Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1742: CHƯƠNG 1742: LỜI THỈNH CẦU CỦA NGUYỆT HI

Theo minh quy, tình huống của Nguyệt Hi, nặng thì phải xử tử tại chỗ để răn đe, nhẹ thì cũng bị phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Kiếm Minh. Mà Hòa Tảo và Hòa Miêu cũng khó tránh khỏi vận mệnh trở thành tỳ nữ tạp dịch.

Vào thời khắc cuối cùng, may mà có một vị cao tầng của Kiếm Minh tên là Tần Vô Hối đứng ra cầu tình, mới bảo vệ được tính mạng và địa vị cho các nàng.

Tần Vô Hối là cường giả đi theo Cổ Kiếm Tâm, cũng vì vậy mà ba thầy trò Nguyệt Hi gián tiếp có liên hệ với hắn.

Tần Vô Hối là người tốt, tuy đứng ra nói giúp cho thầy trò Nguyệt Hi nhưng không hề nhân đó mà uy hiếp điều gì, những năm gần đây còn chiếu cố rất nhiều, khiến ba thầy trò vô cùng cảm kích.

Thế nhưng Tần Vô Hối lại có một đứa con trai bất tài, tên là Tần Kỳ Dương. Gã này cậy vào uy thế của cha, tác oai tác quái trên chủ tinh Kiếm Minh, tuy không đến mức không việc ác nào không làm, nhưng quả thật cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Tần Vô Hối suốt ngày theo hầu bên cạnh Cổ Kiếm Tâm, không thể quản giáo con trai mình, đành mặc kệ hắn.

Trên chủ tinh Kiếm Minh, cường giả như mây, rồi có một ngày, Tần Kỳ Dương chọc phải một đối thủ khó nhằn, trúng gian kế, sau một trận ác chiến thì đại bại mà về. Tuy không chết nhưng thần hồn bị tổn thương, gần như biến thành kẻ ngây dại.

Dù con trai mình trước nay vô dụng, nhưng dù sao cũng là cốt nhục, Tần Kỳ Dương trở nên ngây dại, khiến Tần Vô Hối vô cùng đau lòng. Có điều cũng từ đó, gã công tử này ngược lại trở nên an phận, không còn làm xằng làm bậy như trước.

Nhiều năm nhoáng cái trôi qua, Tần Vô Hối bèn muốn thu xếp một cửa hôn sự cho con trai để có cháu nối dõi.

Nhưng Tần Kỳ Dương đã ngây ngốc như vậy, đâu có ai chịu để mắt tới? Hơn nữa phẩm hạnh trước đây của hắn lại tồi tệ, nên chẳng có cô gái nào nguyện ý đáp ứng cửa hôn sự này.

Tần Vô Hối thân phận không thấp, con gái nhà bình thường lão lại chẳng vừa mắt.

Hết cách, Tần Vô Hối đành nhắm đến hai tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu. Trong suy nghĩ của lão, chỉ cần một trong hai tỷ muội có thể kết làm vợ chồng với Tần Kỳ Dương, sinh con cho hắn là lão có thể giải quyết được mối tâm sự bấy lâu.

Lão cũng đã chuẩn bị một lượng lớn của hồi môn xem như bồi thường cho chuyện này!

Lão không trực tiếp tìm Nguyệt Hi thương nghị, mà lại bẩm báo với Cổ Kiếm Tâm.

Xét về một phương diện nào đó, hành động này quả thực có phần hèn hạ. Tần Vô Hối cũng đã đắn đo rất lâu mới vứt bỏ mặt mũi già nua để làm ra chuyện này.

Tần Vô Hối bao năm qua luôn trung thành tận tụy đi theo Cổ Kiếm Tâm, không có công lao cũng có khổ lao. Nay chỉ muốn nối dõi tông đường, Cổ Kiếm Tâm đâu có lý nào không đáp ứng? Hắn liền cho gọi Nguyệt Hi, bảo nàng chuyển lời cho hai tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu, để các nàng tự thương nghị, ai gả cho Tần Kỳ Dương cũng được.

Chuyện đã có Cổ Kiếm Tâm nhúng tay, gần như không còn đường lui.

Hơn một năm nay, Nguyệt Hi vẫn luôn trì hoãn, Tần Vô Hối cũng biết mình làm chuyện không quang minh chính đại, nên cũng không thúc giục.

Thế nhưng cứ kéo dài mãi cũng không phải là biện pháp, sớm muộn gì Hòa Tảo hoặc Hòa Miêu cũng sẽ bị ép gả đi.

Sự xuất hiện của Dương Khai đã khiến Nguyệt Hi nhìn thấy hy vọng! Nàng không thể thỉnh cầu Cổ Kiếm Tâm thu hồi mệnh lệnh, Tần Vô Hối lại có ân tình với thầy trò các nàng, nên nàng không thể xử lý chuyện này. Nhưng Dương Khai thì khác, hắn không phải người của Kiếm Minh, mà lần này, Cổ Kiếm Tâm lại có lòng muốn kết giao với hắn, có lẽ chỉ cần hắn mở lời một câu là có thể hóa giải được vận mệnh bi thảm trong tương lai của hai tỷ muội.

Chính vì suy tính như vậy, Nguyệt Hi mới lén lút đến gặp Dương Khai, thỉnh cầu hắn ra mặt.

Nghe xong, Dương Khai khẽ gật đầu:

- Thì ra là vậy!

Hắn chợt hiểu ra vì sao vừa rồi trước khi rời đi, Hòa Tảo lại có vẻ muốn nói lại thôi, có lẽ cũng vì chuyện này, chỉ là nàng xấu hổ không tiện mở lời.

- Dương công tử! Có thể khẩn cầu công tử mở lòng từ bi, cứu hai nha đầu ấy không? Hai đứa chúng vốn thân thế thê lương, không cha không mẹ, thiếp nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, xem như con ruột. Thiếp thật sự không đành lòng nhìn các nàng nhảy vào hố lửa!

Nguyệt Hi khẩn cầu, nước mắt lưng tròng:

- Tần đại nhân có ân với thầy trò chúng ta, nếu muốn thiếp báo đáp, dù là núi đao biển lửa, thiếp cũng không nhíu mày. Chỉ là chuyện này liên quan đến tương lai của hai nha đầu, thiếp thật sự không thể đáp ứng!

- À! Chuyện này cũng không thể trách phu nhân!

Dương Khai nói với giọng ôn hòa hơn nhiều. Trước khi nghe lời thỉnh cầu của nàng, hắn còn có chút hiểu lầm, bây giờ nghe Nguyệt Hi giải thích, mới biết chuyện này căn bản nàng không thể chi phối được.

Có áp lực của Cổ Kiếm Tâm ở đó, nàng làm sao có thể phản kháng?

Mà đối với Cổ Kiếm Tâm, dĩ nhiên là ưu tiên thỏa mãn nguyện vọng của Tần Vô Hối, dù sao hắn cũng không thân quen gì với Hòa Tảo và Hòa Miêu. Huống chi, Tần Vô Hối còn chuẩn bị một lượng lớn của hồi môn bồi thường.

Với thân phận cường giả Phản Hư tam tầng cảnh, phần bồi thường lão đưa ra nhất định cực kỳ phong phú. Mà gả vào Tần gia, đối với thiếu nữ bình thường cũng giống như một bước lên mây, hóa thành phượng hoàng.

Có thể nói, Cổ Kiếm Tâm đã thiếu cân nhắc trong chuyện này, nhưng với địa vị của hắn, quyết định như vậy cũng là hợp tình hợp lý.

Bất quá, chuyện này nếu mình tùy tiện xen vào, e rằng cũng không hay cho lắm... Dương Khai cau mày thầm nghĩ.

- Dương công tử...

Nguyệt Hi thấy Dương Khai gõ gõ bàn, trầm ngâm hồi lâu không nói, không nhịn được lên tiếng:

- Nếu Dương công tử có thể nói giúp để thiếu minh chủ hủy bỏ cửa hôn sự này, thiếp dù đầu rơi máu chảy, cũng thề quyết báo đền!

- Không cần nói nghiêm trọng như vậy!

Dương Khai phất tay:

- Chỉ là nếu ta ra mặt, vậy sau này các người phải đi đâu?

Nguyệt Hi nghe vậy ngẩn ra, dường như có chút không kịp phản ứng.

- Nói cách khác, Tần Vô Hối có ân với các người, nếu chuyện này thật sự bị ta xen vào mà không thành, thì sau này ba thầy trò các người sẽ mang tiếng vong ân phụ nghĩa. Như vậy, các người làm sao còn ở lại Kiếm Minh được nữa?

Không phải ai cũng biết chân tướng sự việc, người không rõ ngọn ngành chỉ nhìn vào bề ngoài mà thôi... Chuyện Dương Khai nói rất có khả năng xảy ra.

Những võ giả không liên quan kia nhất định sẽ nghĩ rằng ba thầy trò Nguyệt Hi lấy oán trả ơn...

- Cái này...

Nguyệt Hi nghĩ đến cảnh sau này bị các võ giả Kiếm Minh chỉ trỏ sau lưng, lập tức rùng mình. Bỗng nhiên, dường như nàng nghĩ tới điều gì, cắn răng nói:

- Nếu Dương công tử không chê, có thể trực tiếp xin hai nha đầu kia từ thiếu minh chủ. Các nàng chỉ có tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh, có lẽ thiếu minh chủ cũng sẽ không từ chối công tử. Ngày sau thu làm nô tỳ, thậm chí nạp làm thiếp, đều tùy ý công tử!

- Chuyện như vậy cũng được sao!?

Dương Khai kinh ngạc.

Nguyệt Hi mím môi cười:

- Thiếp cũng nhìn ra, hai nha đầu kia vẫn có tình cảm với Dương công tử, chắc hẳn các nàng cũng sẽ không bài xích. Dù sao Dương công tử cũng giống như thiếu minh chủ, đều là rồng trong loài người.

- Phu nhân làm sư tôn mà...

Dương Khai giật giật khóe miệng.

- Dương công tử! Chuyện này...

Nguyệt Hi khẩn trương nhìn Dương Khai, trước khi nhận được câu trả lời của hắn, nàng không thể yên lòng.

- Chuyện này thật không tiện xen vào!

Dương Khai cau mày.

Trái tim Nguyệt Hi chùng xuống.

- À... Phu nhân hãy nói cho ta một chút, tên Tần Kỳ Dương kia rốt cuộc là tình huống gì? Còn Tần Vô Hối, phẩm hạnh người này thế nào? Địa vị bên cạnh Cổ Kiếm Tâm ra sao?

...

Nửa canh giờ sau, Nguyệt Hi bước ra khỏi phòng Dương Khai. Vẻ ưu sầu quanh quẩn giữa hai hàng lông mày nàng suốt một năm qua đã tan biến không thấy, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, hiển nhiên là đã nhận được đáp án không tệ.

Hai ngày kế tiếp, chiến hạm vẫn lướt đi êm ả trong hư không, thẳng hướng Thanh Mộc Tinh.

Dương Khai cũng tu luyện trong phòng riêng, tiện thể luyện chế một lò linh đan.

Hai ngày sau, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ "cốc cốc".

Khi được Dương Khai cho phép, cửa phòng mở ra, tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu dắt tay nhau đi vào.

- Dương đại ca! Thiếu minh chủ bày tiệc, mời Dương đại ca qua dự!

Hòa Tảo mở miệng nói.

- Tốt!

Dương Khai gật đầu, đứng dậy:

- Dẫn đường đi!

- Mời đi bên này!

Hòa Tảo và Hòa Miêu lập tức đi phía trước.

Đi một đoạn đường bên trong chiến hạm, rất nhanh liền tới một gian đại sảnh tráng lệ. Bên trong đại sảnh, các võ giả ngồi thành hai hàng, trước mặt mỗi người đều bày sẵn thức ăn và rượu ngon.

Cổ Kiếm Tâm ngồi ở chủ vị, sắc mặt hồng hào, Tả Hữu Kiếm Thị đứng sau lưng hắn.

Xem ra sau mấy ngày điều tức, Cổ Kiếm Tâm đã khôi phục như lúc ban đầu.

Vừa nhìn thấy Dương Khai, Cổ Kiếm Tâm lập tức đứng dậy, tươi cười đón tiếp, các võ giả khác cũng vội vàng đứng lên, rối rít ôm quyền thi lễ.

Rất nhiều người trong số họ có lẽ chỉ biết đến Dương Khai, chỉ biết rằng mấy ngày trước có thể chuyển nguy thành an, chém chết Lệ Minh Hải là nhờ công lao của hắn, nhưng chưa từng tận mắt thấy người. Lúc này ngay cả Cổ Kiếm Tâm cũng nhiệt tình như vậy, dĩ nhiên họ không dám xem thường.

Dương Khai cũng không thất lễ, mặt mỉm cười, một đường ôm quyền đáp lễ. Nụ cười hòa nhã của hắn khiến phần lớn Phản Hư Cảnh ở đây đều nảy sinh hảo cảm, thầm nghĩ thanh niên này thực lực cường đại mà không kiêu căng ngạo mạn, thảo nào được thiếu minh chủ kính trọng.

- Dương huynh, mời đến đây!

Cổ Kiếm Tâm gọi lớn.

Hòa Tảo và Hòa Miêu dẫn Dương Khai tới bàn của Cổ Kiếm Tâm, lúc này mới biết điều lui ra sau một bước, đứng thẳng.

Đợi Dương Khai ngồi xuống, Cổ Kiếm Tâm mới cười sang sảng:

- Dương huynh! Mấy ngày nay Cổ mỗ bận trị thương điều tức, có điều gì sơ suất, mong rằng Dương huynh không phiền lòng!

- Cổ huynh nghiêm trọng rồi, dĩ nhiên trị thương quan trọng hơn!

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Dương huynh đại lượng! Tiệc hôm nay là để cảm tạ Dương huynh đã cứu ta trong cơn nguy khốn. Nếu không có huynh, chỉ sợ ta cùng Linh Nguyệt, Ám Tinh đã sớm bị lão cẩu Lệ Minh Hải hạ độc thủ. Từ nay về sau, Dương huynh chính là bằng hữu, là ân nhân của Cổ mỗ!

Ánh mắt của nhiều Phản Hư Cảnh bên dưới lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Cổ Kiếm Tâm làm người quả thật hào sảng, nhưng sẽ không tùy tiện nói ra hai chữ "bằng hữu".

Giờ này hắn đã nói ra, chứng tỏ hắn thật tâm thật ý muốn kết giao với Dương Khai.

Hơn nữa sau hai chữ bằng hữu, Cổ Kiếm Tâm còn thêm vào hai chữ "ân nhân" nặng ký như vậy, các Phản Hư Cảnh này dĩ nhiên đã ngửi được mùi vị không tầm thường trong đó...

- Chén này, ta mời Dương huynh!

Cổ Kiếm Tâm bưng chén rượu đầy, uống một hơi cạn sạch.

Hòa Tảo lập tức tiến lên, rót đầy chén cho Dương Khai, sau đó lại bưng bầu rượu lui về, làm tròn trách nhiệm của một thị nữ.

Dương Khai bưng chén rượu lên, mỉm cười nói:

- Cổ huynh hào sảng, vậy Dương mỗ cũng không khách sáo!

Dương Khai nâng chén, cũng uống một hơi cạn sạch.

- Tốt! Hôm nay không say không về!

Cổ Kiếm Tâm cười to.

Nhạc khí vang lên, các thiếu nữ thanh xuân từ bên ngoài lần lượt tiến vào vừa múa vừa hát, có người hầu bưng thức ăn rượu ngon nối gót, đặt lên bàn.

Cả đại sảnh, trong khoảnh khắc trở nên vô cùng náo nhiệt...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!