Nụ cười trên mặt Tử Đông Lai cứng đờ, cơ mặt không ngừng co giật.
Ngay cả Tử Long cũng phải mở mắt ra, âm trầm nhìn Dương Khai.
Dù cho tâm tính của hắn có vững vàng đến đâu cũng bị Dương Khai chọc cho lửa giận bốc cao ba trượng. Nếu không phải Thất Diệu Bảo Quang có thể ăn mòn cả lực lượng thần hồn, hắn nhất định đã dùng thần hồn kỹ biến Dương Khai thành một tên ngốc thực sự, khiến hắn câm miệng vĩnh viễn.
Thế nhưng trước mắt, dù hắn có căm ghét Dương Khai đến đâu cũng chỉ có thể nén giận, không thể thực sự làm gì y.
Hắn tin rằng Dương Khai cũng nhìn thấu điểm này nên mới không hề kiêng kỵ như vậy.
- Tử Đông Lai ta thề, lát nữa nhất định sẽ cho ngươi nếm trải hết thảy khốc hình chốn nhân gian! - Tử Đông Lai nghiến răng, giọng nói oán độc vô cùng.
Hắn thật sự nổi giận, trước mặt cha mình lại bị Dương Khai hết lần này đến lần khác làm nhục, thậm chí còn liên lụy đến cả phụ thân, hắn làm sao có thể chịu đựng được? Hắn phải khiến Dương Khai trả một cái giá cực kỳ thảm khốc mới có thể hóa giải được mối hận trong lòng.
- Ta sợ quá đi mất. - Dương Khai lạnh lùng nhìn Tử Đông Lai. - Nhưng mà tiểu tử, lời thề không phải là thứ có thể tùy tiện nói ra, đến lúc đó ngươi không làm được, nhất định sẽ bị trời phạt đấy!
Tử Đông Lai giận dữ trừng mắt nhìn Dương Khai, không nói thêm lời nào.
Hắn xem như đã nhìn ra, nếu chỉ đấu võ mồm thì hắn không phải là đối thủ của Dương Khai. Dù sao hắn cũng chưa từng có kinh nghiệm như vậy, bị Dương Khai châm chọc vài câu, tâm thần đã hoàn toàn thất thủ, sắc mặt dữ tợn vặn vẹo.
Ở bên cạnh, Tử Long khẽ nhíu mày.
Tử Đông Lai bị cơn giận che mờ lý trí, có thể không phát hiện ra sự hiểm độc trong lời nói của Dương Khai, nhưng hắn là cường giả Hư Vương Cảnh, lịch duyệt phong phú, nào không biết lợi hại trong đó?
Lời của Dương Khai, nghe bề ngoài thì không có vấn đề gì, chỉ là tranh hơn thua với Tử Đông Lai mà thôi.
Nhưng nếu suy nghĩ cẩn thận, lại cực kỳ độc địa.
Bởi một khi Tử Đông Lai không thể thực hiện được lời thề của mình, Dương Khai chắc chắn sẽ trở thành tâm ma của hắn!
Bây giờ Tử Đông Lai đang là Phản Hư tam tầng cảnh, đột phá thêm một lần nữa chính là cửa ải lớn Hư Vương Cảnh. Cửa ải này là một mấu chốt cực kỳ quan trọng, nếu tâm ma bùng phát khi Tử Đông Lai đột phá sẽ tạo thành sự quấy nhiễu rất lớn, nhẹ thì đột phá thất bại, nặng thì hồn phi phách tán.
Cho nên khi Tử Long nghe Dương Khai nói vậy, liền ý thức được Dương Khai thâm độc đến mức nào.
Tên tiểu tử này căn bản không phải kẻ đầu óc có vấn đề, nhưng vì sao rõ ràng thân cô thế cô lại nhiều lần khiêu khích giới hạn của mình? Chẳng những đắc tội mình, ngay cả Hứa Nguy cũng cứng đầu đắc tội, rốt cuộc hắn muốn làm gì?
Hắn có tự tin đến mức nào mà cho rằng có thể trốn thoát được dưới mắt mình và Hứa Nguy?
Ngay cả một người có tu vi cao thâm, kiến thức rộng rãi như Tử Long, lúc này cũng không đoán ra được Dương Khai đang tính toán điều gì.
Nhưng xem tình hình hiện tại, tuyệt đối không thể tha cho tên tiểu tử này. Chỉ cần hắn còn sống, sẽ trở thành tâm ma quấy nhiễu Tử Đông Lai thăng cấp, cho nên... hắn nhất định phải chết!
Tử Long thầm hạ quyết tâm, đợi lát nữa Thất Diệu Bảo Quang vừa rút đi, hắn sẽ toàn lực ra tay phế bỏ Dương Khai, sau đó để Tử Đông Lai hoàn thành lời thề. Sau khi phế bỏ Dương Khai, hắn lại đi tranh giành Ngộ Đạo Hoa với Hứa Nguy.
Hắn tự tin vào thực lực của mình, làm chuyện này cũng không khó.
- Tiểu tử! - Hứa Nguy lại quát lên, ngữ khí đầy vẻ không kiên nhẫn: - Lão phu hỏi ngươi một câu cuối cùng, rốt cuộc ngươi có hợp tác với lão phu hay không?
- Cút! - Dương Khai quay sang Hứa Nguy, vẻ mặt tràn đầy khinh thường: - Ngươi là cái thá gì mà ta phải hợp tác với ngươi?
- Được, được, được! - Hứa Nguy cũng bị Dương Khai chọc cho tức điên, lạnh lùng nói: - Vậy lão phu xem thử ngươi sẽ chết thế nào!
Dương Khai chết là cái chắc, điểm này không cần nghi ngờ. Hứa Nguy tin rằng mình không cần ra tay, Tử Long cũng sẽ không bỏ qua cho Dương Khai, cho nên hắn cũng lười lôi kéo nữa, chuẩn bị khoanh tay đứng nhìn.
- Không cần ngươi bận tâm! - Dương Khai cười khẽ, đứng tại chỗ vươn vai, lắc lắc cổ, lắc lắc vai, tiếng xương khớp kêu răng rắc vang lên, tựa như lẩm bẩm một mình, nhưng lại giống như cố ý nói cho Tử Long và Hứa Nguy nghe: - Cũng được rồi, ta không lãng phí nước bọt với các ngươi nữa.
Hắn trông như sắp làm chuyện gì đó đặc biệt.
Ba người đều sững sờ, không biết Dương Khai muốn làm gì.
Nhưng ngay sau đó, cả ba đều trợn tròn mắt, ngây người nhìn động tác của Dương Khai, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Ở bên kia, Dương Khai thản nhiên bước ra một bước, sau đó lại nhấc chân, bước thêm một bước nữa...
Chỉ hai bước chân, hắn đã đến sát rìa khu vực an toàn do khe nứt không gian phía sau tạo ra. Chỉ cần tiến thêm một tấc nữa, hắn sẽ lao vào trong Thất Diệu Bảo Quang, cục diện sẽ cực kỳ nguy hiểm.
- Sao thế? Tự biết mình chết chắc nên muốn tự sát à? - Tử Đông Lai cười trào phúng.
Hắn không nghĩ tới khả năng nào khác, tuy rằng vô lý, nhưng đó lại là suy đoán mà hắn cho là đúng nhất.
Dương Khai liếc hắn một cái, không thèm để ý, lại nhấc chân bước về phía trước!
- Ha ha! - Tử Đông Lai cười to, xem ra không cần mình ra tay cũng có thể hả giận.
Nhưng tiếng cười của hắn vừa vang lên đã lập tức tắt ngấm.
Trong mắt hắn, Dương Khai bỗng dưng biến mất, như thể chưa từng xuất hiện!
Ngay trong nháy mắt đó, quanh người Dương Khai trào ra một luồng dao động năng lượng cực kỳ huyền diệu.
- Đi đâu rồi? - Tử Đông Lai kinh ngạc tột độ, nhưng ngay lập tức, ánh mắt hắn liếc thấy một bóng người đột ngột xuất hiện ở một nơi khác.
Tử Đông Lai nhìn sang, không nhịn được kinh hô.
Bóng người đột ngột xuất hiện kia, không phải là Dương Khai vừa biến mất hay sao? Lúc này, Dương Khai đã đến một mảnh đất an toàn khác, mà nơi này lại chính là nơi năm đóa Ngộ Đạo Hoa đang sinh trưởng!
Ở phía sau sườn núi nơi năm đóa Ngộ Đạo Hoa mọc lên, có một khe nứt không gian tồn tại, chính nhờ nó che chở mới khiến Thất Diệu Bảo Quang không thể quét qua đây.
Lúc Dương Khai xuất hiện, vừa vặn ở ngay cạnh Ngộ Đạo Hoa.
Tử Đông Lai vẻ mặt mờ mịt, nhìn Dương Khai, lại nhìn về chỗ cũ, làm sao cũng không hiểu nổi rốt cuộc Dương Khai đã thi triển bí thuật kinh khủng gì mà có thể trong nháy mắt xuyên qua rào cản không gian, xuất hiện ở nơi cách đó hơn trăm trượng.
Ở cạnh hắn, đồng tử Tử Long co rụt lại, như thể thấy được cảnh tượng gì đó kinh người, ánh mắt lóe lên tia sáng rực.
- Lực lượng không gian! - Hứa Nguy quát lớn, chỉ vào Dương Khai, hét ầm lên: - Tiểu tử nhà ngươi lại tinh thông lực lượng không gian? Sao ngươi lại có thể tinh thông lực lượng không gian?
Hứa Nguy giống như gặp ma giữa ban ngày, sắc mặt biến hóa không ngừng, vô cùng đặc sắc.
- Lực lượng không gian? - Tử Đông Lai ngây ra một lúc, nhưng hắn nhanh chóng phản ứng lại Hứa Nguy đang nói cái gì.
Nhất thời, ánh mắt hắn nhìn Dương Khai tràn đầy vẻ không thể tin nổi và ghen tị.
Lực lượng không gian là một loại lực lượng cực kỳ huyền ảo và thâm sâu, nhập môn đã khó, muốn tinh thông lại càng khó hơn. Khắp Tinh Vực, hàng tỷ tỷ võ giả, có bao nhiêu người lĩnh ngộ được lực lượng không gian? Con số đó tuyệt đối không quá một ngàn người.
Mà trong một ngàn người này, có thể tu luyện lực lượng không gian đến cảnh giới cao thâm lại có bao nhiêu?
Tử Đông Lai không biết, nhưng hắn biết người như vậy tuyệt đối còn hiếm thấy hơn cả luyện đan sư cấp Hư Vương.
Tử Tinh bọn họ cũng có võ giả tu luyện lực lượng không gian, nhưng hoàn toàn không thể làm được như Dương Khai, có thể bỏ qua khoảng cách, thuấn di trăm trượng. Đó là thuấn di chân chính, không phải do tốc độ quá nhanh mà tạo thành ảo giác.
Những võ giả tu luyện lực lượng không gian ở Tử Tinh chỉ biết tu sửa một cách thô thiển các pháp trận không gian, thậm chí bọn họ không thể vận dụng lực lượng không gian để làm chuyện khác.
Ngay cả như thế, mấy người đó cũng có địa vị cực cao ở Tử Tinh, đãi ngộ còn cao hơn cả cung phụng bình thường.
Những người này được coi như báu vật của Tử Tinh!
Nhưng trước mắt, những người đó so với Dương Khai, quả thực là một trời một vực!
Nếu nói thành tựu về lực lượng không gian của Dương Khai đã là bậc cao thủ, vậy những người kia chỉ mới là học đồ võ đạo. Dù với ánh mắt của Tử Đông Lai cũng nhìn ra được, hai bên hoàn toàn không thể so sánh.
Tên tiểu tử vô danh này rốt cuộc có cơ duyên gì mà lại tu luyện được lực lượng không gian, thậm chí đạt đến thành tựu như vậy? Ánh mắt Tử Đông Lai nhìn Dương Khai như muốn phun lửa, ngọn lửa đố kỵ bùng cháy hừng hực, trong lòng cực kỳ mất cân bằng.
Mình là thiếu chủ Tử Tinh, bối cảnh ưu việt, vì sao mình không thể nhập môn lực lượng không gian?
Nếu như có thể nắm giữ loại lực lượng này, tuyệt đối lợi hại hơn tu luyện bất cứ công pháp nào!
Tử Đông Lai siết chặt nắm tay, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.
- Thì ra là thế! - Tử Long hít sâu một hơi, vẻ mặt không còn vẻ nắm chắc phần thắng nữa, mà trở nên vô cùng ngưng trọng: - Thì ra đây là chỗ dựa của ngươi, khó trách dám ăn nói ngông cuồng trước mặt ta.
Dương Khai cười hắc hắc, cũng không phủ nhận.
Chuyện hắn tinh thông lực lượng không gian không có bao nhiêu người biết, hắn cũng luôn che giấu. Nhưng vào lúc này, đối mặt với sự cám dỗ của năm đóa Ngộ Đạo Hoa, hắn buộc phải bại lộ.
Ngộ Đạo Hoa cực kỳ khó tìm, nhất là năm đóa hoa màu tím nhạt này, dược linh sung túc, bỏ qua lần này, sau này muốn tìm được Ngộ Đạo Hoa nữa sẽ rất khó.
Cân nhắc hai bên nặng nhẹ, đây là lựa chọn của Dương Khai.
- Tiểu tử nhà ngươi hình như tên là Dương Khai? - Khí độ của Tử Long hơn hẳn con trai mình, sau khi biết Dương Khai lại tinh thông lực lượng không gian, tuy rằng chấn động không nhỏ nhưng đã nhanh chóng ổn định tâm thần, lên tiếng hỏi.
Tuy rằng hắn không quá chú ý đến Dương Khai, nhưng lúc trước có mơ hồ nghe được Tuyết Nguyệt gọi tên y, cho nên vẫn nhớ.
- Phải thì sao? - Dương Khai cười lạnh nhìn Tử Long.
Tử Long cười ha ha, hoàn toàn không tức giận vì thái độ của hắn, mà ôn hòa nói: - Lúc trước bổn tọa đánh lén ngươi, là bổn tọa sai!
Lúc nói, sắc mặt của hắn tràn đầy thành khẩn.
- Phụ thân... - Tử Đông Lai kinh ngạc nhìn Tử Long, vẻ mặt tràn đầy không thể tin nổi.