Bóng đen to lớn kia vừa thành hình, liền vươn hai cánh tay dài ngoằng như vòi bạch tuộc, lao vút tới bốn người với khí thế vừa hung hãn vừa chớp nhoáng.
Cảm nhận được lực lượng khủng bố từ hai luồng công kích này, La Lam đang chặn hậu liền tái mặt, không chút chậm trễ cắn vào đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi. Thanh đoản kiếm nhuốm máu của nàng liền hóa thành khổng lồ, chém mạnh về phía cánh tay đang vươn tới.
Va chạm không hề phát ra chút âm thanh nào, chỉ thấy trong chớp mắt, hai cánh tay của bóng đen đã bị chặn đứng, thanh kiếm bí bảo của La Lam cũng bị đánh bay ra ngoài.
Sau khi dung hợp, bóng đen này có thể tự phát động công kích, uy lực mạnh mẽ hơn vô số lần so với những bóng đen khác!
Bí bảo thần hồn được phát động bằng thần hồn lực, uy năng tuy biến hóa khôn lường, nhưng nếu bị tổn thương thì thần hồn cũng sẽ chịu ảnh hưởng. Cho nên khi đoản kiếm bị đánh bay đi, trong nháy mắt vẻ mặt của La Lam liền trở nên trắng nhợt, há miệng phun ra một ngụm máu.
Dù sở hữu tu vi Hư Vương Cảnh mạnh mẽ, nàng cũng bị đả thương chỉ sau một chiêu.
Vào giờ phút này, tất cả mọi người đều sâu sắc nhận thức được sự cường đại của những bóng đen quỷ dị này.
Cũng may vào lúc này bốn người đã thoát ra khỏi lòng đất, bay lên trời cao. Mọi người không dám quay đầu nhìn, cũng chẳng dám dừng lại, tiếp tục phóng thẳng lên cao.
Mà lúc này, từ sâu dưới khe kia cũng truyền đến tiếng gầm thét vang trời, hai cánh tay khổng lồ từ dưới lòng đất vươn lên, mười ngón tay cong lại hóa thành ma trảo to lớn, chộp thẳng tới bốn người.
Nhưng có vẻ như nó không thể vươn tới, hai bàn tay khổng lồ chộp xuống còn cách La Lam mười mấy trượng, cuối cùng hụt mất.
Ngay sau đó, hai bàn tay khổng lồ kia liền chậm rãi rụt trở về, tiếng gào thét cũng dần dần lắng xuống, không gian khôi phục lại vẻ tĩnh mịch.
Nghê Quảng dẫn đầu bay chậm dần lại, cuối cùng dừng giữa không trung, rồi như có điều suy nghĩ, quan sát khắp nơi phía dưới.
- Những thứ này... dường như không tiếp tục đuổi theo nữa.
Dương Khai cũng phát hiện ra vấn đề.
- Nhìn qua thì có vẻ như vậy. Nghê Quảng gật gật đầu, đồng ý với Dương Khai, rồi nói: - Tuy nhiên vẫn không thể chủ quan được, tốt nhất là cứ rời khỏi chỗ này trước đã.
Ba người còn lại vội vàng gật đầu, lập tức theo sau Nghê Quảng tiếp tục bay về phía xa.
Một khắc sau, bốn người liền đáp xuống một vị trí an toàn. Tuy rằng xung quanh vẫn hoang vắng như cũ, nhưng không còn khe rãnh chằng chịt, sau khi xác định không có nguy hiểm, bốn người liền dừng lại, nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nguy cơ vừa trải qua, tuy đã được hóa giải, nhưng cho tới lúc này, trong lòng mọi người vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
Bởi vì lần này mọi người gặp phải công kích rất khó phòng bị. Mặc dù trước khi xuống khe sâu kia, mọi người đã dò xét kỹ lưỡng xung quanh, lại có hai vị cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, nhưng vẫn không thể tránh khỏi bị tập kích. Điều này quả thật không thể tưởng tượng nổi.
- La trưởng lão, thương thế của người thế nào rồi? Nghê Quảng nhìn về phía La Lam sắc mặt đang trắng bệch, lên tiếng hỏi.
- Không có gì đáng ngại, chỉ bị chấn động thần hồn một chút mà thôi. La Lam cau mày cảm ứng một lát, rồi lên tiếng trả lời.
- Vậy là tốt rồi. Nghê Quảng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vốn lão tưởng rằng với tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh của mình, ở trong Thất Lạc Chi Địa này cho dù không thuận buồm xuôi gió cũng sẽ không gặp phải uy hiếp trí mạng, nhưng sau khi trải qua chuyện này, lão không còn dám nghĩ vậy nữa.
Vừa rồi nếu không có Dương Khai giúp lão thoát hiểm, không biết lão còn phải trầm luân trong ảo cảnh tới khi nào, có lẽ mãi đến khi thân thể khô héo, lão cũng không thể tỉnh lại được, đến lúc đó ắt sẽ thần hồn câu diệt.
- Nghê thúc, những thứ kia rốt cuộc là gì? Tuyết Nguyệt vẫn còn hơi sợ hãi lên tiếng hỏi. Trước đó, trong ảo cảnh nàng đã trải qua đủ chuyện hết sức chân thật, mặc dù được Dương Khai đánh thức, nhưng trong thời gian ngắn sau khi tỉnh lại nàng vẫn chưa thể thích ứng với thế giới thực được.
- Ta cũng không biết, chưa từng nghe qua Thất Lạc Chi Địa lại có những thứ này. La trưởng lão đã từng nghe nói qua chưa? Nghê Quảng lắc lắc đầu, rồi nhìn La Lam hỏi.
- Thiếp cũng không biết nhiều về Thất Lạc Chi Địa, cũng chưa từng nghe nói có thứ cổ quái đến vậy.
- Xem ra rất có thể những người từng gặp phải trước đó đều đã chết hết, nên mới không thể truyền tin ra ngoài. Nghê Quảng trầm ngâm suy tư, rồi nói tiếp: - Cũng may là từ tình hình trước mắt cho thấy, tuy bọn chúng ẩn nấp vô cùng kín đáo, khiến ngay cả lão phu cũng không thể nhận ra sự tồn tại của chúng, nhưng bọn chúng chỉ có thể sinh tồn ở phía dưới lòng đất mờ mịt, chỉ cần chúng ta không chui xuống dưới thì sẽ không gặp phải. Hơn nữa... chúng ta cũng không bị trì hoãn nhiều thời gian. Ở trong ảo cảnh, dường như lão phu đã trải qua rất nhiều năm rồi, nhưng hiện tại nhìn vào trạng thái thân thể cho thấy, nhiều nhất chúng ta chỉ lãng phí có một hai canh giờ mà thôi. Thủ đoạn của những thứ quỷ quái này quả thật rất đáng sợ!
Nghe lão nói như vậy, ba người còn lại đều khẽ gật đầu.
- La trưởng lão hãy trị thương trước đi, chờ người cơ bản bình phục, chúng ta sẽ tiếp tục lên đường.
Nghê Quảng nhìn về phía La Lam nói.
- Vậy làm phiền các vị, thiếp sẽ cố gắng đẩy nhanh tiến độ. La Lam hiện ra vẻ cảm kích nói.
Nàng và Nghê Quảng vốn không quá thân thiết, lúc này Nghê Quảng lại nguyện ý chờ nàng, hiển nhiên khiến nàng vô cùng cảm kích. Điều này đã thể hiện được nhân phẩm của Nghê Quảng, là một đối tượng đáng để hợp tác.
Thực lực của Nghê Quảng mạnh hơn nàng, hợp tác với người như vậy, dĩ nhiên là La Lam cầu còn không được.
Tuy nhiên, cũng có khả năng bởi vì trước đó nàng đã chủ động chặn hậu, nên thái độ của Nghê Quảng đối với nàng hòa nhã hơn không ít so với lúc ban đầu.
La Lam cũng không nghĩ tới, vốn nàng dẫn Dương Khai vào Thất Lạc Chi Địa này mục đích chỉ là muốn dựa vào trình độ lực lượng không gian của Dương Khai, không ngờ vì vậy mà lại được Nghê Quảng trợ giúp. Nếu không có Dương Khai, Nghê Quảng cũng sẽ không mời nàng hành động chung.
Tiếp đó, La Lam liền uống linh đan vào, rồi bắt đầu điều tức, khôi phục thần hồn của mình.
Trong khi đó, ánh mắt Dương Khai lại nhìn lên không trung cách đó không xa.
Hắn cảm ứng được, ở không gian phía trước khẽ có dao động lực lượng không gian truyền tới, thậm chí từ dấu vết dao động lực lượng không gian kia, hắn đã phát hiện ra phía trên đó đang ẩn tàng một khe nứt không gian!
Xem ra La Lam nói không sai, Thất Lạc Chi Địa này quả thật là vùng đất nguy hiểm, lại có cả khe nứt không gian mà mắt thường không thấy được.
Nếu như có người tùy tiện xuyên qua nó, ắt sẽ bị khe nứt không gian này cắt thành hai nửa, chết không nhắm mắt.
- Ngươi đang nhìn gì đó? Tuyết Nguyệt bỗng nhiên tiến sát lại, nhẹ giọng hỏi.
Không biết có phải là ảo giác hay không mà từ khi tỉnh lại, Dương Khai liền phát hiện thái độ của Tuyết Nguyệt đối với mình dường như có chút thay đổi tinh vi. Trước đó, ánh mắt Tuyết Nguyệt nhìn hắn có vẻ rất mâu thuẫn, yêu hận đan xen.
Nhưng hiện tại, ánh mắt của nàng rất dịu dàng, ngay cả vừa rồi khi đang chạy trốn, Tuyết Nguyệt cũng nắm chắc cánh tay Dương Khai không thả, dáng vẻ rất tin tưởng, yên tâm.
- Không nhìn gì cả. Dương Khai lắc lắc đầu, nói tiếp: - Cô nương đã gặp phải chuyện gì? Với tính cách của cô nương, trải qua ảo cảnh vừa rồi lẽ ra sẽ không bị ảnh hưởng sâu như vậy mới phải chứ?
Vốn hắn chỉ thuận miệng hỏi mà thôi, nhưng không ngờ sắc mặt Tuyết Nguyệt lại đỏ bừng, dường như nhớ lại chuyện hổ thẹn gì đó, không nhịn được hừ lạnh:
- Mắc mớ gì tới ngươi!
Dương Khai nghẹn họng không nói nên lời, một lát sau mới cười nhạo: - Thôi đi, ta không hỏi thì tốt hơn, chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì.
Tuyết Nguyệt cắn răng nhìn chằm chằm Dương Khai, hắn lập tức cảm thấy không được tự nhiên khi bị nàng nhìn chằm chằm như vậy, vội vàng nhìn xung quanh, muốn phân tán sự chú ý của Tuyết Nguyệt.
Lúc này, hắn mới chú ý tới, Nghê Quảng lấy ra một mảnh bản đồ da thú, cau mày nhìn chăm chú, dường như đang tra xét điều gì đó, thỉnh thoảng lại thả thần niệm ra, đối chiếu với địa hình xung quanh.
Trên mảnh bản đồ kia không có chú thích gì, đa số đều là những đường cong đan xen, cũng có vài vị trí được đánh dấu bằng những ký hiệu khác biệt.
- Thương hội các ngươi lại có bản đồ ở đây sao? Dương Khai kinh ngạc hỏi.
Tuyết Nguyệt cười cười: - Điều này có cái gì lạ đâu, người của thương hội chúng ta cũng không phải lần đầu tiên tới đây, có bản đồ một vài địa phương cũng không có gì đáng kinh ngạc. Nhưng Thất Lạc Chi Địa quá rộng lớn, chúng ta không thể có bản đồ toàn bộ địa hình ở đây, trên tay Nghê thúc chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi.
- Thì ra là thế. Dương Khai gật gật đầu: - Nói vậy, chuyến này các ngươi có đích đến rõ ràng sao?
- Ừm, chúng ta muốn đi tới một dược cốc, nơi đó có rất nhiều linh dược chưa từng có trong Tinh Vực. Truyền thuyết đồn rằng linh dược trong đó đều là những loại đã vượt qua cấp Hư Vương, có thể khiến người ta từ già trẻ lại, kéo dài tuổi thọ, thậm chí có thể khiến thực lực tăng mạnh...
Dương Khai nhìn nàng với vẻ kỳ lạ.
- Sao vậy? Tuyết Nguyệt không hiểu hỏi.
- Ngươi thật đúng là một chút cảnh giác cũng không có mà. Dương Khai cười nói. Mặc dù hiện tại mọi người đều có quan hệ hợp tác, nhưng tin tức Tuyết Nguyệt tiết lộ ra không thể nghi ngờ là rất quan trọng.
Nàng không phải loại nữ nhân ngực lớn hơn đầu, nếu không, cũng không thể trở thành Thiếu chủ Hằng La Thương Hội được.
Tự dưng nàng lại tiết lộ cho hắn những thông tin này, quả thật khiến Dương Khai rất kinh ngạc.
Vừa nghe hắn nói vậy, Tuyết Nguyệt cũng ngẩn người, rồi dường như nhận ra điều gì đó, ngay sau đó liền nhìn hắn với vẻ khinh khỉnh, cười lạnh nói: - Nói cho ngươi biết thì thế nào, có Nghê thúc ở đây, ngươi có thể đoạt thức ăn từ miệng hổ sao?
Lời này đúng là giấu đầu lòi đuôi, Dương Khai cũng không hỏi thêm nữa.
Tuy nhiên nghĩ lại, Dương Khai liền nhận ra, lần hành động này La Lam khá liều lĩnh. Nghê Quảng dám tiến vào nơi này là dựa vào tu vi mạnh mẽ của bản thân, lại có chuẩn bị trước. Nhưng còn La Lam thì lại bốc đồng, nghĩ rằng dẫn Dương Khai vào là có thể tùy ý hoành hành ở đây, thật ra nàng không hiểu rõ Thất Lạc Chi Địa.
...
Một lúc lâu sau khi đám người Dương Khai đi khỏi khe núi đã dừng lại trước đó, một bóng người từ trên trời hạ xuống bên cạnh.
Toàn thân lão đều được bao phủ bởi hắc khí, tỏa ra khí tức tàn ác. Người này không ngờ lại chính là vị cường giả Hư Vương Cảnh mà Dương Khai đã chú ý trước đó.
Sau khi người này hạ xuống, liền quay đầu nhìn xung quanh rồi hít sâu một hơi, phát ra tiếng cười quái dị: - Rất tốt, quả nhiên là ở gần đây, vẫn chưa rời đi quá lâu. Dương tiểu tử, không ngờ mới mấy năm không gặp, ngươi đã phát triển đến trình độ như vậy, quả thật ngoài dự đoán của mọi người.
Nếu Dương Khai nghe được những lời này, nhất định sẽ hoảng sợ biến sắc, bởi vì hắn không biết cường giả Hư Vương Cảnh này là ai. Nhưng từ lời nói của người này cho thấy, hiển nhiên lão biết hắn, hơn nữa còn rất chú ý tới hắn.