Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1857: CHƯƠNG 1857: BẰNG HỮU, KHÔNG PHẢI ĐỐI ĐỊCH

Chàng thanh niên trong phòng chính là Thần Đồ! Là con trai của Hội trưởng Hằng La Thương Hội Ngả Âu, cũng là nhị ca của Tuyết Nguyệt!

Năm đó Dương Khai gặp nạn ở Huyền Không Đại Lục, Thần Đồ cũng có mặt. Lúc ấy, thực lực hai người đều yếu kém, chỉ ở cảnh giới Nhập Thánh mà thôi, tu vi của Thần Đồ cao hơn một chút, cũng chỉ là Nhập Thánh tam tầng cảnh mà thôi.

Hai người ở Huyền Không Đại Lục hợp tác với nhau, cũng đã kết giao tình sâu sắc.

Sau khi thoát khỏi hiểm cảnh ở Huyền Không Đại Lục, Dương Khai còn theo Thần Đồ một chuyến về Thủy Nguyệt Tinh, chủ tinh của Hằng La Thương Hội. Từ đó chia tay, đã mấy chục năm trôi qua.

Dương Khai hoàn toàn không ngờ sẽ gặp được tên này ở Tử Tinh, nên vô cùng bất ngờ.

Thần Đồ nhìn Dương Khai, cũng không thể tin vào mắt mình. Mãi đến khi Dương Khai chủ động lên tiếng chào hỏi, hắn mới dụi dụi mắt thật mạnh, khẽ ho một tiếng, nói: -Dương Khai?

- Chính là Dương mỗ đây! Dương Khai cười lớn.

- Ngươi sao lại ở đây? Thần Đồ nhíu mày, kinh ngạc hỏi.

- Chuyện này nói ra thì dài lắm, Thần Đồ huynh, có thể nào bảo mấy vị này… ừm, bớt nóng nảy một chút không? Dương Khai liếc nhìn xung quanh hắn, thấy gương mặt các võ giả đều mang ác ý.

Thần Đồ khẽ gật đầu, khẽ quát: -Tất cả dừng tay, Dương huynh… là bằng hữu của ta!

Bốn vị Phản Hư Cảnh kia nhìn nhau một lượt, vội vàng thu hồi Thánh Nguyên của mình. Dương Khai thấy bọn họ thu lại mà không có dị động nào, lúc này mới thu hồi vực tràng.

Chỉ trong chớp mắt, mọi người trong phòng lần nữa khôi phục tự do.

- Ngươi đã đạt tới Hư Vương Cảnh rồi sao?

Thần Đồ vừa rồi bị sự xuất hiện đột ngột của Dương Khai làm cho chấn động kinh ngạc, mãi sau mới nhận ra tu vi thật sự của Dương Khai. Trên mặt hắn không khỏi tràn đầy vẻ chấn động. Năm đó tu vi của hắn còn cao hơn Dương Khai một chút, nhưng đã nhiều năm như vậy, hắn mới chỉ có Phản Hư nhất tầng cảnh mà thôi, Dương Khai vậy mà đã đạt đến Hư Vương Cảnh. So sánh hai người, Thần Đồ đương nhiên vô cùng kinh hãi.

Phải biết rằng, Phản Hư Cảnh đột phá Hư Vương Cảnh tuyệt không phải chuyện đơn giản. Từ xưa đến nay, không ít thiên tài tuấn kiệt đều bị chặn lại ở cửa ải này, cả đời không thể tiến thêm, cuối cùng ôm hận mà chết.

Mỗi một võ giả có thể đột phá đến Hư Vương Cảnh, chẳng những thiên tư xuất chúng, hơn nữa vận may và cơ duyên cũng không thể thiếu một thứ nào.

- May mắn mà thôi. Dương Khai khẽ cười một tiếng.

Thần Đồ chậm rãi lắc đầu. Hắn thân là con trai của Hội trưởng Hằng La Thương Hội, nhãn lực và lịch duyệt đương nhiên phi phàm, sao có thể tin là may mắn như Dương Khai nói, biết đối phương đang khiêm tốn. Nhưng lúc này cũng không phải thời điểm thích hợp để tìm hiểu. Hắn nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Dương Khai, thấp giọng nói: -Dương huynh, ngươi đột nhiên xuất hiện ở đây. Ta chỉ hỏi một câu, ngươi với ta… là bạn hay là địch?

- Là bằng hữu… không phải địch nhân! Dương Khai thành khẩn nói.

Thần Đồ vẻ mặt vui mừng, không nhịn được cười lớn, rồi trực tiếp tiến lên ôm Dương Khai một cái, dùng sức vỗ vỗ lưng hắn nói: -Dương huynh, từ biệt mấy chục năm, mỗ rất nhớ ngươi a!

Hắn nhiệt tình như vậy, thật ra khiến Dương Khai có chút ngượng ngùng.

Thần Đồ nói: -Năm đó ngươi cưỡi chiến hạm rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh, sau đó ta mới biết chiến hạm đã gặp chuyện, võ giả trên hạm gần như toàn quân bị diệt. Từ đó về sau không có tin tức của ngươi, khiến Thần Đồ ta áy náy bất an!

- Chuyện kia không liên quan tới ngươi, chỉ là ta may mắn gặp dịp mà thôi. Dương Khai cảm nhận được sự chân thành của hắn, trong lòng cũng dâng lên một cỗ ấm áp.

Năm đó khi hắn rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh, tùy tiện lên một chiếc chiến hạm, nào ngờ Tuyết Nguyệt cũng vừa lúc muốn thuận tiện đi nhờ. Chính vì sự tồn tại của Tuyết Nguyệt, mới khiến chiếc chiến hạm kia gặp tai ương.

Lúc đi vào Vẫn Hải Thạch, bị bí bảo cường đại mai phục, oanh tạc đến tan xương nát thịt, khiến các võ giả trên chiến hạm chết hoặc bị thương gần như không còn ai, chỉ còn lại hai người hắn và Tuyết Nguyệt chạy thoát.

Cũng chính là lần đó, hắn trong lúc vô tình phát hiện ra bí mật của Tuyết Nguyệt là nữ nhi, lúc này mới có những chuyện về sau.

Một lúc sau, Thần Đồ mới buông Dương Khai ra, cảm khái nói:

- Qua nhiều năm như vậy, ta cũng luôn nghe ngóng tin tức của ngươi. Tam đệ dường như biết chút gì đó, nhưng cho dù ta hỏi thế nào, hắn cũng không nói. Hỏi gấp, hắn còn hung hăng đánh ta một trận!

Thần Đồ cắn răng, vẻ mặt tức giận: -Tên tiểu tử hỗn xược, không biết trên dưới! Nếu không phải thực lực không bằng hắn, ta thế nào cũng phải dạy dỗ hắn một phen.

Dương Khai khóe miệng giật một cái, thầm nghĩ lần đó Tuyết Nguyệt mất thể diện trước mặt mình, thân thể không mảnh vải bị mình trêu chọc một phen, ngươi đi hỏi nàng những thứ này chẳng phải tự tìm phiền phức sao.

- Hiện tại thì tốt rồi, cuối cùng cũng đã nhìn thấy ngươi.

Thần Đồ nặng nề thở phào nhẹ nhõm, dường như toàn bộ uất khí tích tụ trong lòng mấy chục năm được phun ra vậy, cả người đều thoải mái hơn không ít.

- Ta vẫn luôn bình an vô sự, phí công Đồ huynh nhớ nhung.

- Nhị thiếu, vị này chính là… Mấy vị Phản Hư Cảnh vẫn luôn ở bên cạnh quan sát, mãi đến lúc này, mới có người lên tiếng hỏi.

Thần Đồ cười ha ha, giới thiệu: -Vị này chính là Dương Khai Dương huynh, từng có giao tình sinh tử với bổn thiếu. Các ngươi mau đến đây bái kiến Dương huynh!

Mấy người vừa nghe, không dám sơ suất, rối rít ôm quyền, đồng thanh nói:

- Bái kiến Dương đại nhân!

Dương Khai là cường giả Hư Vương Cảnh, lại xưng huynh gọi đệ với Thần Đồ, bọn họ đương nhiên không thể không cung kính.

Thần Đồ xoa xoa cằm, trầm tư một lát, nói: -Đúng rồi, Dương huynh bây giờ là Hư Vương Cảnh, ta đây chẳng phải cũng nên gọi một tiếng Đại nhân sao?

- Thần Đồ huynh nói đùa! Dương Khai khoát tay: -Ta thật ra rất tò mò, ngươi vì sao lại ở chỗ này, hơn nữa… hình như còn đang bị giam cầm.

Nghe Dương Khai vừa nói như vậy, lúc này Thần Đồ trong lòng đầy căm phẫn, mắng to: -Mẹ kiếp, bổn thiếu cũng không hiểu nổi a! Lần này nhận chỉ thị của thương hội, giao cho Tử Tinh một ít vật tư đã đặt mua, nào ngờ vừa vào trong Tử Tinh Thành liền bị người vây bắt, hỏi thế nào cũng không ra đầu mối, thật là xui xẻo!

- Tử Tinh không nói nguyên nhân gì liền bắt giữ các ngươi sao? Dương Khai chấn động kinh ngạc vô cùng: -Bọn họ chẳng lẽ không biết các ngươi là người của Hằng La Thương Hội?

- Làm sao không biết? Thần Đồ vẻ mặt phẫn nộ: -Ta xem đám người Tử Tinh kia là ăn gan hùm mật báo, dám hạ thủ với bổn thiếu! Ngày nào bổn thiếu đào thoát, sẽ dẫn trăm chiếc chiến hạm, san bằng Tử Tinh!

Trên mặt Dương Khai nổi lên vẻ trầm tư: -Nói như vậy, động tĩnh chiến đấu trong thành ban ngày là do các ngươi gây ra?

- Ừ. Thần Đồ gật đầu: -Vốn là muốn chạy trốn, lại không thể thành công, bị người ta bắt trở về, thật mất mặt!

- Nhị thiếu, lão hủ cảm thấy, Tử Tinh sợ là có biến cố! Một lão giả sắc mặt vàng vọt, ở bên cạnh mở miệng nói.

- Lão tiên sinh vì sao lại nói như vậy? Dương Khai nhìn về phía hắn.

- Chỉ là một loại cảm giác. Từ lúc vào Tử Tinh Thành, lão hủ liền cảm giác có chút không đúng lắm, dường như có dòng nước ngầm mãnh liệt. Hơn nữa, bọn họ mặc dù biết thân phận của chúng ta lại vẫn dám giam cầm chúng ta, hiển nhiên là muốn lợi dụng chúng ta làm chuyện gì đó… Tử Tinh mặc dù thế lực lớn, nhưng cũng không hơn được Hằng La Thương Hội của ta. Xảy ra chuyện như vậy, nếu nói Tử Tinh không có biến cố, lão hủ tuyệt đối không tin.

Dương Khai khẽ gật đầu: -Ta cũng cảm thấy Tử Tinh sẽ có biến cố xảy ra.

- Mặc kệ nó, bổn thiếu hiện tại chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi quỷ quái này.

Thần Đồ tức giận nói, bỗng nhiên lại nhìn Dương Khai, hỏi: -Đúng rồi Dương huynh, ngươi làm sao lại xuất hiện ở nơi này?

- À, à, ta tới trộm đồ. Dương Khai cười ngượng ngùng, kể lại chuyện vừa mới xảy ra một lần.

Mấy người nghe xong đều trợn mắt há hốc mồm, nét mặt đầy bội phục nhìn Dương Khai.

Dám lẻn vào trong Tử Tinh Cung trộm đồ, loại can đảm và khí phách này tuyệt đối không phải người bình thường có thể có. Hơn nữa, dưới tình huống bị phát hiện vẫn có thể bình yên thoát thân, điều này càng khiến mọi người đánh giá cao hơn thực lực của Dương Khai.

- Nhưng hiện tại đã đánh rắn động cỏ, chỉ có thể nghĩ cách khác.

Dương Khai bất đắc dĩ xoa xoa trán.

- Dương huynh, ngươi có thể rời khỏi nơi này sao? Thần Đồ nhìn Dương Khai hỏi.

- Tầng cấm chế phía ngoài kia rất lợi hại, nếu cố tình xông vào khẳng định sẽ bị phát hiện. Nhưng nếu các ngươi giúp ta hấp dẫn sự chú ý, ta có thể bình yên rời đi.

- Không thành vấn đề, giao cho chúng ta. Thần Đồ nhếch mép cười: -Dương huynh, đợi sau khi rời khỏi đây, giúp ta đưa một người đi cùng.

- Người nào? Dương Khai hồ nghi nhìn hắn.

Thần Đồ tiến lên phía trước, thì thầm nói nhỏ bên tai Dương Khai.

Dương Khai lập tức lộ ra vẻ mặt cổ quái.

- Hết thảy làm phiền Dương huynh! Thần Đồ nghiêm nghị ôm quyền.

- Yên tâm, nhất định sẽ mang đi. Dương Khai gật đầu: -Các ngươi cũng yên tâm, chớ nóng vội, ta sẽ nghĩ biện pháp đưa các ngươi ra ngoài.

- Không sao. Thần Đồ đĩnh đạc cười:

- Thân phận của mỗ không giống người thường, những người kia không dám làm gì ta, trừ phi bọn họ muốn hai thế lực lớn liều mạng huyết chiến.

Sau khi nói xong, hắn bỗng nhiên quát một tiếng, la lớn: -Giết người, giết người!

Vừa hô, hắn vừa nháy mắt ra hiệu cho những Phản Hư Cảnh khác.

Mọi người nhất thời hiểu ý, cũng ầm ĩ theo, vừa hô vừa ra chiêu lung tung, Thánh Nguyên cuồn cuộn, năng lượng bạo loạn.

Động tĩnh trong phòng rất nhanh truyền ra bên ngoài, mấy võ giả Tử Tinh phụ trách trông coi bên ngoài biến sắc, vội vàng căng tai lắng nghe.

Chốc lát, một người trong đó cả kinh kêu lên: -Không xong rồi, đám người kia nổi điên, mau ngăn cản bọn họ!

Mọi người không dám sơ suất, vội vàng mở cấm chế ra, tràn vào trong phòng.

Ngay khi cấm chế được mở ra, thân hình Dương Khai lắc nhẹ, liền từ trong phòng xông ra ngoài, tìm chỗ ẩn nấp.

Trong Tử Tinh Cung, cường giả vẫn như cũ tìm kiếm khắp nơi, nhưng vẫn không có chút thành quả nào.

Chờ đợi hồi lâu, Dương Khai tìm cơ hội thích hợp, thi triển Bí Thuật Không Gian, ung dung thoát thân.

Chuyến này tuy rằng không thể giữ nguyên kế hoạch hành sự, nhưng bất ngờ do thám biết được tình hình của Thần Đồ, cũng không phải là không có thu hoạch.

Trong nội viện Phòng Đấu Giá Thông Thiên, Lê Nặc ngồi xếp bằng, nhưng không thể bình tĩnh, chỉ cảm thấy tâm phiền ý loạn.

- Ai! Đúng lúc này, phía ngoài bỗng truyền đến tiếng kinh ngạc của Xuân Di.

Cùng lúc đó, bên tai Lê Nặc vang lên thanh âm của một nam nhân. Nghe được thanh âm này, Lê Nặc thân mình cứng đờ, nhưng rất nhanh, trên mặt liền nổi lên vẻ mừng rõ, vội vàng ngẩng đầu nhìn ra phía cửa sổ.

Bên ngoài một mảnh đen như mực, chỉ có vầng dương đang hiện ra phía đằng đông.

Hết đêm bình minh tới!

Khóe miệng Lê Nặc nổi lên ý cười, mở miệng nói: -Xuân Di, trở về đi, người tới không có ác ý, ngược lại mang tới cho ta tin tức tốt!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!