"Tiền bối, ngài muốn ta tiếp tục gây náo loạn sao?" Dương Khai cười tủm tỉm nhìn Cuồng Sư Tông, vẻ mặt thản nhiên. "Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng Tử Tinh Thành sẽ thật sự bị hủy diệt... Nhưng cũng không sao, Tử Tinh rộng lớn như thế, có hàng ngàn vạn thành trì. Không có Tử Tinh Thành, vẫn còn những thành trì khác. Ta cứ thế quét sạch từng nơi, chắc chắn cũng rất thú vị."
Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều kinh hồn táng đảm.
Nếu trước đây Dương Khai nói những lời này, chỉ sợ đại đa số mọi người sẽ cảm thấy hắn xuất khẩu cuồng ngôn mà thôi. Nhưng sau khi chứng kiến sức phá hoại kinh khủng của mấy món đồ chơi kia, không ai dám hoài nghi năng lực của Dương Khai nữa.
Chỉ cần hắn đủ kiên nhẫn, dựa vào đại quân của hắn tuyệt đối có thể hủy diệt cả Tử Tinh!
Mọi người đều nhìn về phía Cuồng Sư Tông, đa số đều ngầm cầu xin hòa giải.
Bọn họ thật sự sợ hãi.
Mặc dù Dương Khai gây náo loạn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó, chưa hề đại khai sát giới. Nếu ép hắn động thủ thật sự, e rằng ở đây không có mấy người có thể sống sót.
"Đủ rồi!" Dù trong lòng Cuồng Sư Tông phẫn nộ đến cực điểm, hắn vẫn đành phải gầm lên.
Dương Khai mỉm cười: "Nói vậy, tiền bối đã nguyện ý cùng ta thương lượng?"
"Ngươi thắng!" Cuồng Sư Tông âm trầm nói, nhìn Dương Khai bằng ánh mắt mang thâm cừu đại hận. "Ngươi hãy dẫn đám người kia, lập tức cút khỏi Tử Tinh! Sau này còn dám đặt chân vào Tử Tinh dù chỉ nửa bước, lão phu thề sẽ đập chết các ngươi!"
"Tiền bối yên tâm, ta sẽ không trở lại Tử Tinh!" Dương Khai toét miệng cười, không thèm để ý đến lời nói của Cuồng Sư Tông. Người hơi thông minh một chút cũng biết đó chỉ là lời nói lấy lệ.
Dương Khai tinh thông Không Gian Chi Lực, lại là cường giả Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh, e rằng trong toàn bộ Tinh Vực không ai có thể đánh chết hắn. Trừ phi vây hãm hắn, dùng chiến thuật luân phiên hoặc biển người chiến để tiêu hao sức lực, bằng không tuyệt đối không có cơ hội hạ sát.
"Món nợ này lão phu sẽ không dễ dàng bỏ qua! Sớm muộn gì cũng có một ngày, lão phu sẽ đích thân đến Thủy Nguyệt Tinh, nói chuyện phải trái với Ái Âu!" Cuồng Sư Tông lạnh lùng nhìn Dương Khai, gằn từng chữ một.
Cho tới lúc này, hắn vẫn tưởng rằng Dương Khai là người của Hằng La Thương Hội.
"Thủy Nguyệt Tinh luôn hoan nghênh ngài!"
Dương Khai cười cười, sau đó nói với Thần Đồ: "Thần Đồ huynh, mọi việc đã được chuẩn bị thỏa đáng, các ngươi rời đi trước đi."
"Vậy còn ngươi?" Thần Đồ cau mày nhìn Dương Khai, mơ hồ có chút lo lắng.
"Ta lưu lại nhìn chừng bọn họ." Dương Khai chỉ chỉ xuống phía dưới. "Ta sợ nếu ta cùng đi, bọn họ sẽ hạ thủ với chiến hạm của các ngươi. Yên tâm, bọn họ không ngăn được ta, sau đó ta sẽ hội hợp với các ngươi."
Thần Đồ suy nghĩ một lát, sau đó đồng ý, không khuyên can nữa mà ôm quyền nói: "Nếu đã như thế thì Dương huynh cẩn thận, ta ở chiến hạm chờ ngươi!"
Dương Khai gật đầu: "Bảo trọng."
Thần Đồ quay đầu rời đi, mấy võ giả Hằng La Thương Hội cũng gật đầu với Dương Khai tỏ vẻ cảm tạ, theo sát Thần Đồ ly khai.
Phía dưới, Tiểu Tiểu đã trở lại hình dáng vô hại, vác Hám Thiên Trụ đuổi theo sát đám người Thần Đồ. Nó được Dương Khai chỉ thị đi theo hộ tống.
Rất nhiều cường giả Tử Tinh án binh bất động, hoặc có thể nói, bọn họ không dám khinh cử vọng động, chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy Phản Hư Cảnh nghênh ngang rời đi trước mắt mình.
Trên mặt mỗi người đều hiện lên vẻ sỉ nhục, nhìn Dương Khai như muốn phun lửa.
"Tiểu tử hành sự thật kín kẽ." Cuồng Sư Tông bỗng nói.
"Tiền bối quá khen rồi, chỉ là hơi cẩn thận mà thôi." Dương Khai cười ha hả.
"Vật vừa rời đi, cùng với vật thể dưới kia là gì? Sao lão phu chưa từng thấy qua? Là Khôi Lỗi, hay là Sinh Linh?" Cuồng Sư Tông híp mắt hỏi.
"Là Sinh Linh, một chủng tộc rất ít ỏi, e rằng tiền bối muốn tìm cũng không được."
Ngoài dự liệu của Cuồng Sư Tông, Dương Khai không hề có ý che giấu mà nói thẳng ra.
"Hai con này của ta cũng là cơ duyên xảo hợp mới có được."
Cuồng Sư Tông gật đầu, lại hăng hái nhìn gần hai mươi con Huyết Thú: "Vậy những thứ này là gì? Chẳng lẽ chúng cũng là Sinh Linh?"
"Đây là bí thuật tạo thành, tiền bối muốn học hay không? Muốn học ta có thể dạy a." Dương Khai bình thản nói.
"Miễn!" Cuồng Sư Tông hừ lạnh.
"Lão phu sợ không trả nổi cái giá đắt!"
Hắn biết Dương Khai đang tán gẫu giết thời gian với hắn, cho nên nhân cơ hội này kiếm chút tin tức. Về phần đối phương nói nguyện ý dạy bí thuật, hiển nhiên sẽ đưa ra yêu cầu hà khắc gì đó, Cuồng Sư Tông có ngu mới tin là thật.
"Vậy thì thôi." Dương Khai không thèm để ý.
Bỗng nhiên, Lý Mậu Danh buồn bực đi lên, ôm quyền nói: "Dương huynh, có thể trả lại Khôn Lam Băng Diễm cho ta hay không?"
"Khôn Lam Băng Diễm?" Dương Khai nhướng mày, suy tư nhìn Hỏa Điểu, lập tức biết đó là Lam Diễm đã bị Hỏa Điểu nuốt.
"Đúng vậy, Khôn Lam Băng Diễm có lợi ích cực lớn đối với ta, nếu mất đi..." Lý Mậu Danh tỏ vẻ lúng túng.
"Ha ha, Lý huynh nói với ta cũng vô dụng, ngươi phải hỏi nó mới được."
Dương Khai đưa tay chỉ Hỏa Điểu.
"Dương huynh nói đùa." Khóe miệng Lý Mậu Danh co rúm. "Tuy rằng Lý mỗ không thể nhìn thấu nó là tồn tại dạng gì, nhưng hiển nhiên ngươi là chủ nhân của nó. Việc có trả Khôn Lam Băng Diễm hay không còn không phải một câu nói của Dương huynh... Ân, ta có thể dùng một kiện Bí Bảo cấp Hư Vương trao đổi, thế nào?"
Lý Mậu Danh đề nghị điều kiện này rất đúng trọng tâm. Dương Khai nghĩ nghĩ, nói: "Vậy ta giúp ngươi hỏi xem."
"Đa tạ Dương huynh."
Dương Khai quay đầu nhìn Hỏa Điểu, mở miệng nói: "Ngươi nghe rồi đấy, ngươi có thể trả lại Lam Diễm cho người ta không? Nguyện ý thì gật đầu, không nguyện ý thì lắc đầu."
Hỏa Điểu nhìn Dương Khai, sau đó nhìn sang chỗ khác, bộ dáng xa cách.
Dương Khai ngượng ngùng cười: "Lý huynh ngươi cũng thấy đấy, tính khí người này không tốt lắm, đại khái là không muốn trả lại."
"Này..." Lý Mậu Danh không nói nên lời.
Đúng lúc này, một chiếc chiến hạm bỗng khởi động trên bầu trời, nhanh chóng bay đi, xông phá tận trời, lái về phía tinh không xa xôi.
Thấy cảnh này, Dương Khai liền ôm quyền nói: "Chư vị, Dương mỗ cáo từ, hẹn ngày gặp lại!"
Vừa nói, hắn đồng loạt thu hồi Huyết Thú, Hỏa Điểu và Pháp Thân, thân hình thoắt một cái hóa thành một đạo lưu quang, cấp tốc đuổi theo chiếc chiến hạm kia.
"Dương huynh, còn Khôn Lam Băng Diễm, chuyện gì cũng phải từ từ a!" Lý Mậu Danh cầu xin, đứng tại chỗ hô to, nhưng không nhận được hồi âm.
"Sư tổ, cứ như vậy để hắn rời đi?" Công Tôn Lương đứng bên cạnh Cuồng Sư Tông, không cam lòng hỏi.
Trận chiến hôm nay, chẳng những là sỉ nhục Tử Tinh, càng sỉ nhục Công Tôn Lương hắn. Một trận chiến này, hắn tổn thất vô cùng thảm trọng, đương nhiên không muốn từ bỏ như vậy.
Cuồng Sư Tông nghe vậy, không trả lời ngay, mắt lóe tinh quang, dường như đang do dự có nên đuổi giết hay không.
"Không xong, không xong!" Bỗng một tiếng gào thất kinh truyền đến, mọi người nhìn lại phát hiện người kia là Quý Quân, một phụ tá của Tử Vô Cực.
"Quý lão, đã xảy ra chuyện gì?" Tử Vô Cực cố nén khó chịu trong thân thể, lên tiếng hỏi.
"Nhị công tử, Dương Tôn Giả kia đã cướp sạch Bảo Khố Tử Tinh!" Quý Quân thất thanh hô lớn.
"Cái gì?" Tử Vô Cực và Cuồng Sư Tông đồng thời biến sắc, những người khác cũng căm phẫn.
"Họ Dương kia sao có thể đi vào Bảo Khố Tử Tinh? Sao hắn có chìa khóa? Người nào dẫn hắn tới?"
"Thì ra là thế, ta đã thắc mắc tại sao hôm nay nhị công tử ngươi lại điều những người trông coi bảo khố đi, thì ra là nguyên nhân này." Công Tôn Lương âm trầm nhìn Tử Vô Cực. "Ngươi đã sớm thông đồng với hắn?"
"Ta..." Tử Vô Cực nhất thời khí huyết công tâm, phát hiện không thể chối được, vội la lên: "Hắn nói chỉ lấy một món, ta nào biết hắn lại có lòng tham không đáy. Ta còn cố ý để Quý lão đi giám thị."
Quý Quân lập tức xấu hổ: "Ta bị hắn cấm chế lực lượng sau đó đánh ngất xỉu, vừa rồi mới tỉnh..."
"Phế vật!" Cuồng Sư Tông giận tím mặt, vung tay lên, lực lượng cuồn cuộn tràn ra, đánh bay Tử Vô Cực ra ngoài, sống chết không biết, giận dữ hét:
"Tất cả mọi người đuổi theo cho ta, bất kể giá nào, nhất định phải giết chết tiểu tử kia!"
"Rõ!" Mọi người đồng ý, rối rít thi triển thân pháp bay đi.
Không lâu sau, trên bầu trời Tử Tinh Thành, hơn mười chiếc chiến hạm Hư Cấp Thượng Phẩm khởi động, trong đó có một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương ở phía trước lãnh đạo, khí thế hung hăng bay vào hư không.
Những người khác có lẽ không biết trong Bảo Khố Tử Tinh có bảo vật gì, nhưng Cuồng Sư Tông có thể không biết sao?
Những thứ khác không cần kể, nhưng riêng mảnh Long Lân của Chân Long kia đã là bảo vật vô giá, chính là trấn tông chi bảo từ khi Tử Tinh sáng lập đến nay. Qua nhiều năm như vậy, vô số thiên tài Tử Tinh đều muốn luyện hóa Long Lân kia, Cuồng Sư Tông cũng từng thử qua, nhưng không người nào thành công.
Cuối cùng chỉ có thể đem bỏ xó, để trong bảo khố.
Tuy rằng không ai có thể luyện hóa Long Lân, nhưng không có nghĩa là nó không có giá trị, ngược lại, giá trị của nó không thể lường được.
Giờ Long Lân đã bị Dương Khai trộm đi, sao Cuồng Sư Tông có thể từ bỏ? Hắn muốn cùng Dương Khai không chết không thôi.
Tử Tinh Thành hôm nay chấn động, mỗi người đều cảm thụ rất rõ. Dư âm chiến đấu của những cường giả Hư Vương Cảnh làm cho võ giả thực lực thấp hơn cảm thấy lo âu. Thời khắc này lại thấy nhiều chiến hạm đồng loạt xuất động như vậy, người ngu cũng biết Tử Tinh đã xảy ra đại sự.
Chỉ là không ai biết chính xác có chuyện gì.
Trong tinh không, Dương Khai rất nhanh đuổi kịp chiến hạm của Hằng La Thương Hội, thần niệm truyền âm, cửa chiến hạm mở ra, Dương Khai vọt vào, liền thấy đám người Thần Đồ đang đợi mình.
"Dương huynh!" Thần Đồ ôm quyền, thần sắc ngưng trọng. "Ân cứu mạng này, Thần Đồ kiếp này khó quên. Sau này nếu có bất kỳ sai phái nào, Dương huynh cứ việc lên tiếng."
Dương Khai cười ha hả:
"Thần Đồ huynh nghiêm trọng rồi, đều là người một nhà, không cần khách khí như vậy."
Người một nhà? Thần Đồ lộ vẻ nghi ngờ, nhưng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ là Dương Khai khách khí mà thôi.
Bất quá Dương Khai có thể nói như vậy làm cho hắn vô cùng mừng rỡ, biết Dương Khai không vì thực lực tăng lên mà xem thường hắn.