Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1881: CHƯƠNG 1881: LINH KHÍ HÓA TƠ

- Được, trở về đi. Hiện tại Tử Tinh gặp đại biến, Tử Long đã chết, Đông Lai đồng hành cùng hắn cũng lành ít dữ nhiều. Tử Tinh không thể thành rắn không đầu, ngày sau Tử Tinh sẽ do... Hắn nói tới đây, ánh mắt quét qua đám người.

Công Tôn Lương vội vàng ngẩng cao ngực.

- Sẽ do Vô Cực thống lĩnh, mọi người phụ trợ, nghe theo hiệu lệnh.

Cuồng Sư Tông lại nhìn Công Tôn Lương nói:

- Lần này ngươi nguyên khí đại thương, cần phải bế quan tĩnh dưỡng.

- Rõ!

Công Tôn Lương tuy không cam lòng, nhưng không dám phản kháng, chỉ có thể trầm giọng đáp lời. Dù sao Cuồng Sư Tông nói cũng không sai, hắn cùng Dương Khai đánh một trận, thụ thương nặng nề, nếu không tĩnh dưỡng thật tốt có thể sẽ gây mầm họa ngầm, thậm chí giảm sút tu vi.

So với vị trí chưởng khống Tử Tinh, đương nhiên thực lực vẫn quan trọng hơn.

- Đệ tử cám ơn sư tổ, đệ tử sẽ dốc toàn lực, dẫn dắt Tử Tinh tái tạo huy hoàng!

Tử Vô Cực mặc dù mặt mũi sưng vù, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn phấn chấn đáp lời.

Bất kể thế nào, kết quả này là điều hắn mong muốn nhất, tuy rằng quá trình có chút gian nan, nhưng cuối cùng hắn đã đạt được mục đích.

...

Trong khe nứt không gian, chiến hạm Hằng La Thương Hội từ từ bay đi. Bốn phía là không gian loạn lưu, Dương Khai vẫn đứng vững trên thân hạm, lực lượng không gian bao bọc chiến hạm, ngăn không cho nó bị cuốn vào không gian loạn lưu.

Không gian loạn lưu là lực lượng không gian hỗn loạn nhất, trừ phi có võ giả như Dương Khai khai mở dẫn đường, nếu không sẽ hủy diệt bất kỳ vật thể nào xâm nhập vào đó. Lực lượng không gian hỗn loạn kia đủ để một Hư Vương Cảnh tầng ba tan xương nát thịt.

Bên trong chiến hạm, mọi người sau khi trải qua hoảng loạn ban đầu, tâm tình từ từ ổn định lại, không những không còn kinh sợ, trái lại còn hứng thú dò xét hoàn cảnh chung quanh.

Dù sao không phải ai cũng có cơ hội đi vào khe nứt không gian, càng không thể bình an vô sự đến thế.

Đáng tiếc trong khe nứt không gian cái gì cũng không có, khiến người ta không khỏi thất vọng.

Sau đó, không ai tò mò nữa, ai nấy tự làm việc của mình.

Hồi lâu sau, chiến hạm mới truyền đến tiếng động ầm ầm, tiếp đó, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào, tinh không bao la lại hiện ra trước mắt mọi người.

Chiến hạm đã trở về Tinh Vực.

Dương Khai thân hình khẽ động, xuất hiện giữa đám người, sắc mặt hơi tái nhợt, thân thể lảo đảo.

- Dương huynh!

Thần Đồ nhanh tay lẹ mắt, vội vàng giúp đỡ Dương Khai.

- Không sao!

Dương Khai giơ tay ra hiệu:

- Chỉ là lực lượng hơi cạn kiệt mà thôi, nghỉ ngơi mấy ngày là được.

Hắn chưa từng thử mang một chiến hạm đi qua khe nứt không gian. Tuy rằng hắn đã đạt tới một cảnh giới cao, nhưng làm vậy vẫn hao tổn cực lớn, nhất là sau khi dùng Tịch Diệt Lôi Châu.

Tuy nhiên, làm vậy hắn hiểu rõ hơn cực hạn của mình, cũng là một thu hoạch không nhỏ.

- Vậy ngươi mau đi nghỉ ngơi, nơi này cứ giao cho ta.

Thần Đồ vội vàng nói.

Đám người Hoa U Mộng cũng ân cần nhìn về phía hắn.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Hiện tại đã an toàn, các ngươi chỉ cần cẩn thận một chút là được, nếu có chuyện gì, ta sẽ xuất hiện.

- Yên tâm đi Dương huynh, Lê Nặc, mau chóng sắp xếp một gian phòng cho Dương huynh.

Thần Đồ nhìn Lê Nặc nói.

- Đại nhân, xin mời đi theo ta.

Lê Nặc nói, vội vàng dẫn đường.

Tuy rằng các thế lực lớn đều có chiến hạm Hư Cấp Thượng Phẩm, nhưng chiếc chiến hạm này của Thần Đồ là hàng chuyên dụng, đại biểu cho Hằng La Thương Hội, cho nên bên trong vô cùng xa hoa. Lê Nặc dẫn Dương Khai vào phòng tốt nhất rồi khom người rời đi.

Dương Khai đi tới bên giường, ngồi xếp bằng, tùy ý nhìn quanh. Bất chợt phát hiện căn phòng này linh khí vô cùng nồng đậm, chắc hẳn đã được bố trí trận pháp đặc biệt.

Trong phòng còn đốt hương liệu thượng đẳng, mùi hương xông vào mũi, có công dụng thanh tâm tịnh thần.

Dương Khai đưa tay lấy Linh Đan từ Không Gian Giới Chỉ bỏ vào miệng, vừa hóa giải dược lực vừa vận công điều tức.

Thời gian dần trôi.

Ước chừng sáu ngày sau, Dương Khai khôi phục hoàn toàn như lúc ban đầu.

Trong khe nứt không gian, hắn đạt được lĩnh ngộ mới khi cưỡng ép vận dụng lực lượng không gian như vậy, cho nên sau khi khôi phục tiếp tục lĩnh ngộ.

Lại qua thêm mấy ngày, Dương Khai mới khẽ mỉm cười.

Thần niệm phóng ra, chiến hạm vẫn bình ổn lướt đi trong tinh không, bên trong mọi người đều bình yên.

Điểm đến của chiến hạm là chủ tinh Thủy Nguyệt Tinh của Hằng La Thương Hội, cũng là một trong những mục đích của Dương Khai, cho nên hắn tùy cơ ứng biến.

Cũng không biết sau khi đến Thủy Nguyệt Tinh gặp được Tuyết Nguyệt, nàng sẽ có biểu cảm gì.

Nhớ lại Tuyết Nguyệt, Dương Khai lại nghĩ đến Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường, sau đó lại nghĩ đến Phiến Khinh La...

Một tiếng thở dài khẽ thoát ra, trong lòng Dương Khai tràn đầy áy náy...

Hắn xua đi những cảm xúc tiêu cực trong đầu, hai tay kết thủ ấn, bố trí một đạo cấm chế trong phòng, sau đó lấy ra Huyền Giới Châu, đi vào đó.

Thật ra lúc trên Tử Tinh, hắn cũng có thể sử dụng Huyền Giới Châu đưa toàn bộ đám người Thần Đồ vào bên trong, đây cũng là biện pháp nhanh nhất.

Nhưng hắn không làm như vậy, dù sao Huyền Giới Châu quá đỗi nghịch thiên, bên trong có một phương tiểu thiên địa, tự nhiên là càng ít người biết càng tốt.

Tuy nói thực lực hắn hiện tại đã trở nên cường đại, trong Tinh Vực gần như không ai có thể kết liễu hắn, nhưng cẩn thận vẫn hơn, vạn nhất bởi vì Huyền Giới Châu mà bị người khác để mắt tới, e rằng sẽ được ít mất nhiều.

Bên trong Huyền Giới Châu, một mảnh an bình.

Thạch Khôi vẫn đang cắn nuốt Thái Dương Chân Hỏa. Dương Khai đi tới bên cạnh nó, lấy những khoáng vật trân quý trong bảo khố Tử Tinh ra, sau đó để trước mặt Thạch Khôi.

Thạch Khôi thấy thế, đôi mắt như hạt đậu đen trợn tròn, lóe lên vẻ hưng phấn. Ngay sau đó nó vọt tới đám khoáng vật, một tay vơ lấy, nhét thẳng vào miệng.

Cũng không thấy nó có gì khác lạ, những khoáng vật kia đều bị ném vào trong bụng, mà bụng nó không hề phồng lên, dường như trong đó cũng có một phương tiểu thiên địa.

Chẳng mấy chốc, tất cả khoáng vật đều biến mất.

Thạch Khôi nhìn Dương Khai, vẻ mặt bất mãn.

Dương Khai bật cười nói:

- Hết rồi, chỉ có vậy thôi, đi luyện hóa đi!

Số lượng tuy không nhiều lắm, nhưng đều là khoáng vật trân quý trong bảo khố Tử Tinh. Mỗi một khối khoáng thạch đều có giá trị vô lượng, giờ tất cả đều bị Tiểu Tiểu cắn nuốt, đối với nó có lợi ích cực lớn.

Thạch Khôi nghe vậy gãi đầu, cười ngây ngô với Dương Khai, chạy sang một bên, an tâm luyện hóa.

Dương Khai lại đưa mắt nhìn về phía bên kia.

Bên kia, Lò Luyện Khí Hư Vương Cấp sừng sững đứng đó, chính là Bản Mệnh Bí Bảo của Hỏa Điểu Lưu Viêm.

Trong lò luyện khí truyền đến tiếng hót của Hỏa Điểu, thỉnh thoảng lại có những tia lửa bắn ra. Trong ánh lửa không những ẩn chứa lực lượng Thái Dương Chân Hỏa, mà còn có Càn Thiên Lôi Viêm và Khôn Lam Băng Diễm.

Có vẻ như Hỏa Điểu đang cố gắng dung hợp Khôn Lam Băng Diễm.

Dường như đã nhận ra Dương Khai đến, Hỏa Điểu bay ra, liếc nhìn Dương Khai một cái, sau đó lại chui vào trong, tiếp tục công việc của mình...

- Chắc hẳn không có vấn đề gì!

Dương Khai khẽ gật đầu, Hỏa Điểu còn có tâm tư nhìn hắn, hiển nhiên là đã thành thạo.

Thân hình hắn khẽ động, đi tới một nơi yên tĩnh.

Nơi này là hắn gieo trồng vô số Linh Thảo Diệu Dược, chính là vườn thuốc của hắn. Trong vườn thuốc đều là dược liệu trân quý từ Thất Lạc Chi Địa, rất nhiều Linh Hoa Dị Thảo đã sớm tuyệt tích đang sinh trưởng tại đây. Hắn vui vẻ ngắm nhìn vườn thuốc.

Bốn phía mùi thuốc nồng nặc, khiến lòng người vô cùng thư thái.

Dương Khai khoanh chân ngồi xuống, lấy ra vài vật phẩm từ Không Gian Giới Chỉ, bày ở trước mặt.

Vật đầu tiên là một khối kết tinh trong suốt.

Địa Mạch Tinh!

Chính là một trong ba món có giá trị nhất mà Dương Khai lấy từ bảo khố Tử Tinh. Hắn quan sát Địa Mạch Tinh một lát, liền ném vào vườn thuốc.

Địa Mạch Tinh vừa tiếp xúc mặt đất, liền nhanh chóng chìm sâu xuống.

Ngay sau đó, năng lượng thiên địa cuồn cuộn chợt bộc phát. Lấy vườn thuốc làm trung tâm, trong phạm vi trăm trượng quanh vườn thuốc, nồng độ linh khí tăng lên không chỉ gấp mười lần.

Từ mặt đất, từng luồng linh khí hóa thành tơ mỏng, bay lượn quanh quẩn, trong khoảnh khắc đã tràn ngập khắp nơi đây.

- Linh Khí Hóa Tơ!

Dương Khai mắt sáng rực, vẻ mặt phấn chấn.

Linh khí thiên địa, vô ảnh vô hình, mắt thường khó lòng nhìn thấy. Chỉ có linh khí nồng đậm đến một trình độ nhất định mới có thể hiện hình.

Những danh sơn đại xuyên kia luôn mờ ảo, nhìn như sương mù, kỳ thực lại là năng lượng thiên địa ngưng tụ thành, đối với võ giả tu luyện có lợi ích cực lớn.

Nhưng vẫn không thể sánh bằng Linh Khí Hóa Tơ.

Linh Khí Hóa Tơ đã là một dạng ngưng tụ năng lượng thiên địa khác, tinh thuần hơn, mãnh liệt hơn.

Từng sợi tơ kia là lực lượng thiên địa tinh thuần nhất. Dương Khai đưa tay chộp lấy một sợi, khẽ vận chuyển công pháp, gần như không tốn chút sức lực nào, sợi tơ đã biến mất. Thay vào đó là một luồng nhiệt lưu theo lòng bàn tay tràn vào Đan Điền, lắng đọng thành lực lượng của hắn.

Bốn phía có vô số linh tơ như vậy khiến nơi đây như chốn tiên cảnh, tuyệt mỹ khôn tả.

Linh tơ rơi xuống những Kỳ Hoa Dị Thảo trân quý khiến chúng khẽ lay động, tựa hồ đang reo vui.

Dương Khai không ngờ việc đặt Địa Mạch Tinh ở đây lại tạo ra dị tượng như vậy. Ý định của hắn vốn rất đơn giản, chẳng qua là muốn dùng Địa Mạch Tinh ôn dưỡng dược liệu của vườn thuốc của mình, đồng thời tạo ra một môi trường tu luyện tốt cho bản thân mà thôi.

Chỉ có điều, kết quả này lại vượt ngoài dự tính của hắn.

Địa Mạch Tinh quả nhiên danh bất hư truyền. Một khối Địa Mạch Tinh nhỏ bé lại có thể ẩn chứa năng lượng khổng lồ đến thế, quả thực khiến người ta phải kinh hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!