Dương Khai tung quyền, kình phong gào thét, nện thẳng vào con mắt còn lại của Nhện Lưng Hoa. Trong chớp mắt, cả hai con mắt của nó đều đã bị đánh nát.
Nhện Lưng Hoa kinh hãi tột độ. Chút thần trí còn sót lại khiến nó hoảng sợ trước con người toàn thân đẫm máu nhưng chiến ý vẫn hừng hực kia. Nó vội rút chiếc chân trước đang cắm vào cánh tay Dương Khai, nào ngờ lại bị hắn giữ chặt, nhất thời không sao giãy thoát.
Dương Khai gầm lên một tiếng, quyền thứ hai lại hung hãn nện xuống ngay vị trí hai con mắt của Nhện Lưng Hoa.
Con yêu thú đau đớn, không ngừng co rúm về phía sau, mấy cái chân còn lại điên cuồng giãy giụa, cào lên người Dương Khai từng vết thương rớm máu. Vết thương tuy không sâu nhưng máu vẫn tuôn ra.
Cơn đau càng khiến Dương Khai thêm hưng phấn, toàn thân dường như dâng trào một luồng sức mạnh vô tận. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, những cú đấm hoàn mỹ mang theo khí thế dời non lấp biển liên tiếp trút xuống kẻ địch, càng đánh càng mạnh, càng đánh càng nhanh. Chẳng mấy chốc, trán của Nhện Lưng Hoa đã nứt toác, dịch thể văng tung tóe.
Kêu la thảm thiết, Nhện Lưng Hoa cũng không cam chịu ngồi chờ chết, miệng nó không ngừng phun tơ. Khoảng cách gần trong gang tấc, Dương Khai không tài nào né tránh, chẳng mấy chốc đã bị tơ nhện quấn chặt.
Nhưng cũng trong khoảnh khắc đó, con yêu thú đã bị đánh cho biến dạng, cái đầu gần như nổ tung. Nếu không phải là yêu thú có sức sống ngoan cường, e rằng nó đã chết từ lâu.
Dù vậy, sau khi phun ra sợi tơ cuối cùng, nó cũng dần ngừng giãy giụa, cuối cùng bỏ mạng dưới tay Dương Khai.
Dương Khai cũng không ngờ mình có thể chiến thắng một con yêu thú, hơn nữa còn là tự tay đánh chết nó.
Dù chỉ là yêu thú nhất cấp, nhưng nó tuyệt không phải là đối thủ mà một kẻ Thối Thể cảnh tầng năm có thể dễ dàng đối phó. Mặc dù bản thân bị thương không nhẹ, nhưng hắn lại không hề cảm thấy nao núng.
Xác định Nhện Lưng Hoa đã chết hẳn, Dương Khai mới rút chiếc chân nhện cắm sâu trong cánh tay ra. Tức thì, một dòng máu tươi ấm nóng tuôn trào.
Không có thời gian xem xét vết thương, Dương Khai thuần thục xé rách lớp tơ nhện trên người, vội vàng bế đứa trẻ đang nằm trên đất lên.
Người cha cũng vừa thoát khỏi đám tơ nhện, lảo đảo chạy tới, thấy Dương Khai toàn thân đẫm máu đang bế con mình, vội hỏi:
- Nó sao rồi?
- Mất máu quá nhiều, còn bị trúng độc nữa. - Dương Khai đáp.
Chạy ra khỏi sơn động, Dương Khai đặt đứa trẻ xuống đất rồi vội vã chạy về lấy túi của mình, lục tìm vài loại thảo dược cho vào miệng nhai nát, sau đó đưa một ít cho người thợ săn:
- Nhai đi, rồi đút cho nó ăn.
Người thợ săn đã hồn bay phách lạc, nghe lời Dương Khai, không chút do dự liền cho dược thảo vào miệng ra sức nhai.
Lúc này, đầu óc Dương Khai vô cùng tỉnh táo, dược tính của từng loại thảo dược đều hiện ra rõ ràng trong đầu. Thảo dược nào có thể giải độc, loại nào có thể chữa thương, loại nào có thể cầm máu, hắn thông thạo chẳng khác nào một thần y tinh thông dược lý.
Không lâu sau, Dương Khai lấy thuốc trong miệng ra, cẩn thận bôi lên những vết thương trên người đứa bé. Người thợ săn cũng làm theo, đút thuốc đã nhai nát vào miệng con mình.
Dưới sự chờ đợi căng thẳng của hai người, khuôn mặt trắng bệch của đứa trẻ dần dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng đều đặn hơn trước.
Người thợ săn lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất. Gã đàn ông cứng cỏi này lại bật khóc nức nở:
- May quá rồi, may quá rồi…
Nhưng rồi lại bị Dương Khai tạt cho một gáo nước lạnh:
- Vẫn chưa ổn đâu. Thảo dược của tôi đều là cấp thấp, chỉ có thể tạm thời giảm bớt triệu chứng thôi. Phải xuống núi tìm đại phu, nếu không e rằng không giữ được mạng.
Người thợ săn nghe vậy liền cuống quýt nói:
- Vậy bây giờ tôi mang nó đi tìm đại phu ngay.
- Khoan đã. - Dương Khai ngăn lại. - Đợi nó ổn định một chút rồi hẵng đi.
- Ồ, ân công nói phải. - Người thợ săn vừa trải qua đại nạn, đã sớm mất hết chủ kiến, Dương Khai nói gì gã nghe nấy.
Nói xong, gã lại nhìn đến ân nhân trước mặt cũng đang bị thương không nhẹ, lo lắng hỏi:
- Ân công không chữa vết thương của mình sao?
Dương Khai xua tay:
- Không cần.
- Nhưng cậu chảy nhiều máu như vậy, sao có thể chịu được? - Người thợ săn kinh ngạc nhìn hắn.
- Không biết nữa. - Dương Khai hiên ngang đứng dậy. - Chẳng hiểu vì sao, cảm giác rất tốt.
Không chỉ cảm thấy tốt, mà còn vô cùng hưng phấn. Dương Khai đoán rằng tất cả đều liên quan đến Ngạo Cốt Kim Thân của mình, nhưng làm sao giải thích với người thợ săn đây? Nhớ lại trận chiến vừa rồi, Dương Khai lại cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Đây là trận chiến sinh tử đầu tiên của hắn. Bản thân không những không có chút sợ hãi nào, mà ngược lại còn có được cảm giác phấn khích này, dường như mọi chuyện đều rất đỗi bình thường.
- Đúng rồi, ông chờ một chút, ta đi một lát sẽ quay lại. - Dương Khai nói rồi cầm lấy túi của mình, lại xông vào sơn động.
Người thợ săn cho rằng hắn muốn vào thu dọn thi thể yêu thú, nhưng thực ra không phải vậy.
Nhện Lưng Hoa tuy là yêu thú, nhưng thi thể của nó chẳng có giá trị gì, cấp bậc quá thấp.
Dương Khai vào sơn động là để hái thuốc.
Lúc giao chiến với Nhện Lưng Hoa, Dương Khai tình cờ phát hiện trong sơn động có một đóa hoa lớn màu tím. Khi đó không có thời gian nhìn kỹ, bây giờ nhớ lại bất giác giật mình.
Nếu hắn nhìn không lầm, đóa hoa màu tím kia chính là Tam Diệp Tàn Hồn hoa mà hắn đang rất cần.
Tam Diệp Tàn Hồn hoa sinh trưởng ở nơi ẩm ướt tối tăm, có nhiều tử khí, mà sơn động này chính là nơi hoàn toàn phù hợp với điều kiện sinh trưởng của nó.
Trong lòng thấp thỏm mong chờ, khi trở lại sơn động xem xét, Dương Khai không kìm được mà cười phá lên.
Người đời thường nói ở hiền gặp lành, quả nhiên không sai! Nếu không ra tay cứu hai cha con người thợ săn, sao có thể gặp được chuyện tốt thế này.
Đóa hoa lớn màu tím trước mặt quả nhiên là Tam Diệp Tàn Hồn hoa, hơn nữa số lượng lại không ít, ước chừng cũng phải ba bốn mươi gốc, những đóa hoa nhỏ màu tím mọc liền thành một mảng, trông thật đẹp mắt.
Dương Khai không do dự, nhanh chóng hái những bông hoa này bỏ vào túi.
Bận rộn một lúc, Dương Khai cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Đang lúc chuẩn bị rời đi, hắn lại thấy ở một góc sơn động có một vật màu đỏ sậm trông như nấm.
Dương Khai tò mò, tiến lên xem xét. Vật này to bằng miệng bát, màu đỏ sậm, có chút giống nấm, lại có chút giống linh chi. Dương Khai hoàn toàn không nhận ra thứ này, cuốn sách Mộng chưởng quỹ đưa cho cũng không hề ghi chép về nó.
Chẳng lẽ lại là thiên tài địa bảo gì sao? Dương Khai xoa tay, mặc kệ nó là cái gì, cứ lấy về đã rồi tính, dù sao cũng không mất gì.
Đến lúc Dương Khai từ sơn động đi ra, cái túi nhỏ đã căng phồng.
- Đi thôi, ta xuống núi cùng hai người. - Dương Khai nói với người thợ săn đang đợi bên ngoài.
- Đa tạ ân công! - Người thợ săn cảm động đến rơi nước mắt, gã biết Dương Khai sợ họ gặp nguy hiểm nên mới đi cùng.
- Thuận đường thôi, không cần cảm ơn. - Dương Khai nói một câu rồi vội vã cùng hai cha con người thợ săn xuống núi.
Mãi đến hoàng hôn, hai người mới về đến Ô Mai trấn, vội vàng tìm đến một y quán trong trấn.