Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1871: CHƯƠNG 1871: ĂN MIẾNG TRẢ MIẾNG

Lý Mậu Danh từ khi xuất hiện luôn cười đùa cợt nhả, không hề nghiêm túc, nhưng lúc này nghe Tử Vô Cực nói, sắc mặt lại trở nên vô cùng nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng.

Tử Vô Cực không khỏi rùng mình, hắn không hề nghi ngờ lời đối phương nói là thật. Nếu hắn còn tiếp tục khẩu khí bất kính như vậy, đối phương thật sự có thể chặt đứt tay chân hắn.

Bất quá, hắn cũng từ phản ứng này biết được địa vị của mẫu thân trong lòng đối phương, đó là sự thần thánh không thể xâm phạm... Lập tức, hắn mừng rỡ trong lòng.

Trầm ngâm một lúc, Tử Vô Cực nói: – Là Vô Cực chưa nói rõ ý mình, Lý Tôn Giả bớt giận. Chuyện là như thế này...

Tử Vô Cực không nói ra lời, chỉ chăm chú nhìn Lý Mậu Danh, mấp máy khóe miệng, hiển nhiên là đang bí mật truyền âm.

Sắc mặt Lý Mậu Danh vốn không hề thay đổi chợt biến sắc, kinh ngạc kêu lên: – Ngươi nói cái gì? Tử Long huynh ấy...

– Chính xác trăm phần trăm!

Tử Vô Cực nghiêm túc gật đầu: – Gia mẫu mấy ngày nay bỏ ăn bỏ ngủ, sầu muộn không thôi. Nếu Lý Tôn Giả là bạn hữu ngày xưa của gia phụ và gia mẫu, có thể nào tìm cơ hội đi khuyên nhủ gia mẫu chăng? Vô Cực sợ bà thương tâm quá độ, vạn nhất xảy ra chuyện chẳng lành...

Thân hình cao lớn anh tuấn của Lý Mậu Danh hơi lảo đảo, trên mặt nổi lên vẻ không dám tin, hai tròng mắt phức tạp, dường như đang nhớ lại điều gì, im lặng thật lâu, trên mặt tràn đầy vẻ đau thương. Hồi lâu sau, Lý Mậu Danh mới cười "ha ha", tiếng cười cực kỳ khô khốc, lẩm bẩm nói: – Tử Long huynh đệ ngươi, lại... lại...

Câu sau dù cố gắng thế nào cũng không nói ra được, thanh âm nghẹn ngào.

– Lý Tôn Giả! Chuyện Vô Cực vừa nói, ngài không ngại suy nghĩ một chút. Vô Cực rất lo lắng cho tình trạng của gia mẫu! Tử Vô Cực nhẹ giọng nói.

Lý Mậu Danh hít vào một hơi, điều chỉnh tâm tình, nhìn Tử Vô Cực, lạnh lùng nói: – Ta sẽ tự đi gặp nàng, nhưng chuyện này không liên quan tới cuộc chiến hôm nay. Bổn tọa cũng sẽ không xem đây là một cuộc giao dịch. Nếu ngươi thật sự có lòng hiếu thảo, thì hãy hiếu thuận tốt với mẫu thân ngươi, đừng xem nàng trở thành lợi thế! Lần sau nếu còn để ta phát hiện chuyện tương tự, nhất định không tha!

Tử Vô Cực hơi biến sắc mặt, trong lòng căm tức, nhưng ngoài mặt không thể không thuận theo gật đầu: – Lý Tôn Giả dạy phải, là Vô Cực sai rồi!

*“Ngu xuẩn! Trách không được năm đó ngươi thất bại trong cạnh tranh với phụ thân, trở thành kẻ bại trận... Đáng đời ngươi cả đời cô đơn đến chết!”* Tử Vô Cực mắng thầm trong lòng.

*

Trong thời gian ngắn ngủi hai người nói chuyện, Dương Khai đã giao thủ mấy trăm chiêu với Công Tôn Lương. Trên bầu trời, năng lượng cuồng bạo xao động. Ở phụ cận vòng chiến của hai người, không ai dám tới gần phạm vi trăm trượng. Qua mấy trăm chiêu, hai người vẫn bất phân thắng bại. Dương Khai nghiêm nghị đáp: – Bổn tọa chính là Tôn Giả Tử Tinh, ra tay bảo vệ sự an bình cho Tử Tinh là chuyện đạo lý chính đáng, không cần bất kỳ chỗ tốt nào!

Công Tôn Lương khóe mắt co giật, mặc dù biết Dương Khai đang mở mắt nói dối, nhưng không thể làm gì được. Sắc mặt lão chợt trở nên hung ác, gầm nhẹ:

– Nếu đã như thế, thì đừng trách lão phu lòng dạ ác độc!

Vừa dứt lời, hai tay lão bấm pháp quyết, Thánh Nguyên trong cơ thể cuồn cuộn.

Dương Khai nhướng mày, nghĩ thầm lão già này muốn thi triển Bí Thuật cao thâm gì, nên không dám phớt lờ, vội vàng lui về sau. Tuy rằng với thực lực của hắn, Công Tôn Lương không đáng sợ, nhưng dù sao đối phương cũng là cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai. Nếu lão thật sự liều mạng, Dương Khai cũng phải kiêng kỵ vài phần.

Lại thấy Công Tôn Lương lộ ra vẻ cười gằn, thân hình thoắt một cái, lập tức một biến thành hai, hai biến thành bốn, bốn biến thành tám...

Trong chớp mắt, trên bầu trời khắp nơi đều là thân ảnh của Công Tôn Lương, mỗi một cái đều trông rất sống động.

Dương Khai nhìn thấy, trong mắt lại sáng ngời!

Đây không nghi ngờ gì là một chiêu Bí Thuật rất cường đại, bất luận dùng để đối địch hay chạy trốn đều cực kỳ hiệu quả.

Hơn nữa, dưới Thần Niệm dò xét của hắn, trong lúc nhất thời cũng không nhận ra người nào là bản thể Công Tôn Lương, người nào là hư ảnh... mỗi một thân ảnh đều giống nhau như đúc.

Truyền ra tiếng Công Tôn Lương cười lớn: – Nhị công tử! Đây là ngươi ép lão phu! Hy vọng ngươi có thể gánh được hậu quả!

Nói dứt lời, tất cả hư ảnh không còn để ý tới Dương Khai nữa, mà bắn nhanh về phía chiến trường.

– A... Một tiếng hét thảm truyền ra. Một võ giả đang giằng co với người phe Đại Trưởng Lão bỗng nhiên bay ra ngoài, nơi ngực nổi lên một dấu bàn tay, rõ ràng bàn tay kia đã trực tiếp đánh lõm lồng ngực người này xuống. Thân ở giữa không trung, người này toàn thân đẫm máu, phun ra máu tươi lẫn mảnh vỡ nội tạng, còn chưa rơi xuống đất đã tắt thở bỏ mình.

Liên tiếp truyền ra mấy tiếng hét thảm, mỗi người đều là võ giả thuộc phe Tử Vô Cực, đều là cao thủ Phản Hư Cảnh.

Trong chiến trường, khắp nơi đều là thân ảnh của Công Tôn Lương, những hư ảnh kia thật thật giả giả không ai nhận rõ, dường như mỗi một thân ảnh đều là thật, khi ra tay đều nhanh chóng đánh chết người của Tử Vô Cực.

Trong khoảnh khắc, mọi người đều cảm thấy bất an. Phàm là võ giả bị Công Tôn Lương tới gần không khỏi kinh hãi, vội vàng thi triển thủ đoạn thoát thân.

Nhưng ở trước mặt cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai, bọn họ làm sao có thể chạy thoát?

Chỉ trong nháy mắt, lại có mấy người bị độc thủ, mỗi người đều là lực lượng trung kiên dưới trướng Tử Vô Cực.

Tử Vô Cực trên trán nổi gân xanh, nắm chặt nắm đấm, quay đầu nhìn về hướng Dương Khai gào thét: – Dương Tôn Giả mau mau ngăn cản lão ta!

Dương Khai đứng giữa không trung sờ cằm, lắc đầu nói: – Nhị công tử, chuyện này khó rồi! Một chiêu này của Đại Trưởng Lão, Bổn tọa nhìn không ra sơ hở, làm sao ngăn cản được?

Lời này bất quá là lời ứng phó qua loa mà thôi. Hắn bị ép cuốn vào trận chiến này, vốn không muốn ra sức lực gì. Đám người Tử Tinh này đánh nhau chết sống không liên quan gì đến hắn, cho dù chết sạch, hắn cũng không quan tâm. Hắn chỉ muốn trì hoãn thời gian mà thôi.

Chờ đến lúc Thạch Khôi Tiểu Tiểu cứu ra đám người Thần Đồ, hắn sẽ lập tức rời khỏi chỗ thị phi này. Bất quá, đứng tại chỗ nhìn một hồi, hắn cũng nhìn ra một chút đầu mối, hơi hiểu rõ chỗ huyền diệu của chiêu này. Nếu hắn vận dụng Diệt Thế Ma Nhãn, khám phá hư ảo, thì tìm ra chân thân của lão cũng không khó.

Nghe câu trả lời không chịu trách nhiệm của Dương Khai như thế, Tử Vô Cực vô cùng bực tức, thiếu chút nữa hộc máu. Người của mình bên này nếu thật sự bị giết sạch, thì hắn cũng không cần tranh giành nữa. Người đều không còn, tranh chấp cái gì đây? Thần sắc dữ tợn, ngẩn người một hồi, Tử Vô Cực gào thét: – Một khi đã như vậy, xin mời Dương Tôn Giả ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu!

Dương Khai nhướng mày, cười gằn: – Cái này thì dễ thôi!

Dứt lời, hắn vung tay bắn ra mấy chục sợi Kim Huyết Ti, biến thành mấy chục lưỡi dao sắc bén, như mũi tên rời cung bắn đi bốn phương tám hướng.

"Vèo Vèo Vèo..." Tiếng xé gió vù vù không dứt bên tai, rất nhanh liền truyền ra mấy tiếng hét thảm.

Bảy tám võ giả Phản Hư Cảnh nhất thời xui xẻo bị Kim Huyết Ti đánh trúng. Thánh Nguyên cùng Bí Bảo hộ thân trong khoảnh khắc bị phá nát, Kim Huyết Ti đâm xuyên chỗ yếu hại trên thân thể bọn họ, trực tiếp lấy đi sinh cơ.

Với tu vi cảnh giới của Dương Khai hiện nay, lại ra tay bất ngờ, các võ giả Phản Hư Cảnh đang trong khổ đấu này làm sao có thể ngăn cản?

Kim Huyết Ti lại tiếp tục xuyên tới xuyên lui, lần nữa mang đi tính mạng của một nhóm võ giả.

Trước sau chỉ trong thời gian mười mấy hơi thở, số người bị Dương Khai đánh chết đã ngang bằng Công Tôn Lương. Công Tôn Lương tức giận gào thét. Võ giả Phản Hư Cảnh là lực lượng nòng cốt mà bất kỳ một thế lực nào đều không thể thiếu, dù sao Hư Vương Cảnh không phải dễ dàng tấn thăng. Thường thường, một thế lực mạnh hay yếu, chẳng những phải xem số lượng Hư Vương Cảnh, mà còn phải xem số lượng Phản Hư Cảnh.

Sau trận chiến hôm nay, bất kể ai thắng ai bại, Tử Tinh nhất định phải tổn thất nguyên khí nặng nề. Đây là kết quả cả Công Tôn Lương lẫn Tử Vô Cực đều không muốn nhìn thấy, nhưng cũng là kết quả không cách nào tránh khỏi. Một thời đại kết thúc, nghênh đón một thời đại khác đến, luôn luôn kèm theo máu tươi và sự hy sinh sinh mạng.

Trên bầu trời, tất cả Phản Hư Cảnh và Hư Vương Cảnh tầng một đều khiếp sợ. Tình trạng lúc này quả thực giống như Dương Khai và Công Tôn Lương đang triển khai cuộc thi đấu xem ai giết người nhiều hơn, ai giết nhiều hơn thì người kia phải chịu thua vì không thể chịu đựng tổn thất. Ở trước mặt hai cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai này, không ai có thể chặn lại uy thế bức người của họ.

Lý Mậu Danh vẫn đứng bên cạnh Tử Vô Cực, dường như không có hứng thú với mọi chuyện trên thế gian, lúc này sắc mặt hắn cũng trầm trọng, ý thức được nếu hắn không ra tay, chỉ sợ Tử Tinh sẽ tan rã.

Hắn tuyệt đối không nghĩ tới, chuyện trước mắt lại phát triển đến mức này. Có lòng ra tay ngăn cản, nhưng ngại vì lời mình vừa nói, cũng không tiện vác đá đập chân mình.

Đang lúc vô cùng nhức đầu, bỗng nhiên bên kia truyền đến tiếng gầm của Công Tôn Lương: – Lý Mậu Danh! Nếu ngươi còn nhớ mối nhân tình năm đó, thì hãy nghe lời lão phu, trước ra tay diệt tiểu tử này tính sau! Ngươi cũng không muốn Tử Tinh tổn thất thảm trọng chứ?

Lý Mậu Danh nhướng mày, chần chờ nói: – Lý mỗ tất nhiên là không muốn nhìn thấy cảnh huynh đệ tương tàn, nhưng an toàn của Nhị công tử...

– Lão phu sẽ không làm khó ngươi, lão phu sẽ không động tới Nhị công tử là được. Cho dù lão phu nắm trong tay Tử Tinh, cũng sẽ bảo đảm hắn một đời vinh hoa phú quý, bình an vô sự!

Lý Mậu Danh lộ vẻ phân vân.

Tử Vô Cực ngạc nhiên nhìn Lý Mậu Danh: – Lý Tôn Giả, ngài sẽ không...

– Chuyện phát triển đến mức này, ta không thể không ra tay! Lý Mậu Danh thở dài một tiếng: – Ngươi yên tâm, có ta ở đây, trên đời này không ai có thể gây tổn thương cho hai mẹ con các ngươi, ta liều chết cũng sẽ bảo vệ các ngươi!

Vừa dứt lời, thân hình hắn chợt động, biến mất tại chỗ.

Tử Vô Cực sợ run, một hồi lâu sau, mới phẫn nộ mở miệng mắng to. Hắn mắng Công Tôn Lương âm hiểm hèn hạ, mắng Lý Mậu Danh nói không giữ lời, hết lời thô tục này đến câu khác, nói ra không hề cố kỵ, không còn chút phong thái văn nhã ung dung trước đó. Hắn đã bị chọc tức đến cực điểm!

Lý Mậu Danh bị bó buộc bởi ước hẹn nhân tình năm đó của Công Tôn Lương, đáp ứng đứng về phía lão, ra tay đối phó Dương Khai. Kể từ đó, cuộc chiến hôm nay, Tử Vô Cực coi như hoàn toàn thất bại. Mặc dù Lý Mậu Danh nói sẽ bảo vệ hắn an toàn, Công Tôn Lương cũng bảo đảm cho hắn một đời vinh hoa, nhưng bảo tọa tối cao của Tử Tinh, là hy vọng xa vời, không phải hắn có thể chạm tới.

Trừ phi Dương Khai có thể một mình địch lại hai người, đồng thời đánh bại cả hai! Nhưng điều này có khả năng sao? Ba người đều là cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai, thực lực giữa nhau không xê xích bao nhiêu, một người dù làm thế nào cũng không thể đánh thắng hai người.

Trong mắt Tử Vô Cực ngập đầy vẻ tuyệt vọng...

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!