Dương Khai một mình một bóng đi lại như con thoi trên bán đảo, càng lúc càng tiến sâu vào trong.
Tiến vào bán đảo đã hơn một ngày, trên đường hắn cũng phát hiện không ít quả Hắc Huyền, nhưng Dương Khai vốn không có ý định giúp Vân Hà tông hoàn thành nhiệm vụ, đương nhiên sẽ không đi hái.
Võ giả của Vân Hà tông cho kỳ hạn ba ngày, có lẽ là thời gian vừa đủ để người thường xoay xở tại nơi này, nhưng Dương Khai có Địa Ma tương trợ, căn bản không cần lo lắng bị tà khí xâm nhập.
Ngược lại, Địa Ma đang cấp bách cần những tà khí này để phục hồi bản thân, nên cắn nuốt không biết trời đất là gì.
Dương Khai quyết định thăm dò bán đảo này một phen trước, xem nơi đây rốt cuộc ẩn chứa điều thần bí gì, sau đó sẽ tìm cách rời khỏi đảo Vân Hà.
Nửa phải của hòn đảo chiếm diện tích rất lớn, có mấy ngọn núi không quá cao nhưng lại tương đối dốc, người bình thường căn bản không cách nào trèo lên.
Mục tiêu của Dương Khai chính là mấy ngọn núi này, hắn tin rằng ở đó nhất định có thể tìm được chút thiên tài địa bảo.
Trong lúc đang đi, bước chân Dương Khai bỗng dừng lại, hắn ngửi thấy trong không khí có một mùi hương dược liệu tươi mát. Mùi hương này vừa xộc vào mũi đã khiến người ta cảm thấy tinh thần sảng khoái, như thể đột nhiên thấu tỏ một niềm khoan khoái dễ chịu.
Cẩn thận phân biệt hướng hương thơm truyền đến, Dương Khai đi về phía tay phải. Không bao lâu sau, một cây hoa cao khoảng nửa người hiện ra trước mặt.
Trên đỉnh có một đóa hoa nhỏ màu hồng phấn, nhị hoa nở rộ, hương thơm dễ chịu. Nhìn kỹ lại, đóa hoa này dường như là gương mặt của một mỹ nhân đang mỉm cười với mình.
Thân hoa cũng thật kỳ quái, tựa như vòng eo xinh xắn, bờ mông của thiếu nữ, đường cong lả lướt, khiến người ta không khỏi mơ màng.
- Mỹ Nhân hoa!
Ánh mắt Dương Khai sáng lên, không ngờ mới đến hơn một ngày đã tìm được một thứ tốt như vậy. Căn cứ theo giới thiệu trên quyển sách nhỏ mà đệ tử Vân Hà tông phát, Mỹ Nhân hoa này chính là linh dược Địa cấp thượng phẩm. Nếu dùng chung với các dược liệu khác để luyện thành đan dược, nữ tử sau khi dùng sẽ có được vài hiệu quả kỳ diệu. Cho dù không thể biến một người phụ nữ xấu xí thành mỹ nữ, thì ít nhất cũng có thể khiến da thịt nàng càng thêm mềm mại, mịn màng.
Dương Khai đương nhiên không khách khí, đưa tay hái đóa Mỹ Nhân hoa xuống, bỏ vào sọt thuốc sau lưng.
Hắn tiếp tục tiến sâu vào trong thăm dò.
Có lẽ Dương Khai đã đến được nơi mà những người bình thường trước đây chưa từng đặt chân tới, sau khi phát hiện đóa Mỹ Nhân hoa kia, hắn lại liên tiếp có thêm thu hoạch.
Sâu trong nửa phải của đảo Vân Hà, căn bản chính là một kho báu còn chờ khai phá.
Võ giả của Vân Hà tông không dám xâm nhập vì sợ bị tà khí ảnh hưởng, người bình thường lại không có cách nào tiến vào sâu như vậy, hiện tại tất cả đều tiện cho Dương Khai.
Vượt qua hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, trong sọt thuốc sau lưng Dương Khai, kỳ hoa dị thảo và linh quả cũng dần nhiều lên.
Điều duy nhất đáng tiếc là, diện tích của nửa phải hòn đảo này tuy không nhỏ, nhưng cũng không ngăn được tốc độ tìm kiếm của Dương Khai. Chỉ chưa đầy ba năm ngày, hắn đã cơ bản đi hết một vòng nửa phải hòn đảo.
Sọt thuốc sau lưng đã đầy hơn phân nửa, thứ kém nhất trong đó cũng là Địa cấp hạ phẩm, thậm chí còn có cả kỳ hoa dị thảo Thiên cấp. Những thứ này nếu đem bán, dù là tùy tiện cũng được mấy trăm vạn lượng bạch ngân.
Hơn nữa, nơi này còn không có nguy hiểm gì lớn, không giống như núi Hắc Phong, nơi yêu thú thường xuyên qua lại, kẻ thực lực yếu đi vào chỉ có nước trở thành thức ăn cho chúng.
Dương Khai đi lại ở đây mấy ngày, cũng chỉ đụng phải hai ba con sài lang.
Ngày thứ ba, thuyền lớn của Vân Hà tông đến đúng hẹn. Dương Khai đứng trên một đỉnh núi thấy được cảnh tượng này, có điều những người bình thường còn sống trở ra chỉ có sáu bảy mươi người.
Những người khác chắc đều đã bị tà khí cắn nuốt tâm trí, lâm vào điên dại, cuối cùng chỉ có thể chết trên nửa phải hòn đảo này.
Ngày thứ tư, Dương Khai đứng dưới một ngọn núi nhỏ, nhìn lên đỉnh núi cao chừng ba trăm trượng trước mặt.
Đây là ngọn núi cuối cùng ở đây, thăm dò hết nơi này là hắn đã đi khắp nửa phải của hòn đảo.
Địa Ma vốn đang im hơi lặng tiếng bỗng nhiên kích động hét lên:
- Thiếu chủ, ngọn núi này hình như là khởi nguồn của tà khí trên bán đảo này!
- Chắc không?
Dương Khai hoài nghi, bản thân hắn cũng cảm thấy tà khí ở đây quả thực đậm đặc hơn những nơi khác rất nhiều.
- Đương nhiên chắc chắn! Thần hồn của lão nô đều đang run rẩy…
- Ngươi sợ à?
Dương Khai khó hiểu.
Địa Ma khằng khặc cười quái dị:
- Không phải sợ, mà là kích động! Thiếu chủ, nếu ngài đã đói rất lâu, bỗng có một mâm sơn hào hải vị bày ra trước mắt, ngài sẽ có phản ứng gì?
- Ăn nó!
- Khẩn cầu Thiếu chủ cho lão nô cơ hội này!
Trong mơ hồ, Dương Khai thậm chí còn nghe được tiếng Địa Ma nuốt nước miếng.
Dương Khai khẽ mỉm cười, thuận theo vách núi trèo lên trên.
Hắn cũng rất muốn biết, rốt cuộc nguyên nhân gì đã gây ra sự khác biệt trên nửa phải hòn đảo này!
Vừa trèo lên, Dương Khai vừa quan sát bốn phía, xem có thể thuận tay tìm chút thiên tài địa bảo nào không. Nhưng trèo lên đến đỉnh núi vẫn không có phát hiện gì, không khỏi khiến người ta thất vọng.
Trên đỉnh núi, Dương Khai đứng thẳng người quan sát khắp nơi.
Đỉnh núi này rất cổ quái, là một đỉnh núi bằng phẳng. Lúc nhìn từ xa đã biết trên đó trơ trụi một mảnh, bây giờ đặt chân lên, cảm nhận càng thêm sâu sắc.
Nơi đây không một cành cây ngọn cỏ, đất trên đỉnh núi đều đỏ tươi như máu, trong không khí lại càng tràn ngập một mùi tanh nồng.
Tà khí đập vào mặt!
Dương Khai hít sâu một hơi, ánh mắt dừng lại trên một khối nham thạch cực lớn ở giữa đỉnh núi.
Khối nham thạch này cũng có màu đỏ rực, đưa mắt nhìn qua, thậm chí có thể thấy rõ huyết khí bốc hơi trên đó, dày đặc như sương mù thấm vào người.
Hắn cảnh giác, chậm rãi đi đến phía tảng đá lớn, đợi đến khi tới trước mặt vẫn không có gì nguy hiểm.
Bình tĩnh nhìn lại, chỉ thấy giữa tảng đá lớn bằng phẳng như gương có vài giọt chất lỏng đỏ tươi, sền sệt, tanh nồng, tựa như máu tươi.
- Ngưng Huyết Châu!
Địa Ma tấm tắc lấy làm lạ, ngữ khí ngược lại không có gì quá kịch liệt, hiển nhiên rất bình thản. Nhưng thời gian Dương Khai và hắn ở chung không ngắn, biết lão nô này nhãn giới rất cao, thứ có thể khiến hắn tấm tắc lấy làm lạ, đối với mình mà nói đều là bảo bối hạng nhất.
- Thiếu chủ, lão nô hiểu rồi.
Địa Ma mở miệng nói:
- Nơi này vốn từng có một tiểu ma đầu ngã xuống, cho nên mới có nhiều tà khí như vậy.
- Tiểu ma đầu?
- À… so với lão nô thì quả thực là một tiểu ma đầu, nhưng nếu lấy tiêu chuẩn của võ giả mà nói, đây là một đại nhân vật.
Trong giọng nói của Địa Ma lộ ra vẻ đắc ý tự đề cao.
- Lớn đến mức nào?
Dương Khai hiếu kỳ.
- Vượt qua Thần Du Cảnh một đại cảnh giới đấy!
Địa Ma dùng cách mà Dương Khai có thể hiểu được để giải thích.
Dương Khai day trán, mình bây giờ mới là Khí Động Cảnh, sau Khí Động Cảnh là Ly Hợp Cảnh, Chân Nguyên Cảnh, rồi mới đến Thần Du Cảnh.
Tiểu ma đầu này… à, vị ma đầu đã vượt qua Thần Du Cảnh một đại cảnh giới, trên thế gian này còn ai là địch thủ? Hoàn toàn chính là thiên hạ đệ nhất rồi.
Vậy mà lại ngã xuống tại nơi này!
- Tiểu ma đầu này tuy thể xác đã chết, nhưng một thân tà khí vẫn tụ tập tại đây, điều này mới tạo nên sự kỳ quái của nửa phải hòn đảo. Nếu lão nô có thể hấp thụ tà khí còn sót lại của hắn, chắc có thể phục hồi chút sức mạnh thần hồn. Đáng tiếc, tiểu ma đầu này xem ra đã chết không ít năm, lãng phí quá nhiều rồi. Đồ trời đánh, tại sao không đợi lão phu đến đây rồi mới chết chứ?
Địa Ma một câu "tiểu ma đầu", hai câu "tiểu ma đầu", nghe mà Dương Khai da mặt cứ giật giật.
- Vậy ngươi nói Ngưng Huyết Châu là để làm gì?
Dương Khai nhìn chất lỏng đỏ như máu trước mặt, hỏi.
- Đây là toàn bộ tinh khí huyết nhục của tiểu ma đầu kia ngưng kết thành, ẩn chứa sức mạnh cực lớn. Lão nô không có thân xác, không hấp thụ được. Thiếu chủ nếu hấp thụ nó, tuyệt đối có thể tăng thực lực của ngài trên phạm vi lớn, nhưng lão nô không biết ngài có thể chịu đựng được hay không. Sức mạnh ẩn chứa trong đây không phải thứ người thường có thể hấp thụ.
Dương Khai nghe xong, trên mặt cũng do dự bất định.
Có thể nâng cao thực lực của mình trên phạm vi lớn, đương nhiên là điều Dương Khai mong muốn. Nhưng nếu mình không chịu nổi vài giọt Ngưng Huyết Châu này thì sao?
Hỏi về vấn đề này, Địa Ma cười ha hả:
- Nhập ma! Thiếu chủ, thực ra làm ma đầu cũng không có gì không tốt, muốn làm gì thì làm, thấy ai ngứa mắt thì giết kẻ đó, thích mỹ nhân nào thì đoạt về chơi đùa, nếu chán rồi thì vứt đi, căn bản không cần băn khoăn quá nhiều, tự do tự tại, không gì trói buộc, chẳng phải sướng sao! Huống hồ, cái gì là người, cái gì là ma? Thế nhân phân chia chính ma hai đạo, vốn là một sai lầm lớn. Chỉ cần nhân tính bất diệt, ai có thể xem là ma đầu chứ? Thiếu chủ xem cách hành xử của Vân Hà tông kia đi, táng tận lương tâm, vô liêm sỉ, nhưng trong mắt người đời, bọn chúng đâu phải là ma.
- Người ma vốn một nhà mà!
Địa Ma chốt hạ một câu.
Lòng Dương Khai có chút rung động, nhưng vẫn chần chừ không dám hạ quyết tâm.
Chính vào lúc do dự, sau đầu bỗng có một luồng gió tanh thổi tới, lại có một trận động tĩnh xào xạc truyền đến, Địa Ma kinh hãi kêu lên:
- Thiếu chủ cẩn thận!
Dương Khai gần như trong nháy mắt đã thi triển bộ pháp tự sáng tạo, trực tiếp né tránh tại chỗ.
Một tiếng nổ lớn từ bên cạnh truyền đến.
Ngẩng mắt nhìn lên, da đầu Dương Khai tê dại. Ở đó không biết từ lúc nào đã xuất hiện một con Huyết Sắc Đại Mãng, thân hình thô kệch, dài hơn chục trượng. Một kích không trúng, nó xoay mình đứng dậy, ngẩng cao đầu nhìn Dương Khai.
Hai mắt nó đỏ tươi như máu, lưỡi rắn đỏ thẫm liên tục phì phò trong cái miệng khổng lồ, trông vô cùng đáng sợ.
Địa Ma kinh ngạc kêu lên:
- Con mãng xà này chắc từng nuốt Ngưng Huyết Châu.
Không cần Địa Ma nhắc nhở, Dương Khai cũng đã nhìn ra. Chẳng trách trên tảng đá chỉ còn lại ba giọt Ngưng Huyết Châu ít ỏi, hóa ra những viên khác đều đã vào bụng con đại mãng này.
- Ra đây!
Dương Khai vung tay, Địa Ma liền ôm Phá Hồn Chùy xuất hiện trước mặt hắn.
Ngay lập tức, Dương Khai một tay chộp lấy, trong ánh mắt không thể tin nổi của Địa Ma, dùng sức ném Phá Hồn Chùy về phía đại mãng.
- Thiếu chủ…
Địa Ma kêu lên thảm thiết, tiếng kêu đáng thương, nhưng lại đột nhiên nhận ra mình không có thân xác, sợ con đại mãng này làm gì? Hắn lập tức hiểu được dụng ý của Dương Khai, trong lòng tuy tủi thân nhưng cũng thật khâm phục. Từ lúc đại mãng xuất hiện đến bây giờ chỉ trong nháy mắt, Dương Khai đã nghĩ ra kế sách đối địch, tư duy nhanh nhạy khiến người ta phải kinh ngạc thán phục.
Đại mãng ngược lại cũng rất tinh khôn, một phát đã nuốt Phá Hồn Chùy vào bụng. Còn chưa kịp cảm nhận được mùi vị gì, nó đã bị hành động đầy khiêu khích của Dương Khai chọc giận. Lưỡi rắn phì phò càng thêm đáng sợ, sau khi cái đầu ngẩng cao hơi dừng lại một chút, nó lại lấy tốc độ sấm sét bổ nhào về phía Dương Khai.
Cái miệng lớn đầy máu mở to làm lòng người kinh hãi, mùi hôi thối xộc tới, còn mang theo độc tính kịch liệt.
Dương Khai nín thở, thân hình lại lóe lên, trực tiếp xuất hiện phía sau đại mãng, trên nắm tay một luồng chân dương nguyên khí bạo động.
Viêm Dương Tam Điệp Bạo
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe