Tử Long thực sự không thể chịu nổi vẻ mặt tiểu nhân đắc chí ngông cuồng này của Dương Khai, dứt khoát nhắm nghiền hai mắt, không thèm nhìn cảnh tượng đang khuấy đảo tâm thần mình nữa.
Thế nhưng, Dương Khai lại không có ý định bỏ qua cho lão như vậy.
Giọng nói của hắn vẫn không ngừng rót vào tai Tử Long:
- Chà, sao bông này lại không to bằng bông trước nhỉ? Cánh hoa hơi khô, xem ra thiếu dinh dưỡng, dược hiệu chắc cũng chẳng tốt lắm. Thôi kệ, cứ hái về đã, có còn hơn không.
Thân thể Tử Long khẽ run lên, Thánh Nguyên trong người suýt nữa thì bạo động.
Bên kia, trán Hứa Ngụy cũng nổi đầy gân xanh, hiển nhiên đã bị Dương Khai chọc cho tức điên lên rồi.
Thế nhưng lão lại không nhắm mắt như Tử Long, ngược lại còn nhìn chòng chọc vào từng động tác của Dương Khai, thầm cầu nguyện Dương Khai ăn thịt xong có thể chừa lại cho mình chút canh.
Nhưng nhìn một hồi, lão đã phát hiện ra có gì đó không đúng.
Tên tiểu tử này quá mức tàn nhẫn, lúc hái Ngộ Đạo Hoa còn nhổ bật cả gốc, không chừa lại chút gì.
Hứa Ngụy thầm thở dài, biết rằng năm đóa Ngộ Đạo Hoa này e là không có phần của mình, lão hung hăng hít một hơi, cũng bắt chước Tử Long nhắm nghiền hai mắt làm ngơ.
- Ồ! - Dương Khai bỗng kêu lên một tiếng, như thể phát hiện ra một đại lục mới, thanh âm tràn đầy vẻ kinh ngạc và hưng phấn.
Hứa Ngụy vừa mới nhắm mắt lại lập tức mở bừng ra, trừng lớn hai mắt nhìn về phía Dương Khai, muốn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ngay cả Tử Long lúc này cũng không nhịn được, nheo mắt nhìn sang.
Nào ngờ bên phía Dương Khai chẳng có gì cả, hắn chỉ cười hì hì, vừa cất ba đóa hoa vào hộp ngọc, vừa lẩm bẩm:
- Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, suýt nữa thì lấy nhầm hộp, làm lãng phí dược hiệu rồi.
Hứa Ngụy há miệng thở dốc, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn nín nhịn, chỉ lạnh mặt quay đi.
Tiếp theo là đóa thứ tư, thứ năm…
Dương Khai cứ như một gã nhà quê chưa từng thấy sự đời, mỗi lần hái được một đóa đều ầm ĩ cả lên, hướng về phía Ngộ Đạo Hoa mà bình phẩm xoi mói. Cứ mỗi lần hắn lên tiếng, tâm tình của Hứa Ngụy và Tử Long lại không khỏi phập phồng theo.
Những lời nói và giọng điệu kia giống như một cây gậy không ngừng khuấy đảo cõi lòng bọn họ, không cần phải nói cũng biết họ khó chịu đến mức nào.
Chờ đến khi Dương Khai hái toàn bộ năm đóa Ngộ Đạo Hoa và cất giữ hoàn hảo, Hứa Ngụy và Tử Long bất giác thở phào một hơi nhẹ nhõm, trong lòng họ bỗng dâng lên một cảm giác như được giải thoát…
Giờ khắc này, dường như trời đất cũng trở nên quang đãng hơn rất nhiều.
- Thu hoạch không tệ. - Dương Khai vỗ vỗ vào không gian giới của mình, nét mặt tươi cười.
Hứa Ngụy âm trầm cười một tiếng:
- Ngươi có thể mang những thứ này đi được rồi hẵng nói.
Mặc dù biết Dương Khai tinh thông không gian lực, thậm chí có thể di chuyển cả trăm trượng trong nháy mắt, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một võ giả Phản Hư Cảnh, so với Hư Vương Cảnh của lão và Tử Long thì chênh lệch quá lớn. Lão sẽ không để Dương Khai ung dung rời đi, và lão tin Tử Long cũng tuyệt đối không cho phép điều đó.
Chờ đến khi Thất Diệu Bảo Quang tan đi, đó chính là thời điểm lão và Tử Long ra tay với Dương Khai.
Chỉ đến lúc đó, Ngộ Đạo Hoa thực sự thuộc về ai mới có thể quyết định được.
Trước mắt, tên tiểu tử này chẳng qua chỉ đang giữ hộ mà thôi, không thể tính là sở hữu thực sự.
- Ta có mang đi được hay không, ngươi cứ chống mắt lên mà xem.
Dương Khai lạnh nhạt đáp, không hề lo lắng vì nguy cơ sắp tới. Ngay sau đó, hắn giơ tay che trán làm ra vẻ nhìn xa, quét mắt bốn phía rồi ánh mắt như dừng lại ở một hướng, lớn tiếng hỏi:
- Ồ, mấy bông Vấn Tâm Lan này cũng không tệ, không thể bỏ qua được.
Cũng không biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, không chỉ xuất hiện vô số khe nứt không gian mà còn sinh ra cả thiên tài địa bảo như Ngộ Đạo Hoa.
Lúc trước khi ba bên giằng co, mọi người đã phát hiện ra điều này. Nơi đây ngoài Ngộ Đạo Hoa ra còn có vài đóa Vấn Tâm Lan và một gốc Thiên Anh Thảo.
Vấn Tâm Lan có thể dùng để rèn luyện tâm cảnh của võ giả, cực kỳ khó kiếm. Thiên Anh Thảo lại là dược liệu chủ chốt để luyện chế Hư Vương Đan, một loại linh đan giúp tăng tỷ lệ đột phá lên Hư Vương Cảnh, giá trị cũng vô cùng lớn.
Chỉ có điều, trong ba loại thiên tài địa bảo này, không còn nghi ngờ gì nữa, Ngộ Đạo Hoa có giá trị lớn nhất, cho nên sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào nó, không quá để tâm đến sự tồn tại của Vấn Tâm Lan và Thiên Anh Thảo.
Mà giờ đây, Ngộ Đạo Hoa đã nằm trong túi Dương Khai, hắn dĩ nhiên sẽ chuyển mục tiêu sang thứ khác.
May mắn là, mấy đóa Vấn Tâm Lan kia cũng giống như Ngộ Đạo Hoa, mọc sau một khe nứt không gian, không bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ. Ngược lại, gốc Thiên Anh Thảo duy nhất lúc này lại bị Thất Diệu Bảo Quang bao bọc nghiêm ngặt.
Cho nên, vừa nghe Dương Khai nói vậy, trong lòng Hứa Ngụy không khỏi chùng xuống.
Xong rồi, Vấn Tâm Lan này cũng không thoát khỏi tay tên tiểu tử này rồi. Sắc mặt Hứa Ngụy tối sầm lại.
Sự thật quả đúng như vậy, Dương Khai nói xong liền thúc giục không gian lực, đi thẳng đến vị trí của mấy đóa Vấn Tâm Lan.
Cũng giống như lúc hắn đến chỗ Ngộ Đạo Hoa, hắn đột phá cách trở không gian, trong nháy mắt đã di chuyển một khoảng cách mấy chục trượng.
Tử Long nhìn chằm chằm Dương Khai, dường như muốn nhìn ra chút manh mối từ động tác của hắn, nhưng lão nhanh chóng bất đắc dĩ phát hiện ra không gian lực quá mức huyền diệu, lão căn bản không nhìn rõ Dương Khai đã di chuyển như thế nào.
Chỉ cảm thấy một cỗ dao động kỳ diệu bao quanh Dương Khai, ngay sau đó hắn liền biến mất, đến khi xuất hiện lại thì đã ở nơi cần đến.
Không gian lực thâm sâu đến vậy sao? Tử Long cau mày, trong lòng cảm thấy bất lực.
Nhưng điều này càng làm lão thêm kiên định ý muốn chặn giết Dương Khai. Nếu tiểu tử này còn sống, trong lòng con trai lão là Tử Đông Lai nhất định sẽ sinh ra tâm ma. Hơn nữa, lần này lão và Dương Khai đã kết oán sâu như vậy, một người trẻ tuổi có tiềm lực như hắn, nếu thực sự để hắn trưởng thành và tấn thăng Hư Vương Cảnh, sẽ là một mối nguy hại cực lớn đối với Tử Tinh.
Một võ giả Hư Vương Cảnh tinh thông không gian lực sẽ đáng sợ đến mức nào? Tử Long quả thực không dám tưởng tượng.
Nhất định phải bóp chết mối nguy hại này từ trong trứng nước.
- Xin chào.
Trong lúc Tử Long còn đang trầm tư, Dương Khai đã cười tủm tỉm lên tiếng chào lão và Tử Đông Lai.
Vấn Tâm Lan chỉ cách vị trí hiện tại của bọn họ khoảng bốn mươi trượng, nên giờ khắc này khoảng cách giữa họ và Dương Khai cũng tương đối gần.
- Tiểu tử, ngươi cứ ra sức mà làm đi, lát nữa bản thiếu gia nhất định sẽ cho ngươi biết tay! - Tử Đông Lai phẫn nộ nhìn Dương Khai, nghiến răng gầm nhẹ.
Bị Dương Khai làm nhục nhiều lần như vậy, hắn dường như không có chút trí nhớ nào, chỉ biết không ngừng nói những lời căm hận để thể hiện sự bất lực của bản thân.
- He he. - Dương Khai đáp lại bằng một tiếng cười đầy thâm ý, hắn không thèm để ý đến Tử Đông Lai mà ngồi xổm xuống, cẩn thận hái mấy đóa Vấn Tâm Lan kia.
Điều khiến Tử Long và Hứa Ngụy âm thầm thở phào là lần này Dương Khai không la lối gì nữa, chỉ im lặng đào hái.
Xem ra theo thời gian trôi qua, tiểu tử này cũng dần cảm nhận được sự bất an trong lòng. Hai người âm thầm phỏng đoán.
Không lâu sau, mấy đóa Vấn Tâm Lan cũng được Dương Khai bảo quản cẩn thận, cất vào trong không gian giới.
- Ha ha, tiểu tử, gốc Thiên Anh Thảo kia ngươi hết cách rồi chứ? - Hứa Ngụy đứng đằng xa cười ha hả. Vừa rồi bị Dương Khai làm cho tức anh ách, lúc này tìm được cơ hội chế nhạo lại, lão tự nhiên sẽ không bỏ qua. Lão đắc ý nhìn Dương Khai, châm chọc nói: - Tiểu tử, ngươi chẳng phải rất có bản lĩnh sao? Có giỏi thì hái cả gốc Thiên Anh Thảo kia cho lão phu xem.
Bất kể là Ngộ Đạo Hoa hay Vấn Tâm Lan, vị trí sinh trưởng đều cực tốt, căn bản không bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ, cho nên Dương Khai có thể lợi dụng bí thuật không gian của mình để dễ dàng đoạt được.
Nhưng Thiên Anh Thảo lại khác, giờ đây nó bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ nghiêm ngặt, Dương Khai dù có bản lĩnh thông thiên cũng đừng hòng đào được gốc linh thảo này.
Hứa Ngụy khiêu khích như vậy, hiển nhiên là đang khinh miệt Dương Khai, muốn dùng gậy ông đập lưng ông.
Tử Long cười nhạt, cũng ở một bên phụ họa:
- Hứa trưởng lão hà tất phải làm khó hắn, chuyện như vậy sao hắn có thể làm được.
- Nếu hắn làm được, bản thiếu chủ lập tức tự tuyệt kinh mạch!
Tử Đông Lai vô cùng ngạo mạn.
Nghe hắn nói vậy, Tử Long không khỏi nhíu mày, thầm cảm thấy đứa con trai ngu xuẩn của mình có chút vô cớ gây sự. Châm chọc Dương Khai vài câu để xả giận thì không có vấn đề gì, nhưng nói đến chuyện tự tuyệt kinh mạch thì có vẻ hơi không biết nặng nhẹ rồi.
Lời như vậy sao có thể tùy tiện nói ra.
Nhưng Tử Long cũng không khiển trách con trai, vì lão thấy Dương Khai quả thực không thể nào đào được Thiên Anh Thảo.
Ba người này mỗi người một câu, dường như đều muốn chế giễu Dương Khai.
Dương Khai đứng tại chỗ, nhìn Hứa Ngụy rồi lại nhìn cha con Tử Long, khẽ cười một tiếng:
- Xem ra, các ngươi vẫn chưa chừa, có vẻ như ta vẫn còn quá nhân từ.
Vừa rồi lúc đào Vấn Tâm Lan, Dương Khai không tiếp tục kích thích bọn họ, chủ yếu là cảm thấy không có gì thú vị, có một số chuyện không cần lặp đi lặp lại, làm nhiều chính mình cũng thấy nhàm chán. Không ngờ bọn họ lại tự mình khiêu khích.
Một khi đã như vậy, thì phải trả một cái giá thật đắt. Dương Khai hừ lạnh trong lòng.
- Tiểu tử đừng có nói suông nữa, dù sao ngươi cũng không lấy được Thiên Anh Thảo. Có gan thì ngươi lấy hết đi, đừng để lại thứ gì cho lão phu! - Hứa Ngụy quát.
- Nếu ta lấy được thì sao? - Dương Khai lạnh lùng nhìn lão.
Hứa Ngụy ngẩn ra, rồi cười ha hả:
- Nói năng cuồng vọng! Ngươi hái đi cho lão phu xem!
Dương Khai bĩu môi, lắc đầu nói:
- Lão già này, muốn thiếu gia ta vào đó hái Thiên Anh Thảo mà không trả giá thì không được đâu. Thất Diệu Bảo Quang không phải nơi có thể tùy tiện xông vào, ta cũng phải mạo hiểm rất lớn.
Hứa Ngụy trừng mắt, lớn tiếng quát:
- Ngươi nếu thật sự hái được, lão phu sẽ gọi ngươi một tiếng ông nội!
Dương Khai ngẩn ra, không ngờ Hứa Ngụy vì khích tướng mình mà lại làm đến mức này. Xem ra lão già này hận mình đến tận xương tủy, chỉ mong mình lập tức lao vào Thất Diệu Bảo Quang tự tìm đường chết.
Hít mũi một cái, Dương Khai khẽ cười nhìn Hứa Ngụy:
- Đây là do ngươi nói đấy nhé.
- Lão phu nói đấy, thì sao nào? - Hứa Ngụy ương ngạnh đáp.