Tốc độ làm việc của Hộ Vệ Quân Tử Tinh Thành không thể nghi ngờ là rất nhanh. Dương Khai bên này vừa mới đánh bay hai võ giả Phản Hư Cảnh tầng ba, không tới năm nhịp thở sau liền có người chạy tới nơi xảy ra chuyện…
Hơn nữa người tới còn là Khúc Chính, một trong tám Phó Đại Thống Lĩnh của Tử Tinh Thành.
Nghe được tiếng quát chói tai của Khúc Chính, tất cả người vây xem đều cảm thấy lần này Dương Khai sợ là đã chọc phải phiền toái lớn, tuyệt đối là chạy trời không khỏi nắng.
Trong Tử Tinh Thành, hiếm khi xảy ra ẩu đả. Nhóm Hộ Vệ Quân cả ngày không có việc gì làm, vô tình gặp phải một chuyện xô xát tranh chấp đều xử lý chuyện nhỏ thành chuyện lớn. Hôm nay có người dám đánh nhau ầm ĩ bên đường, liệu có thể toàn thây trở ra sao?
Khương Siêu sau khi nghe thấy thanh âm của Khúc Chính, hai mắt kích động rơi lệ, giống như cô dâu nhỏ chịu ủy khuất gặp nhà chồng, chăm chú nhìn về phía Khúc Chính đang đi tới, chuẩn bị để hắn chủ trì công đạo cho mình…
Nhưng thái độ thay đổi ngay sau đó của Khúc Chính, khiến Khương Siêu lập tức sinh ra cảm giác không ổn.
Khúc Chính miệng gọi "tên khốn kia" là "đại nhân", một bộ khúm núm, nịnh bợ lấy lòng…
Người này rốt cuộc có lai lịch gì vậy? Khương Siêu có chút bối rối.
– Thì ra là Khúc Thống Lĩnh! Dương Khai liếc mắt một cái liền nhận ra người vừa đến là Phó Thống Lĩnh đã từng tặng khế đất cho Ngũ Phương Thương Hội. Mặc dù giữa hai người không có đối mặt đánh nhau, nhưng lúc đó Dương Khai dùng thần niệm dò xét, đương nhiên đã ghi nhớ kỹ diện mạo của hắn.
Mà Khúc Chính sở dĩ có thể nhận ra Dương Khai, cũng là bởi vì tâm tư tinh tế.
Giờ khắc này, nam nhân đi cùng Hoa U Mộng, hơn nữa còn tự mình dò xét mà không thể xác định được thực lực mạnh yếu, ngoại trừ vị đại nhân mà Lộ Thống Lĩnh đã dặn dò ra kia còn có thể là ai?
Thời khắc này vừa nghe thấy âm thanh của Dương Khai, Khúc Chính lập tức xác định, đây chính là vị đại nhân mà ngay cả Lộ Thống Lĩnh cũng phải đối đãi cẩn trọng!
Lúc này thái độ càng trở nên khiêm nhường, liền vội vàng xua tay nói: – Không dám không dám, đại nhân quá khen. Trước mặt đại nhân, Khúc mỗ nào dám xưng là thống lĩnh.
Nói xong, hắn lại cẩn thận hỏi: – Đại nhân, nơi đây đã xảy ra chuyện gì?
– Cũng không có chuyện gì. Dương Khai cười ha ha, chỉ vào Khương Siêu nói: – Vị bằng hữu này ỷ vào thân phận bất phàm của mình, muốn thâu tóm Hoa hội trưởng của Ngũ Phương Thương Hội. Sau khi bị Hoa hội trưởng cự tuyệt, thẹn quá hóa giận muốn dùng vũ lực. Bổn tọa nhìn không đành lòng, đành ra tay dạy dỗ bọn họ một chút.
– Cái gì? Khúc Chính giận dữ biến sắc, – Kẻ nào to gan lớn mật, dám dùng vũ lực với Hoa hội trưởng, chán sống rồi sao?
Trong lúc nói chuyện, một ánh mắt uy nghiêm quét về phía Khương Siêu. Đợi sau khi thấy rõ khuôn mặt Khương Siêu, không khỏi ngẩn người: – Khương công tử?
Sau khi nhận ra Khương Siêu, tâm trạng Khúc Chính lập tức trở nên tồi tệ…
Lại là nhị thế tổ Khương Siêu và vị đại nhân này xảy ra xung đột. Chuyện này phải xử lý thế nào đây? Khương Siêu tuy rằng không lên được mặt đài gì, nhưng hắn dù sao cũng là hậu bối của trưởng bối Khương Trường Phong. Mình chỉ là một Phó Thống Lĩnh nhỏ nhoi, sao có thể đắc tội? Mà vị đại nhân lai lịch thần bí này ngay cả Lộ Thống Lĩnh cũng kiêng kỵ vạn phần. Hai người này kẹp mình ở giữa, bảo mình xử lý chuyện này ra sao?
Khúc Chính hận không thể mình chưa từng đến đây…
Nhưng bây giờ hối hận cũng không làm được gì. Khúc Chính chỉ có thể thầm mắng Khương Siêu đã tự rước họa vào thân, thầm nghĩ nhị thế tổ không có mắt này, không đắc tội ai lại đi đắc tội vị đại nhân này, liên lụy đến cả bản thân mình cũng khó xử.
– Thì ra là Khúc Thống Lĩnh, còn xin Khúc Thống Lĩnh vì bổn công tử làm chủ a. Khương Siêu thấy thần sắc kiêng kỵ của Khúc Chính, lập tức vui mừng khôn xiết, đáng thương nhìn Khúc Chính nói:
– Khúc Thống Lĩnh, bổn công tử nào có dùng vũ lực với Hoa hội trưởng, chẳng qua là cùng Hoa hội trưởng bàn bạc một chút về việc sáp nhập thương hội. Về chuyện làm ăn, Khúc Thống Lĩnh ngài cũng biết, chẳng qua là đôi bên tình nguyện mà thôi. Nhưng người này lại không phân biệt phải trái, làm bị thương hai hộ vệ của ta. Khúc Thống Lĩnh ngài xem, hai hộ vệ kia đến giờ vẫn không dậy nổi, sống chết chưa rõ. Bọn họ trên có già dưới có trẻ, gia đình này sau này biết sống sao đây…
Nói đến chỗ động tình, Khương Siêu lại còn nước mắt nước mũi tèm lem, khóc lóc kể lể.
– Chuyện này… Khúc Chính trên trán toát mồ hôi lạnh, không ngừng đưa tay lau. Chuyện ầm ĩ đến mức này, đã không còn là một tiểu thống lĩnh nhỏ nhoi như hắn có thể xử lý. Nếu không xử lý ổn thỏa, sẽ đắc tội cả hai bên.
– Khúc Thống Lĩnh, ngài vừa rồi cũng nói, Tử Tinh Thành có lệnh rõ ràng, trong thành nghiêm cấm đánh nhau làm bị thương người. Nếu có người làm trái, nhẹ thì phế truất tu vi, ném vào Hàn Ngục, nặng thì đánh chết ngay tại chỗ. Người này miệt thị luật pháp Tử Tinh Thành, kính xin Khúc Thống Lĩnh theo lẽ công bằng chấp pháp, trả lại sự trong sạch cho Tử Tinh Thành ta! Khương Siêu phấn chấn nói, khoa tay múa chân một hồi, dường như đã nhìn thấy cảnh Dương Khai bị xử trí, tâm tình kích động.
Dương Khai nhìn vẻ ngu ngốc của hắn.
Khúc Chính gương mặt cũng khó coi đến cực điểm, hận không thể khiến miệng Khương Siêu mọc mụn nhọt.
Tử Tinh Thành quả thật có những quy củ này, nhưng cũng phải xem là nhằm vào ai. Người có bối cảnh thì có thể không cần tuân theo những quy củ này, mà vị đại nhân đứng trước mặt Khúc Chính này, hiển nhiên là một trong số đó.
Khúc Chính một là không có can đảm xử trí Dương Khai, hai là không có năng lực đó, lại bị lời nói này của Khương Siêu bức bách đến đường cùng, giống như bị nướng trên lửa vậy. Toàn thân đừng nói là khó chịu, trong lòng cũng hận Khương Siêu muốn chết.
– Khúc Thống Lĩnh, ngươi muốn bắt bổn tọa sao? Dương Khai cười tủm tỉm nhìn Khúc Chính.
– Không dám không dám, đại nhân nghiêm trọng rồi. Khúc Chính trên trán mồ hôi như tắm, gương mặt đỏ bừng,
– Chuyện này tất có khúc mắc, Khúc mỗ còn cần điều tra một phen mới có thể đưa ra quyết định.
Khương Siêu trợn to đôi mắt hình tam giác, bất mãn la lớn: – Khúc Thống Lĩnh ngài cũng không nên mở mắt nói dối! Hai tên hộ vệ của ta bị đả thương là thật, còn cần điều tra cái gì?
Ta điều tra mười tám đời tổ tông nhà ngươi! Khúc Chính trong lòng hung tợn mắng một câu…
Ngay khi hắn luống cuống tay chân, không biết nên xử lý chuyện này như thế nào, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nghiêng tai lắng nghe như nghe thấy điều gì đó, ngay sau đó, thần sắc mừng rỡ.
Trong chớp mắt, Khúc Chính khôi phục vẻ ung dung, ánh mắt sắc bén quét qua Khương Siêu. Dưới ánh mắt ngạc nhiên của hắn, mở miệng quát: – Khương công tử, chuyện đã điều tra rõ. Chuyện hôm nay không phải vị đại nhân này quá đáng, mà là các ngươi quấy rầy, bất kính với vị đại nhân này trước, vị đại nhân này mới ra tay hơi trừng phạt cảnh cáo.
– Hả? Khương Siêu sắc mặt sửng sốt, vạn lần không ngờ Khúc Chính lại dám nói như vậy. Huống chi, hắn chỉ là đứng một chỗ, cái gì cũng không làm, sao lại có thể điều tra rõ chuyện này?
– Khương công tử, nếu là lỗi của ngươi, vậy mời theo bổn thống lĩnh đi một chuyến. Khúc Chính trong lòng vốn tức giận Khương Siêu, thời khắc này có người ở sau lưng làm chỗ dựa, tất nhiên sẽ vui mừng không sợ hãi, lạnh lùng nhìn Khương Siêu, ra vẻ làm việc công.
– Khúc Chính ngươi dám! Khương Siêu hét to, – Ngươi dám bắt ta? Bổn công tử chính là tộc tôn của Bát Trưởng Lão. Chuyện hôm nay nếu để Bát Trưởng Lão biết được, ngươi cho là ngươi sẽ có kết cục tốt?
Khúc Chính hơi biến sắc mặt, nhưng rất nhanh, hắn liền cười lạnh nói: – Khương công tử lá gan cũng quá lớn. Bổn Phó Thống Lĩnh là đại diện chấp pháp của Tử Tinh Thành, đại diện cho Tử Tinh Thành. Chuyện này cho dù có chọc đến chỗ Bát Trưởng Lão, lão nhân gia chắc cũng sẽ không nói gì. Ngươi dám chống đối đe dọa bổn Phó Thống Lĩnh, chẳng lẽ không coi Tử Tinh Thành ra gì?
– Ta nào có! Khương Siêu gương mặt oan uổng, nào ngờ chuyện lại phát triển đến mức này.
– Có hay không cũng không phải do ngươi định đoạt, theo bổn Phó Thống Lĩnh đi một chuyến.
– Khúc Chính, ngươi cũng không nên cầm lông gà làm lệnh tiễn, suy nghĩ kỹ một chút thân phận của bổn công tử! Khương Siêu ngoài mạnh trong yếu mà gào thét.
Khúc Chính không nhịn được vung tay lên, quát lớn: – Bắt lại!
Mấy hộ vệ Tử Tinh Thành một loạt rất nhanh liền chế ngự Khương Siêu.
Khương Siêu vẫn còn vùng vẫy, vừa vùng vẫy vừa tức miệng mắng to, những lời mắng chửi cực kỳ khó nghe.
Khúc Chính cau mày nói: – Phong tỏa kinh mạch của hắn.
Hộ vệ tuân lệnh bắt Khương Siêu, đưa tay ấn vào sau lưng Khương Siêu một cái, Khương Siêu lập tức không nói được nữa.
– Khúc Thống Lĩnh theo lẽ công bằng chấp pháp, đạo đức cao thượng, bổn tọa bội phục! Dương Khai cười ha ha hướng phía Khúc Chính ôm quyền.
Khúc Chính đỏ mặt, khiêm tốn nói: – Đại nhân quá khen, đây chính là bổn phận Khúc mỗ nên làm mà thôi. Ân, nếu tên đầu sỏ gây họa đã bị bắt lại, vậy Khúc mỗ xin không quấy rầy nhã hứng của đại nhân nữa. Đại nhân cứ tự nhiên, Khúc mỗ xin cáo từ.
– Đi cẩn thận! Dương Khai hơi gật gật đầu.
Khúc Chính quát một tiếng, dẫn theo rất nhiều hộ vệ, nhanh chóng lui đi.
Rất nhiều võ giả vây xem vẫn còn chấn động trong lòng, nào ngờ Khương Siêu ngang ngược trong Tử Tinh Thành, lại bị Khúc Chính bắt đi. Mọi người nhìn biểu cảm của Dương Khai, đều kiêng kỵ vạn phần, thầm đoán người này rốt cuộc có lai lịch gì, không ngờ thái độ của Khúc Chính lại nghiêng hẳn về phía hắn.
Hoa U Mộng gương mặt cũng lộ vẻ mờ mịt.
Tuy nói nàng biết Dương Khai khiến Lộ Thiên Phong cũng kiêng kỵ không dám nói gì, thân phận khẳng định bất phàm, nhưng trước mặt bao nhiêu người ở đây, Khúc Chính làm như vậy không nghi ngờ gì chính là làm mất thể diện của Bát Trưởng Lão Khương Trường Phong.
Thân phận Dương Khai cao đến mức có thể khiến Khúc Chính đưa ra lựa chọn đó sao?
Chẳng lẽ hắn còn có quyền thế hơn cả Bát Trưởng Lão Tử Tinh?
Hoa U Mộng kinh ngạc nhìn bóng lưng vĩ ngạn kia, giống như nhìn một đoàn sương mù có thể nuốt chửng thiên địa, đôi mắt đẹp một mảnh mê mang.
– Đi thôi. Dương Khai nhẹ giọng nói với Hoa U Mộng một tiếng, ngay sau đó bước về phía Ngũ Phương Thương Hội. Trước khi đi, liếc nhìn về phía khác một cái, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười.
– A. Hoa U Mộng ngây ngốc đi theo.
Ở một nơi nào đó cách chỗ Dương Khai và Khương Siêu xảy ra xung đột khoảng trăm trượng, có một tửu lâu, tên là Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu.
Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu này tổng cộng có chín tầng. Từ tầng bốn trở xuống là nơi dành cho võ giả bình thường uống rượu mua vui; từ tầng bốn trở lên thì chỉ chiêu đãi những võ giả có thực lực và thân phận. Số tầng càng cao, yêu cầu càng cao.
Nghe nói Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu này còn đã từng chiêu đãi mấy vị Trưởng Lão Tử Tinh.
Giờ khắc này, ở tầng thứ chín, có hai người đang ngồi cạnh cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.
Một người nét mặt già nua, đôi mắt híp lại, trong ánh mắt hé mở tinh quang lóe lên. Khí tức nội liễm của người này đã đạt đến cực hạn, vô tình lộ ra một tia lực lượng dao động, hiển nhiên người này rõ ràng là một vị cường giả Hư Vương Cảnh.
Đối diện chỗ ngồi của lão giả này là một công tử ăn vận trang phục thanh niên, tay cầm quạt lông, ra vẻ điểm chỉ thiên hạ, tư thế ngạo khí ngút trời, khí chất có phần bất phàm.