ Kiếm Tâm và Lệ Minh Hải.
Bọn họ chiến đấu kịch liệt nhất trong toàn bộ chiến trường, dao động năng lượng cũng là lớn nhất, nên dễ dàng tìm thấy. Dương Khai lập tức nhìn thấy.
Cổ Kiếm Tâm cùng Tả Hữu Kiếm Thị vẫn ba người hợp nhất thành một, được bao bọc trong kiếm quang, ba loại dị tượng Nhật Nguyệt Tinh tỏa sáng rực rỡ, kiếm mang bắn ra tứ phía. Lệ Minh Hải thì một thanh trường thương quét ngang, linh động như mãng xà.
Hai bên chiến đấu đến giờ, cục diện vẫn đang bất phân thắng bại.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo