Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1740: CHƯƠNG 1740: ĐỒNG HÀNH

- Nếu muốn đánh lén, vì sao Dương huynh không chờ một thời cơ tốt hơn? Ví dụ như đợi Lệ lão cẩu giết được ta, vào lúc hắn tâm thần thả lỏng nhất mà ra tay, chẳng phải sẽ đỡ tốn sức hơn sao? Cổ Kiếm Tâm hỏi.

- Đỡ tốn sức chứ không có nghĩa là không giết được hắn. Dương Khai cười đầy tự tin. - Thiếu minh chủ muốn hỏi là, vì sao ta lại cứu ngươi, phải không?

Cổ Kiếm Tâm gật đầu.

- Nam nhân có thể liều mạng vì nữ nhân của mình, chết như vậy thì thật đáng tiếc. Dương Khai đáp.

Lúc đó, Cổ Kiếm Tâm vì Hữu Kiếm Thị mà một mình ngăn cản đòn tấn công của Lệ Minh Hải, Dương Khai nhìn rất rõ ràng, đó thực sự là lấy thân mình mạo hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút, hắn và Hữu Kiếm Thị sẽ phải cùng nhau xuống suối vàng.

Dương Khai cũng từng vì Tô Nhan mà liều mạng, thậm chí đối đầu trực diện với cường giả như Lạc Hải, cho nên hành động của Cổ Kiếm Tâm khiến hắn cảm thấy đồng cảm.

Một nam nhân có thể vì nữ nhân của mình mà không tiếc tính mạng, lao đầu vào chỗ chết, chắc chắn không phải hạng người hiểm ác xảo trá.

Cổ Kiếm Tâm ngẩn người.

Tả Hữu Kiếm Thị thì mặt đỏ bừng, đưa mắt nhìn Cổ Kiếm Tâm đầy nồng tình mật ý, ánh mắt tràn ngập ngọt ngào.

Cổ Kiếm Tâm cười lớn, vẻ cảnh giác trong mắt cũng tiêu tan, hào khí ngút trời nói:

- Xem ra Dương huynh cũng là người thẳng thắn, Cổ mỗ có thể kết giao với Dương huynh, thật là tam sinh hữu hạnh!

Dương Khai vuốt mũi:

- Còn có một nguyên nhân nữa là... ta có người quen trong Kiếm Minh các ngươi.

- Ồ? Dương huynh quen biết người của Kiếm Minh chúng ta? Cổ Kiếm Tâm vui mừng hỏi.

Chưa nói đến việc Dương Khai cứu hắn một mạng, có ơn với hắn, chỉ riêng con người của Dương Khai đã khiến hắn có cảm tình, muốn kết giao. Lúc này nghe Dương Khai nói quen người trong Kiếm Minh, hắn tự nhiên vô cùng mừng rỡ.

- Dương huynh quen biết người nào?

- Bọn họ đến rồi. Dương Khai chỉ tay ra hiệu.

Cổ Kiếm Tâm quay đầu nhìn lại, phát hiện đó chính là ba thầy trò Nguyệt Hi đã tỏa sáng rực rỡ trong trận chiến vừa rồi.

- Là bọn họ! Cổ Kiếm Tâm có chút bất ngờ.

Vốn hắn tưởng rằng người Dương Khai quen biết nhất định là một cường giả đỉnh cao nào đó bên mình, không ngờ lại là ba thầy trò trông không có gì nổi bật.

Không lâu sau, ba người Nguyệt Hi, Hòa Tảo và Hòa Miêu bay tới, đầu tiên hành lễ với Cổ Kiếm Tâm, hỏi thăm tình hình của hắn, biết thiếu minh chủ không sao, mới thở phào nhẹ nhõm.

- Dương đại ca. Hòa Tảo và Hòa Miêu tiếp xúc với Dương Khai nhiều hơn, lần này cũng nhờ hắn mới chuyển nguy thành an, cho nên không hề khách sáo, cất tiếng gọi ngọt ngào.

Dương Khai khẽ gật đầu, vẫy tay một cái, một tia sáng đỏ từ trên người Hòa Tảo bắn ra, bị hắn hút vào lòng bàn tay.

- Cảm ơn ngươi, Dương Khai. Lần này nếu không có ngươi, e rằng chúng ta đã chạy trời không khỏi nắng, thầy trò thiếp thân vô cùng cảm kích! Nguyệt Hi thành khẩn cảm tạ.

Dương Khai không nói gì, thản nhiên tiếp nhận lời cảm ơn của đối phương.

- Không ngờ Dương huynh lại quen biết thầy trò Nguyệt phu nhân, quả thật là có duyên. Cổ Kiếm Tâm cười ha hả. - Nếu Dương huynh không chê, hay là đến chiến hạm của Cổ mỗ nghỉ ngơi vài ngày, cũng để Cổ mỗ được dịp chiêu đãi một phen.

Dương Khai trầm ngâm, không lập tức đồng ý.

Sở dĩ hắn đến đây, chủ yếu là muốn đánh lén Lệ Minh Hải, hiện giờ đã xử lý xong tên đó, cũng không còn chuyện gì cần làm.

Thấy hắn im lặng, Cổ Kiếm Tâm cũng không thúc giục, còn Hòa Tảo và Hòa Miêu thì đôi mắt long lanh nhìn Dương Khai, tràn đầy mong đợi hắn ở lại.

- Không biết chuyến này thiếu minh chủ định đi đâu? Hồi lâu sau, Dương Khai mới ngẩng đầu hỏi.

- Dương huynh cứ gọi ta là Cổ huynh được rồi, ba chữ thiếu minh chủ nghe khách sáo quá. Cổ Kiếm Tâm mỉm cười. - Không giấu gì Dương huynh, chuyến này Cổ mỗ định đến Thanh Mộc Tinh.

- Thanh Mộc Tinh?

- Phải, đó là một tu luyện tinh cầu dưới sự quản lý của Kiếm Minh ta, cách nơi này khoảng một tháng hành trình.

- Vậy sao... Dương Khai ngẫm nghĩ, chợt nhớ ra điều gì đó, liền gật đầu: - Cũng được, Cổ huynh đã ngỏ lời mời, vậy Dương mỗ đành quấy rầy.

Thấy Dương Khai đồng ý, ánh mắt Cổ Kiếm Tâm sáng lên, vẻ mặt vô cùng vui mừng, cũng không hề xa lạ, tiến lên khoác tay Dương Khai bay về phía chiến hạm, tỏ ra vô cùng thân thiết.

Ba chiếc chiến hạm, bị đám người Lệ Minh Hải tập kích, một chiếc nổ tung tại chỗ, một chiếc bị đánh hỏng phải bỏ lại, hiện tại chỉ còn chiếc chiến hạm lớn nhất của Cổ Kiếm Tâm là còn hoạt động được. Dù nó cũng bị hư hỏng đôi chút, nhưng chỉ cần sửa chữa là có thể tiếp tục hành trình.

Đến chiến hạm, Cổ Kiếm Tâm sai người sắp xếp cho Dương Khai nghỉ ngơi, còn mình thì đi trị thương. Hắn và Lệ Minh Hải đã có một trận chiến kinh hồn khiếp vía, tuy không bị thương chí mạng nhưng cũng tổn hao không ít, không phải chỉ dùng linh đan là có thể chữa khỏi, cần phải tĩnh tọa điều dưỡng.

Đối với chuyện này, Dương Khai cũng hiểu, nên không để tâm.

Chiến hạm trải qua một ngày sửa chữa và kiểm tra, lại bắt đầu lên đường.

Dương Khai được Cổ Kiếm Tâm sắp xếp ở trong một sương phòng cực kỳ xa hoa. Căn phòng rất lớn, sàn nhà trải thảm lông dày, xung quanh khảm hàng trăm viên dạ minh châu, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ ấm áp.

Trong phòng còn có một lư hương, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, khiến tâm thần người ta thư thái.

Sở dĩ đồng ý lời mời của Cổ Kiếm Tâm, Dương Khai cũng có tính toán của riêng mình.

Hắn đến đây, đã bố trí các pháp trận không gian trên những tử tinh làm trạm trung chuyển, hiện tại là lúc cần kết nối với một tu luyện tinh cầu thực sự, nếu không các võ giả từ U Ám Tinh đi ra sẽ không có mục tiêu rõ ràng.

Thanh Mộc Tinh này, trên Tinh Đồ của Dương Khai, cũng được xem là một hành tinh không tệ.

Nếu như đám người Diệp Tích Quân thông qua pháp trận không gian đến nơi này, có thể mượn linh khí và thiên địa pháp tắc của Thanh Mộc Tinh để thử đột phá Hư Vương Cảnh.

Còn một điểm nữa, đó là trong tay Dương Khai không còn nhiều Không Linh Tinh.

Tuy rằng trước khi đi, đám người Diệp Tích Quân đã vơ vét sạch sẽ số Không Linh Tinh dự trữ trên U Ám Tinh, nhưng việc bố trí các pháp trận không gian siêu cấp tiêu hao một số lượng cực lớn.

Số Không Linh Tinh trong tay hắn, chỉ còn đủ để bố trí thêm một tòa pháp trận không gian nữa mà thôi!

Nhất định phải tìm cách bổ sung.

Thanh Mộc Tinh vừa hay là tu luyện tinh cầu của Kiếm Minh, hiện tại Dương Khai đã kết giao với thiếu minh chủ Cổ Kiếm Tâm, vậy có thể mượn sức của hắn để thu mua Không Linh Tinh.

Trước đó, hắn có thể tranh thủ thời gian quay về khoáng tinh kia xem thử, liệu Tiền Thông và Diệp Tích Quân có phát hiện ra quặng mỏ Không Linh Tinh hay không. Nếu có, vậy sẽ đỡ được rất nhiều chuyện.

Ở trong sương phòng, Dương Khai kiểm kê lại thu hoạch của mình.

Thu hoạch không nhiều, dù sao trong lúc chiến đấu, hắn chỉ giết ba người mà thôi. Nhẫn không gian của Trương Phúc và Lưu Đống thì không cần phải nói, Dương Khai chẳng coi trọng những thứ bên trong, để lại bổ sung vào bảo khố của Lăng Tiêu Tông cũng được.

Còn nhẫn không gian của Lệ Minh Hải thì lại có không ít thứ tốt.

Nhất là bí bảo cấp Hư Vương Đoạn Hồn Thương, hiện tại cũng đã rơi vào tay Dương Khai.

Bí bảo cấp Hư Vương, nhìn khắp Tinh Vực, đều là thứ vô giá! Tuy nhiên, Dương Khai không thích món bí bảo này, trong số những người hắn quen biết, dường như cũng không có ai thích hợp sử dụng nó.

Tạm thời đành phải cất sang một bên.

Đang kiểm kê, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Dương Khai ngẩn ra, thuận miệng nói:

- Vào đi.

Cửa mở, hai bóng hình xinh đẹp lần lượt bước vào.

- Dương đại ca! Hòa Miêu giòn giã gọi, cùng Hòa Tảo đặt đồ trên tay lên bàn.

Dương Khai liếc qua, thấy đó là rượu ngon thức quý, cũng không quá để ý. Thực lực đến trình độ như hắn, sơn hào hải vị hay mỹ tửu cũng chỉ là để thỏa mãn khẩu vị, không có ý nghĩa gì lớn, trừ khi là những thức ăn đặc thù có thể tăng cường thực lực.

- Không làm phiền ngươi chứ? Hòa Tảo có vẻ chín chắn hơn, thấy Dương Khai dường như đang có việc, không khỏi rụt rè hỏi.

- Không có. Dương Khai cười khẽ, ra hiệu: - Ngồi đi.

- Không cần đâu. Hòa Tảo xua tay. - Chúng ta đến để hầu hạ ngươi, đứng là được rồi. Ngươi có gì dặn dò, cứ nói với chúng ta.

- Cổ Kiếm Tâm bảo các cô đến à? Dương Khai nhướng mày.

- Vâng. Hòa Tảo cúi đầu, mi mắt cụp xuống, còn Hòa Miêu thì lại nhìn ngó lung tung, tỏ ra vô cùng hiếu kỳ.

Hiển nhiên, đây cũng là lần đầu tiên nàng được vào một sương phòng cao cấp như thế này.

- Cứ ngồi xuống trước đã, đây là lệnh của ta. Dương Khai cười ha hả.

Hòa Tảo chần chừ một chút, mới khẽ gật đầu, cùng muội muội ngồi xuống, nhưng tư thế lại rất cẩn trọng. Thấy Hòa Miêu không yên phận, nàng còn hung hăng trừng mắt với muội muội.

Hòa Miêu lè lưỡi, cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngồi yên.

- Hình như mỗi lần gặp các cô, tình cảnh của các cô đều không được tốt cho lắm. Dương Khai cười nói.

Lần đầu tiên đến Tinh Vực gặp hai tỷ muội này, các nàng đang bị võ giả Tử Tinh truy sát. Lần thứ hai gặp lại, các nàng lại đang bị Lệ Minh Hải mai phục. Tuy tình huống khác nhau, nhưng cảnh ngộ lại cực kỳ tương tự.

Nghe Dương Khai nói đùa, Hòa Tảo đỏ mặt, còn Hòa Miêu thì lầm bầm:

- Lời này phải là chúng ta nói mới đúng!

- Hòa Miêu! Hòa Tảo trừng mắt nhìn tiểu muội.

Hòa Miêu bất mãn nói:

- Nói vậy thôi mà, Dương đại ca cũng sẽ không để ý đâu.

Hòa Tảo bất đắc dĩ, áy náy nhìn Dương Khai nói:

- Tiểu muội bị chiều hư, Dương đại ca đừng chấp nhặt với nó.

- Không sao, cô cũng không cần căng thẳng như vậy. Dương Khai khoát tay. Năm đó gặp hai tỷ muội này, vì thực lực mọi người không chênh lệch bao nhiêu, cảnh giới của các nàng thậm chí còn cao hơn hắn, nên có thể hòa hợp với nhau. Hiện tại chênh lệch quá lớn, Hòa Tảo có chút khó thích ứng.

Dù sao ngay cả sư tôn của các nàng cũng chỉ mới là Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, nhưng Dương Khai đã nhảy vọt thành cường giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh, còn xưng huynh gọi đệ với thiếu minh chủ.

Thấy nàng như vậy, Dương Khai đành đổi chủ đề, tùy ý hỏi về chuyện của các nàng trong những năm qua.

Chuyện này cũng không có gì phải che giấu, Hòa Tảo liền ríu rít kể lại.

Năm đó rời khỏi Huyền Không đại lục, mọi người tách ra, Nguyệt Hi dẫn hai tỷ muội quay trở về Kiếm Minh. Bởi vì hành động lần đó tổn thất nặng nề, không những hủy hoại một chiếc chiến hạm, mà các võ giả Kiếm Minh cũng tử thương vô số. Nguyệt Hi, với tư cách là người chủ sự khi đó, suýt nữa đã gặp tai họa. Cuối cùng là nhờ một vị cao tầng trong Kiếm Minh đứng ra nói đỡ, ba thầy trò mới được miễn trách phạt.

Chính vì nguyên nhân này, ba thầy trò Nguyệt Hi mới bắt đầu đi theo Cổ Kiếm Tâm, bởi vì vị cao tầng nói đỡ cho các nàng chính là người ủng hộ Cổ Kiếm Tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!