Xung quanh là một mảnh hư vô hỗn độn, tựa như rơi vào vực sâu vô tận, Tuyết Nguyệt không nhịn được nắm chặt tay Dương Khai, cả người dán sát vào hắn, tìm kiếm một chút cảm giác an toàn.
Nàng chưa từng trải qua chuyện kỳ dị như vậy, khe nứt không gian là thứ bị cường giả Hư Vương Cảnh coi như hồng thủy mãnh thú, nhưng lần này nàng lại chủ động lao vào.
Nàng không biết Dương Khai dựa vào cái gì, chỉ có thể đơn phương lựa chọn tin tưởng, tin tưởng rằng gã nam nhân đã dùng phương thức cực kỳ thô lỗ phi lễ mình sẽ không thật sự đẩy nàng vào hiểm địa.
Dương Khai quả thật không làm nàng thất vọng, ở trong mảnh tối đen không thấy mặt trời này, hắn không hề e sợ, còn vỗ về tay nàng.
Cảm nhận được sự an ủi của Dương Khai, tâm tình Tuyết Nguyệt mới dần thả lỏng.
- Bây giờ chúng ta phải làm sao? Tuyết Nguyệt hỏi.
Nàng quay đầu lại, muốn nhìn lối vào, nhưng đã không thấy đâu nữa. Không gian trong khe nứt hư không biến hóa khôn lường, đi vào từ một nơi nhưng có thể xuất hiện ở một nơi cách đó hàng chục, hàng trăm ngàn dặm trong nháy mắt, bây giờ muốn tìm đường về tự nhiên là không thể.
- Đừng lo. Dương Khai hiếm khi ôn hòa, cười hì hì: - Ở đây cứ giao cho ta.
Tuyết Nguyệt khẽ gật đầu, lời của Dương Khai như có ma lực khiến người ta yên lòng, làm nàng bình tĩnh lại.
- Dao động lực lượng không gian thật mạnh... Ồ... Quả nhiên trong này có chút bất thường, xem ra lẽ ra nên vào đây sớm hơn. Dương Khai thả thần niệm tra xét xung quanh, vẻ mặt có chút ảo não.
Hắn nghiêm mặt, vận chuyển lực lượng không gian, cảm nhận sự thần kỳ và luồng sức mạnh độc đáo xung quanh, trong lòng không khỏi vui mừng.
Cảm ngộ này rất có lợi cho việc tu luyện lực lượng không gian của hắn, đương nhiên hắn không muốn bỏ lỡ.
Hồi lâu sau, ánh mắt hắn mới nhắm về một hướng, nói:
- Đi theo ta.
Nói rồi, hắn kéo tay Tuyết Nguyệt bay về phía đó.
Trong khe nứt hư không, vạn vật đều là hư không, chỉ có hỗn độn mà thôi. Nơi này tựa như lúc thiên địa chưa khai mở, không có sinh vật, không có linh khí, còn hoang vu hơn cả những tử tinh.
Tuyết Nguyệt căn bản không cảm giác được thứ gì, ngoài cảm xúc và hơi ấm truyền đến từ bàn tay Dương Khai, cho nên nàng nắm rất chặt, sợ mình bị tách khỏi hắn.
Ở nơi quỷ quái này, ngay cả thời gian trôi đi cũng dường như kéo dài vô tận. Khi Tuyết Nguyệt ổn định lại tâm thần, nàng chẳng những không bài xích, mà còn bắt đầu hưởng thụ hành trình này.
Theo một nam nhân nắm tay mình, vượt qua nguy hiểm, đạp bằng khó khăn, người nam nhân ấy chống đỡ mọi hiểm nguy phía trước, còn mình thì yên lòng đi theo sau y, chuyện như vậy quả thật quá xa vời đối với nàng.
Thân là Tuyết Nguyệt tam thiếu, thân là người thừa kế tương lai của Hằng La Thương Hội, bình thường, người đứng mũi chịu sào luôn là nàng! Nàng cần tạo dựng uy danh trước mặt thuộc hạ, nàng cần củng cố địa vị trong Hằng La Thương Hội, hơn nữa nàng còn phải ngụy trang giới tính, giả giọng và hành động, nàng sống mệt mỏi hơn bất kỳ ai.
Ở trong này, nàng có thể vứt bỏ tất cả, đơn thuần hưởng thụ cảm giác được che chở.
Vừa nãy Dương Khai nói nàng sống không dễ dàng, có lẽ chỉ là thuận miệng, không nghĩ sâu xa, nhưng câu này lại chạm đúng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng Tuyết Nguyệt, làm nàng suýt nữa rơi lệ.
Vào lúc này, trong lòng nàng tràn đầy ấm áp, chỉ mong thời khắc này có thể kéo dài mãi mãi.
Đến lúc này, nếu nàng còn không nhìn ra Dương Khai tinh thông lực lượng không gian, vậy Tuyết Nguyệt đã không phải là thiếu chủ của Hằng La Thương Hội.
Nàng cũng không vạch trần, một nữ nhân thông minh biết khi nào nên nói, khi nào nên im lặng.
Không biết bao lâu sau, khi Tuyết Nguyệt vẫn đang chìm đắm trong không khí ấm áp, phía xa chợt xuất hiện những tia sáng. Ánh sáng rất yếu, có vẻ ở rất xa, tựa như những ngôi sao trong Tinh Vực, điểm xuyết cho thế giới hư vô này.
- Ha ha! Dương Khai cười to, tâm tình vui vẻ: - Quả nhiên nơi này thai nghén ra Không Linh Tinh, La Lam không lừa ta!
Tuyết Nguyệt ngây người, bỗng hiểu ra:
- Đó là Không Linh Tinh? Ngươi vào đây chính là để tìm Không Linh Tinh?
- Không sai! Dương Khai gật đầu, tăng tốc bay nhanh hơn.
Những ánh sáng đó thoạt nhìn rất xa xôi, nhưng Dương Khai chỉ mất chưa đến nửa nén nhang đã tới nơi.
Ánh sáng yếu ớt, chỉ là có còn hơn không, nhưng ở trong khe nứt hư không này lại là nguồn sáng duy nhất.
Đến gần xem xét, mỗi khối Không Linh Tinh đều to cỡ nắm tay, có hình lục lăng, sáng bóng, bên trong tinh thể còn có đầy những vết nứt li ti, có thể thấy rõ dao động lực lượng không gian đang chảy ra từ đó.
- Không giống những thứ ta từng lấy được. Dương Khai hết sức kinh ngạc, không vội thu lấy mấy khối Không Linh Tinh này, mà hứng thú quan sát. Những khối Không Linh Tinh này quả thật không giống những khối hắn từng thu được, bất kể là hình thái hay dao động lực lượng chảy ra, nhất là những vết nứt dày đặc bên trong, Không Linh Tinh trước kia không hề có.
- Tự nhiên là không giống. Tuyết Nguyệt nhìn hắn, dường như đã hiểu ra.
- Sao lại nói vậy? Dương Khai hỏi.
- Đây là loại Không Linh Tinh thuần khiết nhất, là Không Linh Tinh chân chính, do lực lượng không gian thuần túy ngưng tụ thành. Còn những Không Linh Tinh bên ngoài chẳng qua chỉ là khoáng vật cộng sinh với các loại quặng mỏ khác, chứa rất nhiều tạp chất. Tuy rằng cũng được coi là một loại Không Linh Tinh, nhưng so với thứ này thì cấp bậc kém hơn không biết bao nhiêu. Tuyết Nguyệt cầm lấy một khối Không Linh Tinh, rất nhẹ nhàng, chúng như bị người ta ném lơ lửng ở đây, cầm lấy không có gì khó khăn. Nàng chỉ vào những vết nứt dày đặc bên trong: - Ngươi xem, lực lượng của nó đã đủ để ảnh hưởng đến không gian. Nếu dùng bí thuật kích nổ khối Không Linh Tinh này, sẽ có thể khiến không gian sụp đổ trên phạm vi lớn, đến lúc đó mặc kệ là ai bị cuốn vào, cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.
- Không Linh Tinh còn có thể dùng như vậy sao? Dương Khai lập tức hứng thú, nhìn Tuyết Nguyệt: - Thương hội của nàng có loại bí thuật này chứ?
- Hẳn là có. Tuyết Nguyệt gật đầu: - Ta từng nghe nói qua, nhưng chưa từng tiếp xúc với loại bí thuật này.
Nàng vừa nói, vừa giao khối Không Linh Tinh cho Dương Khai, rồi tiếp tục:
- Hơn nữa, dùng loại Không Linh Tinh này luyện chế thành nhẫn không gian, sẽ tạo ra không gian cực lớn, tốt hơn rất nhiều. Nhưng mà... có lẽ không có luyện khí sư nào dám dùng thứ này để luyện chế nhẫn không gian, đó đơn giản là đang lấy mạng mình ra đùa.
Trong lúc nói chuyện, bốn khối Không Linh Tinh ở đây đã bị Dương Khai thu lại.
Hắn lặng lẽ cảm nhận, phát hiện lực lượng không gian chứa đựng bên trong những khối Không Linh Tinh này vượt xa sức tưởng tượng. Nếu có thể thu thập đủ hai mươi khối, hắn có thể bố trí ra một tòa Pháp trận Không gian siêu viễn cự ly, khoảng cách truyền tống cũng sẽ xa hơn rất nhiều.
- Không thể bỏ loại Không Linh Tinh này vào nhẫn không gian, vậy ngươi cất chúng ở đâu? Tuyết Nguyệt nhìn mấy thứ trên tay Dương Khai.
Không cần nàng nhắc nhở, Dương Khai cũng đã phát hiện ra vấn đề này.
Vừa rồi hắn đã thử thu Không Linh Tinh vào nhẫn không gian, nhưng không thành công. Lực lượng chứa trong Không Linh Tinh sinh ra xung đột kịch liệt với không gian của chiếc nhẫn, không thể thu vào.
Ngẫm nghĩ một lát, Dương Khai liền đưa thần niệm vào Huyền Giới Châu.
Ngay sau đó, những khối Không Linh Tinh đã được ném vào trong Huyền Giới Châu!
Dương Khai không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra Huyền Giới Châu quả nhiên là một tồn tại vô cùng cao cấp. Dù sao cũng là Đế Bảo, bên trong tự thành một phương thiên địa, có pháp tắc thiên địa riêng, chứa đựng mấy khối Không Linh Tinh này không thành vấn đề.
Tuyết Nguyệt thoáng kinh ngạc, rồi cười khẽ:
- Xem ra trên người ngươi không thiếu bí mật.
- Có phải càng thêm hứng thú với ta không? Dương Khai mỉm cười.
- Bớt đi! Tuyết Nguyệt hờn dỗi liếc hắn.
- Trên người ta có không ít bí mật, ừm... sau này, khi nào thích hợp, ta sẽ nói cho nàng biết. Dương Khai nghiêm mặt, trầm giọng nói.
Tuyết Nguyệt lắc đầu:
- Ta không cần biết những thứ đó, ta chỉ muốn có một người như ngươi, có thể coi ta là một nữ nhân, vậy là đủ rồi.
Nghe những lời tự đáy lòng của nàng, Dương Khai nhìn nàng, cười khẽ, rồi lại nắm tay Tuyết Nguyệt bay về phía trước.
Hồi lâu sau, trong khe nứt hư không này lại có những đốm sáng lọt vào mắt hai người...
Cứ lặp đi lặp lại như thế, vài ngày sau, Dương Khai đã thu được gần trăm khối Không Linh Tinh. Khe nứt hư không này tựa như một mảnh đất màu mỡ chuyên sinh ra Không Linh Tinh, lực lượng không gian dày đặc ngưng tụ, biến thành kết tinh.
Tuyết Nguyệt vẫn yên lặng đi theo Dương Khai, giúp hắn thu thập Không Linh Tinh, không một câu oán hận.
Sự nguy hiểm của Thất Lạc Chi Địa bên ngoài dường như đã ở một thế giới khác, hai người cũng không liên lạc với những người còn lại.
Một ngày nọ, khi Dương Khai đang dẫn Tuyết Nguyệt tiếp tục tìm kiếm Không Linh Tinh, Tuyết Nguyệt bỗng kinh hô:
- Dương Khai, nhìn bên kia!
- Sao vậy? Dương Khai thuận thế dừng chân, quay sang nhìn theo hướng nàng chỉ, chỉ liếc qua một cái, thần sắc hắn liền chấn động, kinh hô:
- Nhiều như vậy?
Ở phía đó, hào quang lấp lánh tựa trời sao đêm không trăng, như ngọn hải đăng chỉ đường trong đêm tối.
Ở trong này vài ngày, Dương Khai tự nhiên biết mỗi một tia sáng đều đại biểu cho một khối Không Linh Tinh được sinh ra, đại biểu cho một gia tài kếch xù.
Trước đó thu hoạch được gần trăm khối, hắn đã đủ hài lòng, nhưng đến khi nhìn thấy cảnh tượng này, hắn mới biết yêu cầu của mình quá thấp.
Phía đó dày đặc những tia sáng, số lượng nào chỉ hơn trăm?
Quy mô tối thiểu cũng phải mấy trăm ngàn!
- Ha ha ha! Dương Khai không khỏi cười to, vung tay kéo Tuyết Nguyệt vào lòng, ôm chặt rồi hôn mạnh lên môi nàng.
Phương thức thô bạo làm Tuyết Nguyệt không vui, nàng bĩu môi, hừ một tiếng đầy hờn dỗi:
- Nam nhân thô bỉ này!
Dương Khai không đáp, mang theo nàng bay vút về phía đó.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe