Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1847: CHƯƠNG 1847: BÁN SẠCH ĐI

Trong Ngũ Phương Thương Hội, từng người nhìn nhau, vẫn còn ngơ ngác, mờ mịt, nhưng cũng vô cùng vui mừng.

- Hội trưởng, những khế đất này... thật sự là những cửa hàng trên Đại Lộ Đằng Long sao? Cao Hồng run giọng hỏi. Nếu quả thực là như vậy, thì giá trị của hộp khế đất kia quả thực là vô giá!

Tất cả mọi người trong Ngũ Phương Thương Hội, dưới sự dẫn dắt của Hoa U Mộng đã nếm trải bao gian khổ suốt hơn hai mươi năm mới có thể có được một gian cửa hàng nhỏ trên Đại Lộ Đằng Long, hơn nữa nó cũng không thuộc quyền sở hữu của thương hội, mà chỉ có quyền kinh doanh ba mươi năm mà thôi. Chẳng những hàng năm phải nộp tiền thuê cắt cổ, mà khi vừa hết hạn, có thể sẽ bị Tử Tinh Thành thu hồi gian cửa hàng này lại.

Nhưng hiện tại, cả một hộp khoảng hơn ba mươi tấm khế đất cứ như vậy được Hoa U Mộng nâng trên tay...

Điều này có nghĩa là họ sẽ có hơn ba mươi gian cửa hàng, hơn nữa còn là những cửa hàng nối liền nhau trên cùng một đại lộ, bất kỳ một thương nhân nào cũng có thể nhìn ra lợi ích to lớn trong đó.

Đám người Cao Hồng hạnh phúc đến ngây ngất.

Hai tay Hoa U Mộng cũng run run, lần nữa kiểm tra lại, rồi ngẩng đầu nhìn mọi người đang chăm chú theo dõi nàng, nghẹn giọng nói: - Đúng vậy...

- Ha ha ha ha, lần này Ngũ Phương Thương Hội chúng ta chẳng muốn phát đạt cũng khó! Diêu Khánh vỗ mạnh vào cái đầu trọc của hắn một cái, hô lên. Tựa như hắn không kìm nén được sự hưng phấn vậy, ánh mắt sáng rực, mường tượng ra viễn cảnh tươi đẹp: - Đã sớm chướng mắt Thiên Nguyên Thương Hội láng giềng rồi, thường xuyên cạnh tranh ác ý với chúng ta, lần này ta xem bọn chúng lấy cái gì đấu với chúng ta, đợi lát nữa ta sẽ đuổi bọn chúng khỏi địa bàn. Đúng rồi, đúng rồi, còn cả Bảo Đan Đường nữa, lần trước ta và Hải Đường qua đó, mấy tên Bảo Đan Đường khốn kiếp kia nhìn chúng ta khinh bỉ như hạ tiện khuyển nô, đuổi chúng ta ra ngoài, thật sự khiến chúng ta uất ức vô cùng. Bây giờ khế đất của Bảo Đan Đường đang nằm trong tay chúng ta, ta xem thử bọn chúng còn dám xua đuổi lão tử nữa không, Hải Đường, lát nữa cùng ta đi qua dạy cho bọn chúng một bài học!

Hải Đường đứng bên cạnh gật mạnh cái đầu nhỏ, hiển nhiên cũng là người rất nặng thù.

- Đừng có mà tự mãn rồi ngông cuồng! Hạ Kinh Vũ trợn mắt liếc nhìn Diêu Khánh nói. Diêu Khánh lúng túng sờ đầu rồi ngượng ngùng cười, cũng không dám phản bác gì. Trong Ngũ Phương Thương Hội, Hoa U Mộng có uy tín cao nhất, tiếp theo chính là Hạ Kinh Vũ. Vốn là người túc trí đa mưu trong thương hội, có đôi khi lời nói của lão còn có sức nặng hơn cả Hoa U Mộng.

- Hạ thúc, ngài thấy chuyện này... Hoa U Mộng cuối cùng cũng từ cơn chấn động bừng tỉnh lại, nhìn Hạ Kinh Vũ chần chờ nói.

Hạ Kinh Vũ vuốt vuốt chòm râu của mình, cũng không tỏ ra quá hưng phấn, mà lại chau mày. Trầm ngâm hồi lâu, lão mới nhẹ giọng nói với Hoa U Mộng: - Hội trưởng, sự việc lần này, yếu tố then chốt nằm ở nơi đó.

Lão đưa mắt ra hiệu về phía sương phòng, rồi nói tiếp: - Bất kể là thái độ đối xử hay việc bồi thường của đám người Lộ Thống Lĩnh hôm qua, hay những khế đất hôm nay, đều không phải do bản lãnh của Ngũ Phương Thương Hội chúng ta có được, chúng ta cũng không có khả năng này. Nếu yếu tố then chốt không phải là chúng ta, thì hội trưởng nên cùng người chính yếu nói chuyện thử xem, biết đâu có thể tìm ra manh mối.

Hoa U Mộng suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu, mở miệng nói: - Chuyện hôm nay mọi người cũng không cần phải rêu rao bên ngoài. Ngày hôm nay thương hội vẫn đóng cửa không buôn bán, các vị cần làm gì thì làm đi.

Nói rồi, nàng liền nhanh chóng bước về phía hậu viện.

Không lâu sau nàng đã quay trở lại sương phòng của Dương Khai.

Dương Khai mỉm cười nhìn nàng, hiển nhiên hắn đã biết những chuyện đã xảy ra ở bên ngoài.

Hoa U Mộng cũng không quanh co, trực tiếp lấy hộp ngọc kia ra, rồi đặt trên bàn trước mặt Dương Khai nói: - Đại nhân, vật này vô cùng quý giá, Ngũ Phương Thương Hội thiếp e là không có phúc phận hưởng thụ, nếu miễn cưỡng giữ lại chỉ sợ sẽ rước họa vào thân, cho nên xin đại nhân xử lý.

Sau khi trải qua cảm xúc khiếp sợ và hưng phấn, dần dần nàng cũng hiểu được, Lộ Thiên Phong sai người đưa hộp khế đất này tới, hoàn toàn là bởi vì Dương Khai. Nàng cũng hiểu rõ, một ngày Dương Khai còn ở chỗ này, thái độ của Lộ Thiên Phong đối với Ngũ Phương Thương Hội có lẽ vẫn sẽ khúm núm, không dám chút nào lơ là như cũ, nhưng nếu như một ngày nào đó thương hội không còn được Dương Khai che chở, thì hơn ba mươi tấm khế đất này chắc chắn sẽ trở thành nguồn tai họa.

"Thất phu vô tội, hoài bích có tội", cho dù là ở Tử Tinh Thành hay ở ngoại thành, khế đất cũng là thứ rất khó có được, đó là thứ mà chỉ những thương nhân có thực lực mới có thể có được, Ngũ Phương Thương Hội quá nhỏ, căn bản không đủ tư cách chiếm hữu một tấm nào.

Dương Khai sẽ luôn luôn che chở cho Ngũ Phương Thương Hội sao? Hoa U Mộng cảm thấy điều này là không thể nào. Dù sao đối phương cũng là cường giả Hư Vương Cảnh, có thể tiện tay giúp nhóm người mình một phen đã là phúc phận lớn lao rồi, nào dám vọng tưởng hắn sẽ che chở mãi mãi được chứ?

Dương Khai trầm ngâm một lát rồi nhìn nàng nói: - Nếu đã cho các ngươi, vậy Hoa hội trưởng cứ nhận đi, những thứ này đối với ta mà nói chẳng đáng một xu, ta có giữ cũng không có tác dụng gì.

Hoa U Mộng cười khổ nói: - Nhưng...

Dương Khai đưa tay ngắt lời của nàng: - Không có nhưng nhị gì cả, ngươi không cần suy nghĩ nhiều, cứ yên tâm nhận đi, mọi hậu quả ta sẽ gánh vác.

Hoa U Mộng kinh ngạc nhìn Dương Khai, dường như đã hiểu được thâm ý trong lời nói của hắn, không khỏi cảm kích nói: - Nếu đại nhân đã nói vậy, thiếp xin đa tạ đại nhân.

Tuy rằng tu vi của nàng không tầm thường, nhưng dù sao cũng là một thương nhân, bất kỳ một thương nhân nào cũng không thể cự tuyệt nổi hộp khế đất này.

Dương Khai cười cười, mở miệng nói: - Thật ra ta cũng muốn biết, Hoa hội trưởng chuẩn bị xử lý những khế đất này như thế nào?

- Xử lý như thế nào sao? Hoa U Mộng sững sờ một chút, rồi chợt nói: - Cho tới giờ thiếp vẫn luôn mơ ước sẽ được cầm khế đất cửa hàng của Ngũ Phương Thương Hội trên tay, nhưng Tử Tinh Thành tấc đất tấc vàng, khế đất thật sự là quá mắc. Chúng ta vốn định bỏ ra mười năm nữa, sau khi gom góp đủ Thánh Tinh sẽ mua lại khế đất, sau đó lấy gian cửa hàng này làm nền tảng, dần dần phát triển, từ tiểu thương vươn lên thành đại thương, chẳng cầu sánh ngang Hằng La Thương Hội, chỉ mong không còn bị người đời khinh thường!

Nói một hồi, vẻ câu nệ, rụt rè trên mặt nàng đã dần dần biến mất, gương mặt hưng phấn ửng hồng vì kích động, tựa như thiếu nữ e ấp vậy. - Đây chẳng những là mơ ước của riêng thiếp, mà Hạ thúc, Hồng tỷ, Diêu Khánh và Hải Đường cũng vì mơ ước này mà không ngừng nỗ lực. Làm một thương nhân phải phiêu bạt khắp nơi, ai mà chẳng muốn có một mái nhà yên ổn chứ? Hiện tại, không ngờ mơ ước này lại dễ dàng đạt được như vậy. Có những khế đất này, thiếp có thể mở rộng Ngũ Phương Thương Hội lên mười mấy lần, giăng tấm biển Ngũ Phương Thương Hội lên khắp Đại Lộ Đằng Long, khiến cho hàng hóa của chúng ta được bán trên khắp Tử Tinh Thành!

Nói xong lời cuối cùng, nàng nhưng còn vung tay múa chân, ánh mắt sáng rực khác thường, tựa như trước mặt chính là tương lai tươi sáng vậy, rất lâu sau nàng vẫn chưa thể kìm nén cảm xúc xuống được.

Mãi đến khi thấy Dương Khai đang cười híp mắt nhìn nàng, Hoa U Mộng xấu hổ, mặt đỏ lựng, thấp giọng nói: - Khiến đại nhân chê cười rồi.

- Ước mơ của mỗi người đều cao cả, sao ta lại có thể chê cười ngươi. Dương Khai nghiêm mặt nói: - Hoa hội trưởng, những năm qua đã chịu nhiều vất vả phải không?

- Vất vả nhất định là có một chút, nhưng có các vị huynh đệ tỷ muội ở bên cạnh, gian khổ nào cũng chẳng đáng kể. Hoa U Mộng nở nụ cười ngọt ngào, khiến Dương Khai thoáng thất thần.

Tựa như đã nhận ra ánh mắt khác lạ từ Dương Khai, nàng vội vàng cúi đầu xuống, lồng ngực truyền đến tiếng tim đập thình thịch, trong lòng thì thấp thỏm không yên, sợ rằng Dương Khai có ý đồ với mình.

Nhưng nghĩ lại, được một cường giả Hư Vương Cảnh trẻ tuổi đầy triển vọng như vậy coi trọng, dường như cũng không phải chuyện xấu gì, tuy rằng mới tiếp xúc với hắn không lâu, nhưng Hoa U Mộng tự nhận khả năng nhìn người của mình cũng không tồi. Dương Khai rất khác với những tên Hư Vương Cảnh kiêu căng, cao cao tại thượng khác, chẳng những bình dị gần gũi, mà tướng mạo không tầm thường, thân thể cường tráng, khuôn mặt tuấn tú.

"Ôi, mình đang suy nghĩ vẩn vơ gì vậy chứ?" Hoa U Mộng chợt bừng tỉnh lại tinh thần, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.

- Ừm, Hoa hội trưởng suy nghĩ về tương lai thật chu đáo, nhưng không biết có thể nghe ta nói một lời không? Dương Khai đương nhiên hiểu rõ những suy nghĩ thầm kín trong lòng Hoa U Mộng, liền lên tiếng.

- Đại nhân là ân nhân của Ngũ Phương Thương Hội, có gì xin cứ nói thẳng. Hoa U Mộng dứt khoát đáp lời.

- Những khế đất này... một tấm cũng không giữ lại, bán sạch đi! Dương Khai trầm giọng nói.

- Hả? Hoa U Mộng ngây người, tuyệt đối không nghĩ tới lời Dương Khai muốn nói lại là như vậy. Nếu thật sự làm như vậy, thì cái tương lai mà nàng vừa hình dung ra kia sẽ tan thành bọt biển hết.

Tất cả mơ ước cũng không thể thành hiện thực.

- Ngươi có tin ta không? Dương Khai nhìn thẳng vào mắt Hoa U Mộng, chân thành nói.

Bị ánh mắt có sức áp bách như vậy nhìn chằm chằm, trong lòng Hoa U Mộng lập tức trở nên cuống quýt, né tránh ánh mắt ấy, rồi theo bản năng gật đầu: - Dĩ nhiên là thiếp tin tưởng đại nhân.

- Vậy thì tốt, nguyên nhân cụ thể ta không tiện nói rõ, nhưng những khế đất này ngươi không nên giữ lại, mau chóng xử lý thì hơn. Một ngày nào đó, ngươi sẽ hiểu vì sao ta lại khuyên ngươi làm vậy.

Chuyến này hắn tới Tử Tinh Thành, mục đích là để đoạt lấy Tinh Đế Lệnh, chắc chắn sẽ phát sinh xung đột với Tử Tinh Thành. Tuy bởi vì có Tôn Lệnh nên Lộ Thiên Phong mới cố ý lấy lòng, sai người đưa tới nhiều khế đất như vậy. Nhưng một khi mục đích của Dương Khai bại lộ, chắc chắn Ngũ Phương Thương Hội cũng sẽ bị liên lụy, đến lúc đó tuyệt đối không thể ở lại Tử Tinh Thành được nữa, những khế đất này sẽ trở nên chẳng đáng một xu.

Còn không bằng nhân cơ hội này bán sạch đi, thu về một lượng lớn Thánh Tinh.

Chỉ cần có Thánh Tinh, lo gì thương hội không thể phát triển?

Tuy Hoa U Mộng không biết vì sao Dương Khai nói nàng làm như vậy, nhưng sau khi tỉnh táo suy nghĩ lại, dường như nàng cũng đã mơ hồ nhận ra điều gì đó, thân thể mềm mại không khỏi khẽ run, gật đầu nói: - Ta hiểu rồi.

Dương Khai nhìn nàng đầy thâm ý, mỉm cười nói: - Hoa hội trưởng quả nhiên là người thức thời.

- Thiếp chỉ là một nữ nhân, toàn bộ đều nghe theo lời dạy bảo của đại nhân mà thôi, à, thiếp có thể cầu đại nhân một chuyện được không?

- Chuyện gì? Dương Khai tò mò hỏi.

- Chuyện là thế này... Hoa U Mộng giải thích: - Những khế đất này quả thực rất nhiều, nếu thật sự muốn bán ra, chỉ dựa vào Ngũ Phương Thương Hội e rằng không thể bán được giá tốt, vả lại cũng không đủ năng lực để làm chuyện này. Thiếp muốn giao những khế đất này cho Thông Thiên Phòng Đấu Giá xử lý, để cho bọn họ quảng bá và đấu giá hộ, như vậy sẽ có thể thu được lợi nhuận tối ưu nhất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!