Quỷ Tổ cảm thấy bản thân thật sự quá bi thảm.
Ba ngày giảng đạo, giải thích kinh nghiệm, đã dựng nên hình tượng cao lớn uy nghiêm trong lòng các đệ tử Lăng Tiêu Tông. Lão cũng cảm thấy đắc ý vô cùng, cao hứng vì mình có thể nhanh chóng hòa nhập, được các đệ tử Lăng Tiêu Tông tiếp nhận.
Ngày hôm qua, lão nhàn nhã dạo quanh Lăng Tiêu Tông. Dù sao đây cũng là tông môn của lão sau này, tự nhiên phải làm quen với hoàn cảnh.
Lăng Tiêu Tông có tám mươi mốt ngọn núi, linh khí nồng đậm, địa thế hùng vĩ, khiến lão vô cùng hài lòng.
Tam Viêm Hỏa Hoàn bảo vệ bên ngoài Lăng Tiêu Tông cũng khiến lão chấn động khôn nguôi, không biết là thủ đoạn của cường giả nào bố trí, ngay cả lão cũng không dám tùy tiện xâm nhập vào.
Đợi đến khi đi ngang qua Bách Hoa Cư, tâm huyết dâng trào, lão liền bước vào.
Lúc đó Dương Viêm đang nhắm mắt ngủ mơ. Quỷ Tổ đứng nhìn một hồi, hiểu lầm nàng đang tu luyện công pháp nào đó. Đợi Dương Viêm mở mắt, lão liền bày ra dáng vẻ cao nhân, chỉ điểm vài câu. Vốn tưởng rằng nhất định sẽ nhận được sự cảm kích sùng bái của nàng, nào ngờ Dương Viêm chỉ "ha ha" cười một tiếng.
Chỉ một tiếng cười "ha ha" này đã khiến lão ngây dại.
Cả người lão đờ đẫn tại chỗ, trong đầu không ngừng vang vọng tiếng cười ấy, như thể chìm vào một cõi vô biên, mãi đến tận hôm nay mới tỉnh lại.
Quỷ Tổ sao lại không biết mình đã "đá trúng tấm thép"? Lập tức kính nể Dương Viêm như người trời, không dám làm càn trước mặt nàng.
Đến giờ lão cũng không biết, rốt cuộc Dương Viêm có tu vi gì.
Chỉ bằng một tiếng cười vô thức, đã khiến lão chìm vào ác mộng không thể tỉnh lại. Thủ đoạn như thế, e rằng ngay cả Hư Vương Tam Tầng Cảnh cũng khó lòng làm được? Nếu không phải tự mình trải qua, Quỷ Tổ có chết cũng không tin chuyện hoang đường này.
Điều duy nhất khẳng định được, là tu vi của Dương Viêm tuyệt đối cao hơn lão rất nhiều, bởi vì mặc kệ Quỷ Tổ quan sát thế nào, cũng không nhìn ra sâu cạn của Dương Viêm. Trên người đối phương tuyệt đối không hề đeo bí bảo ngăn cách Thần Niệm tra xét.
Cô gái này có lai lịch gì? Sao lại khủng bố đến thế!
Dương tiểu tử thật là không phúc hậu, trong tông môn có nhân vật hùng mạnh như vậy, lại không báo trước cho lão phu một tiếng, làm cho mình múa rìu qua mắt thợ, tự chuốc lấy xấu hổ.
Hồi tưởng hôm qua mình chỉ điểm mấy câu, Quỷ Tổ liền hận không thể kiếm cái lỗ chui vào, cả đời không ra.
Cảm giác đó chẳng khác nào một đứa trẻ tập tễnh học đi, lại đi chỉ dạy người lớn cách chiến đấu...
Rốt cuộc đây là tông môn gì vậy? Trong tông môn chẳng những có nhân tài biến thái như Dương tiểu tử, tuổi quá trẻ đã đạt đến Hư Vương Cảnh, còn có cô gái áo trắng, còn có Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, nay lại xuất hiện thêm một nữ nhân khủng bố đến nhường này.
Lão phu sẽ không lỡ đạp nhầm vào một cái hố sâu chứ? Trong lòng Quỷ Tổ phập phồng thấp thỏm lo âu.
"Tông chủ, ngài cũng biết lão phu là người thế nào, xin hãy nói đỡ vài lời giúp lão phu đi." Quỷ Tổ thấy Dương Viêm vẫn không hài lòng, đành phải cầu xin Dương Khai.
Dương Khai ho khan, ngẫm nghĩ rồi nói:
"Dương Viêm này, Quỷ Tổ tiền bối cũng chỉ có ý tốt, chuyện này cứ bỏ qua đi."
Quỷ Tổ gật đầu không ngừng: "Tại hạ quả thật vô tâm, tục ngữ có câu: người không biết không có tội, xin đại nhân rộng lòng bao dung."
Dương Viêm hừ khẽ, nhưng sắc mặt cũng giãn ra.
Dương Khai cười khẽ: "Kể từ khi nàng ngủ say, hai ta cũng coi như mười mấy năm không gặp mặt, không đến mức vừa gặp lại đã nổi giận đó chứ?"
"Ai nổi giận với ngươi?" Dương Viêm lạnh lùng liếc Dương Khai.
Dương Khai ngượng ngùng vuốt mũi: "Bây giờ nàng đang rất nóng tính, hoàn toàn khác với trước kia."
Quỷ Tổ ở bên cạnh tức giận nói: "Nhất định là tiểu tử ngươi đã phong hoa tuyết nguyệt, lạnh nhạt với đại nhân!"
Vừa nói xong, Quỷ Tổ cũng ý thức được không đúng. Vốn hắn có ý muốn lấy lòng Dương Viêm, nào ngờ lời này lại có hàm nghĩa khác.
Quả nhiên, Dương Viêm chậm rãi liếc nhìn hắn, sau đó lại cười "ha ha".
Lại tới nữa...
Sắc mặt Quỷ Tổ đại biến, sau đó cả người cứng ngắc, hai mắt vô thần...
"Hà tất phải như vậy chứ, ôi." Dương Khai cười khổ không thôi. Với tầm mắt của hắn, tự nhiên nhìn ra Quỷ Tổ bị Dương Viêm chấn nhiếp Thần Hồn, có lẽ phải trải qua ác mộng giày vò.
"Thoáng trừng phạt nhẹ mà thôi, lo làm gì." Dương Viêm nhàn nhạt nói. "Hơn nữa, điều này chưa hẳn đã không tốt cho hắn. Ngươi nghĩ rằng kẻ nào cũng có thể được Bổn Cung dùng Thần Niệm áp chế sao?"
"Nếu có lợi cho hắn, vậy thì không sao." Dương Khai cười khẽ, nhìn thẳng vào Dương Viêm: "Luôn cảm thấy sau khi nàng thức tỉnh, không giống như trước kia."
"Trước kia chính là Pháp Thân của Bổn Cung, hiện tại mới là bản thể, làm sao giống nhau được?" Thần sắc Dương Viêm lạnh nhạt, mang theo sự xa cách lạnh lùng, điều này khiến Dương Khai có chút khó chịu, liền không còn hứng thú nói chuyện, lặng lẽ uống trà.
Im lặng hồi lâu, Dương Viêm mới bỗng nói: "Tiến độ tu luyện của ngươi không tệ, ta cũng không ngờ trong thời gian ngắn mà ngươi có thể thăng cấp Hư Vương Cảnh. Có lẽ với bản lĩnh của ngươi... ngươi thật có thể bảo hộ mảnh Tinh Vực này."
"Ta?" Dương Khai chỉ vào mình, buồn cười nói: "Ta chỉ muốn bảo hộ người thân bạn bè. Tinh Vực quá lớn, không liên quan tới ta."
"Ngươi thật nghĩ vậy, thế thì ngươi sai rồi." Dương Viêm nghiêm túc nhìn Dương Khai. "Ngươi có biết vì sao ta muốn giáng xuống mảnh Tinh Vực này?"
Dương Khai nhướng mày, mơ hồ ý thức được Dương Viêm lại muốn tiết lộ bí ẩn gì, lắc đầu nói: "Nàng chưa từng nói, làm sao ta biết, nhưng ta đoán hẳn là có liên quan tới Trùng Đế."
Ở trong Tinh Vực này, vô số năm trước cũng chỉ có Trùng Đế sánh được với Dương Viêm. Năm đó hai người đại chiến, một người bị hủy thân thể, một người chìm vào ngủ say. Bên ngoài U Ám Tinh, vô số ngôi sao vỡ vụn, đến giờ vẫn còn để lại Lực Lượng Đế Uy đậm đặc, biến thành Tử Vực. Có thể thấy được chiến đấu lúc đó kịch liệt cỡ nào.
Dương Viêm hỏi như vậy, hắn lập tức liên tưởng tới Trùng Đế.
"Không sai, ta đến nơi này, quả thật có liên quan tới Trùng Đế. Vậy ngươi có biết, Trùng Đế đến đây để làm gì?" Dương Viêm tiếp tục hỏi.
Dương Khai lại lắc đầu.
Dương Viêm nói:
"Hắn đến nơi này, là muốn cắn nuốt Lực Pháp Tắc Thiên Địa, thành tựu Đế Đạo vô thượng. Nếu hắn thành công, tất cả hành tinh tu luyện ở mảnh Tinh Vực này đều sẽ hóa thành hành tinh chết. Cho nên ta mới đuổi theo, liều chết với hắn."
"Vì sao hắn muốn cắn nuốt Pháp Tắc Thiên Địa?" Dương Khai chấn động nhìn Dương Viêm.
"Đế Lộ, chính là phải nắm giữ Pháp Tắc. Chỉ có Pháp Tắc, mới có thể thành tựu thân Đại Đế!" Dương Viêm giải thích. "Nhưng mà Lực Lượng Pháp Tắc nào dễ dàng nắm giữ? Kẻ thành Đế, mười phần hết tám chín đều nắm giữ Lực Lượng Pháp Tắc không sâu. Muốn lĩnh ngộ Lực Lượng Pháp Tắc, ngoài bản thân tu luyện cảm ngộ ra, còn có một đường tắt..."
Dương Khai mơ hồ nghĩ tới, kinh hãi: "Luyện hóa Căn Nguyên Tinh Tú?"
Hắn luyện hóa Căn Nguyên Tinh Tú, có thể mơ hồ cảm nhận được một tia Pháp Tắc của U Ám Tinh, cho nên mới liên tưởng đến điểm này.
"Không sai." Dương Viêm gật đầu.
"Nhưng mà Trùng Đế muốn làm không phải luyện hóa Căn Nguyên một hành tinh tu luyện, hắn muốn cắn nuốt! Cắn nuốt toàn bộ Căn Nguyên, dung nhập Pháp Tắc của hành tinh tu luyện vào bản thân, tăng cường luyện hóa. Đây chính là con đường tắt mà hắn muốn đi."
Dương Khai bỗng nhiên toát đầy mồ hôi lạnh...
Nếu thật để cho Trùng Đế thành công, vậy mảnh Tinh Vực này sẽ bị hủy diệt vô số hành tinh tu luyện, thậm chí có khi toàn bộ diệt vong.
"Ngươi nên biết, thế giới này không chỉ có mảnh Tinh Vực của các ngươi, còn rất nhiều Tinh Vực khác. Giữa chúng có Vực Giới Lực, ngay cả Đế Tôn muốn mở ra cũng không phải chuyện dễ dàng, cho nên các ngươi mới không biết tồn tại Tinh Vực bên ngoài." Dương Viêm không để ý Dương Khai đang rung động, tiếp tục nói: "Ở nhiều năm trước, cường giả chỗ chúng ta phát hiện đường tắt này để cảm ngộ Lực Lượng Pháp Tắc, thành tựu Đế Tôn, đều xua nhau thi triển đại thần thông, phá vỡ Vực Giới đi những Tinh Vực khác nhau, luyện hóa cắn nuốt Pháp Tắc Thiên Địa trong những Tinh Vực đó. Kết quả là trong trăm năm ngắn ngủi, tổng cộng mười chín Tinh Vực chết đi, hoàn toàn sụp đổ! Mười chín Tinh Vực này, mỗi một cái đều phồn vinh hơn Tinh Vực của các ngươi."
Dương Khai toát mồ hôi lạnh.
"Bất cứ Tinh Vực nào cũng là căn bản của võ giả. Tinh Vực bị hủy diệt, liền lớn chuyện. Lúc đó có mười đại cường giả ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cho nên liên thủ với nhau, triệu tập các cường giả khác ngăn cản những kẻ mưu đồ bất chính xâm nhập các Tinh Vực. Nếu có phát hiện, nhất định giết không tha. Tuy rằng rất có hiệu quả, nhưng dù sao không thể diệt tận gốc. Có những kẻ luôn thích mạo hiểm làm càn, Trùng Đế là một trong số đó. Ta đuổi tới đây, mới xảy ra chuyện tiếp theo."
"Lượng... lượng tin tức hơi lớn, ta có chút không tiếp nhận được. Ngày sau nàng tâm tình tốt rồi nói tiếp được không?" Dương Khai vừa lau mồ hôi, vừa muốn quay đầu đi.
Hắn luôn có cảm giác không tốt.
Nhưng ngay sau đó, hắn liền phát hiện mình bị một cỗ Lực Lượng vô hình giam cầm, chỉ có thể ngồi một chỗ, không thể động đậy.
Dương Viêm liếc hắn, tiếp tục nói: "Mỗi một Tinh Vực, thật ra đều có Người Thủ Hộ riêng, cũng là cách tốt nhất để phòng ngừa những kẻ ý đồ bất chính xâm nhập. Một khi phát hiện có võ giả vượt qua Tinh Vực đi vào, những Người Thủ Hộ đều có thể nhận được tin tức, sau đó đi tới ngăn chặn. Có điều, Người Thủ Hộ Tinh Vực chỗ các ngươi đã mất tích mấy chục ngàn năm, không ai biết sống chết của hắn, cho nên ta mới đến. Đúng rồi, chiếc Huyền Giới Châu của ngươi, chính là vật của người đó."
Dương Viêm cười hì hì nhìn Dương Khai, vẻ mặt không có ý tốt. "Ta cũng có Tinh Vực cần bảo vệ. Ta rời khỏi đó đã đủ lâu, hiện tại thức tỉnh, không thể tiếp tục ở lại. Sau này an nguy của mảnh Tinh Vực này chỉ có thể dựa vào các ngươi. Nếu ngươi nhận được Huyền Giới Châu của người kia, vậy nên kế thừa hắn, trở thành Người Thủ Hộ của Tinh Vực này. Hơn nữa nơi này có người thân bạn bè của ngươi, ngươi không thể mặc kệ, phải không?"
"Nếu ngươi không có bản lĩnh, ngày sau người ta đến luyện hóa U Ám Tinh, vậy không trách ai được. Muốn người thân bè bạn của mình được bình yên, vậy cố gắng tu luyện, chờ đến một ngày có tu vi như ta, sẽ có thể tự bảo vệ mảnh Tinh Vực này."
Nói xong, Dương Viêm liền không để ý Dương Khai, nâng chén trà chầm chậm nhấm nháp.
Lực Lượng giam cầm Dương Khai đã biến mất, Dương Khai vẫn không đi, mà ngồi đó cau mày trầm tư, đang tiêu hóa lời Dương Viêm vừa nói.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe