Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1762: CHƯƠNG 1762: ĐẠI QUÂN HUYẾT THÚ

Chính vì những nguyên nhân này mà bí thuật Ma Huyết Ti tại Ma Huyết Giáo - nguyên bản của bí thuật Kim Huyết Ti, rất khó phát huy được uy lực, nhất là việc thi triển những biến hóa linh hoạt đòi hỏi số lượng Huyết Ti khổng lồ mới có thể thực hiện được. Trong Ma Huyết Giáo, không một ai có thể đáp ứng yêu cầu này.

Có thể nói, võ giả sáng tạo ra bí thuật này mới chỉ phác họa nên một ý tưởng tuyệt vời, chứ chưa thể thực sự hoàn thiện nó.

Nhưng Dương Khai lại khác, bí thuật này dường như được đo ni đóng giày cho hắn! Theo một ý nghĩa nào đó, chỉ cần số lượng Kim huyết trong cơ thể Dương Khai đủ nhiều, hắn có thể phát huy bí thuật Kim Huyết Ti đến một trình độ mà ngay cả người sáng tạo ra cũng không thể nào tưởng tượng nổi.

Về bí thuật Huyết thú, đến nay hắn cũng chỉ mới ngưng luyện được hai con. Đó chính là hai con Lôi Viêm Phi Tích mà hắn đã luyện ra sau khi đánh chết Tà Nhãn Cuồng Thiếu Di Thiên ở Yêu Tinh Đế Thần. Lôi Viêm Phi Tích cũng chỉ là yêu thú bậc chín, đối với Dương Khai hiện tại mà nói, không có tác dụng gì nhiều, cho nên mỗi lần chiến đấu, hắn cũng chưa từng triệu hồi chúng.

Chỉ khi số lượng Huyết thú đạt tới một mức độ nhất định, chúng mới có thể tạo thành lực sát thương hiệu quả.

Chỉ với hai con huyết thú do yêu thú bậc chín biến hóa thành, đối với Hư Vương Cảnh chắc chắn không thể tạo thành uy hiếp gì, nhưng nếu là mấy chục con, trên trăm con... thì e rằng ngay cả Hư Vương Cảnh cũng phải tạm lánh mũi nhọn.

Yêu thú bậc chín không dễ tìm, nên Dương Khai vẫn luôn canh cánh trong lòng về việc ngưng luyện Huyết thú. Nhưng ở trong Thất Lạc Chi Địa này, hắn lại cảm thấy đây là một cơ hội ngàn vàng để thực hiện mong muốn của mình. Nơi này quả thực chính là thiên đường của yêu thú bậc cao, hơn nữa mỗi con đều mang trong mình huyết mạch thượng cổ, thật là một nơi tuyệt vời nhất để ngưng luyện Huyết thú!

Vì vậy, hắn cũng không ngần ngại vận dụng Kim Huyết Ti để ngưng luyện Huyết thú.

Dù sao đây cũng không phải là đòn sát thủ mạnh nhất của hắn, có bại lộ cũng không sao.

Thấy Dương Khai đã xử lý xong xuôi, Nghê Quảng lại khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, liền lấy ra bí bảo có thể dò xét khe nứt không gian lúc nãy, đi trước dẫn đường.

Trong Thất Lạc Chi Địa, nguy cơ trùng trùng, nhưng cơ duyên cũng rất nhiều.

Nơi này có vô số linh hoa dị thảo vốn đã tuyệt chủng, còn có vô số yêu thú thượng cổ đã sớm biến mất trong dòng sông lịch sử. Dưới pháp tắc thiên địa đặc thù trong Thất Lạc Chi Địa này, chúng vẫn sinh tồn và sinh sôi nảy nở.

Một nhóm bốn người, mặc dù có hai vị Phản Hư tam tầng cảnh kéo thực lực trung bình của cả đội xuống, nhưng nhìn chung, thực lực của bốn người Dương Khai rất mạnh là chuyện không thể nghi ngờ.

Dọc đường đi, thỉnh thoảng họ cũng có thu hoạch.

Đúng như Dương Khai dự đoán, trong này có thể gặp được đủ loại yêu thú bậc cao, mặc dù không dám nói yêu thú bậc chín có mặt ở khắp nơi, nhưng từ sau khi tiến vào, Dương Khai chưa từng thấy có yêu thú nào từ bậc tám trở xuống.

Thậm chí nhóm bốn người bọn hắn còn gặp phải hai con yêu thú bậc mười, cả hai con yêu thú này đều tỏa ra khí tức vô cùng mạnh mẽ. Một con trong đó khiến ngay cả Nghê Quảng cũng vô cùng kiêng dè, chỉ có thể tránh xa, không dám tùy tiện trêu chọc nó, nhưng con còn lại thì đúng là gặp phải vận rủi, bị bốn người hợp lực đánh chết.

Hễ có yêu thú nào bị giết chết, những thứ có giá trị trên người nó như nội đan, túi mật, lợi trảo, răng nanh... đều bị Nghê Quảng và Tuyết Nguyệt lấy đi, dù sao thân thể yêu thú bậc chín, bậc mười chính là một loại vật liệu luyện khí cực kỳ quý giá, không có lý nào lại bỏ qua. La Lam cũng được chia một ít thân thể yêu thú làm chiến lợi phẩm.

Mà Dương Khai thì lại không có yêu cầu gì khác, chỉ không ngừng dùng Kim Huyết Ti hút lấy tinh hoa máu thịt của yêu thú, ngưng luyện ra Huyết thú của mình, khiến cho đội quân Huyết thú của hắn ngày một lớn mạnh.

Chỉ trong vòng mấy ngày, đại quân Huyết thú của Dương Khai đã lên tới hơn mười con. Trong số đó, thậm chí còn có một con yêu thú bậc mười bị bốn người hợp lực đánh chết - Cương Viêm Quỷ Chu!

Loại yêu thú này, khả năng phòng ngự của nó cực kỳ mạnh mẽ, bên ngoài cơ thể có một quầng lửa màu trắng bao quanh, võ giả Phản Hư Cảnh một khi dính phải sẽ lập tức bỏ mạng. Nếu không có Nghê Quảng ra tay, chỉ dựa vào ba người còn lại e rằng không thể đánh chết được nó.

Con Huyết thú này có thể nói là thu hoạch lớn nhất của Dương Khai.

Ngoại trừ Cương Viêm Quỷ Chu ra, còn có Chu Cấn Điểu, Tinh Hoàng Quy, Bát Nhãn Ma Thiềm, Lôi Phách Tử Thiên Báo... Đủ loại yêu thú khác nhau mang dòng máu thượng cổ, tất cả đều bị Dương Khai thu vào dưới trướng.

Có thể nói, nhìn từ bên ngoài Dương Khai không thu hoạch được gì, nhưng về cơ bản, hắn lại có thu hoạch phong phú hơn bất kỳ ai.

Bởi vì thứ hắn chiếm được là thứ giúp cho thực lực bản thân tăng lên, còn thứ những người khác chiếm được, chẳng qua chỉ là ngoại vật, muốn chuyển hóa ngoại vật thành thực lực, còn phải trải qua nhiều bước khác.

Trải qua nhiều ngày chung sống, Nghê Quảng và La Lam đã bắt đầu kinh ngạc.

Bởi vì bọn họ phát hiện ra, Kim Huyết Ti của Dương Khai dường như vô tận. Khi Dương Khai xử lý thi thể Vĩ Quan Xà đầu tiên kia, Nghê Quảng cũng không để ý lắm, chỉ là một con Huyết thú được ngưng luyện từ một Kim Huyết Ti, lão đúng là không để vào mắt.

Nhưng hiện tại, số lượng Huyết thú mà Dương Khai thu thập đã đủ khiến cho lão phải động lòng.

Mười mấy con Huyết thú như vậy nếu thả ra, ngay cả lão cũng phải đau đầu đối phó một hồi lâu.

Hơn nữa nhìn tình hình này, dường như còn rất lâu nữa mới tới cực hạn của Dương Khai.

Nghê Quảng rất khó tưởng tượng ra, nếu như Dương Khai thu thập đủ số lượng Huyết thú, đó sẽ là một cảnh tượng kinh khủng đến mức nào.

Lão rốt cục cũng bắt đầu chú ý đến Dương Khai!

Trên đường đi, thỉnh thoảng lão lại dùng thần niệm trao đổi với Tuyết Nguyệt, muốn tìm hiểu về lai lịch của Dương Khai, xem có thể lôi kéo hắn vào Hằng La Thương Hội hay không.

Thông tin về Dương Khai, Tuyết Nguyệt cũng không biết nhiều lắm, cho nên nhất thời cũng không thể trả lời thỏa đáng được điều gì. Tuy nhiên trong lòng nàng cũng nảy sinh ý nghĩ muốn mời Dương Khai gia nhập.

Lại qua mấy ngày nữa, Dương Khai đã có hơn hai mươi con Huyết thú. Với quy mô sơ bộ của đại quân Huyết thú như vậy, hiện tại nếu gặp phải yêu thú hầu như không cần đám người Nghê Quảng ra tay, đại quân Huyết thú của Dương Khai đã nhanh chóng bao vây và dễ dàng vây giết chúng. Điều này khiến cho thu hoạch của hắn giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn.

Một ngày nọ, Nghê Quảng đang dẫn đường phía trước bỗng nhiên dừng chân, cau mày dò xét xung quanh, thần niệm tỏa ra dò xét.

- Có chuyện gì vậy Nghê thúc? - Tuyết Nguyệt nhìn quanh, nhưng không phát hiện dấu hiệu nguy hiểm gì, liền nghi vấn hỏi.

- Có người tới. - Ánh mắt Nghê Quảng chợt lóe lên, nhìn về một hướng khác, trầm giọng nói:

- Tốc độ rất nhanh.

Nghe vậy, những người khác đều biến sắc, nhìn theo hướng ánh mắt của lão.

Rất nhanh, Dương Khai và La Lam cũng đã nhận ra động tĩnh ở phía đó. Ở một nơi rất xa đúng là có khí tức sinh vật đang nhanh chóng đến gần. Hơn nữa từ dao động khí tức của đối phương cho thấy, đó hiển nhiên là cường giả Hư Vương Cảnh, thậm chí không chỉ một người, mà có tới hai!

Một lát sau, hai luồng sáng đã hiện ra trong tầm mắt của mọi người.

Cũng không biết là vô tình hay cố ý, mà phương hướng hai người này đi tới chính là vị trí đám người Dương Khai đang nghỉ chân.

Không lâu sau, khoảng cách hai bên đã nhanh chóng được kéo gần lại.

Đến lúc này, Nghê Quảng cũng đã nhận ra thân phận của hai người kia, vẻ mặt lạnh lùng nói:

- Hừ, lại là hai kẻ này!

- Lại là bọn họ! - La Lam cũng hơi biến sắc, tỏ ra hết sức kiêng kỵ với hai người đang tới.

Dương Khai cũng thầm cau mày, trước khi vào đây, Tuyết Nguyệt đã từng giới thiệu qua với hắn về những nhóm Hư Vương Cảnh cũng theo vào, cho nên giờ phút này hắn cũng đã nhận ra lai lịch của hai người này.

Hai người này, một người đã luống tuổi, một người là nam nhân trung niên, nhưng bất kể là ai trong hai người cũng không phải hạng tầm thường.

Lão giả kia tên là Khổng Pháp, là một vị trưởng lão của Tinh Hà Chi Tích.

Tinh Hà Chi Tích ở trong Tinh Vực cũng được coi là một thế lực lớn, nhưng cũng giống như Di Khí Sào Huyệt, đều là những thế lực khét tiếng tàn ác! Hai thế lực này không có chuyện ác nào không làm, đã có rất nhiều võ giả trong các hành tinh tu luyện lớn bị chúng uy hiếp, cùng đường đành phải đầu phục chúng.

Chuyện bọn chúng thích nhất chính là lang bạt trong Tinh Vực, gặp chiến hạm nào đi một mình liền ra tay cướp bóc.

Bọn chúng chính là những tên hải tặc thật sự của Tinh Vực! Bất kể là Kiếm Minh, Tử Tinh hay Hằng La Thương Hội, trong vô số năm qua đã bị thiệt hại không ít từ hai thế lực này. Rất nhiều chiến hạm đi xa đều vô duyên vô cớ mất tích, tất cả võ giả cùng vật tư đi theo cũng không rõ tung tích.

Mặc dù không có nhiều chứng cứ chứng minh là do hai thế lực này gây nên, nhưng mọi người đều hiểu rõ, dám không chút kiêng kỵ xuống tay như vậy, khả năng rất lớn chính là nhóm người vô pháp vô thiên này.

Người của Tinh Hà Chi Tích và Di Khí Sào Huyệt đều bị cả Tinh Vực căm ghét và ruồng bỏ.

Chỉ đánh cướp chiến hạm còn chưa đủ, thậm chí hai thế lực này thỉnh thoảng còn xuất động một nhóm người đi tới những hành tinh tu luyện không có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ, cướp đoạt vật tư và võ giả, đem những võ giả này về tổng đà của chúng để nô dịch, tùy ý hành hạ.

Có thể nói, Tinh Hà Chi Tích và Di Khí Sào Huyệt là hai khối u ác tính lớn trong Tinh Vực!

Nhưng bởi vì thế lực của bọn chúng không yếu, cho nên căn bản không thể diệt trừ tận gốc được.

Trước đó, Tuyết Nguyệt đã nhắc nhở Dương Khai, tên Khổng Pháp xuất thân từ Tinh Hà Chi Tích này không phải là hạng người tốt đẹp gì, nếu sau này gặp mặt, hắn nhất định phải cẩn thận.

Bởi vì người này nhìn qua rất hiền hòa, nhưng thực tế lại có lòng dạ vô cùng độc ác.

Mà người trung niên đi cùng Khổng Pháp, lại xuất thân từ chính khối u ác tính còn lại của Tinh Vực - Di Khí Sào Huyệt, tên là Hứa Nguy. Hắn cũng là một trưởng lão trong Di Khí Sào Huyệt.

Nghe đồn rằng, hắn đã từng là võ giả xuất thân từ Tử Tinh, nhưng không biết tại sao lại phản bội, lưu lạc tới Di Khí Sào Huyệt.

Mà trước khi làm phản, hắn đã giết chết tất cả mọi người trong tông môn của mình, không chừa một ai.

Năm đó, chuyện này đã làm cho cả Tử Tinh chấn động, cũng đã từng phái cường giả Tử Tinh đuổi giết hắn, nhưng Hứa Nguy dựa vào tu vi và sự tinh ranh của mình đã mở một đường máu, chạy thoát vào trong Di Khí Sào Huyệt.

Chuyện này khiến Tử Tinh hết sức mất mặt.

Nhiều năm sau này, hắn đã đứng vững gót chân tại Di Khí Sào Huyệt, vươn lên hàng trưởng lão!

Hai người này có thể nói là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, không biết tại sao bọn chúng lại đi chung với nhau, cũng không biết tại sao lại bay về phía Nghê Quảng.

Sau khi nhận ra hai người này, Nghê Quảng chẳng những không kinh hãi, mà ngược lại liên tục cười lạnh:

- Cũng tốt, ở bên ngoài lão phu không thể tùy tiện ra tay, nhưng bây giờ các ngươi đã tự tìm đường chết, lão phu sẽ thành toàn cho các ngươi! La trưởng lão, lát nữa xin ngươi hãy cầm chân một tên, đợi lão phu giết xong một tên sẽ quay lại liên thủ với ngươi.

- Cứ giao cho ta! - Gương mặt xinh đẹp của La Lam cũng lạnh đi, nói: - Kiếm Minh của ta cùng hai kẻ này cũng có rất nhiều thù oán, nếu đã chạm mặt ở đây, tất nhiên sẽ không thể bỏ qua được.

- Hai người các ngươi lui ra xa một chút, chú ý bảo vệ bản thân! - Nghê Quảng lại quay về phía Dương Khai và Tuyết Nguyệt dặn dò.

Dương Khai và Tuyết Nguyệt cùng gật đầu, chuẩn bị rút lui khỏi nơi này.

Bốn vị Hư Vương Cảnh sắp đại chiến, dù sao đó cũng là một trận chiến kinh thiên động địa, Dương Khai không muốn bị cuốn vào trong đó.

✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!