Việc luyện hóa căn nguyên Huyền Không đại lục, giai đoạn đầu tiến triển vô cùng thuận lợi. Tưởng chừng chỉ cần dẫn dắt lực lượng căn nguyên vào cơ thể là có thể đại công cáo thành, nào ngờ ở bước cuối cùng này lại thất bại trong gang tấc.
Dương Khai mặt trầm xuống, hồi tưởng lại, khẽ chau mày:
- Chẳng lẽ hai loại lực lượng căn nguyên không thể cùng tồn tại trong một thân thể?
Khoảnh khắc vừa rồi, hắn rõ ràng cảm thấy căn nguyên U Ám Tinh trong cơ thể mình bạo phát, như chim mẹ bảo vệ tổ, đẩy bật căn nguyên Huyền Không đại lục ra ngoài.
Khiến Dương Khai bị phản phệ trọng thương.
- Lực lượng căn nguyên ẩn chứa pháp tắc thiên địa, một thiên địa chỉ có một pháp tắc, một tinh cầu chỉ chịu một loại pháp tắc thiên địa cụ thể, huống hồ là thân người...
- Ta đã luyện hóa căn nguyên U Ám Tinh, có liên hệ chặt chẽ với pháp tắc U Ám Tinh, e rằng khó dung nạp thêm pháp tắc khác, căn nguyên khác...
- Đúng vậy, nhất định là như vậy!
Dương Khai trầm tư, chẳng mấy chốc đã thấu hiểu mọi điều. Mặc dù chỉ là suy đoán của hắn, nhưng hắn tin điều này đúng đến tám chín phần.
Chính vì mình đã luyện hóa U Ám Tinh nên lần này không thể luyện hóa căn nguyên Huyền Không đại lục.
Như thế xem ra, trong Tinh Vực chưa bao giờ xuất hiện song tinh chi chủ, không phải vì những cường giả Hư Vương Cảnh kia thực lực không đủ, mà chuyện này căn bản là không thể!
Hiểu rõ điểm này, Dương Khai không khỏi cảm thấy chán nản.
Tình huống này giống như một người đang đói bụng cồn cào, nhưng bụng lại không thể chứa thêm bất kỳ món gì, thật sự khiến người ta vô cùng buồn bực.
Cơ hội trời cho như thế này, chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy?
Không nói đến căn nguyên Huyền Không đại lục vừa mới sinh ra không lâu, cực kỳ dễ luyện hóa, trong căn nguyên còn có thần hồn lạc ấn của mình. Chuyện như vậy có thể nói là vạn năm khó cầu, bỏ qua căn nguyên trước mắt, Dương Khai thật sự rất không cam lòng.
Nhưng thân thể hắn không thể chứa thêm căn nguyên khác, hắn đành bó tay chịu trói.
Dương Khai ngồi tại chỗ, vừa trị thương vừa vắt óc suy nghĩ tìm cách giải quyết.
Nghĩ đã lâu vẫn không có biện pháp nào tốt, trong lòng hắn bứt rứt khó chịu.
Bất chợt, hắn nhớ ra điều gì đó, ánh mắt vốn phiền muộn bỗng sáng lên rực rỡ. Kinh ngạc trầm tư một lát, cuối cùng hắn không nhịn được bật cười ha hả.
- Ngu xuẩn thay, thật là ngu xuẩn thay! Sao không nghĩ tới điểm này ngay từ đầu chứ? Dương Khai vỗ trán.
Ngay sau đó, hắn vung tay lên, Tiểu Tiểu và Lưu Viêm đồng thời hiện ra trước mặt hắn.
- Chủ nhân có gì phân phó? Lưu Viêm vừa hiện thân liền lên tiếng hỏi.
- Hai người các ngươi hãy nhìn vật này, ai có thể nuốt chửng? Nếu ai nuốt chửng được thì nó sẽ thuộc về người đó, còn nếu cả hai cùng có thể nuốt chửng thì chia đôi!
Dương Khai chỉ vào căn nguyên trước mặt, nhàn nhạt mở miệng nói.
Tiểu Tiểu và Lưu Viêm vẫn là trợ thủ đắc lực nhất của hắn. Hai vị này giờ đã có chiến lực Hư Vương Cảnh cường hãn, nếu để họ nuốt chửng căn nguyên, tất sẽ càng mạnh hơn nhiều.
Nếu mình không thể luyện hóa, chi bằng để hai vị trợ thủ đắc lực này thử một chút. Vạn nhất bọn họ có thể thành công, đối với mình cũng là lợi lớn.
Lưu Viêm nghe vậy, quay đầu nhìn căn nguyên. Ngay sau đó, đôi mắt xinh đẹp của nàng lộ vẻ kiêng kỵ, sợ hãi nói:
- Chủ nhân, vật này tuy ta không biết là gì, nhưng ta cảm giác mình không có năng lực nuốt chửng. Trên người nó có một loại ý cảnh cao thâm hơn ta, nếu ta tùy tiện nuốt chửng, tất sẽ bị nó hủy diệt.
- Đó là pháp tắc. Dương Khai gật đầu giải thích.
Lưu Viêm là khí linh chi thân, kiến thức không cao, không nhận ra căn nguyên tinh tú. Nhưng nàng có bản năng của mình, giống như mãnh thú, biết thứ gì gây nguy hiểm cho mình.
Căn nguyên trước mắt mang lại cho Lưu Viêm cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Lực lượng pháp tắc cao thâm khó lường, sao Lưu Viêm dám càn rỡ nuốt chửng?
Chẳng những Lưu Viêm, ngay cả Tiểu Tiểu vốn một mực khờ khạo, lúc này cũng trừng đôi mắt nhỏ, nhìn chằm chằm căn nguyên trước mắt, không có bất kỳ động tác gì.
Nếu là trước kia, Dương Khai cho phép nó nuốt chửng bất cứ thứ gì, chỉ sợ nó đã sớm hành động, nuốt vào rồi tính sau. Dù sao với thiên phú thần thông của nó, không sợ không tiêu hóa được.
Hiện tại nó dừng lại không tiến lên, là vì cảm nhận được căn nguyên tinh tú mang tính uy hiếp đối với nó.
Lần trước nó có thể nuốt chửng hết căn nguyên trên viên khoáng tinh kia, thật sự là vì khoáng tinh đã chết, căn nguyên tán loạn, chỉ còn sót lại một chút, đối với nó không có nguy hại nên mới đắc thủ. Nhưng lúc này, căn nguyên Huyền Không đại lục hoàn chỉnh, mặc dù vừa mới sinh ra, Tiểu Tiểu cũng không dám hành động.
Thấy bộ dáng này của bọn họ, Dương Khai lập tức biết bọn họ không thể ra tay, liền nói:
- Nếu đã như thế, các ngươi trở về đi.
Vung tay lên, hắn thu Tiểu Tiểu và Lưu Viêm vào.
Một Thạch Khổi sáng rực xuất hiện trước mặt Dương Khai.
Chính là Thạch Khổi pháp thân!
Tiểu Tiểu và Lưu Viêm không thể nuốt chửng căn nguyên, Dương Khai cũng không vội. Bởi vì hắn còn có pháp thân. Sở dĩ gọi Tiểu Tiểu và Lưu Viêm ra trước là vì Dương Khai muốn cho bọn họ cơ duyên để nhanh chóng trưởng thành.
Nếu bọn họ không thể ra tay, vậy thì để pháp thân xuất thủ.
Thân thể của mình không thể chứa hai loại căn nguyên, nhưng dùng một thân thể khác chắc chắn sẽ được chứ?
Hơn nữa, trong pháp thân có một luồng phân thần của mình, tương đương với một Dương Khai khác, hoàn toàn phù hợp với lạc ấn trong căn nguyên.
Hắn phóng ra phân thần, rót vào trong pháp thân, đôi mắt pháp thân vốn vẩn đục đột nhiên sáng rực.
Dương Khai khống chế pháp thân, đi tới ngồi xuống trước mắt căn nguyên, lặp lại động tác vừa rồi, thi triển Luyện Tinh Quyết.
Thời gian dần trôi qua, thần sắc của bản thể Dương Khai trở nên vô cùng ngưng trọng.
Mặc dù hắn cảm thấy ý nghĩ của mình không sai, nhưng trước khi có kết quả, hắn không dám quá mức khẳng định. Vạn nhất cả pháp thân cũng không thể luyện hóa căn nguyên tinh tú, vậy hắn chỉ có thể nhịn đau bỏ qua cơ duyên này.
Đến lúc đó hắn sẽ thử cho bằng hữu của mình luyện hóa, xem bọn họ có được cơ duyên này không. Chỉ có điều như vậy thì phải chờ thực lực bọn họ trở nên mạnh mẽ mới được, tối thiểu phải đến Hư Vương Cảnh... có trời mới biết đến bao giờ mới đạt được.
Mỗi một khắc, Dương Khai đều chú ý động tĩnh của căn nguyên và pháp thân. Trên mặt hắn lộ vẻ mừng như điên, không nhịn được bật cười ha hả.
Lúc này, căn nguyên trước mắt đang từ từ bị dẫn dắt vào pháp thân, không hề có ý bài xích.
Thành công rồi!
Ý nghĩ của mình quả không sai. Sở dĩ bản thể không thể luyện hóa là vì trong một thân thể không thể có hai loại căn nguyên cùng tồn tại. Đổi sang một thân thể khác là giải quyết được vấn đề.
Pháp thân tương đương với một bản thân khác. Pháp thân trở thành Tinh Chủ của Huyền Không đại lục, chẳng khác nào chính mình trở thành Tinh Chủ của Huyền Không đại lục.
Mặc dù có chút gian lận, nhưng mình đã là song tinh chi chủ.
Chậc chậc chậc... chuyện như vậy nếu lan truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ chấn động cả Tinh Vực.
Dương Khai tâm tình cực kỳ tốt, vội vàng nín thở ngưng thần, không dám có chút lơ là khinh thường, tập trung theo dõi động tĩnh của pháp thân.
Hết thảy đều tiến hành đâu vào đấy, chỉ đợi lực lượng căn nguyên hoàn toàn rót vào trong pháp thân là có thể đại công cáo thành.
Chỉ có điều... tốc độ có chút chậm quá.
Dương Khai cảm thấy rất bất mãn.
Dựa theo đánh giá của hắn, pháp thân luyện hóa căn nguyên tối thiểu phải mất một hai tháng. Nhớ lại hồi đó hắn trở thành Tinh Chủ U Ám Tinh chỉ trong chớp mắt mà thôi.
Nhưng đó là do Dương Viêm đưa căn nguyên U Ám Tinh tới, hai chuyện không thể đặt lên bàn cân so sánh.
- Thôi, đi khai lò luyện đan! Chờ ở đây không có việc gì làm. Dương Khai đứng dậy, tay kết ấn, thân thể trào ra lực lượng không gian, trong chớp mắt đã biến mất.
Pháp thân không cần quá chú ý, chỉ còn là vấn đề thời gian. Hắn cũng lười đợi, thừa cơ này luyện mấy lò linh đan.
Giờ tu vi của hắn đã là Phản Hư Cảnh đỉnh phong. Trong Thất Lạc Chi Địa hắn đã cảm thấy cơ hội đột phá, nhưng lúc đó phong vân biến hóa kỳ lạ, thế cục biến ảo khôn lường, nên bị hắn mạnh mẽ áp chế.
Huyền Không đại lục cực kỳ an toàn, pháp tắc thiên địa hoàn chỉnh, chính là nơi lý tưởng để đột phá. Hắn định mượn việc luyện đan để đột phá.
Lần này thu hoạch trong Thất Lạc Chi Địa thật sự không nhỏ.
Một lát sau, Dương Khai đi tới một chỗ trên Huyền Không đại lục. Thần niệm tản ra, cảm ứng xong liền đi về phía bên trái.
Mười mấy hơi thở sau, Dương Khai lại hiện thân.
Lữ Quy Trần vẫn chờ ở đó không khỏi hoảng sợ. Sau khi thấy rõ khuôn mặt Dương Khai, hắn vội vã chạy tới, hai tay dâng nhẫn không gian, nét mặt tươi cười nịnh nọt:
- Thiếu hiệp, mọi thứ đều ở bên trong, ngài xem có hài lòng không.
Sau khi thấy thủ đoạn của Dương Khai, Lữ Quy Trần như chim sợ cành cong, nào dám không vâng lời.
- Ân. Dương Khai nhàn nhạt nói, hút lấy chiếc nhẫn. Thần niệm đảo qua, hắn lập tức cau mày, dở khóc dở cười nhìn Lữ Quy Trần:
- Những năm này ngươi thu hoạch không tệ nhỉ.
- Ha ha...
Lữ Quy Trần cười khan:
- Ở đây không có việc gì làm, trừ tu luyện ra chỉ có thể đi dạo quanh.
- Sau đó ngươi thấy thiên tài địa bảo gì đều đào hết sao?
- Thiếu hiệp anh minh!
- Ngu xuẩn! Dương Khai giận dữ mắng to.
- A? Lữ Quy Trần ngạc nhiên ngẩng đầu.
- Ngu không ai bằng! Dương Khai lại mắng. - Ngươi dù gì cũng là Phản Hư Cảnh mà không biết thiên tài địa bảo nếu đào lên mà không có phương pháp bảo quản hoàn hảo sẽ làm mất đi dược hiệu sao? Ngươi nhìn những dược liệu trong chiếc nhẫn này xem, có nhiều dược liệu đã hư hại mất một nửa, ta dùng thế nào đây chứ? Thật là ngu như heo vậy!
Dương Khai đích thực muốn tức chết.
Dược liệu trong chiếc nhẫn quả thật không ít, hơn nữa có rất nhiều loại đạt cấp Hư Vương. Nhưng bởi vì bảo quản không tốt, dẫn tới dược hiệu mất đi rất nhiều, giá trị giảm mạnh.
Bất kỳ một luyện đan sư nào thấy vậy, chỉ sợ đều phải than thở.
Lữ Quy Trần bị mắng một trận, không dám lên tiếng nữa, chỉ có thể cười ngượng ngùng.
Dương Khai thở dài, biết chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hắn. Nếu hắn có một chiếc nhẫn không gian, cũng không đến mức làm mất nhiều dược hiệu như vậy, nhưng Quỷ Tổ đã lấy mất rồi.
Chuyện này Quỷ Tổ cũng phải chịu một phần trách nhiệm.