Tuy nhiên, giờ đây không phải thời cơ tốt nhất để thể ngộ những điều ấy. Dương Khai lúc này tựa như sở hữu một kho báu đầy ắp, nắm giữ chìa khóa, thậm chí toàn thân đang đứng giữa bảo khố, nhưng lại không có thời gian để kiểm tra hay xử lý những bảo vật của mình!
Thu lại tâm thần, hắn quay đầu nhìn về phía Tuyết Nguyệt.
Hắn vẫn chưa quên, tại một nơi chốn như thế này, còn có một người đang lo lắng, quan tâm vì mình, không ngừng gọi tên hắn, xem hắn là chỗ dựa duy nhất.
Nhưng vừa nhìn tới, Dương Khai không khỏi nhướn mày, bởi vì ở hướng đó không một bóng người, chẳng thấy Tuyết Nguyệt đâu cả.
Ngắm nhìn bốn phía, trong phạm vi thần niệm có thể chạm tới, vẫn không thấy bóng dáng Tuyết Nguyệt.
Nàng đã đi đâu? Dương Khai cau mày. Hắn tuyệt đối không tin Tuyết Nguyệt lại vì thấy tình thế bất ổn mà bỏ rơi mình. Tuyết Nguyệt, người nữ nhân này, tuy rằng hắn tiếp xúc với nàng không nhiều, hiểu biết về nàng cũng không sâu sắc, nhưng qua khoảng thời gian ngắn ngủi chung sống và đối xử chân thành, nàng tuyệt nhiên không phải hạng người như vậy.
Mà trong khe nứt hư không này, nếu nàng chưa từng tu luyện lực lượng không gian, thì dù thực lực có mạnh đến mấy, cũng như con ruồi không đầu, dù hao phí ngàn vạn năm, cũng đừng hòng rời khỏi nơi đây.
Bởi vậy, nàng cũng không thể tự mình tìm đường thoát.
Chẳng lẽ nàng gặp phải nguy hiểm gì? Dương Khai trong lòng khẽ động, nghĩ tới một khả năng, nhưng trong khe nứt hư không này, lại có thể tồn tại nguy hiểm nào? Nơi đây tuy là khu vực hư vô hỗn độn tách biệt khỏi Thất Lạc Chi Địa, nhưng hai người một đường đi tới, cũng chưa từng gặp bất kỳ hung hiểm nào.
Đứng tại chỗ trầm tư một lát, Dương Khai liền bắt đầu hành động, bất kể thế nào, trước tiên phải tìm được Tuyết Nguyệt rồi tính sau.
Hắn sải bước một bước, thân ảnh đã xa ngoài trăm dặm, thần thái ung dung, mỗi một bước đều ngầm hợp với diệu lý không gian.
Trước kia, Dương Khai cần phải thi triển xé rách không gian, mới có thể di chuyển một lần hơn mấy trăm ngàn dặm. Sau này, theo trình độ lực lượng không gian của hắn tăng lên, tuy rằng có thể thi triển thuấn di cự ly ngắn, nhưng cũng chỉ là mười mấy hai mươi dặm... loại khoảng cách này đích thực không đáng kể gì.
Nhưng giờ khắc này, hắn lại dễ dàng một bước bước ra trăm dặm, mà đây còn xa chưa tới cực hạn của hắn.
Trong lúc di chuyển, hắn ấn chứng cảm ngộ về lực cắn nuốt hình xoắn ốc của mình, khiến lĩnh ngộ về lực lượng không gian càng thêm tinh tiến.
Theo suy nghĩ của hắn, cho dù Tuyết Nguyệt tự mình bỏ đi, cũng không thể chạy quá xa, dù sao ở loại địa phương quỷ quái này, nàng muốn chạy xa cũng không thể làm được.
Bởi vậy, hắn lấy vị trí mình đứng trước đó làm trung tâm, mở rộng phạm vi tìm kiếm ra bốn phía.
Sự thật quả nhiên đúng như vậy, ước chừng sau nửa nén hương, Dương Khai liền phát hiện bóng dáng Tuyết Nguyệt!
Chỉ có điều, lúc này nàng vô cùng chật vật, đang hoảng hốt chạy tới chạy lui trong hư không trống rỗng, mái tóc dài có chút rối bù, khóe miệng rỉ ra máu tươi đỏ sẫm.
Đuổi theo phía sau nàng là một con yêu thú cổ quái dài bảy, tám trượng, thoạt nhìn tựa như một con sư tử biển. Thân thể yêu thú kia mập mạp béo tốt, cái đuôi rộng lớn, thân mình uốn éo, không nhanh không chậm đuổi theo Tuyết Nguyệt, thỉnh thoảng phát ra một tiếng rống dài chói tai.
Vừa nhìn thấy con yêu thú này, mi mắt Dương Khai khẽ co rụt, lộ vẻ kinh ngạc.
Bởi vì rõ ràng từ trên thân con yêu thú, hắn cảm nhận được dao động lực lượng có cùng nguồn gốc với mình, chính là lực lượng không gian!
Mỗi một động tác, mỗi một lần thân thể uốn mình của con yêu thú đều ngầm chứa diệu lý của không gian, dường như nó có thể trượt đi theo quỹ tích của không gian. Bởi vậy, hành động của nó thoạt nhìn tuy cực kỳ vụng về, nhưng lại có thể thoải mái đuổi sát Tuyết Nguyệt đang liều mạng chạy trốn.
Hoặc có thể nói, nó cũng không có ý muốn lập tức đánh chết Tuyết Nguyệt, mà là ôm một loại tâm tính mèo vờn chuột, đang trêu đùa nàng, lấy việc truy đuổi làm thú vui.
Lúc Dương Khai nhìn thấy Tuyết Nguyệt, vừa lúc con yêu thú há cái miệng rộng như cá ngát, từ trong miệng phun ra một luồng năng lượng mắt thường có thể thấy rõ.
Luồng năng lượng kia tựa như một lưỡi dao sắc bén, dễ dàng cắt xé không gian, đánh thẳng tới phía sau Tuyết Nguyệt.
Nhận ra lực lượng kinh người phía sau mình, Tuyết Nguyệt mặt mày biến sắc, há miệng cắn chót lưỡi, lập tức trên đỉnh đầu nàng hiện lên hư ảnh yêu linh Giải Trĩ cộng sinh. Toàn thân Giải Trĩ hiện đầy lông xanh đen dày đặc, hai mắt sáng rực có thần, trên trán mọc một sừng, thoạt nhìn vô cùng uy mãnh... nó vừa xuất hiện liền gào thét, quên mình đánh ngược ra phía sau.
Giải Trĩ là một yêu linh cộng sinh có chiến lực đủ để sánh ngang với bản thân Tuyết Nguyệt, cường giả Phản Hư tam tầng cảnh bình thường căn bản không phải đối thủ của nó.
Nhưng đạo công kích kia lại dễ dàng cắt xé hư ảnh Giải Trĩ làm hai.
Trong tiếng rên rỉ thảm thiết, hư ảnh Giải Trĩ tiêu tan biến mất.
Mà Tuyết Nguyệt, thân là ký chủ, dường như cũng bị trọng thương, lần nữa há miệng phun ra một ngụm máu tươi, thân thể mềm mại loạng choạng sắp ngã, ngay cả tốc độ chạy trốn cũng trở nên chậm lại.
Tuyết Nguyệt không dám quay đầu nhìn lại, trong đôi mắt đẹp mờ tối không còn sắc thái.
Đúng lúc này, một bóng người từ trên trời giáng xuống, một tay ôm nàng vào lòng.
Tuyết Nguyệt gian nan ngẩng đầu, liền nhìn thấy khuôn mặt cương nghị của Dương Khai. Mặc dù đang trong bóng tối, nàng vẫn cảm thấy gương mặt ấy phát sáng rạng rỡ, tựa như vì nàng mà thắp lên một ngọn đèn soi rọi con đường mờ tối phía trước.
- Cuối cùng huynh cũng tới rồi! Tuyết Nguyệt nặn ra một nụ cười, thở hổn hển nói nhỏ như sợi tơ.
- Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn! Dương Khai gật đầu, vừa nói vừa thúc giục thánh nguyên dò xét cơ thể Tuyết Nguyệt một vòng. Khẽ cau mày, hắn phát hiện trạng thái của Tuyết Nguyệt không mấy lý tưởng, cũng không biết rốt cuộc nàng đã dây dưa với con yêu thú này bao lâu, thánh nguyên trong cơ thể gần như khô cạn, kinh mạch cùng thân thể cũng chịu nhiều hao tổn. Nếu hắn trở lại chậm một chút, thì dù Tuyết Nguyệt không bị yêu thú kia đánh chết, cũng có khả năng kiệt lực mà vong mạng.
- Sao lại trêu chọc nó? Dương Khai nhìn con yêu thú đang trôi lơ lửng trong hư không kia hỏi.
- Tự nó xuất hiện! Tuyết Nguyệt cả người nằm trong lòng ngực Dương Khai, nhẹ giọng đáp: - Ta ở nơi đó đợi huynh đã mấy ngày, huynh vẫn không có động tĩnh gì. Bỗng nhiên con yêu thú này không biết từ khi nào xuất hiện ở phụ cận, tựa hồ bị huynh hấp dẫn, vọt tới chỗ huynh. Ta sợ huynh bị quấy rầy, cho nên...
- Cho nên đã dẫn dụ nó rời đi phải không? Dương Khai cúi đầu nhìn nàng.
Tuyết Nguyệt chần chừ một chút, lúc này mới gật đầu.
Dương Khai khẽ thở dài một hơi, trong lòng dâng lên một mảnh ấm áp.
- Thân thể của huynh... đã xảy ra chuyện gì?
Bỗng nhiên Tuyết Nguyệt lại kinh hô một tiếng, sắc mặt kinh hoảng quan sát dị thường trên thân thể Dương Khai. Thấy máu thịt và sợi đen như ẩn như hiện kia, Tuyết Nguyệt nghĩ rằng Dương Khai đã gặp phải điều gì ngoài ý muốn, lập tức vô cùng lo lắng hỏi thăm.
- Có một số lực lượng không khống chế được, nhưng không có vấn đề gì lớn lao. Chỉ cần ta dung hợp hoàn toàn lực lượng kia là được! Dương Khai giải thích một câu, vỗ vỗ sau lưng Tuyết Nguyệt nói: - Đừng lo lắng, hiện tại điều cần giải quyết là con vật này!
Khi nói chuyện, hắn ngưng trọng nhìn con yêu thú cổ quái phía trước.
Tuyết Nguyệt hơi biến sắc, thấp giọng nói: - Huynh hãy cẩn thận, nó rất lợi hại, thực lực tuyệt đối không thua kém cường giả Hư Vương Cảnh, lại còn tinh thông lực lượng không gian... Nếu ta không đoán sai, nó hẳn là...
- Kinh Không Thú! Dương Khai toét miệng cười: - Ta biết rồi!
Chuyến này hắn theo La Lam vào Thất Lạc Chi Địa, mục đích chủ yếu nhất chính là Kinh Không Thú.
Nhưng điều hắn không ngờ tới là, mình lại trong tình huống này phát hiện dấu vết của Kinh Không Thú.
Có thể bơi lội trong khe nứt hư không, bản thân lại tinh thông lực lượng không gian, trừ Kinh Không Thú ra còn có thể là con gì? Bởi vậy, mặc dù Dương Khai chưa từng thấy loại yêu thú này, cũng có thể trong nháy mắt phán đoán ra.
- Huynh biết là tốt rồi! Tuyết Nguyệt yên lòng, lúc này mới rúc vào lòng ngực Dương Khai, bày ra một tư thế thanh thản thoải mái, nhẹ giọng nói: - Kế tiếp trông cậy vào huynh đó, ta giao cái mạng này cho huynh!
Nói xong, nàng lại trực tiếp vận chuyển một loại bí thuật, liền chìm vào giấc ngủ say.
Nàng đã tới thời điểm đèn cạn dầu, bởi vậy phải lập tức trị thương, mà bí thuật nàng thi triển, lại nhất thiết phải ở trong trạng thái ngủ say mới có thể phát huy tác dụng.
- Tin tưởng ta như vậy ư? Dương Khai mỉm cười, lập tức ý thức trách nhiệm tràn đầy, lẩm bẩm: - Vậy ta cũng không thể để nàng quá thất vọng!
Nói xong, hắn đỡ Tuyết Nguyệt nằm trên lưng mình, rồi thúc giục thánh nguyên ngưng tụ thành hình dáng dây thừng, cột chặt Tuyết Nguyệt vào thân mình. Hoạt động chút tay chân, sau khi xác định bất luận mình cử động thế nào cũng không khiến Tuyết Nguyệt rơi ra ngoài, lúc này mới ung dung nhìn lại về phía con Kinh Không Thú.
Từ khi Dương Khai hiện thân, Kinh Không Thú cũng không có động tĩnh gì.
Chỉ có điều, trên cái đầu mập mạp của nó, hai con mắt nhỏ lại toát ra tia sáng kinh người, nhìn chằm chằm vào Dương Khai, dường như đối với nó, Dương Khai chính là một bữa ăn ngon miệng, khiến nó rục rịch muốn động thủ.
Kinh Không Thú trời sinh đã tinh thông lực lượng không gian. Dương Khai vừa cắn nuốt hấp thu không gian hình xoắn ốc kia, lĩnh ngộ đối với lực lượng không gian càng thêm cao thâm, hơn nữa trong cơ thể chứa đựng lực lượng không gian khổng lồ cũng hơi mất khống chế, nên khí tức trên người hắn phát ra tự nhiên khiến Kinh Không Thú vô cùng vui mừng.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Dương Khai hùng hổ dọa người, cặp mắt thú của Kinh Không Thú cũng không hề thối lui.
Trong khe nứt hư không vô số không bờ không bến này, một người một thú đều cảm nhận được chiến ý của đối phương.
- Đến đây đi! Hồi lâu sau, Dương Khai mới vẫy tay về phía Kinh Không Thú: - Ta muốn nội đan của ngươi, ngươi muốn thân thể của ta. Vậy chúng ta hãy đánh một trận để phân cao thấp, xem cuối cùng ai có thể đạt được như mong muốn, ai lại làm lợi cho kẻ khác!
Cũng không biết Kinh Không Thú có nghe hiểu lời nói của Dương Khai hay không, hay chỉ đơn thuần là bị động tác khiêu khích của hắn chọc giận. Ngay sau đó, Kinh Không Thú liền há cái miệng rộng phát ra tiếng gào rung trời, từng luồng năng lượng đen như mực như đạn pháo liên tục bắn tới hướng Dương Khai.
Những công kích năng lượng này chính là Hư Không Hống, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng. Dù sao cũng là do Kinh Không Thú phun ra, bao hàm vận dụng lực lượng không gian, trong nháy mắt liền vượt qua hạn chế khoảng cách, đánh tới trước mặt Dương Khai.
Đây là công kích cường hãn đủ sức uy hiếp Hư Vương Cảnh!
Dương Khai ánh mắt sáng rực, đối mặt với tập kích như thế, chẳng những không có ý lùi bước, ngược lại chiến ý ngút trời, co ngón tay bắn ra liên tiếp.
Bí thuật: Không Gian Nhận!
"Vù Vù Vù..." Từng lưỡi dao không gian sắc bén hình trăng lưỡi liềm bắn ra, tinh chuẩn không bỏ sót đón đỡ Hư Không Hống của Kinh Không Thú.
Không Gian Nhận là bí thuật không gian duy nhất Dương Khai lĩnh ngộ có thể công kích, từ trước tới nay vẫn luôn là một trong những đòn sát thủ của hắn, nhiều lần lập nên chiến công hiển hách.
Mà sau khi cắn nuốt dung hợp hình xoắn ốc không gian kia, uy lực của bí thuật này cũng gia tăng không chỉ gấp mấy lần so với trước!
Không Gian Nhận hắn bắn ra ngoài mặc dù không có biến hóa về độ lớn nhỏ, nhưng khống chế càng thêm tinh chuẩn, lực sát thương cũng tăng lên rất nhiều...
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn