Chiếc quần mỏng màu trắng cuối cùng cũng bị hắn xé toạc, Du Ngạo Tình lúc này đã hoàn toàn lõa thể.
Trong tiếng khóc lóc cầu xin của ả, Dương Khai bắt đầu cởi y phục của mình, để lộ thân trên trần trụi, yết hầu phát ra từng tiếng gầm gừ trầm thấp không thể kìm nén.
Kiều nữ của Vân Hà Tông đã không còn sức lực phản kháng, ả chậm rãi nhắm nghiền hai mắt, không khóc than, cũng chẳng cầu xin nữa, mặc cho lệ tuôn dài nơi khóe mi.
Có lẽ, Miêu Lâm lúc đó đã nói đúng.
Sắp chết đến nơi rồi, còn giữ gìn trinh tiết làm gì? Thiếu niên này tuy tàn nhẫn thô bạo, nhưng ít nhất vẫn tốt hơn loại cặn bã như Miêu Lâm gấp bội.
Lồng ngực đột nhiên đau nhói, nó đang bị bàn tay to lớn kia bóp nắn, Du Ngạo Tình không kìm được mà kêu lên một tiếng thảm thiết.
Ngay lúc ả cho rằng sự trong trắng của mình đã không thể giữ được nữa, gã thiếu niên đang càn rỡ trên người ả đột nhiên khựng lại.
Du Ngạo Tình khe khẽ hé mắt, chỉ thấy hắn vẫn đang dùng con ngươi đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt chứa đầy dục vọng, tham lam và khao khát chiếm hữu, nhưng dường như vẫn có một tia giãy giụa và kháng cự lướt qua.
Một luồng khí nóng hổi phả ra từ mũi hắn, nóng đến mức có thể luyện chảy kim loại, hai hàng lông mày nhíu chặt, gương mặt hiện lên vẻ thống khổ, tựa như đang phải chịu đựng điều gì đó ghê gớm.
Thình lình, toàn thân hắn bộc phát ra một luồng năng lượng kinh người, khiến vẻ tà ác càng thêm đậm nét.
Theo sau sự bùng nổ của luồng năng lượng này, công lực của hắn chợt tăng vọt với tốc độ kinh hoàng.
Khí Động Cảnh tứ tầng, ngũ tầng... bát tầng, cửu tầng...
Khí tức Ly Hợp Cảnh chấn động!
Tiếp tục đột phá đến Ly Hợp Cảnh nhị tầng, mới từ từ ổn định lại.
Công lực tăng lên, sự điên cuồng trong mắt hắn càng thêm mãnh liệt, nhưng sức giãy giụa kháng cự đó cũng ngày một mạnh mẽ hơn.
Bỗng nhiên, hắn bò khỏi người ả, khoanh chân ngồi xuống đất, nghiến răng gầm gừ:
- Tránh xa ta ra! Nếu không, hậu quả tự gánh!
Vốn đã tưởng kiếp nạn khó thoát, Du Ngạo Tình chợt sững sờ, như tỉnh khỏi cơn ác mộng. Ả vất vả đưa cánh tay bị thương lấy một tấm áo che thân, co một chân lên rồi lết từng chút một vào góc tường, sợ hãi nhìn Dương Khai, thân thể run rẩy không ngừng.
Dương Khai rất tỉnh táo!
Từ đầu đến cuối, ý thức của hắn đều vô cùng minh mẫn, kể cả lúc nhào đến Du Ngạo Tình, lúc xé rách y phục và giày vò thân thể ả.
Nhưng hành động xuất phát từ bản năng này đã bị màn kịch của Miêu Lâm và La Thiên Thiên kích thích đến đỉnh điểm, khiến hắn không thể khống chế nổi.
Vừa hưởng thụ sự phát tiết của khát vọng chôn sâu trong xương tủy, Dương Khai cũng vừa cố hết sức ngăn cản ảnh hưởng của nó đối với bản thân.
Cuối cùng, hắn phải vận dụng đến Bất Khuất Chi Ngạo mới có thể ức chế được nó.
Cho đến giờ phút này, Dương Khai mới hiểu được khát vọng mà Tô Nhan nói khó ngăn cản đến nhường nào. Nếu người đang ở riêng với hắn không phải là Du Ngạo Tình, mà là Tô Nhan ở gần đây, thì dù có phải vượt qua ngàn trùng gian khó, Dương Khai cũng sẽ đi tìm nàng, cùng nàng mây mưa một trận.
Khí huyết trong lồng ngực cuộn trào dữ dội, mỗi một tế bào, mỗi một thớ thịt trên toàn thân đều đang gào thét, khao khát sự mềm mại của nữ nhân.
Nguyên khí bạo động một cách bất thường, xoay vần khiến cả thạch động rít gào, kinh động đến đám đại trùng đang rình rập bên ngoài.
Thân trên trần trụi, làn da rịn một lớp máu tươi, trông vô cùng dữ tợn.
Vậy mà ngay cách đó không xa, lại có một mỹ nữ không một mảnh vải che thân, không chút sức lực phản kháng, chỉ cần hắn muốn là có thể chiếm đoạt nàng bất cứ lúc nào, thưởng thức hương vị tuyệt diệu. Đây quả thực là một thử thách đối với Dương Khai.
Hắn cố gắng không để ý đến ả, ngay cả bóng hình của Tô Nhan cũng bị hắn gắng gượng gạt ra khỏi tâm trí. Dương Khai tập trung toàn bộ tinh thần vào nội thể, không ngừng vận chuyển Chân Dương Quyết, cảm nhận Ngạo Cốt Kim Thân để phân tán sự chú ý của mình.
Lần trước tuy đã lĩnh ngộ được Bất Khuất Chi Ngạo từ Ngạo Cốt Kim Thân, nhưng Dương Khai biết bên trong Kim Thân của mình vẫn còn ẩn chứa điều gì đó mà công lực và nhận thức hiện tại chưa đủ để cảm ngộ.
Nhân cơ hội hôm nay, Dương Khai bèn thử lĩnh hội một lần nữa.
Hắn không mong khám phá ra bí ẩn của Ngạo Cốt Kim Thân, mà chỉ mong có thể trấn áp được bản năng và khát vọng đang sục sôi của mình.
Hiệu quả cũng rất tốt, tuy tình hình vẫn chưa thuyên giảm, nhưng nhìn chung đã ổn định trở lại.
Du Ngạo Tình cũng rất biết điều, ả biết Dương Khai chắc chắn đang ra sức áp chế dục vọng, nên không dám gây ra tiếng động nào để tránh thu hút sự chú ý của hắn, chỉ co quắp ở đó, không dám động đậy.
Thời gian trôi qua, tình hình của Dương Khai cũng dần tốt lên, tâm trạng nóng nảy từ từ bình ổn, nguyên khí đang sôi trào khắp toàn thân cũng có dấu hiệu lắng xuống.
Không biết bao lâu sau, khi sự thô bạo trong Dương Khai biến mất hoàn toàn, thạch động lại trở về yên tĩnh.
Hít sâu một hơi, hắn mở mắt ra, công lực tạm thời tăng lên nhờ Bất Khuất Chi Ngạo cũng dần dần tan biến, cảnh giới bắt đầu tụt xuống.
Ly Hợp Cảnh nhất tầng... Khí Động Cảnh cửu tầng... bát tầng... ngũ tầng!
Đã ổn định lại.
Lần này chống cự thành công dục vọng trong lòng, lại còn đột phá thêm một tiểu cảnh giới. Tuy có được thu hoạch bất ngờ, nhưng thần sắc Dương Khai vẫn phẳng lặng như nước.
Hắn khẽ cau mày, vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, chìm vào trầm tư.
Trong lần tìm hiểu Ngạo Cốt Kim Thân này, tuy không thu được gì như dự đoán, nhưng cũng không phải là không có tiến triển. Trong cõi mông lung, Dương Khai cảm nhận được một lớp màng chắn ngay trước mặt, chỉ cần phá vỡ nó, một bí mật khác của Ngạo Cốt Kim Thân sẽ hiển hiện ra.
Đáng tiếc, công lực hiện tại và sự thấu hiểu võ đạo của hắn vẫn còn quá yếu, không đủ để phá vỡ lớp màng chắn này.
Chỉ đành chờ đợi cơ hội sau này vậy.
Thở phào một hơi, Dương Khai quay đầu nhìn quanh, ánh mắt chợt lướt đến Du Ngạo Tình đang co ro trong góc.
Trong đôi mắt ả, có hoảng sợ, có cả một chút căm giận và thù hằn. Bất kỳ nữ nhân nào gặp phải chuyện như vậy cũng khó lòng mà bình tĩnh được.
Dương Khai đứng dậy, từ từ bước về phía ả.
- Ngươi đừng qua đây!
Du Ngạo Tình quát lên, cố sức lùi về sau, nhưng sau lưng đã là vách đá, còn có thể lùi đi đâu được nữa?
Khóe miệng Dương Khai nhếch lên một nụ cười khó hiểu, hắn chậm rãi tiến đến rồi quỳ xuống trước mặt ả.
- Ngươi cút đi!
Hai tay Du Ngạo Tình không thể cử động, nhưng vẫn gắng sức húc đầu về phía Dương Khai. Hắn cũng không né tránh, mặc cho đầu ả đập mạnh vào trán mình.
Một tiếng “bốp” vang lên, Du Ngạo Tình có hơi choáng váng, vầng trán trơn bóng lập tức đỏ ửng.
Dương Khai đưa tay nhấc một cánh tay bị trật khớp của ả lên, kéo xuống rồi lại đẩy lên.
Một tiếng “rắc” giòn tan, Du Ngạo Tình kêu lên thảm thiết, cơn đau khiến ả toát mồ hôi lạnh, theo bản năng vung nắm đấm về phía Dương Khai.
Dương Khai tung một chưởng ngược lại, hóa giải đòn tấn công của ả, lạnh lùng nói:
- Nếu cô muốn chết, ta có thể giết cô ngay bây giờ!
Giọng nói lạnh như băng, ánh mắt cũng lạnh như băng khiến Du Ngạo Tình chết sững tại chỗ, đến lúc phản ứng lại thì cánh tay đã được nắn lại bình thường.
Không thèm để ý đến ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của ả, Dương Khai lại đưa tay xoa bóp trên đùi ả, vận chuyển nguyên khí hóa giải nội thương ở đó.
Một cảm giác ấm áp lan tỏa, khiến Du Ngạo Tình khó lòng chịu đựng.
Sau khi chữa trị xong vết thương trên cánh tay và đùi ả, Dương Khai mới chậm rãi đứng dậy, ngồi sang một bên.
Du Ngạo Tình trân trối nhìn hắn như không tin vào mắt mình, ả không ngờ gã thiếu niên này lại tốt bụng với mình đến thế. Mới vừa rồi, hắn còn dùng thủ đoạn tàn độc để hủy hoại, chiếm đoạt mình cơ mà.
Mình không có chút giao tình nào với hắn, ngược lại còn từng có hiềm khích, tại sao hắn lại làm vậy?
Nghĩ mãi không ra, Du Ngạo Tình nghiến chặt răng, vừa lén lút quan sát Dương Khai, vừa sột soạt mặc lại y phục.
Tiếng động này lọt vào tai, Dương Khai tất nhiên biết ả đang làm gì, không cần mở mắt cũng biết bên đó hẳn là một cảnh xuân sắc vô hạn, khiến người ta mơ màng. Thế nhưng bất ngờ là, hắn không có phản ứng gì quá lớn. Nghĩ kỹ lại, có lẽ dục vọng tích tụ mấy tháng qua đã được hóa giải toàn bộ trong lúc kháng cự vừa rồi, vậy nên hắn mới có thể thản nhiên như vậy.
Xem ra đây cũng là một phương pháp tu tâm rất tốt, tích tụ dục vọng trong một thời gian, sau đó tìm cách ngăn chặn nó, một khi thành công thì bất luận là công lực hay tâm cảnh đều có thể được nâng cao.
Vô hình trung, Dương Khai đã phát hiện ra một con đường tu luyện thích hợp với chính mình.
Thạch động lại rơi vào im lặng, Dương Khai và Du Ngạo Tình ngồi ở hai đầu, một người kiên nhẫn chờ đợi, một người thì thấp thỏm lo âu, không ai nói với ai nửa lời.
Ước chừng một ngày sau, bên ngoài chợt có động tĩnh, bọn đại trùng lại muốn vào bắt người nữa rồi.
Dương Khai giật mình, mở bừng mắt, còn Du Ngạo Tình thì hoảng sợ tột độ, ả sợ rằng mình sẽ phải nối gót sư đệ và sư muội.
Đang lúc lo âu, thì chợt thấy Dương Khai đứng phắt dậy, bước ra bên ngoài.
Không phải hắn tốt bụng đến mức muốn cứu Du Ngạo Tình, nữ tử này lòng dạ độc ác, không phải hạng đơn giản, đừng nói lúc trước Dương Khai không xem ả ra gì, mà cho dù giữa hai người đã có quan hệ xác thịt thật đi nữa, Dương Khai cũng sẽ không giữ lại mạng cho ả.
Hắn nắn lại cánh tay cho ả cũng xem như trả một mối ân tình, dẫu sao lần đột phá này cũng là nhờ ả. Tha cho ả một lần, đôi bên không còn nợ nần gì nhau.
Mục đích Dương Khai chủ động đi ra là để tìm Trùng Vương. Muốn thoát khỏi nơi quỷ quái này, nhất định phải tìm cho được Trùng Vương.
Kết hợp những gì đã thấy đã nghe trong mấy ngày qua, Dương Khai có thể khẳng định đám dị trùng này bắt người đi là để dâng cho Trùng Vương.
Có lẽ vì thấy Dương Khai thức thời như vậy, đám đại trùng không đối xử tàn nhẫn với hắn như với Miêu Lâm và La Thiên Thiên, mà cử một con dẫn đường và mấy con khác đẩy sau lưng, thúc giục hắn đi nhanh hơn.
Du Ngạo Tình ngẩn người chứng kiến tất cả, khóe miệng chợt nhếch lên một nụ cười vui sướng, nhưng rồi sau đó lại òa khóc nức nở. Dĩ nhiên ả muốn Dương Khai chết đi, nhưng nếu hắn chết thật thì giờ chỉ còn lại một mình ả cô đơn lạnh lẽo ở nơi này. Như thế, ả thà mong Dương Khai vẫn còn sống.
Luồn lách không biết bao lâu trong trùng động, cuối cùng Dương Khai cũng đặt chân đến một huyệt động vô cùng lớn.
Đám đại trùng hất Dương Khai vào trong rồi không đi vào nữa.
“Địa Ma!” Dương Khai một mặt cảnh giác quan sát xung quanh, một mặt thầm gọi trong lòng.
Nào ngờ Địa Ma trước đây hễ gọi là đến, lần này lại không có phản ứng gì.
Dương Khai ngẩn người, cứ tưởng lão gặp phải chuyện gì bất trắc, sau khi dò xét một hồi, hắn không khỏi dở khóc dở cười.
Lão già Địa Ma này không biết đã tự phong bế thần thức từ lúc nào.
- Ngươi làm cái gì vậy?
Dương Khai mở lớp phong ấn của lão ra, lên tiếng hỏi.
- Thiếu chủ xong việc rồi sao?
Địa Ma cười gian xảo.
- Ý gì?
Dương Khai nhướng mày.