Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1835: CHƯƠNG 1835: ĐẾN CHẬM MỘT CHÚT RỒI

Trên U Ám Tinh, Vô Ưu Hải đang biển lặng gió êm. Trên không trung vô biên của biển cả, một võ giả trung niên thân vận bạch y, khí chất phi phàm, siêu việt nhân gian, đang lơ lửng giữa không trung.

Hắn nhắm mắt cảm nhận linh khí thiên địa cuồn cuộn bốn phía, cảm thụ khí tức pháp tắc, trên gương mặt toát lên vẻ mừng rỡ.

– Linh khí phi phàm, pháp tắc tuy chưa thật sự hoàn thiện, nhưng cũng tương đối khá. Vừa hay sau chặng đường dài mệt mỏi, hãy để ta dùng ngươi bổ sung một phen!

Nam nhân trung niên vừa nói, hai tay khẽ múa, kết một đạo pháp quyết cổ quái.

Ngay sau đó, thân thể hắn dường như biến thành một hố đen không đáy, điên cuồng cắn nuốt linh khí thiên địa bốn phía.

Chỉ một thoáng, biển rộng vốn đang biển lặng gió êm liền nổi sóng gió cuồn cuộn, lạnh lẽo thấu xương.

Mà theo đại lượng linh khí thiên địa biến mất, trong phạm vi mấy vạn dặm mặt biển, dường như còn có thứ gì đó khác cũng tiêu biến. Sự biến đổi này khiến các võ giả đang ở trong khu vực đó cảm thấy vô cùng khó chịu, mơ hồ cảm nhận được một nỗi khiếp sợ vô hình đang ập tới.

Tại tổng đà Hải Điện trên một hải đảo rộng lớn, đương nhiệm Điện chủ Sa Hỗ đang thương nghị chuyện quan trọng với giới cao tầng. Bất chợt, lão dường như phát hiện điều gì, ngẩng đầu nhìn về hướng nam nhân trung niên kia, gương mặt đầy vẻ ngưng trọng.

– Điện chủ! Có chuyện gì vậy? Nhị Điện chủ ở phía dưới lên tiếng hỏi.

Sa Hỗ không trả lời, nhưng thần sắc lão lại càng lúc càng ngưng trọng. Một hồi lâu, lão mới đứng bật dậy:

– Có kẻ đang gây biến động trên Vô Ưu Hải, theo lão phu đi xem một chút!

Trong lúc nói chuyện, thân hình lão bắn vút đi như đạn pháo. Các cường giả trong điện hai mặt nhìn nhau, rồi đều theo sát phía sau.

Dưới đáy biển sâu, nhạc khí đang diễn tấu, cầm sắt hòa vang. Trong Hải Thần Cung, nhiều thiếu nữ Hải tộc tuổi thanh xuân vừa múa vừa hát, ca múa mừng cảnh thái bình.

Bỗng nhiên, Hải Thần Cung sâu mấy chục ngàn dặm dưới đáy biển trở nên rung chuyển bất an, giống như xảy ra động đất mãnh liệt, đất đá rung chuyển một trận. Cuối cùng, Cung chủ Liệt Không đang ngồi ở chủ vị trong Hải Thần Cung đột nhiên sắc mặt trầm xuống, ngẩng đầu nhìn lên phía trên. Trong mắt lão đột nhiên bắn ra hai tia hắc quang chói mắt, chợt lóe lên rồi biến mất. Ngay sau đó, trước mắt lão liền hiện lên một bóng người mơ hồ. Mặc dù cách xa mấy chục ngàn dặm, bóng người kia dường như mơ hồ phát hiện ra lão đang theo dõi, nhưng chỉ khẽ mỉm cười khinh thường, rồi không để ý tới Liệt Không nữa.

Liệt Không giận dữ, thanh âm uy nghiêm vang vọng khắp Hải Thần Cung: – Kẻ nào dám càn rỡ trên Vô Ưu Hải của ta, mau tới Hải Thần Cung chịu tội, bổn tọa có thể tha ngươi không chết!

Thanh âm kia vượt qua khoảng cách không gian, thông qua bí thuật của Hải tộc, truyền thẳng theo dòng nước biển đến vị trí nam nhân trung niên kia.

Nam nhân trung niên đang điên cuồng hấp thu linh khí thiên địa bốn phía, hừ lạnh một tiếng, hai mắt lạnh lùng nhìn về phía Liệt Không: – Một con kiến nhỏ bé cũng dám lớn tiếng với bản tôn? Lăn lên đây cho ta!

Nói xong, hắn chỉ tùy ý chém xuống một cái, động tác thoải mái tiêu sái, dường như chém đứt một làn gió mát.

Nhưng một chém này lại chứa đựng uy năng khó có thể tưởng tượng. Nước biển như một tấm gương bị bổ đôi, kéo dài thẳng xuống đáy biển sâu thẳm. Từ trên nhìn xuống, Vô Ưu Hải như xuất hiện một khe núi khổng lồ, hai bên nước biển cuộn sóng dữ dội, một khoảng trống rộng lớn ở giữa lại tựa như một vùng chân không.

Hải Thần Cung dưới đáy biển sâu, chợt hiện rõ trong tầm mắt của nam nhân trung niên phía trên.

– A? Liệt Không biến sắc thốt lên, cả người đều ngây dại.

Vừa rồi lão chẳng qua là thông qua bí thuật Hải tộc, theo dõi được một chút hình dáng đặc thù của nam nhân trung niên này mà thôi, nhưng không nghĩ tới đối phương chỉ tùy tiện rạch một cái như thế, lại bổ đôi cả Vô Ưu Hải.

Thủ đoạn này quả thực khiến người ta rợn tóc gáy, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi tưởng tượng của Liệt Không.

Hư Vương Cảnh? Không có khả năng! Cho dù là Hư Vương Cảnh, cũng không thể có năng lực cường đại đến mức này!

Các thiếu nữ Hải tộc kia rối rít thét lên, ào ào chạy tán loạn bốn phía, muốn lao vào dòng nước biển để tị nạn. Nhưng khi thân mình các nàng va chạm vào mép khe biển, lại dường như chịu đả kích nghiêm trọng, rối rít nổ tung thành từng đám sương máu, tử thương vô số.

Các cường giả Hải tộc đều cả kinh thất sắc, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên với ánh mắt vô cùng hoảng sợ. Bóng người đứng sừng sững giữa không trung kia giống như một vị Thần không thể nhìn thẳng.

– Bảo ngươi lăn lên đây, ngươi không nghe sao? Lời như vậy, bản tôn không muốn lặp lại lần thứ hai! Nam nhân trung niên kia lộ vẻ không kiên nhẫn, hừ nhẹ, từ xa đưa tay điểm về phía Liệt Không.

Một ngón tay kia điểm tới, lập tức Liệt Không toát mồ hôi lạnh khắp người. Lão phát hiện mình hoàn toàn không thể nảy sinh ý niệm chống cự. Ngón tay kia điểm tới tốc độ không nhanh, lại dường như ngăn chặn tất cả đường lui của lão.

Phốc... Liệt Không ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi, ngay sau đó liền cảm giác mình bị một lực lượng vô hình giam cầm, bị kéo bay lên trên với tốc độ cực nhanh.

– Cung chủ! Các cường giả Hải tộc ở phía dưới kêu to, nhưng không một ai dám tùy tiện hành động.

Liệt Không là cường giả đệ nhất của Hải Thần Cung, ngay cả lão đều bị đối phương dễ dàng bắt sống. Bọn họ có xông lên cũng chỉ là tự tìm cái chết mà thôi!

Chỉ một thoáng, một loại tâm trạng tuyệt vọng bắt đầu lan tràn. Không một ai biết nam nhân trung niên này rốt cuộc là từ đâu tới? Rốt cuộc có tu vi gì?

Nhưng điều duy nhất họ biết là, người này tuyệt đối có lực lượng hủy diệt cả U Ám Tinh.

Qua thời gian ngắn ngủi mấy hơi thở, Liệt Không liền bị kéo vượt qua khoảng cách mấy chục ngàn dặm, lập tức tới bên cạnh nam nhân trung niên kia.

– Quỳ xuống! Nam nhân trung niên cũng không thèm liếc nhìn lão một cái, chỉ lạnh nhạt phun ra hai chữ.

Liệt Không rõ ràng không cảm nhận được dấu vết hắn dùng lực lượng, nhưng hai chữ kia lại như tiếng hồng chung chấn động mãnh liệt trong đầu lão, dường như thần chú sai khiến lão phải nghe theo mệnh lệnh. Hai đầu gối lão mềm nhũn, suýt nữa thật sự quỳ xuống trước mặt đối phương.

Bất chợt, hai mắt Liệt Không đỏ thẫm, giận dữ thét to: – Bổn tọa chính là Cung chủ Hải Thần Cung, sao có thể quỳ xuống trước ngươi? Nếu thật sự làm như thế, Hải Thần Cung của ta còn mặt mũi nào nữa?

Lão liều mạng thúc giục lực lượng bản thân, trên thân thể khôi ngô đều toát ra màn hơi trắng có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Bởi vì áp lực cực lớn, da thịt từng tấc rạn nứt, máu tươi nhuộm đỏ thân mình.

Nam nhân trung niên mắt lạnh nhìn lão, thản nhiên nói: – Chuyện này không do ngươi quyết định!

– Bổn tọa cho dù chết, cũng không để ngươi được như ý! Liệt Không rống giận, trên trán gân xanh nổi lên chằng chịt, thề sống chết không khuất phục.

"Rốp Rốp Rốp..." Bỗng nhiên truyền đến từng tiếng nổ vang rền từ hai chân Liệt Không. Kèm theo tiếng nổ vang, hai chân lão từ đầu gối trở xuống, lại đồng loạt nổ tung thành bột phấn.

Đau đớn dữ dội lại làm cho Liệt Không càng thêm sục sôi ý chí chiến đấu. Lão cắn chặt hàm răng, bộ dạng tuy thê thảm, lại cười lớn nói: – Bổn tọa đã mất hai chân, ngươi bảo ta quỳ xuống như thế nào? Đợi kiếp sau đi!

Nam nhân trung niên khẽ nhíu mày, trên mặt hơi lộ vẻ đồng tình: – Quả thật không ngờ ngươi lại có nghị lực và khí phách đến thế! Cũng được, trước tiên lưu lại ngươi một mạng, đợi sau này sẽ từ từ xử lý ngươi!

Nói xong, hắn phất tay một cái, một vật thể tựa bọt khí bay ra, trực tiếp bao phủ Liệt Không. Mặc cho Liệt Không giãy giụa phản kháng như thế nào, đều không thoát khỏi sự bao phủ của bọt khí kia.

Cách đó không xa, Sa Hỗ dẫn một đám cường giả Hải Điện khó khăn lắm mới chạy tới đây. Nhưng sau khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng kia, tim mỗi người đều lạnh ngắt.

Thực lực của Liệt Không ra sao, người của Hải Điện hiểu rõ hơn ai hết. Dù sao hai thế lực lớn đã tranh đấu với nhau vô số năm trên Vô Ưu Hải này, nói là hiểu rõ đối phương như lòng bàn tay cũng không phải quá đáng.

Liệt Không trước đây luôn được Hải Điện coi là đại địch số một, là địch nhân khó đối phó nhất. Dù là Sa Hỗ tự mình ra tay, cũng không có nắm chắc có thể đánh chết Liệt Không trên biển rộng này.

Nhưng hiện tại, vị lãnh tụ Hải tộc, vị chủ nhân Hải Thần Cung, nhân vật oai phong một cõi, tung hoành thiên hạ này, ở trước mặt một nam nhân trung niên xa lạ lại giống như một đứa trẻ con bình thường, chẳng những không có chút lực phản kháng, mà ngay cả hai chân đều nổ tung nát bấy.

Điều này làm cho đám người Sa Hỗ đều sinh ra một loại tâm trạng bi thương đồng cảm...

– Lui! Sa Hỗ nhìn thấy tình hình bất ổn, vội vàng quát to một tiếng, định nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.

Đối phương có thể dễ dàng bắt sống Liệt Không, thì khẳng định lão cũng không thể nào chống lại.

– Nếu đã tới thì cũng đừng đi! Nam nhân trung niên cười lạnh: – Bổn tôn bất quá là muốn hấp thu chút ít lực căn nguyên của thiên địa này mà thôi. Nếu các ngươi thành thật chờ đợi, bản tôn cũng lười tìm phiền toái cho các ngươi, nhưng nếu các ngươi tự tìm đường chết, bản tôn cũng không ngại tiễn các ngươi một đoạn đường!

Khi nói chuyện, hắn phất tay vỗ một chưởng, về phía đám người Sa Hỗ.

Phảng phất như hắn đang vỗ một con muỗi.

Trong nháy mắt, linh khí thiên địa ngưng tụ, hội tụ thành một bàn tay khổng lồ, hung hăng vỗ xuống.

Một khí tức tử vong trong nháy mắt tràn ngập. Đám người Sa Hỗ mặt trắng bệch không còn giọt máu, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên bàn tay khổng lồ che phủ bầu trời kia, mỗi người đều không mảy may nảy sinh ý niệm ngăn chống.

Người này rốt cuộc là lai lịch gì? Sa Hỗ sắp chết đến nơi, vẫn không tài nào hiểu được. Thực lực của hắn cường đại như vậy, có ai có thể đủ sức đối phó hắn?

U Ám Tinh mới vừa trải qua một kiếp nạn đau khổ, chẳng lẽ lại sắp sửa gặp kiếp nạn lần nữa sao?

Giờ khắc này, trong đầu lão bỗng nhiên hiện lên bóng dáng của Dương Khai.

Có lẽ... chỉ có tiểu tử kia mới có thể đối phó với người này! Bất quá ý niệm này vừa mới sinh ra, đã bị Sa Hỗ hủy bỏ. Tiểu tử kia quả thật không tồi, nhưng so sánh với người trước mắt này, vẫn có chênh lệch khó lòng san bằng.

Trong nháy mắt bàn tay khổng lồ phủ chụp xuống đỉnh đầu, một số võ giả Hải Điện tu vi thấp kém một chút, còn chưa chạm tới bàn tay kia đã nổ tung thân thể, chết thảm tại chỗ.

Nhân vật như Sa Hỗ cũng cảm thấy toàn thân đau đớn, trong cơ thể truyền ra tiếng răng rắc giòn tan, vô số xương cốt gãy lìa.

– Tan! Chợt vang lên một tiếng quát khẽ.

Một chữ nhỏ nhoi, lại dường như chứa đựng đại đạo vô thượng. Lời nói kèm theo pháp tắc, có hiệu quả kinh người.

Linh khí thiên địa chợt trở nên hỗn loạn. Bàn tay khổng lồ che phủ đám người Sa Hỗ kia, trong tiếng quát khẽ này lại trực tiếp tan biến.

Bầu trời khôi phục ánh sáng. Đám người Sa Hỗ sống sót sau kiếp nạn, tất cả đều tham lam cảm nhận ánh mặt trời chiếu rọi, trên mặt toát lên vẻ không dám tin.

– Hả? Trên gương mặt nam nhân trung niên từ đầu vẫn bình thản không hề nao núng, rốt cuộc nổi lên vẻ hứng thú. Hắn quay đầu nhìn về phía nơi phát ra thanh âm, ngay sau đó, liền khẽ nhếch miệng mỉm cười nói: – Là ngươi! Ha ha ha ha... Bổn tôn còn chưa đi tìm ngươi, ngươi lại tự đưa mình tới cửa! Tốt, rất tốt, tiết kiệm cho bổn tôn rất nhiều phiền toái. Đợi chút nữa, nhất định cho ngươi thoải mái lên đường!

Dương Khai khẽ chau mày, nhìn những mảnh vỡ máu thịt đang nhẹ rơi xuống giữa không trung, lại nhìn thảm trạng của Liệt Không, trầm giọng nói: – Đến chậm một chút rồi!

– Dương Khai! Sa Hỗ vui mừng kêu lên.

– Dương tông chủ! Liệt Không ở trong bọt khí, cũng cười thảm hướng về phía Dương Khai kêu to...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!