Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1837: CHƯƠNG 1837: DƯƠNG VIÊM RỜI ĐI

Ngột Thánh Phong trợn trừng hai mắt, con ngươi như muốn lọt cả ra ngoài:

- Các hạ quen biết tông chủ của bổn tông ư?

Vu Hạc Linh mà Dương Viêm vừa nhắc đến chính là tông chủ Lạc Tinh Tông... Lần này Ngột Thánh Phong thật sự kinh hãi thất sắc, nữ nhân thần bí này khẩu khí còn lớn hơn trời, một thân tu vi sâu không lường được, chỉ e rằng... thật sự không phải là người mình có thể trêu chọc.

Trong khoảnh khắc, cảm giác ưu việt ban nãy của hắn đã tan thành mây khói, sắc mặt Ngột Thánh Phong không ngừng biến đổi, trên trán từ từ rịn ra mồ hôi lạnh.

- Cho ngươi ba hơi thở, nếu không thể cho bổn cung một câu trả lời hài lòng, bổn cung sẽ tự mình ra tay!

Dương Viêm nói rồi giơ lên một ngón tay thon dài trắng nõn, miệng bắt đầu đếm:

- Một!

Tiếng đếm tựa như tiếng gọi của tử thần, giọng nói trầm thấp trong nháy mắt phủ xuống một bầu không khí cực kỳ ngột ngạt. Ngột Thánh Phong hoảng loạn nói:

- Chờ một chút, có gì từ từ nói!

- Hai!

Dương Viêm mặt không đổi sắc, tiếp tục đếm.

- Các hạ đừng khinh người quá đáng! Lạc Tinh Tông ta cũng không phải dễ chọc, cho dù thực lực các hạ mạnh hơn ta thì đã sao? Ta đã sớm dò hỏi rõ ràng, vùng Tinh Vực này không hề có người thủ hộ, các hạ xen vào việc của người khác như vậy, rốt cuộc là có ý gì?

- Ba!

Dương Viêm nhẹ nhàng thốt ra một chữ, sau đó thân hình bỗng nhiên nhoáng lên, xuất hiện ngay trước mặt Ngột Thánh Phong.

"Bốp..."

Không một ai thấy rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ nghe một tiếng vang giòn tan truyền đến, ngay sau đó Ngột Thánh Phong liền bị đánh bay lên không trung, nửa bên mặt sưng vù trong nháy mắt.

- Ngươi dám đánh ta?

Ngột Thánh Phong hét lớn, giọng nói bi phẫn đến cực điểm.

"Bốp..."

Ngột Thánh Phong vừa mới đứng vững lại lần nữa bay ra ngoài, má bên phải cũng bắt đầu sưng lên.

- Tiện nhân, đừng tưởng bản tôn sợ ngươi, chẳng qua ta nể tình ngươi là phận nữ nhi...

"Bốp..."

- Đủ rồi...

"Bốp..."

- Đánh người không đánh vào mặt...

"Bốp..."

- Vị cô nương này, làm người nên lưu lại một đường, ngày sau còn dễ gặp mặt...

"Bốp..."

- Tiền bối nương tay...

"Bốp..."

- Hu hu... Ta sai rồi, tiền bối ta sai rồi... ta nhận tội... Dừng tay, đừng đánh nữa...

Đám người Sa Hỗ ở ngoài vạn dặm, Liệt Không ở đáy biển sâu, mỗi người đều trợn mắt há hốc mồm; ngay cả Dương Khai và Lâm Vận Nhi cũng há to miệng, ngây người nhìn một màn vô cùng hài hước trên bầu trời.

Ngột Thánh Phong ban nãy còn uy phong lẫm lẫm không ai bì nổi, một cường giả tung hoành gần như không ai địch lại, giờ phút này ở trước mặt Dương Viêm lại chẳng khác nào một đứa trẻ ba tuổi, không có chút sức lực phản kháng nào. Mặc cho hắn tránh né ra sao, lần nào cũng bị Dương Viêm tát trúng mặt một cách cực kỳ chính xác.

Tiếng vang giòn tan truyền vào tai mọi người, lắng nghe tiếng giãy giụa và cầu xin tha thứ của Ngột Thánh Phong... trong lòng ai nấy vừa phấn chấn lại vừa bi ai thay cho hắn.

"Ực..."

Dương Khai nuốt nước bọt, khẽ huých Lâm Vận Nhi một cái rồi hỏi:

- Nha đầu! Sư thúc Dương Viêm của ngươi, gần đây tâm tình không tốt lắm sao?

- Vâng vâng!

Lâm Vận Nhi gật đầu như gà mổ thóc, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi:

- Sư thúc dạo gần đây rất ít nói, tâm tình quả thật không được tốt cho lắm!

- Tên này thật đáng thương!

Dương Khai khe khẽ thở dài.

Trên bầu trời, gương mặt Ngột Thánh Phong đã bị đánh sưng vù như đầu heo, trông như bị vô số ong độc chích, vô cùng thảm thương. Khí thế toàn thân hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ biết cúi gằm đầu, ngoan ngoãn đứng trước mặt Dương Viêm, không dám nhúc nhích, một bộ dạng cam chịu số phận mặc cho nàng xử lý.

Dương Viêm lạnh lùng nhìn hắn, cất lời:

- Ngươi dám đến đây vi phạm cấm lệnh của Tinh Giới, lẽ ra ta phải lấy mạng ngươi!

Ngột Thánh Phong nghe vậy, thân mình run lên, vô cùng hoảng sợ nhìn Dương Viêm, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, xoa xoa tay lấy lòng, miệng lưỡi líu nhíu nói không rõ lời:

- Tiền bối... xin hãy giơ cao đánh khẽ, ta cũng là lần đầu tiên tới Tinh Vực hạ vị, niệm tình ta là kẻ sơ phạm, xin tiền bối tha cho một mạng!

- Hừ!

Dương Viêm hừ lạnh:

- Nếu không phải vậy, ngươi nghĩ mình còn sống được sao? Bất quá tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Ngươi hãy theo ta trở về Tinh Giới, trông coi Tinh Môn ba ngàn năm để lấy công chuộc tội đi!

- Ba... ba ngàn năm?

Ngột Thánh Phong cả kinh thất sắc.

Trông coi Tinh Môn ba ngàn năm, không nói đến chuyện khô khan vô vị, hơn nữa vì Tinh Môn ở gần lực lượng cấm chế nên hoàn toàn không thể tu luyện. Nếu thật sự bị trì hoãn ba ngàn năm, hắn còn có tiền đồ gì nữa chứ?

- Có ý kiến?

Dương Viêm lạnh lùng nhìn hắn.

- Không có, không có!

Ngột Thánh Phong vội vàng lắc đầu:

- Lệnh của tiền bối, vãn bối nào dám không tuân theo, đây là vinh hạnh của vãn bối... Ha ha ha...

- Ngươi đừng tưởng bổn cung không biết ngươi đang nghĩ gì!

Dương Viêm cười lạnh:

- Có phải ngươi đang nghĩ đợi về tới Tinh Giới sẽ nhờ lão già Vu Hạc Linh kia ra mặt đưa ngươi về hay không? Nếu ngươi thật sự nghĩ như vậy thì đã sai hoàn toàn rồi! Nếu Vu Hạc Linh dám ra mặt, bổn cung cũng sẽ bắt lão đi trông coi Tinh Môn ba ngàn năm!

Ngột Thánh Phong lập tức trợn tròn mắt, trong hai tròng mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, thất thanh nói:

- Tiền bối, rốt cuộc ngài là... thần thánh phương nào?

Tông chủ Vu Hạc Linh của hắn, ở Tinh Giới cũng được xem là một nhân vật có máu mặt, nhưng qua lời của nữ nhân này, không khó để nghe ra nàng ta chẳng hề coi tông chủ vào đâu.

Cả Tinh Giới, có năng lực và tư cách nói như vậy, e rằng không quá năm mươi người, trừ mười đại cường giả đứng đầu kia, những người còn lại đều là nhân vật cấp bậc Đế Tôn.

- Thân phận của bổn cung, há là thứ ngươi có thể hỏi?

Dương Viêm hừ lạnh, vung tay lên, một bí bảo hình tòa cung điện liền xuất hiện trước mắt. Nàng hướng về phía Ngột Thánh Phong bấm pháp quyết, quát nhỏ:

- Cút vào trong!

Ngay sau đó, Ngột Thánh Phong liền bị một lực lượng kỳ dị bao phủ, không tự chủ được mà bị hút vào bên trong bí bảo cung điện kia.

- Đế Uyển!

Ngột Thánh Phong vừa thấy bí bảo hình tòa cung điện, trước khi bị hút vào đã kinh hãi kêu lên:

- Thì ra ngài là...

Hắn còn chưa nói hết lời, thân hình đã bị bí bảo nuốt chửng.

Dương Khai nheo mắt nhìn bí bảo cung điện kia, bất ngờ nhận ra đó chính là Đế Uyển vẫn luôn lơ lửng trên bầu trời Lăng Tiêu Tông trước đây. Chỉ có điều, sau khi Dương Viêm thức tỉnh, Đế Uyển đã bị nàng thu lại.

Ngột Thánh Phong dễ dàng bị khống chế, nhưng đám người Sa Hỗ, Liệt Không lại không dám tiến lên phía trước nói lời cảm tạ, ngược lại còn đứng tại chỗ với vẻ mặt ngưng trọng. Bọn họ biết, võ giả ở tầng thứ này vốn không phải là người bọn họ có thể tiếp xúc. Những gì nghe thấy hôm nay đã vượt xa khỏi phạm vi ghi chép trong lịch sử U Ám Tinh suốt vô số năm qua.

Có lẽ trận chiến hôm nay sẽ được ghi vào sử sách như một truyền thuyết.

Giữa không trung, Dương Khai đưa mắt nhìn Dương Viêm, chợt nhận ra bóng hình nữ nhân này dường như còn cao hơn cả trời, mình phải ngước cổ mới có thể thấy được một bóng lưng mờ ảo của nàng... Cảm giác này khiến trong lòng hắn dâng lên một dư vị chua xót.

Dương Viêm cũng không có ý định nói chuyện, chỉ lẳng lặng đứng đó, lẳng lặng đưa mắt nhìn Dương Khai.

Hồi lâu sau, nàng mới mở miệng nói:

- Ta phải đi rồi!

- Trở về Tinh Giới sao?

Dương Khai nhướng mày hỏi.

- Không sai!

Dương Viêm gật đầu:

- Ta có Tinh Vực của riêng mình cần phải bảo vệ, mấy vạn năm không ngó ngàng tới, cũng không biết nơi đó bây giờ ra sao, có bị kẻ nào xâm lấn hay không. Ta ở lại nơi này lâu như vậy, vốn là một chuyện ngoài ý muốn!

Dương Khai khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

- Ngày nào đó nếu huynh muốn đến Tinh Giới, chín khối Tinh Đế Lệnh kia chính là mấu chốt. Năm đó lúc ta đến đây đã cắt đứt liên lạc giữa Tinh Vực này với Tinh Môn, chỉ có dùng chín khối Tinh Đế Lệnh đó mới có thể mở ra lần nữa. Muốn bảo vệ an bình cho người thân và bằng hữu của huynh thì hãy theo đuổi võ đạo cao hơn nữa đi, bằng không một ngày nào đó có thể sẽ lại có kẻ như Ngột Thánh Phong đến đây, đến lúc đó các vị căn bản không chống đỡ nổi!

Dương Viêm vừa nói, vừa nhẹ nhàng điểm một ngón tay ra, một đốm huỳnh quang tựa như đom đóm từ đầu ngón tay bay về phía Dương Khai:

- Đây là phương pháp mở ra lối đi, đi hay ở, tự huynh quyết định!

Dương Khai đứng yên tại chỗ, mặc cho đốm sáng kia xuyên vào thức hải của mình. Ngay sau đó, hắn cảm giác trong đầu mình có thêm một vài thứ.

Dương Viêm lại phất tay, Lâm Vận Nhi đang đứng bên cạnh Dương Khai liền khẽ kêu lên một tiếng rồi bị kéo đến bên cạnh nàng.

- Vận Nhi thiên phú dị bẩm, rất thích hợp để kế thừa công pháp của một người bạn ta, nàng sẽ do ta mang đi!

Dương Viêm nhìn Dương Khai thật sâu một cái, thân hình nhoáng lên, chợt biến mất khỏi tầm mắt hắn.

- Hy vọng có thể gặp lại huynh ở Tinh Giới!

Giữa không trung vọng lại tiếng nói của Dương Viêm.

Dương Khai há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, đứng tại chỗ với cảm giác mất mát buồn bã.

Trên Vô Ưu Hải, một lần nữa khôi phục lại sự tĩnh lặng.

Hồi lâu sau, Sa Hỗ và Liệt Không mới dè dặt bay đến bên cạnh Dương Khai. Sa Hỗ không ngừng quay đầu nhìn quanh, run giọng hỏi:

- Dương Khai! Vị tiền bối kia nàng là...

- Không nên hỏi, cũng đừng nghĩ nhiều, ta không có gì để nói!

Dương Khai phất tay áo.

- À!

Sa Hỗ gật đầu, biết mình đã hỏi chuyện không nên hỏi.

Dương Khai quay sang nhìn Liệt Không, nói:

- Liệt Không cung chủ nếu có thời gian, hãy đến Lăng Tiêu Tông một chuyến, để tiểu sư tỷ của ta luyện chế cho ngài một viên Thiên Hoàng đan, vật kia nhất định sẽ giúp ngài tái tạo lại chi gãy!

Liệt Không hai mắt sáng lên, vui mừng khôn xiết, vội cúi đầu:

- Đa tạ Tinh Chủ đại nhân, Liệt Không vô cùng cảm kích! Hải Thần Cung trên dưới từ nay về sau xin lấy Tinh Chủ đại nhân làm đầu, sai đâu đánh đó!

Trước kia không biết Dương Khai là Tinh Chủ thì không sao, bây giờ đã biết hắn là Tinh Chủ của U Ám Tinh, lại còn hứa hẹn ban cho chỗ tốt như Thiên Hoàng đan, Liệt Không nào dám có chút sơ suất, vội vàng tỏ lòng trung thành.

Sa Hỗ ở bên cạnh sắc mặt hơi đổi, cũng vội chắp tay nói:

- Hải Điện của ta cũng vậy, ngày sau Tinh Chủ đại nhân nếu có gì phân phó cứ việc lên tiếng, Hải Điện trên dưới nhất định dù vào sinh ra tử cũng quyết hoàn thành!

- Có lòng là được rồi!

Dương Khai bình thản gật đầu, không có tâm trạng nói chuyện với họ, chỉ nhắm mắt lẳng lặng cảm nhận.

Hắn có thể cảm nhận được, Dương Viêm đang mang theo Lâm Vận Nhi từ từ rời khỏi U Ám Tinh. Cũng không biết các nàng sẽ đi về đâu, nhưng Dương Khai biết mục đích cuối cùng của các nàng chính là Tinh Giới thần bí.

Sau một nén nhang, khí tức của Dương Viêm và Lâm Vận Nhi hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi cảm nhận của Dương Khai, thoát khỏi U Ám Tinh, tiến vào trong Tinh Vực rộng lớn.

Hắn mở mắt, uể oải phất tay về phía Sa Hỗ và Liệt Không, thân hình nhoáng lên một cái liền biến mất.

Vài lần lên xuống, người đã trở về Thiên Nhất Cung trong Lăng Tiêu Tông, tĩnh tọa bế quan.

Trận chiến Dương Viêm dạy dỗ Ngột Thánh Phong không có bao nhiêu người biết. Lúc đó chỉ có một số cường giả của hai thế lực lớn ở Vô Ưu Hải tận mắt chứng kiến, nhưng dưới mệnh lệnh nghiêm ngặt của Sa Hỗ và Liệt Không, không ai dám tùy tiện bàn tán chuyện này. Trận chiến đó cứ như vậy chìm vào dòng chảy lịch sử, chỉ được ghi lại vài dòng trong những điển tịch cốt lõi nhất của hai thế lực lớn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!