Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1811: CHƯƠNG 1811: NGUYỆT NHẬN

Với ý nghĩ này, Hứa Nguy lập tức sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh, nhìn biểu hiện của Dương Khai cũng trở nên ngưng trọng.

Trực giác của bản thân nói cho hắn biết, Dương Khai tuyệt đối không đơn giản. Từ biểu hiện của hắn ở Chân Lạc Chi Địa có thể nhận ra, nếu là võ giả bình thường, sao lại có thể ngăn được một đòn của Tử Long?

Mà thời khắc này, hắn lại có thể dễ dàng hóa giải bộc phát toàn lực của mình, tiểu tử này...

Hứa Nguy kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc dùng thần niệm quét qua người Dương Khai, lập tức sắc mặt đại biến, kinh hãi nói:

- Ngươi... ngươi... ngươi quả thực đã tấn thăng Hư Vương Cảnh rồi!

- Cái gì? Tử Đông Lai sắc mặt đột nhiên xanh mét, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai chằm chằm, dường như muốn xuyên thủng thân thể hắn, như muốn dùng ánh mắt để giết hắn vậy.

Hư Vương Cảnh! Tên hỗn đản này cũng đã là Hư Vương Cảnh rồi.

Tấn thăng đến Hư Vương Cảnh sớm hơn một bước so với mình.

Cũng sớm hơn so với Tuyết Nguyệt, cũng sớm hơn so với Cổ Kiếm Tâm.

Trong Tinh Vực, ba thanh niên tuấn kiệt nhất không ngờ lại đồng loạt bị xếp sau hắn. Thật buồn cười là bản thân mình vẫn luôn ảo tưởng sẽ có ngày vượt qua Tuyết Nguyệt và Cổ Kiếm Tâm, trở thành thủ lĩnh của những người trẻ tuổi.

Tên hỗn đản trước mắt này đã lặng lẽ đạt được mục tiêu mà mình phấn đấu bao nhiêu năm qua.

Không thể tha thứ! Trên đời này ngoài mình ra, bất kỳ kẻ nào khác cũng không được phép làm như vậy! Cơn tức giận của Tử Đông Lai dồn nén trong lồng ngực, gần như muốn tự thiêu đốt bản thân, sắc mặt hắn dữ tợn, gầm lên:

- Hứa Nguy, còn ngây ra đó làm gì, nhanh giết hắn!

Bị hắn gọi như vậy, Hứa Nguy cuối cùng cũng có phản ứng, thần sắc ngưng trọng nói:

- Tiểu tử, ngươi là thanh niên trẻ tuổi có thiên phú nhất, đáng sợ nhất mà ta đã từng gặp. Nếu có thể, lão phu cũng muốn cùng ngươi kết giao một phen, nhưng dù sao thiếu chủ đã có lệnh, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!

- Thật lắm lời! Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn một cái, khinh thường bĩu môi.

Hứa Nguy hừ lạnh:

- Vừa mới đột phá Hư Vương Cảnh, ngươi nên dành thời gian củng cố cảnh giới một chút mới phải, nóng vội chạy ra ngoài như vậy, quả thực là tự tìm cái chết. Lão phu sẽ cho ngươi biết cái gì mới thực sự là Hư Vương Cảnh!

Dứt lời, hắn đột nhiên triển khai vực tràng của mình, lập tức bao trùm lấy Dương Khai ở trong đó.

Hứa Nguy cười đắc ý, từng bước đi tới Dương Khai, ung dung nói:

- Ở trong vực tràng này, lão phu có thể thống trị toàn bộ, bao gồm cả tính mạng ngươi!

- Chỉ ngươi mới có vực tràng sao? Dương Khai xùy một tiếng, duỗi tay về phía trước một chút:

- Ta cũng có!

Một cỗ lực lượng vô hình từ đầu ngón tay hắn tràn ra, không gian bốn phía truyền đến tiếng rạn nứt răng rắc, dường như có thứ gì đó vỡ vụn.

Kèm theo âm thanh vang vọng, Hứa Nguy lại như bị trọng thương, khuôn mặt vốn đã già nua lại càng thêm tiều tụy. Sắc mặt chợt trắng bệch, kinh hãi kêu lên:

- Làm sao có thể? Vực tràng của ngươi... Làm sao có thể ngưng thực như vậy? Làm sao có thể áp chế vực tràng lão phu tẩm bổ bao năm qua như vậy? Ngươi chẳng qua mới đột phá mà thôi, đây không phải là thật!

Hắn điên cuồng gào thét, không thể tin được tất cả những gì đã nhìn thấy.

- Nếu thời gian dài là tiêu chí cho sự cường đại, thì trên đời này cũng không có khác biệt giữa thiên tài và kẻ tầm thường. Lão già kia, hãy an phận đi. Dương Khai vung tay lên, vực tràng của bản thân khuếch tán ra ngoài, trực tiếp khiến vực tràng của Hứa Nguy nổ tung thành phấn vụn, ngược lại, bao trùm đối phương trong vực tràng của mình.

- Bí thuật, Nguyệt Nhận! Dương Khai cong ngón tay búng liên tiếp, từng đạo Không Gian Nhận như lưỡi liềm ánh trăng phóng ra, bao phủ lấy Hứa Nguy.

Đây là Không Gian Nhận đã được cải tiến sau khi lực lượng không gian tinh tiến, xem là phiên bản cường hóa hơn so với Không Gian Nhận trước kia. Mặc dù hình thái giống hệt nhau, nhưng bất luận là uy lực hay là ý cảnh ẩn chứa bên trong, đều hoàn toàn không giống.

Mười mấy đạo Nguyệt Nhận, phong tỏa mọi đường lui của Hứa Nguy, mắt hắn trợn trừng.

Hứa Nguy sợ tới mức hồn phi phách tán, vội vàng cắn đầu lưỡi một cái, phun ra một ngụm tinh huyết, thúc giục Thánh Nguyên, mong thoát hiểm.

Dương Khai nhìn hắn cười lạnh lùng, thân hình rung lên một cái, uy năng vực tràng đột nhiên trở nên mãnh liệt.

Hứa Nguy chỉ cảm thấy trên toàn thân như bị núi lớn đè ép, vô cùng nặng nề. Hắn liều mạng thúc giục Thánh Nguyên, khó khăn lắm mới có thể cử động thân thể. Chính lúc đang muốn tránh công kích của Nguyệt Nhận, Dương Khai lại lên tiếng, quát lớn như sấm rền.

Bí thuật, Kinh Không Hống!

Chính là thiên phú thần thông của yêu thú viễn cổ mà Dương Khai lĩnh ngộ được khi luyện hóa nội đan của Kinh Không Thú. Tuy rằng loại thần thông này trên tay hắn chưa phát huy được bách phần trăm uy lực, nhưng dùng để quấy nhiễu Hứa Nguy một chút thì hiệu quả vẫn không thấp.

Quả nhiên, tiếng gầm vang vọng bên tai Hứa Nguy, ý cảnh lực lượng không gian ẩn chứa trong âm thanh lúc gần lúc xa, khiến Hứa Nguy căn bản không thể phân biệt được vị trí cụ thể. Trong khoảnh khắc chần chừ ấy, Nguyệt Nhận đã ập tới trước mắt.

- Không! Hứa Nguy hét lớn.

Tiếng hét bỗng nhiên im bặt, mười mấy đạo Nguyệt Nhận xuyên thấu thân thể, cả người Hứa Nguy bỗng nhiên tan nát, từ trong vết thương kia có thể nhìn thấy lục phủ ngũ tạng vẫn còn chấn động.

Lặng lẽ nhìn tất cả những thứ này, Dương Khai nhướng mày, lẩm bẩm:

- Cũng không tệ!

Hắn lần này cũng muốn kiểm nghiệm thành quả của mình một chút, cho nên dường như đã dốc toàn lực ứng phó khi cùng Hứa Nguy tranh đấu.

Bất luận là Trục Xuất, Nguyệt Nhận, hay là Kinh Không Hống, đều là những tâm đắc hắn mới lĩnh ngộ gần đây.

Chỉ trong ba chiêu, Hứa Nguy với uy danh của một Hư Vương Cảnh lão luyện không ngờ lại bị giết chết.

Bí thuật không gian khó lòng phòng bị, không chút sơ hở.

Cách đó không xa, Tử Đông Lai đứng ngây người.

Hắn căn bản không nghĩ tới, Hứa Nguy lại bị Dương Khai tiêu diệt chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi. Hắn chẳng phải là Hư Vương Cảnh sao? Làm sao chết đơn giản như vậy? Cho dù Dương Khai đã tấn thăng Hư Vương Cảnh, hắn cũng không đến mức không thể chống cự như vậy.

Việc này có phải đã xảy ra vấn đề gì đó không?

Đúng rồi, nhất định là thời gian trước Hứa Nguy đã bị Phá Không Toa rút cạn quá nhiều lực lượng căn nguyên, cho nên sớm đã không còn là bản lĩnh của Hư Vương Cảnh, nên Dương Khai mới dễ dàng chiến thắng.

Nghĩ đến đây, gánh nặng trong lòng Tử Đông Lai liền được trút bỏ, sắc mặt hắn dễ chịu hơn nhiều, dường như chỉ cần Dương Khai không quá mạnh, hắn đều cảm thấy vui vẻ.

- Muốn chạy? Vào vực tràng của ta, không có sự đồng ý của ta, ngươi có thể chạy được sao? Dương Khai bỗng nhiên đưa mắt nhìn vào một nơi trong hư không, một cỗ thần thức tinh thuần xuyên phá hư không, đánh về bên kia.

Ở nơi không có một bóng người, một bóng người hơi chao đảo, đột nhiên hiện ra, trên mặt hiện rõ vẻ sợ hãi tột độ, cắn răng nhìn Dương Khai chằm chằm.

Khổng Pháp!

Khi Hứa Nguy ra tay với Dương Khai, hắn liền lén lút ẩn mình tiếp cận, chuẩn bị tìm cơ hội cướp lấy nhẫn không gian của Dương Khai.

Khổng Pháp tuy rằng cũng là một Hư Vương Cảnh, nhưng chẳng là gì so với Quỷ Tổ và Tử Long. Hắn biết bản thân mình nếu muốn Bất Lão Thụ thì cần phải dùng chiêu độc, mà thời điểm Hứa Nguy đối phó với Dương Khai chính là cơ hội tốt không thể nghi ngờ.

Hắn không thể hiểu được, Hứa Nguy với kinh nghiệm bao năm, cùng mình cấu kết làm việc xấu nhiều lần, lại dễ dàng bị giết chết vậy sao?

Vào khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Nguy bỏ mạng, toàn thân Khổng Pháp sợ toát mồ hôi lạnh, cũng không dám có ý đồ gì khác nữa, vội vàng rút lui.

Nhưng trong vực tràng, Dương Khai mắt thấy sáu đường tai nghe tám hướng, sớm đã nhận ra sự hiện diện của hắn, sao có thể cho hắn toại nguyện chứ?

Bị một đạo thần thức của Dương Khai tấn công mà hiện hình, sắc mặt Khổng Pháp càng thêm khiếp sợ.

Bởi vì hắn có thể cảm nhận được, đạo thần thức tấn công mạnh mẽ vừa rồi cũng không phải chỉ là lực lượng thần thức mà một võ giả vừa tấn thăng Hư Vương Cảnh có thể sở hữu! Đó quả thật có thể sánh ngang với Hư Vương Nhị Tầng Cảnh, thậm chí Tam Tầng Cảnh!

Khóe mắt Khổng Pháp giật giật, thân ở trong vực tràng của Dương Khai khiến hắn cảm nhận được bất an tột độ, trầm mặc một hồi lâu mới khàn giọng nói:

- Vị tiểu hữu, lão phu không có ác ý với ngươi, để lão phu rời đi có được không? Lão phu bảo đảm sẽ không nhúng tay vào chuyện này nữa.

- Không có ác ý đối với ta? Dương Khai cười châm biếm:

- Vậy ngươi lén lút đến gần làm gì?

Còn có thể làm gì? Tiểu tử biết rõ còn hỏi. Khổng Pháp thầm mắng trong lòng, nhưng không dám trả lời, chỉ có thể cười gượng nói:

- Vừa rồi là lão phu nghĩ quẩn, nhưng sau khi nhìn thấy tiểu tử thủ đoạn thông thiên, lão phu hiểu rõ nơi đây đã không phải là nơi lão phu có thể lưu lại lâu nữa, mong tiểu hữu...

- Đến rồi thì đừng nghĩ đến đi. Dương Khai không đợi hắn nói hết, trực tiếp cắt ngang lời hắn, trong khóe mắt lóe lên sát khí lạnh lẽo:

- Nếu ngươi dám có ý đồ với ta, vậy thì phải trả giá đắt.

Khổng Pháp nhướng mày, trên mặt dường như hiện lên vẻ tức giận:

- Lão phu chỉ muốn cầu bình an, chẳng lẽ đến chuyện nhỏ nhặt này tiểu tử cũng không thể thỏa mãn?

- Bớt ở đó cậy già lên mặt đi!

Vẻ tàn khốc khẽ thoáng qua trên mặt Dương Khai:

- Hôm nay, ngươi chắc chắn phải chết!

- Tiểu bối ngông cuồng! Khổng Pháp giận dữ, hắn mất nửa buổi nhún nhường cầu xin, không ngờ Dương Khai lại không cho chút thể diện nào, đây cũng thật quá coi thường lão phu rồi.

Tuy rằng thủ đoạn Dương Khai đánh chết Hứa Nguy vừa rồi khiến hắn kinh hãi không thôi, nhưng hắn cũng đã nhìn ra, trạng thái Hứa Nguy không ổn định, căn bản cũng không phải là thời kỳ toàn thịnh, cho nên mới bị Dương Khai tiêu diệt dễ dàng.

Nhưng mình lại không bị thương chút nào, là Hư Vương Nhất Tầng Cảnh chính hiệu. Tiểu tử này vừa mới tấn thăng lại không biết trời cao đất rộng, lại cũng muốn tính mạng của mình, quả thực quá ngông cuồng.

- Ngông cuồng hay không, đến địa phủ mà tự mình suy ngẫm. Dương Khai cười lạnh, tâm niệm vừa động, uy năng vực tràng lại tăng cường thêm lần nữa.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!

Trong hư không kia, bỗng nhiên xuất hiện vô số khe nứt không gian nhỏ li ti, tựa như đàn cá đang bơi lội.

Cùng lúc đó, khí tức trên người Dương Khai cũng chợt bộc phát.

- Nhất Tầng Cảnh đỉnh phong? Điều này là không thể! Khổng Pháp kêu lớn một tiếng, suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi.

Trước đó Dương Khai vẫn chưa bộc phát dao động lực lượng của mình, cho nên Khổng Pháp cũng không thể phân tích tỉ mỉ thực lực của Dương Khai. Nhưng giờ này nhìn thấy, hắn dường như nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

Tiểu tử này đâu phải là Hư Vương Cảnh vừa tấn thăng chứ?

Rõ ràng chính là trạng thái Nhất Tầng Cảnh đỉnh phong!

Sau khi đột phá tấn thăng Hư Vương Cảnh, muốn từ một tiểu cảnh giới tu luyện đến đỉnh phong, không mất mấy trăm năm thì không thể nào. Đây là tốc độ của thiên tài, còn kẻ dưới thiên tài, hao tốn mấy trăm năm là chuyện thường tình.

Giống như mình và Hứa Nguy, năm đó tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, đều bế quan trăm năm mới củng cố được cảnh giới, sau ba trăm năm mới tu luyện đến Nhất Tầng Cảnh đỉnh phong.

Tiểu tử này biến mất chỉ mấy tháng, lại đạt đến trình độ tương đương với mình sao?

Khổng Pháp lập tức cảm thấy những năm qua mình sống chẳng khác gì một con chó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!