Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1863: CHƯƠNG 1863: HƯ VƯƠNG ĐAN, RỐT CUỘC CÓ BAO NHIÊU?

- Hả? Hư Vương Đan?

- Không thể nào?

- Vị đại nhân này trong tay cũng có Hư Vương Đan sao?

Lời Lê Nặc vừa dứt, các võ giả trong đại sảnh lập tức xôn xao, như ong vỡ tổ. Từng người một vươn cổ nhìn chằm chằm lên đài, ánh mắt dường như muốn xuyên thấu bình ngọc, xem rốt cuộc bên trong có phải là Hư Vương Đan hay không.

Lê Nặc biết nói suông không bằng chứng, liền vội vàng mở bình ngọc ra, từ bên trong một viên đan dược tròn trịa lăn ra.

Trong khoảnh khắc, đan hương nồng đậm lan tỏa.

Lúc trước một viên Hư Vương Đan được lấy ra, mọi người đã từng ngửi qua mùi thơm độc đáo của loại đan dược đó, giờ đây ngửi lại, lập tức khẳng định đây tuyệt đối là Hư Vương Đan không thể nghi ngờ, bởi vì hương thơm hai lần gần như tương đồng.

Nếu nói có điểm nào khác biệt, đó chính là mùi thơm của viên đan dược lần này... dường như còn đậm đà hơn.

- Mau nhìn! Viên Hư Vương Đan này lớn hơn viên kia, chẳng lẽ phẩm chất vượt trội hơn?

- Thật nực cười! Phẩm chất linh đan ưu khuyết sao có thể dùng kích cỡ để đánh giá. Chỉ có điều... sắc thái và độ bão hòa của viên đan này dường như cao hơn một bậc so với viên vừa rồi.

- Chẳng phải là cùng một ý sao?

- Ây... coi như là vậy đi.

Bên dưới đám võ giả kêu la không ngừng, trong phòng Giáp số hai, đồng tử Tử Vô Cực gần như lồi ra, chăm chú nhìn viên Hư Vương Đan trên đài, nội tâm hắn gần như muốn cười điên cuồng.

Viên Hư Vương Đan đấu giá lúc trước bị Công Tôn Lương cường thế chiếm đoạt, hắn không thể làm gì, vô cùng căm tức. Đang lúc hắn nghĩ rằng đã bỏ lỡ cơ hội, không ngờ Dương Khai lại bất ngờ lấy ra một viên Hư Vương Đan khác. Hơn nữa, phẩm chất còn muốn xuất sắc hơn viên kia.

Điều này làm cho Tử Vô Cực làm sao không vui mừng chứ?

Bất kể thế nào, hắn cũng phải tìm cách đưa viên Hư Vương Đan này vào túi. Chỉ cần có linh đan này tương trợ, lại chuẩn bị thêm vài ngày, hắn liền có thể thử đột phá Hư Vương Cảnh!

Một khi thành công, hắn liền thật sự có vốn liếng để ganh đua với Công Tôn Lương.

"Không biết viên linh đan này của Bổn Tọa có giá trị bao nhiêu?" Thanh âm Dương Khai từ phòng bao bay ra.

Con ngươi Lê Nặc xoay tròn, khẽ cười nói: - Bởi vì lúc trước có Hư Vương Đan được đấu giá mười ức, cho nên viên Hư Vương Đan này trong mắt ta liền đáng giá như vậy!

Nàng rõ ràng đang hỗ trợ Dương Khai.

Trong mắt Công Tôn Lương lóe lên vẻ lo lắng, lạnh lùng nói: - Lê Nặc cô nương cần phải biết, lão phu nguyện ý bỏ mười ức mua một viên Hư Vương Đan, không có nghĩa là vật này quả thực có giá trị như vậy. Nếu cô định giá là mười ức, lão phu sẽ không công nhận.

Lê Nặc nhíu mày, đang định nói gì đó thì thanh âm Tử Vô Cực chợt truyền ra: - Đại Trưởng Lão không cần lo lắng. Viên linh đan này, Vô Cực ta nguyện mua với giá mười ức.

Mặc dù hắn không có mười ức Thánh Tinh, nhưng với thân phận của hắn, viết giấy nợ với Lê Nặc chắc chắn không thành vấn đề.

Lê Nặc khẽ gật đầu, cười tươi nhìn về phía Công Tôn Lương, mở miệng nói: - Như vậy, Đại Trưởng Lão còn nghi vấn gì sao?

- Hừ. Công Tôn Lương hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào. Trầm mặc một hồi, lão trầm giọng nói: - Mười một ức.

- Còn xin Đại Trưởng Lão đem Thánh Tinh hoặc là vật phẩm có giá trị tương đương đưa lên đài, để tỏ vẻ công bằng! Tử Vô Cực cao giọng nói, không chịu buông tha.

Công Tôn Lương không lên tiếng. Một lát sau, một chiếc Nhẫn Không Gian từ phòng Giáp số một bay ra, bắn thẳng lên trên đài.

Lê Nặc đưa tay bắt lấy, sắc mặt ngưng trọng bắt đầu dò xét.

Tử Vô Cực lại cười hì hì nói: - Lê Nặc cô nương phải nhìn cẩn thận một chút, dù sao số lượng khổng lồ, cũng không phải trong nhất thời có thể kiểm hết.

Lời vừa nói ra, không ít người không khỏi lộ thần sắc suy tư, thầm nghĩ cũng đúng. Số lượng khổng lồ như vậy, làm sao hoàn thành kiểm tra trong chốc lát? Nhưng vừa rồi lúc Lê Nặc đi vào phòng chữ Giáp số một kiểm tra Thánh Tinh, chỉ trong nháy mắt liền đi xuống, chẳng lẽ trong đó không có gì mờ ám?

Đại Trưởng Lão sẽ không phải là không thanh toán đủ số Thánh Tinh kia chứ? Nếu là nói như vậy, vậy cũng quá bắt nạt người.

Lần này Lê Nặc ngược lại kiểm tra rất lâu, ước chừng sau một nén nhang, lúc này mới nhoẻn miệng cười, mở miệng nói: - Xác nhận hoàn tất số lượng, đúng là mười một ức Thánh Tinh không thể nghi ngờ!

- Đại Trưởng Lão quả nhiên rất hào phóng, tại hạ bội phục! Dương Khai cười ha ha tiếp lời.

- Các hạ nếu không có năng lực ra giá, vật đấu này liền là của lão phu. Công Tôn Lương nhàn nhạt trả lời.

Dương Khai cười ha ha, đưa tay bắn ra, một đạo lưu quang từ phòng bao của hắn bay ra, nhẹ nhàng rơi trước mặt Lê Nặc.

Lại là một cái bình ngọc!

- Lại là linh đan?

- Sẽ không phải là Hư Vương Đan chứ?

- Không đến mức ấy, không đến mức ấy. Hư Vương Đan là phải do Luyện Đan Sư cấp Hư Vương mới có thể luyện chế, hơn nữa vật liệu rất hiếm, ngày thường có thể xuất hiện một viên cũng đã là hiếm rồi, làm sao có thể trong một buổi đấu giá xuất hiện liền ba viên? Bình ngọc này khẳng định là chứa linh đan khác.

- Nói có lý, nhưng vị đại nhân này lai lịch bất phàm, nói vậy linh đan lấy ra lần nữa, giá trị cũng không thấp hơn Hư Vương Đan mới đúng.

Mọi người nhanh mồm nhanh miệng tranh nhau thảo luận, đều tò mò đối với đan dược trong bình ngọc kia, không biết Dương Khai lần này lấy ra rốt cuộc là linh đan gì.

Lê Nặc đem bình ngọc mở ra, nghi ngờ nhìn thoáng qua, thân thể mềm mại chấn động, mặt lộ vẻ hoảng sợ, lúc này mới ngẩng đầu lên nói: - Hư Vương Đan!

- A? Không phải chứ, thật đúng là Hư Vương Đan?

- Vị đại nhân này trong tay rốt cuộc có bao nhiêu Hư Vương Đan a!

- Đại nhân, ngài có muốn chiêu nạp tùy tùng hay không? Mỗ là võ giả Phản Hư Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, nếu là đại nhân không chê, nguyện đi theo bên cạnh đại nhân, làm trâu làm ngựa, vĩnh viễn không câu oán hận.

- Ta khinh! Trần Lão Tứ, chỉ với trình độ này của ngươi mà cũng vọng tưởng đi theo vị đại nhân này sao? Ta thấy ngươi chỉ muốn Hư Vương Đan mà thôi! Dựa vào tư chất của ngươi, dù có được Hư Vương Đan cũng không thể tấn thăng Hư Vương Cảnh, chỉ lãng phí linh đan. Đại nhân, xin hãy nhìn tư chất của Tôn mỗ! Tôn mỗ đã là Phản Hư Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, Thánh Nguyên ngưng luyện hùng hậu, thế tràng sắp đại thành, đại nhân, để Tôn mỗ hầu hạ đi.

- Tôn Lão Nhị, ngươi dám hủy đài của Trần mỗ ta, Trần mỗ liều mạng với ngươi!

- Hai người ngu xuẩn, vị đại nhân này thân phận như thế nào mà nhìn các ngươi? Đại nhân, thiếp là thể chất đặc thù, mặc dù không bằng Diệu Lô Thể trong truyền thuyết kia, nhưng cũng có chút tương tự. Đại nhân có muốn xem thử không? Thiếp hiện tại tuy rằng chỉ là Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh, nhưng sớm muộn gì cũng có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh. Đại nhân nếu không chê, thiếp nguyện làm nô tỳ!

- Ngươi này ngàn người áp vạn người cưỡi đồ đê tiện cũng dám xuất đầu lộ diện, cũng không sợ mất mặt! Đại nhân tuyển ta đi, ta còn chưa bị nam nhân chạm qua, thân mình sạch sẽ.

- Ta hiểu khuê phòng thuật, đảm bảo khiến đại nhân ngươi vui đến quên cả trời đất.

Cả đại sảnh đấu giá, trong khoảnh khắc hò hét ầm ĩ như chợ, vô số võ giả Phản Hư Cảnh rối rít hướng về phòng Giáp số năm kêu la giới thiệu mình, cũng có nữ tử không biết xấu hổ, lên tiếng dụ dỗ.

Dương Khai một lúc lấy ra hai viên Hư Vương Đan, bất cứ người nào cũng có thể nhìn thấu hắn tiền của dồi dào. Hắn có thể lấy ra hai viên nữa, cũng chưa chắc không có. Hư Vương Đan vật này đối với bất kì Phản Hư Tam Tầng Cảnh nào cũng đều hấp dẫn trí mạng. Nếu là có thể đi theo Dương Khai, lấy được một viên Hư Vương Đan, làm trâu làm ngựa thật đúng là đáng giá.

Trong phòng, Hoa U Mộng gương mặt xinh đẹp tái mét, nhìn một đám tàn hoa bại liễu phía dưới tao thủ lộng tư, lỗ mũi tức giận vểnh lên.

Nhưng đôi mắt nàng nhìn Dương Khai cũng là lấp lánh rực rỡ, không gì khác, nàng cũng là Phản Hư Tam Tầng Cảnh a!

Trên đài, Lê Nặc cười khổ nhìn một màn tức cười phía dưới này, có chút không biết nên làm thế nào mới tốt. Nàng cũng chủ trì không ít lần đấu giá, nhưng chưa từng có lần đấu giá nào xuất hiện tình huống như vậy.

Danh tiếng của mình càng bị một đám người tham gia đấu giá tranh giành, nhưng, nàng quả thật không có câu oán hận, chỉ cảm thấy... là lạ.

Thời khắc mấu chốt, Dương Khai ho nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: - Thiện ý của chư vị, Bổn Tọa xin tâm lĩnh. Nhưng Bổn Tọa không có ý định chiêu nạp tùy tùng. Huống hồ, Hư Vương Đan là vật cơ duyên khó cầu, Bổn Tọa cũng chỉ vô tình có được hai viên, không còn viên nào khác.

Hắn quả thật chỉ có hai viên, vốn là lúc ở Huyền Không Đại Lục trong khi luyện đan luyện chế được, muốn uống trước khi tấn thăng Hư Vương Cảnh, nhưng cuối cùng lúc hắn tấn thăng hết thảy thuận lợi, liền không có cơ hội mượn dược hiệu Hư Vương Đan trợ giúp.

Dương Khai vừa nói xong, rất nhiều võ giả đều rối rít lộ vẻ thất vọng. Trừ bỏ số ít người con ngươi lộ tinh quang ra ngoài, những người khác quả nhiên lần nữa ngồi xuống, không dây dưa nữa.

Dương Khai lúc này mới hướng về phía Lê Nặc nói: - Một viên Hư Vương Đan này, giá trị bao nhiêu?

Lê Nặc không chút nghĩ ngợi nói: - Nếu một viên Hư Vương Đan vừa rồi giá trị mười ức, như vậy viên này cũng giống thế.

Công Tôn Lương cả giận nói: - Ngươi có thể tìm ra người nguyện bỏ ra mười ức mua nó sao?

Lê Nặc lập tức lộ ra vẻ khổ sở.

Dương Khai cười ha ha nói: - Lê Nặc cô nương không cần làm khó, cứ ra giá năm ức đi.

Lê Nặc mặt lộ vẻ cảm kích, gật gật đầu: - Nếu đại nhân nói vậy, vậy liền theo giá năm ức đi. Không biết Đại Trưởng Lão có dị nghị gì hay không!

Công Tôn Lương hừ lạnh một tiếng, không nói chuyện.

Giá trị Hư Vương Đan ai cũng rõ ràng năm sáu ức là rất bình thường, một đám người muốn cướp, đánh giá năm ức cũng đã coi như là rẻ rồi. Dương Khai rộng lượng như vậy, ngược lại lại làm lộ ra bụng dạ hẹp hòi của Công Tôn Lương.

Lê Nặc mỉm cười: - Vị đại nhân phòng chữ Giáp số năm này ra giá mười lăm ức, Đại Trưởng Lão có tăng lên hay không?

Trong phòng Giáp số một, trong mắt Công Tôn Lương lóe lên vẻ giằng co.

Khương Trường Phong ở bên cạnh mở lời: - Đại Trưởng Lão, vật này rốt cuộc có huyền diệu gì mà ngài và người kia lại hao phí vốn liếng lớn như vậy để tranh đấu?

Công Tôn Lương liếc nhìn hắn, cười lạnh nói: - Không có gì, chỉ là tranh chấp khí thế mà thôi.

- Ách... Khương Trường Phong cả người toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ tranh chấp khí thế có thể đấu đến mức độ hơn mười ức Thánh Tinh, hai vị này đúng là nhân tài a. Trầm ngâm một chút, hắn mở miệng nói: - Nếu là như vậy, Đại Trưởng Lão không cần cùng hắn tranh phong, nơi này là Tử Tinh, Đại Trưởng Lão chẳng lẽ còn sợ hắn sao?

Trong mắt Công Tôn Lương lóe lên một tia hào quang âm hàn, thật lâu sau mới gật gật đầu nói:

- Thôi, chuyện này dừng ở đây đi.

Lão tuy rằng có năng lực tiếp tục đấu giá, nhưng nhìn Dương Khai ra giá thế kia, lão cũng không có nắm chắc có thể cạnh tranh được người ta. Đúng như Khương Trường Phong nói, nơi này là Tử Tinh, lão quả thật không cần sợ ai. Hãy để cho người kia thắng chắc một trận thì thế nào?

Nói như thế, thân hình lão thoắt một cái, từ trong phòng bao biến mất không thấy...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!