Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1861: CHƯƠNG 1861: XUẤT THỦ

Lê Nặc phớt lờ những tiếng huyên náo của các võ giả đang kêu la dưới đài, khẽ nghiêng người ra hiệu. Lập tức, một tỳ nữ mang vật phẩm đấu giá lên.

Vật phẩm lần này không được che đậy bằng vải đỏ huyền bí, mọi người đều thấy rõ đó là một khối khoáng thạch.

Khối khoáng thạch lớn bằng đầu trẻ con, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, quang hoa mượt mà.

Từ tư thái của tỳ nữ kia có thể thấy vật đấu giá này không hề nặng, nàng không cần phải cố hết sức để nâng lên.

Tiếng ồn ào dần lắng xuống, ánh mắt mọi người đều bị thu hút, nhao nhao đánh giá tò mò. Vô số Thần Niệm từ các phòng bao lớn cũng dò xét quét qua vật đấu giá kia.

Nhưng không ai phát hiện ra điều gì đặc biệt.

Ngay cả Dương Khai cũng nhíu mày, nét mặt đầy hồ nghi.

Phải biết rằng, với Thần Thức hiện tại của hắn, hiếm có vật gì trên đời này mà hắn không thể khám phá, nhưng khối khoáng thạch này lại hoàn toàn vô hình trước Thần Niệm, chứng tỏ vật đấu giá cuối cùng này tuyệt đối phi phàm. Điều này khơi dậy sự hứng thú của hắn.

Trên đài cao, Lê Nặc khẽ hé đôi môi đỏ mọng, dịu dàng cất lời:

- Vật này là do Thông Thiên Đấu Giá Hành ta vô tình có được, từ đó đến nay vẫn luôn nghiên cứu công dụng của nó. Đáng tiếc, nhân tài của Đấu Giá Hành ta còn hạn chế, không thể nhìn thấu triệt. Hôm nay, tại đây, có lẽ có vị cao nhân nào đó với Tuệ Nhãn Châu có thể biết được cách sử dụng nó. Ta hy vọng nếu vị đại nhân nào có được vật này, xin đừng tiếc chỉ giáo, cũng là giải mối nghi hoặc trong lòng ta.

- Đừng dài dòng nữa, vật này định bán thế nào? Phía dưới có người thiếu kiên nhẫn lớn tiếng thúc giục.

Lê Nặc mỉm cười: - Là vật đấu giá cuối cùng, không rõ là vật liệu luyện khí gì, giá khởi điểm là ba ngàn vạn Thánh Tinh.

Trong đại sảnh, rất nhiều võ giả sau một hồi trầm mặc ngắn ngủi đều bật cười vang, hiển nhiên là thấy mức giá Lê Nặc đưa ra có chút quá cao.

Lê Nặc thực ra không chút để ý, vẫn giữ nụ cười đứng trên đài cao.

Đúng như lời nàng nói, vật này Thông Thiên Đấu Giá Hành đã nghiên cứu rất lâu cũng không biết có tác dụng gì, ngay cả Xuân Di cũng không có cách nào phán đoán được nó rốt cuộc để làm gì, nhưng điều đó không làm giảm đi tính quý trọng của nó.

Lê Nặc đã từng so sánh nó với vài vật liệu luyện khí cấp Hư Vương, phát hiện bất kỳ loại vật liệu cấp Hư Vương nào cũng không bằng nó.

Nói cách khác, đây tối thiểu là một vật liệu luyện khí cấp Hư Vương không thể nghi ngờ.

Vật có thể bán được tất nhiên là tốt, không bán được cũng không sao, đấy là chuyện rất bình thường.

Thật lâu cũng không có người ra giá, cuối cùng vật này dường như muốn ở lại. Đôi mắt đẹp của Lê Nặc quét bốn phương không khỏi toát ra thần sắc thất vọng.

- Lê cô nương, có thể mang vật kia tới để Bổn Tọa xem xét một chút được không? Bỗng nhiên, một thanh âm trầm ổn vang lên từ một gian phòng bao.

Lê Nặc nhìn lại, phát hiện đó chính là cường giả đang ở Giáp Ngũ Hào Phòng. Nàng mỉm cười gật đầu nói: - Không có gì là không thể, đại nhân xin chờ một lát.

Nói rồi nàng hướng về phía tỳ nữ ra hiệu, tỳ nữ kia vội vàng hướng tới căn phòng Dương Khai đang ngồi đưa tới.

Trong Giáp Ngũ Hào Phòng, Dương Khai chau mày, trong mắt lóe lên vẻ ngưng trọng.

Hoa U Mộng kinh ngạc: - Đại nhân, người biết đây là vật gì sao?

Dương Khai chậm rãi lắc đầu: - Không dám xác định, phải nhìn kỹ một chút mới được.

Hoa U Mộng gật đầu chợt hiểu.

Bên kia, trong Giáp Nhất Hào Phòng, Khương Trường Phong hơi biến sắc mặt, lộ vẻ âm hiểm nói: - Đại Trưởng Lão, người nói chuyện chính là tên kia.

Công Tôn Lương nhướn mày hí mắt nói: - Vị Tôn Giả thứ ba của Tử Tinh ta?

- Không sai. Khương Trường Phong nghiêm nghị gật đầu: - Ít ngày trước, Khương mỗ phụng mệnh người đi mời người này lại bị hắn vô lễ cự tuyệt. Khương mỗ có ý nói rõ là Đại Trưởng Lão cho mời nhưng hắn căn bản không để ý, người này quá mức không coi ai ra gì.

Công Tôn Lương vuốt râu cười lạnh nói: - Người có bản lĩnh mới có thể không coi ai ra gì. Lão phu vốn định ngày nào đó bớt chút thời gian đi gặp người này, không ngờ hôm nay lại vô tình gặp ở đây. Nếu vậy… cũng tiện giao lưu, lão phu muốn nhìn xem bản lĩnh người này là thực hay là hồ giả hồ uy.

Khương Trường Phong nghe vậy chấn động, ánh mắt lộ ý hả hê, trong lòng biết Công Tôn Lương ngoài mặt bấy cần nhưng thực ra vẫn nghĩ cách làm cho Dương Khai mất mặt.

Trong Giáp Ngũ Hào Phòng, Dương Khai nhận lấy vật đấu giá, thần sắc ngưng trọng đánh giá, Thần Niệm tự thân ngưng tụ, dò xét sâu vào bên trong.

Hoa U Mộng và tỳ nữ đều không dám quấy rầy.

Ban đầu không có gì khác thường, nhưng trong khoảnh khắc, sắc mặt Dương Khai đột ngột biến đổi, con ngươi trợn trừng, tựa như bị ai đó đánh lén. Thần Thức cuồn cuộn bùng nổ, hóa thành một lá chắn bảo vệ phía trước.

*Bụp...*

Một tiếng vang nhỏ truyền đến, phòng ngự Thần Thức bị đột phá trong nháy mắt. Đúng lúc Dương Khai đang kinh hãi chuẩn bị ngăn cản, thì mọi thứ bỗng chốc ổn định trở lại.

Cả đại sảnh đấu giá tĩnh lặng như tờ. Chín phần mười võ giả sắc mặt trắng bệch, thân thể khẽ run rẩy. Khoảnh khắc Thần Niệm của Dương Khai bùng phát vừa rồi, tựa như một Cự Long ẩn mình thò đầu ra, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy như rơi vào hầm băng giá lạnh.

Cũng may những chuyện này tới nhanh đi cũng nhanh, nếu không hẳn sẽ có người nổi điên.

Trong phòng bao, Dương Khai ánh mắt lộ vẻ vui mừng nhoáng lên rồi biến mất, ngay sau đó gương mặt lạnh nhạt đem vật kia giao cho người tỳ nữ, thản nhiên nói: - Được rồi, ngươi đi đi.

- Vâng. Tỳ nữ kia nhận lấy vật đấu giá, không dám thở mạnh mà vội vàng rời đi.

- Lão phu cũng muốn xem một chút, không biết Lê Nặc cô nương có tiện không?

Trong Giáp Nhất Hào Phòng truyền tới tiếng Công Tôn Lương.

Lão thực sự cảm thấy hiếu kỳ không biết vừa rồi vì sao Dương Khai lại bộc phát ra Thần Niệm dao động cường đại như vậy. Bất kể là đối với bản thân hắn hay với vật đấu giá này, Công Tôn Lương đều cảm thấy rất hứng thú.

- Đại Trưởng Lão muốn xem tất nhiên là được. Lê Nặc hé miệng mỉm cười.

Tỳ nữ kia đi một vòng, cuối cùng đem vật đấu giá đưa tới chỗ Công Tôn Lương.

Thời gian quan sát của Công Tôn Lương dài hơn Dương Khai rất nhiều, nhưng điều hơi khác với Dương Khai chính là lão không làm ra động tĩnh lớn như vừa nãy, làm tất cả các võ giả trong đại sảnh không khỏi nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ Đại Trưởng Lão quả nhiên là Đại Trưởng Lão, không phải cường giả bình thường có thể so sánh.

Có Dương Khai cùng Công Tôn Lương dẫn đầu, các cường giả trong các phòng bao lớn đều đưa ra yêu cầu tương tự.

Vật đấu giá cuối cùng kia đi tới đi lui trong tay các đại cường giả trong phòng đấu giá, tới thời gian một nén nhang sau mới trở lại trên đài đấu giá.

Lê Nặc lại cười nói: - Không biết chư vị đại nhân có thể nhìn ra điều gì không? Nếu có ai có thể báo cho ta biết đây rốt cuộc là thứ gì, ta sẽ vô cùng cảm kích. Đợi tới khi có thể có được vật này, ta có thể làm chủ bớt cho người đó mười phần trăm.

- Lê Nặc cô nương, lão phu bất tài, cũng chỉ nhìn thấy vật này vô cùng cứng rắn, không thể nghi ngờ là một vật liệu luyện khí cấp Hư Vương. Trong phòng bao Ất lập tức truyền tới một thanh âm già nua.

- Lời này cần ngươi phải nói à? Lão phu cũng nhìn ra nó là một khối vật liệu cấp Hư Vương nhưng cụ thể là gì thì không biết.

- Đây có phải là một khối Phượng Cương Ngân chăng? Nghe đồn Phượng Cương Ngân là khoáng vật được ngưng tụ từ Hỏa tức của Thánh Linh Thượng Cổ Chân Phượng, vô cùng cứng rắn, ẩn chứa năng lượng Hỏa thuộc tính bất diệt. Lão hủ nhìn vật này có một tia khí tức nóng bức chảy xuôi, rất giống Phượng Cương Ngân trong truyền thuyết.

- Từ Lão, ánh mắt ngươi mù rồi sao? Phượng Cương Ngân có màu đỏ lửa, vật này lại là màu xanh nhạt, rõ ràng khác biệt, làm sao có thể là một được?

- Chuyện này… Người kia nhất thời á khẩu không trả lời được, hiển nhiên là cũng cảm giác mình đang suy đoán quá mức võ đoán.

- Haha. Lê Nặc đứng trên đài khẽ mỉm cười. - Chư vị đại nhân an tâm một chút chớ nóng vội, cứ đấu giá xong vật này hãy nói.

Nàng cũng đã nhìn ra e rằng đám người không biết vật đấu giá cuối cùng này rốt cuộc là thứ gì, để bọn họ tranh cãi ầm ĩ cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi.

- Lê Nặc cô nương làm chủ là được.

- Ừm, lão phu ra giá ba ngàn vạn Thánh Tinh. Trong phòng bao Ất, lão già vừa nói ra Phượng Cương Ngân mở miệng nói.

Không quản vật này là thứ gì, tóm lại không sai nó chính là một vật liệu cấp Hư Vương, hơn nữa một khối lớn như vậy nếu đấu giá được luyện chế thành Bí Bảo, giá trị tuyệt đối sẽ rất cao.

Bí Bảo cấp Hư Vương, đó chính là một dạng tồn tại có thể làm thành đồ gia truyền, rất nhiều Tông Môn thậm chí cũng không có một món Bí Bảo cấp Hư Vương.

Ba ngàn một trăm vạn.

Ba ngàn ba trăm vạn.

Cũng không biết tại sao vật đấu giá này sau khi bị mọi người dò xét lại có vẻ dễ bán, tuy rằng tiền đấu giá không kéo lên cao nhưng cũng tránh khỏi nguy cơ không bán đi được.

Rất nhanh giá tiền đã được đẩy lên bốn ngàn hai trăm vạn Thánh Tinh.

Đến lúc này không ít người đều từ từ thối lui.

Có lẽ trong lòng những người này nghĩ dùng nhiều Thánh Tinh như vậy mua về một thứ không biết cũng không có lời. Số người còn lại đấu giá cũng chỉ có vài ba người mà thôi. Nếu như quả không có gì bất ngờ xảy ra, vật này cuối cùng sẽ thành giao ở mức chừng năm ngàn vạn.

Sự thực quả đúng như vậy. Sau một hồi cạnh tranh tăng giá, mức giá ổn định ở con số năm ngàn một trăm vạn Thánh Tinh, tới lúc này không có ai tăng giá nữa.

Ánh mắt Lê Nặc thoáng hiện vẻ thất vọng, đúng lúc nàng chuẩn bị lên tiếng chốt giá, thì từ Giáp Ngũ Hào Phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng hô giá:

- Sáu ngàn vạn Thánh Tinh!

Dương Khai đã ra tay.

Lê Nặc giương mắt hướng nhìn Giáp Ngũ Hào Phòng, con ngươi xinh đẹp lóe lên một tia kinh ngạc.

Vừa rồi Dương Khai một mực án binh bất động, nàng còn tưởng hắn không có hứng thú gì với vật này. Bây giờ mới biết hắn ỷ vào thân phận mình không muốn cùng đấu giá với những người kia, đợi đến cuối cùng mới giải quyết dứt khoát.

Đây cũng là kỹ xảo cường giả thực lực cao cường võ giả hay sử dụng, chẳng sai chút nào.

Hắn chẳng lẽ đã nhìn thấu vật kia rốt cuộc là cái gì? Lê Nặc trong lòng hồ nghi. Vừa rồi dù sao hắn cũng là người đầu tiên muốn xem xét vật đấu giá, hơn nữa lúc hắn thăm dò còn gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Nếu đúng là Dương Khai không nhìn ra điều gì đã ra giá như vậy, Lê Nặc chắc chắn không tin.

Nhưng nàng cũng không đi hỏi kỹ, chỉ đợi giá cuối cùng được đưa ra.

Dương Khai bên này vừa ra giá, những người khác lập tức câm lặng.

Không nói tới giá tiền này vượt quá giới hạn của tất cả bọn họ, chính là nói Dương Khai thực lực cao cường, không phải là bọn họ dám đắc tội.

Cho nên sáu ngàn vạn Thánh Tinh cái giá này sau khi đưa ra không có ai cùng đấu nữa.

Lê Nặc cũng nói rất nhanh: - Vị đại nhân này ra giá sáu ngàn vạn Thánh Tinh, có còn giá cao hơn hay không? Nếu không ta sẽ đếm ngược…

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!