Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1809: CHƯƠNG 1809: GIEO TRỒNG KỲ DƯỢC

Pháp thân luyện hóa căn nguyên tinh tú, việc này khiến Dương Khai vô cùng mong đợi. Bởi vì nếu thật sự thành công, hắn sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử làm chủ hai tinh tú.

Hư danh chỉ là chuyện nhỏ, mấu chốt là những lợi ích to lớn khi trở thành Tinh Chủ.

Vừa rồi sau khi tấn thăng Hư Vương Cảnh, hắn có thể cảm nhận rõ ràng mối liên kết giữa mình và U Ám Tinh xa xôi vạn dặm đã trở nên chặt chẽ hơn rất nhiều. Hơn nữa, theo tu vi của hắn tăng lên, U Ám Tinh bên kia chắc chắn cũng sẽ nhận được sự bồi bổ không nhỏ.

Đây chỉ là suy đoán, tình hình cụ thể ra sao, vẫn cần phải quay về U Ám Tinh xem xét mới rõ.

Dương Khai thả thần niệm, lặng lẽ cảm nhận trạng thái của pháp thân. Ngay sau đó, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, trở nên vô cùng kỳ quái, rồi vội vàng bay vút lên không trung, từ trên cao quan sát Huyền Không đại lục. Một lát sau, thân thể hắn chấn động, kinh hãi thốt lên:

- Chuyện gì thế này?

Hắn nhìn Huyền Không đại lục phía dưới, vạn phần không dám tin, con ngươi như muốn lồi cả ra ngoài.

Sự việc tiến triển vượt xa dự liệu và tưởng tượng của hắn. Hắn hoàn toàn không ngờ tới việc pháp thân luyện hóa căn nguyên tinh tú lại có thể phát sinh chuyện như vậy.

Không phải pháp thân luyện hóa không thuận lợi. Ngược lại, trong cảm nhận của hắn, việc pháp thân luyện hóa căn nguyên tiến triển vô cùng suôn sẻ. Chẳng biết từ lúc nào, pháp thân đã hoàn toàn luyện hóa căn nguyên vào cơ thể, trở thành Tinh Chủ của Huyền Không đại lục.

Khí tức của pháp thân cũng theo đó mà tăng vọt.

Nhưng đó không phải là mấu chốt. Mấu chốt chính là, pháp thân lại dung hợp làm một với Huyền Không đại lục.

Trong cảm nhận của hắn, toàn bộ Huyền Không đại lục phía dưới đã trở thành pháp thân của chính mình.

Phóng mắt nhìn xa, một đầu của Huyền Không đại lục mơ hồ hiện ra hình dáng một cái đầu khổng lồ. Mặc dù chưa hoàn toàn thành hình, nhưng đã có hình dáng sơ bộ.

Hai bên Huyền Không đại lục dường như cũng có dấu hiệu sinh ra cánh tay.

Một đầu khác lại có dấu vết của đôi chân.

Giờ phút này, Huyền Không đại lục trông như một gã khổng lồ đang nằm ngủ giữa hư không.

Trong lòng Dương Khai như có sóng to gió lớn ập đến, hắn không khỏi nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh trên trán túa ra như mưa.

Đây là tình huống gì?

Dương Khai chỉ cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn, tất cả kiến thức hắn có đều không thể giải thích được cảnh tượng quỷ dị trước mắt.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần, nhắm mắt lại, một lần nữa cẩn thận cảm nhận tình hình của pháp thân.

Pháp thân của hắn vẫn đang ở sâu dưới lòng đất, vẻ ngoài không có biến hóa quá lớn, nhưng quả thật đã dung hợp với Huyền Không đại lục. Hơn nữa, dưới sự điều khiển của ý chí pháp thân, đại lục này lại đang biến đổi hình thái theo hình dáng của nó.

- Thiên phú thần thông bậc nhất của Thạch Khôi! Nó còn muốn cắn nuốt luyện hóa cả Huyền Không đại lục sao?

Cảm nhận được thông tin phản hồi trong đầu, Dương Khai thật sự kinh hãi.

Đây quả là một hành động kinh thiên động địa!

Huyền Không đại lục tuy không lớn, nhưng cũng có diện tích đến hai, ba trăm ngàn dặm. Nếu pháp thân có thể lợi dụng thiên phú thần thông của Thạch Khôi để luyện hóa, vậy nó sẽ trở thành một gã khổng lồ đầu đội trời chân đạp đất.

Một gã khổng lồ như vậy, chỉ riêng vẻ ngoài đã đủ tạo ra cảm giác áp bức mãnh liệt. Dù là cường giả Hư Vương Cảnh đối mặt, e rằng cũng chỉ có nước bỏ chạy.

Thử tưởng tượng xem, một cú đấm còn lớn hơn cả một ngọn núi giáng xuống, ai có thể sống sót?

- Không thể nào...

Dương Khai vẫn cảm thấy như đang ở trong mơ, vừa mừng vừa sợ.

Sợ là vì hành động lần này của pháp thân đã nằm ngoài dự liệu của hắn. Mừng là vì nếu thành công, hắn sẽ có thêm một trợ lực cực lớn, một trợ lực có thể còn lợi hại hơn cả Tiểu Tiểu và Lưu Viêm.

Ý chí của pháp thân đại diện cho ý chí của chính hắn. Mặc dù chỉ là một đạo phân thần đang điều khiển, nhưng nếu pháp thân đã làm ra hành động như vậy, chứng tỏ mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát.

Vận chuyển công pháp, Dương Khai bình tâm tĩnh khí. Hắn cũng rất muốn xem xem, hành động này của pháp thân rốt cuộc có thể thành công hay không, hay chỉ là ý nghĩ viển vông.

Ầm ầm ầm...

Cả Huyền Không đại lục bỗng truyền đến những tiếng nổ vang rền, mặt đất rung chuyển không ngừng. Trong cơn rung chuyển, từ sâu bên trong đại lục truyền đến những âm thanh “cộc cộc” đầy tiết tấu, giống như tiếng tim đập.

Mỗi một nhịp đập vang lên, đều có những khối đất đá khổng lồ bị chấn thành bột mịn, tiêu tán trong hư không.

Trên mặt đất lập tức xuất hiện vô số khe nứt chằng chịt, kéo dài ngang dọc.

Cảnh tượng tựa như ngày tận thế ập đến, cả đại lục dường như sắp sửa vỡ tan thành từng mảnh.

Dương Khai thần sắc ngưng trọng, lặng lẽ quan sát một hồi, rất nhanh liền yên tâm. Hắn biết đây là quá trình luyện hóa Huyền Không đại lục, và những khối đất đá bị chấn nát kia chẳng qua chỉ là tạp chất vô dụng.

Những thứ còn hữu dụng đều được giữ lại, bị pháp thân cắn nuốt luyện hóa.

Luyện hóa một khối đại lục, dù chỉ là một khối đại lục rộng hai, ba trăm ngàn dặm, vốn là chuyện không thể. Nhưng pháp thân là thân thể Thạch Khôi, sở hữu thiên phú thần thông cắn nuốt luyện hóa. Giờ đây nó lại là Tinh Chủ của Huyền Không đại lục, nắm trong tay mọi thứ của nơi này. Với đủ loại điều kiện ưu việt và thuận lợi như vậy, nó mới có thể thực hiện hành động vĩ đại này.

Thật đáng mong đợi!

Dương Khai phát hiện pháp thân này đã mang đến cho mình một niềm vui quá lớn, trong lòng không khỏi dâng trào cảm xúc.

Cộc cộc...

Thanh âm đầy tiết tấu kia không ngừng truyền đến, tốc độ vỡ nát của đại lục cũng ngày càng nhanh. Toàn bộ đại lục đang thu nhỏ lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, mà cái đầu và tứ chi khổng lồ Dương Khai nhìn thấy trước đó cũng dần trở nên rõ ràng hơn.

Theo tốc độ này, e rằng chỉ trong thời gian ngắn, pháp thân có thể hoàn toàn luyện hóa xong.

Dương Khai đứng giữa hư không, lẳng lặng quan sát mấy ngày, xác định mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của pháp thân, lúc này mới hoàn toàn yên tâm.

Không còn việc gì, hắn tế ra Huyền Giới Châu, trực tiếp tiến vào Tiểu Huyền Giới.

Thần niệm quét qua, hắn nhanh chóng cảm nhận được khí tức của Lưu Viêm. Nàng đang bế quan ở một nơi, vị trí đó tỏa ra khí tức nóng rực vô cùng kinh khủng.

Xem ra nàng đã cắn nuốt một đạo Thái Dương Chân Hỏa và đang dốc lòng luyện hóa.

Dù với thực lực hiện tại của nàng, việc luyện hóa một luồng Thái Dương Chân Hỏa cũng không hề dễ dàng, nhưng một khi thành công, thực lực chắc chắn sẽ tăng vọt.

Dương Khai không quấy rầy nàng, mà từ trong nhẫn không gian lấy ra Bất Lão Thụ.

Một cây non cao chừng ba thước, vài chiếc lá xanh biếc mơn mởn. Trên một chiếc lá duy nhất, có một giọt dịch màu trắng sữa tựa như giọt sương.

Bất Tử Nguyên Dịch! Thánh dược chữa thương có thể nối liền xương cốt, cải tử hồi sinh.

Dương Khai lấy ra một bình ngọc, cẩn thận thu giọt Bất Tử Nguyên Dịch này vào trong.

Bất Tử Nguyên Dịch vốn được sinh ra từ Bất Lão Thụ, chỉ cần ngưng tụ là có thể thu lấy, nên hành động này của hắn không gây bất kỳ ảnh hưởng nào đến Bất Lão Thụ.

Trong truyền thuyết, Bất Lão Thụ toàn thân là báu vật. Bất luận là lá cây xanh biếc hay rễ cây, đều chứa đựng năng lượng sinh cơ vô cùng dồi dào. Nếu có thể luyện hóa toàn bộ cây Bất Lão Thụ, thậm chí có thể trở thành thân thể bất tử bất diệt.

Thọ cùng trời đất, vĩnh viễn bất diệt, trường tồn cùng năm tháng!

Tuổi thọ của cường giả Hư Vương tam tầng cảnh cũng chỉ có mấy ngàn năm, nếu biết dưỡng sinh có thể sống hơn vạn năm, nhưng cũng có giới hạn.

Vậy mà một cây Bất Lão Thụ lại có thể khiến võ giả trở nên bất tử bất diệt... Hơi thở của Dương Khai không khỏi trở nên dồn dập.

Nhìn Bất Lão Thụ hồi lâu, Dương Khai bỗng vò đầu bứt tai. Hắn hoàn toàn không biết làm thế nào để luyện hóa được Bất Lão Thụ.

Đây chính là thiên địa chí bảo trong truyền thuyết, còn quý giá hơn cả Ôn Thần Liên bảy màu của hắn. Vật này nên luyện hóa thế nào đây?

Bảo bối ở ngay trước mắt mà chỉ có thể nhìn, điều này khiến hắn vô cùng phiền muộn.

Nghiêng đầu suy nghĩ, Dương Khai thử vận dụng thần niệm để thu lấy Bất Lão Thụ.

Dù sao năm đó khi thu lấy Ôn Thần Liên cũng làm như vậy, đều là thiên địa chí bảo, có lẽ cũng có điểm tương đồng.

Nhưng bất kể Dương Khai thúc giục thần niệm thế nào, Bất Lão Thụ vẫn không hề có chút phản ứng.

Hắn lại thử thúc giục thánh nguyên để luyện hóa...

Mấy ngày sau, Dương Khai ủ rũ cúi đầu. Trong khoảng thời gian này, mọi biện pháp hắn có thể nghĩ ra đều đã thử qua, chỉ thiếu nước nuốt sống Bất Lão Thụ, nhưng cuối cùng vẫn không cách nào luyện hóa.

Nuốt sống cũng không ổn, trời mới biết nuốt thứ này vào người sẽ có biến hóa kinh khủng gì.

- Thôi vậy, chờ về hỏi Dương Viêm, nàng thần thông quảng đại, có lẽ sẽ biết.

Dương Khai chỉ có thể tạm thời buông xuôi.

Trong Tiểu Huyền Giới dò xét một phen, Dương Khai chọn được một vị trí, đem Bất Lão Thụ trồng xuống.

Thứ này là thiên địa chí bảo, sinh cơ dồi dào, nên không sợ sau khi trồng xuống sẽ không sống được. Dù có ném nó vào một Tử Tinh, nó cũng có thể bình an vô sự.

Bất Lão Thụ an cư trong Tiểu Huyền Giới, sinh cơ không thể tưởng tượng nổi xuyên qua mặt đất khuếch tán ra bốn phía. Chỉ trong nháy mắt, Dương Khai liền cảm thấy sinh khí của Tiểu Huyền Giới càng thêm bừng bừng so với trước kia. Những cây cối xung quanh dường như đều nhận được sự bồi bổ to lớn, từng cây từng cây lớn nhanh như thổi.

Thậm chí ngay cả mảnh thiên địa này dường như cũng được bồi bổ thứ gì đó, trở nên càng thêm hoàn chỉnh, hoàn thiện.

Thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng Dương Khai khẽ động, vội vàng lấy ra những thiên tài địa bảo mà mình thu hoạch được từ Thất Lạc Chi Địa, cẩn thận đem chúng trồng xung quanh Bất Lão Thụ.

Điều khiến Dương Khai vui mừng khôn xiết là những thiên tài địa bảo này lại rất nhanh thích ứng với thổ nhưỡng nơi đây, hơn nữa mỗi gốc cây đều tỏa ra khí tức vui sướng.

- Ồ... Xem ra xung quanh Bất Lão Thụ có thể làm một vườn thuốc!

Dương Khai như có điều suy nghĩ.

Sản vật phong phú trong dược cốc ở Thất Lạc Chi Địa là vì có sinh cơ do Bất Lão Thụ tỏa ra tưới nhuần, những thiên tài địa bảo kia mới có thể sinh trưởng nhanh chóng.

Giờ đây Bất Lão Thụ đã ở trong Tiểu Huyền Giới, chỉ cần thao tác thích đáng, nơi này chắc chắn có thể hình thành một dược cốc khác.

Nghĩ đến đây, Dương Khai lấy ra những dược liệu Lữ Quy Trần cho hắn, từ trong đó tìm ra mấy gốc dược liệu cấp Hư Vương vẫn còn chút hơi thở thoi thóp, đem trồng xuống.

Mấy ngày sau, mấy gốc dược liệu này lại thực sự sống lại.

Phải biết rằng những dược liệu này đều là Lữ Quy Trần thu hoạch từ rất lâu rồi, dược hiệu đã trôi đi rất nhiều, về cơ bản không có khả năng sống lại. Nhưng Bất Lão Thụ lại có chức năng nghịch thiên như vậy.

- Ha ha!

Dương Khai mừng như điên.

Tuy rằng không thể luyện hóa Bất Lão Thụ để mình trở thành bất tử bất diệt, nhưng vô tình lại có phát hiện này, vẫn khiến hắn có thu hoạch vô cùng to lớn.

Lập tức, Dương Khai bắt đầu trở nên vô cùng bận rộn trong Tiểu Huyền Giới.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!