Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1885: CHƯƠNG 1885: LÀ TÊN HỖN ĐẢN NGƯƠI

Hai đại Lĩnh Chủ Yêu Tộc nói ra tay là ra tay, Huyết Giao gầm lên một tiếng, thân thể vạm vỡ bỗng chốc bành trướng, khí huyết lực đỏ rực như sương mù mắt thường cũng có thể thấy được, cuồn cuộn tỏa ra từ quanh thân hắn tựa thủy triều.

Thân hình hắn lóe lên, tựa như một viên đạn pháo lao thẳng vào kết giới của Bán Nguyệt Sơn.

Sở trường của Yêu Tộc vốn là dựa vào thể chất cường hãn, mà Huyết Giao Lĩnh Chủ lại có thân thể được trời phú cho sự cường tráng, một cú va chạm này ẩn chứa lực hủy diệt khó có thể tưởng tượng nổi.

Nơi hắn lướt qua, không khí bị đốt cháy, kéo theo một vệt cầu vồng rực lửa.

Ầm!

Thân thể Huyết Giao đập mạnh vào Bán Nguyệt Sơn, cả tòa Bán Nguyệt Sơn dường như rung chuyển, kết giới bao bọc bên ngoài chợt lóe lên ánh sáng chói lòa, dường như có dấu hiệu sắp vỡ.

Sắc mặt Huyết Giao vui mừng, thầm nghĩ kết giới của Bán Nguyệt Sơn cũng chỉ có vậy mà thôi. Đang lúc hắn chuẩn bị gia tăng sức mạnh để hoàn toàn phá vỡ kết giới, phía đối diện lại truyền đến một luồng phản lực vô cùng mãnh liệt. Sự cuồng bạo của lực lượng kia so với cú va chạm vừa rồi của hắn chỉ hơn chứ không kém.

Huyết Giao nhất thời không phòng bị, chờ đến khi kịp phản ứng thì đã muộn.

Kèm theo một tiếng kêu đau, thân hình vạm vỡ của hắn bị đánh bật ra ngoài.

Các Yêu Tộc nhìn nhau, mặt lộ vẻ kinh hãi.

Cũng may Huyết Giao da dày thịt béo, lực lượng phản chấn tuy cường đại nhưng cũng không làm hắn bị thương, chỉ có điều trông hơi chật vật mà thôi. Bên cạnh, Thiên Nhãn thần sắc ngưng trọng nói:

- Tương truyền Bán Nguyệt Sơn là do một nửa thân thể của một vị Đại Yêu Vương thượng cổ hóa thành, quả nhiên không tầm thường.

Huyết Giao bất mãn liếc hắn một cái:

- Đừng nói lời châm chọc, ra tay đi.

Thiên Nhãn gật đầu, không nói thêm nữa, con ngươi màu bạc trong mắt chợt bạo phát ra ánh sáng bạc chói mắt. Ánh sáng bạc ngưng tụ thành thực chất, hóa thành hai thanh kiếm sắc bén, hơi chấn động một chút rồi tựa như mũi tên rời cung lao về phía kết giới, nhanh như lôi đình.

Huyết Giao thấy vậy cũng không nhàn rỗi, phối hợp với bí thuật của Thiên Nhãn, một lần nữa lao về phía trước với tốc độ kinh người, vung quả đấm khổng lồ, nện thẳng vào kết giới Bán Nguyệt Sơn.

Một đòn liên thủ của hai vị Lĩnh Chủ Yêu Tộc đủ để hủy thiên diệt địa.

Khi công kích ập tới, tia sáng của kết giới Bán Nguyệt Sơn lóe lên với tần suất nhanh hơn. Lần này Huyết Giao đã sớm có chuẩn bị, đương nhiên sẽ không bị lực phản chấn đánh bay ra ngoài.

Sau khi hứng chịu công kích, hào quang của kết giới Bán Nguyệt Sơn dường như mờ đi một chút.

Thấy tình hình này, con ngươi của Thiên Nhãn và Huyết Giao lập tức lóe lên tinh quang. Hai đại thống lĩnh đương nhiên đã nhận ra manh mối, biết rằng chỉ cần liên thủ tấn công mãnh liệt thêm vài lần, kết giới chắc chắn sẽ bị phá. Đến lúc đó bọn họ có thể tiến quân thần tốc, xông vào Xích Nguyệt Cung, quyết không thể để Xích Nguyệt an tâm hấp thu lực lượng trong Hư Niệm Tinh của Phong Ngạc Yêu Vương.

Nhiều Yêu Tộc thấy công kích mãnh liệt nhắm vào kết giới Bán Nguyệt Sơn liền ngừng tay, mặt lộ vẻ sợ hãi.

Đến Huyết Giao và Thiên Nhãn cũng có biểu hiện ngưng trọng, cố gắng xua tan sự khó chịu trong lòng.

- Huyết Giao, Thiên Nhãn, bổn cung và các ngươi đều vì sự yên ổn của Yêu Tộc, không muốn làm mọi chuyện trở nên khó xử. Các ngươi bây giờ rời đi, bổn cung có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu không, các ngươi sẽ phải trả một cái giá rất đắt!

- Xích Nguyệt!

Huyết Giao và Thiên Nhãn đồng thời hô nhỏ một tiếng.

Mọi người đều là Lĩnh Chủ Yêu Tộc, trước kia giao thiệp không ít lần, giọng của Xích Nguyệt bọn họ đương nhiên nhận ra. Nhưng lần này, Xích Nguyệt cho bọn họ cảm giác không giống trước kia, lời nói kia vừa kịch liệt lại vừa bình thản, khiến người ta có cảm giác kinh hồn bạt vía, dường như nếu còn tiếp tục, thật sự sẽ phải trả giá đắt.

Hai vị Lĩnh Chủ Yêu Tộc đều có suy nghĩ riêng, liếc nhìn nhau.

Thiên Nhãn cắn răng nói:

- Giả thần giả quỷ, có bản lĩnh thì triệt hồi kết giới, để bổn tọa vào trong gặp ngươi nói chuyện.

- Không sai!

Huyết Giao cũng ở bên phụ họa.

- Xích Nguyệt, ngươi cũng biết mọi người đều là những trụ cột của Yêu Tộc. Hôm nay Huyết Giao ta cùng Thiên Nhãn huynh tới đây, ngươi lại đóng cửa không đón, đây là đạo lý gì? Thức thời thì mau mau mở kết giới ra, để chúng ta đi vào!

- Nhiều lời vô ích, sống hay chết, chỉ trong một ý niệm của các ngươi mà thôi, bổn cung đã nhân nhượng hết mức!

Trong Bán Nguyệt Sơn truyền đến giọng của Xích Nguyệt, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Trên trán Huyết Giao và Thiên Nhãn đều rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, mơ hồ đã nhận ra điều gì đó.

Hồi lâu sau, Thiên Nhãn mới quay đầu nhìn Huyết Giao nói:

- Huyết Giao huynh, không phải huynh sợ rồi chứ?

- Lão tử xưa nay chưa từng sợ ai.

Huyết Giao hừ lạnh một tiếng.

- Vậy thì tốt.

Thiên Nhãn hơi gật đầu, nhếch miệng cười nói:

- Một khi đã như vậy, vậy thì ra tay chiến một trận đi.

Huyết Giao cau mày, dường như có chút chần chừ, cuối cùng vẫn cắn răng nói:

- Được!

Tiếng nói vừa dứt, Yêu Nguyên trong cơ thể hai đại Lĩnh Chủ Yêu Tộc lại lần nữa cuộn trào, mỗi người thi triển ra thủ đoạn kinh thiên động địa, đánh về phía kết giới Bán Nguyệt Sơn.

- Ngoan cố chống cự!

Giọng nói giận dữ của Xích Nguyệt truyền đến, linh khí thiên địa bỗng nhiên rung chuyển. Ngay sau đó, trên bầu trời chợt hiện ra một bàn tay khổng lồ.

Bàn tay như trời sập, đè xuống Huyết Giao và Thiên Nhãn.

Hai vị Lĩnh Chủ Yêu Tộc đều khom người xuống, mặt lộ vẻ sợ hãi ngẩng đầu nhìn lên, Huyết Giao thất thanh la lên:

- Thiên Địa Tùy Tâm, Hư Vương Tam Tầng Cảnh?

Thiên Nhãn cũng bị dọa cho kinh hãi. Bọn họ sở dĩ dám gây rối ở đây chính là ỷ vào thế đông người, mọi người đều là cấp bậc Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh, đương nhiên là nhiều người có ưu thế.

Nhưng nếu Xích Nguyệt đã tấn thăng thành Yêu Vương, trở thành cường giả cấp bậc Hư Vương Tam Tầng Cảnh, thì nhiều người cũng vô dụng.

Giờ khắc này, Thiên Nhãn không tự chủ được sinh ra ý nghĩ rút lui, chỉ muốn mau chóng chạy trốn khỏi Bán Nguyệt Sơn, càng xa càng tốt.

Nhưng rất nhanh, trong tròng mắt màu bạc của Thiên Nhãn lại lóe lên tia sáng, quát lớn:

- Không phải, đây chỉ là bí thuật! Huyết Giao, mau ra tay!

Hắn vừa thúc giục Huyết Giao, vừa hét lên giận dữ, tiếng gầm chấn động không gian, sóng âm mắt thường có thể thấy được đón lấy bàn tay khổng lồ kia.

Huyết Giao vốn đã không còn chút ý chí chiến đấu, mặt xám như tro tàn, nhưng sau khi được Thiên Nhãn nhắc nhở, bản năng cầu sinh bộc phát, một thân lực lượng chợt trở nên cuồng bạo, hai nắm đấm vung lên, từng quyền ảnh khổng lồ bay lên trời nghênh đón.

Rầm, rầm rầm!

Quyền ảnh, sóng âm và bàn tay khổng lồ va chạm, bên ngoài Bán Nguyệt Sơn, một mảnh thiên địa hỗn loạn, đến ánh sáng dường như cũng bị cắn nuốt.

Hồi lâu sau, bụi bặm mới lắng xuống.

Thiên Nhãn và Huyết Giao mặt lộ vẻ vui mừng, liếc nhau lần nữa, khôi phục lòng tin, nhưng trong Bán Nguyệt Sơn không thấy động tĩnh gì.

- Xích Nguyệt quả nhiên vẫn chưa tấn thăng.

Huyết Giao thấp giọng cười gằn, quét sạch đi vẻ kinh hoảng vừa rồi.

- Nhưng cũng sắp rồi.

Thiên Nhãn dáng vẻ ưu tư.

- Huyết Giao, nếu chúng ta còn trì hoãn, đến khi nàng thành công, Đế Thần Tinh này thật sự không có nơi cho chúng ta sống yên ổn.

- Ta biết.

Con ngươi Huyết Giao lộ ra hung quang, gật đầu liên tiếp.

- Vậy còn chờ gì nữa, nhanh phá cái kết giới chết tiệt này đi, bất kể thế nào cũng không thể để nàng thành công!

Thiên Nhãn nổi giận quát một tiếng.

Đang lúc hai vị Lĩnh Chủ Yêu Tộc chuẩn bị động thủ lần nữa, trước mắt bỗng hoa lên, một bóng người kỳ lạ xuất hiện ở nơi không xa phía trước bọn họ, đứng sừng sững trong hư không, thần sắc lãnh đạm nhìn bọn họ.

- Ai!

Huyết Giao nổi giận quát một tiếng.

- Nhân Tộc?

Thiên Nhãn chỉ liếc mắt một cái liền nhìn thấu thân phận của Dương Khai, không khỏi chau mày, thần niệm cường đại bao trùm về phía hắn, nhanh chóng dò xét, rất nhanh, sắc mặt cả kinh:

- Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh!

Đế Thần Tinh tuyệt đối không thể có sự tồn tại của Nhân Tộc Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh, ngay cả Phản Hư Cảnh cũng vô cùng hiếm thấy. Như vậy chỉ có một giải thích duy nhất, chính là đối phương đến từ một tinh tú tu luyện khác.

Nhìn bộ dạng của Dương Khai lúc này, dường như còn có ý muốn gây khó dễ cho bọn họ, điều này khiến Thiên Nhãn không sao hiểu được.

- Tên này nhìn có vẻ quen mắt.

Huyết Giao thấp giọng thì thầm một tiếng, cặp mắt trợn to, cố gắng nhìn chằm chằm vào Dương Khai, không biết bản thân đã gặp người này khi nào mà lại không còn ấn tượng gì.

Dương Khai nhếch miệng cười, nhìn hai đại Lĩnh Chủ Yêu Tộc, lại nói với Xích Nguyệt ở trong Bán Nguyệt Sơn:

- Tiền bối, người dường như gặp phải phiền toái rồi!

- Là tên hỗn đản ngươi!

Xích Nguyệt cũng có vẻ vô cùng kinh ngạc, không ngờ thời điểm này xuất hiện bên ngoài Bán Nguyệt Sơn lại là Dương Khai.

- Đúng vậy. Ngươi không ngờ đã đến Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh, điều này sao có thể?

Giọng nói vô cùng kinh ngạc của nàng truyền ra từ trong Bán Nguyệt Sơn, linh khí thiên địa bên kia dường như cũng vì tâm tình của Xích Nguyệt mà có chút chấn động.

Dương Khai mỉm cười:

- Thế gian rộng lớn, không thiếu chuyện lạ, có gì là không thể chứ. Nhưng tiền bối người, đừng vì phân tâm mà thất bại trong gang tấc.

Xích Nguyệt tức giận nói:

- Chuyện như vậy cần ngươi nhắc nhở sao?

- Được rồi, vãn bối không nhiều lời nữa.

Dương Khai ngượng ngùng cười.

- Phải rồi, phiền toái nhỏ trước nhà tiền bối, có cần ta ra tay giải quyết giúp người không?

- Ngươi cũng thật tự tin.

Xích Nguyệt kinh ngạc.

- Ngươi tấn thăng Hư Vương Cảnh mới bao lâu?

- Ha ha, chỉ là hai vị Lĩnh Chủ thôi mà. Vãn bối tuy không dám cam đoan quá nhiều, nhưng tự bảo vệ mình thì không thành vấn đề.

- Hả?

Xích Nguyệt không ngừng kinh ngạc, không biết Dương Khai lấy đâu ra lòng tin lớn như vậy, trầm mặc một hồi mới trầm giọng nói:

- Ta hiện tại không tiện ra tay, ngươi nếu thực sự có bản lĩnh, vậy thì chơi với bọn chúng đi. Dù gì cũng không phải người ngoài, ngươi giúp ta là chuyện đương nhiên!

- Vãn bối tuân mệnh!

- Ngươi cẩn thận một chút. Bổn cung tuy không biết ngươi rốt cuộc đã uống linh đan diệu dược gì mà có thể trong khoảng thời gian ngắn đưa thực lực tăng tới trình độ này, nhưng Hư Vương Cảnh là phải dựa vào thời gian để tích lũy. Đừng chết đấy, bổn cung cũng không muốn sau này bị Khinh La oán trách.

Xích Nguyệt hiển nhiên cho rằng Dương Khai có thể trong thời gian ngắn đạt đến trình độ này là nhờ công của linh đan diệu dược, hơn nữa còn không phải là loại bình thường!

- Đa tạ tiền bối lo lắng, ta sẽ cố gắng sống sót.

Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.

Khi hai người nói chuyện, Huyết Giao cùng Thiên Nhãn luôn im lặng không lên tiếng, nhưng theo thời gian trôi qua, hai đại Lĩnh Chủ đều lửa giận ngút trời.

Dáng vẻ của Dương Khai luôn không coi bọn họ ra gì khiến bọn họ vô cùng khó chịu!

Đại danh Lĩnh Chủ của bọn họ vang dội trên Đế Thần Tinh, cũng là cường giả đứng đầu trong Tinh Vực, chưa từng bị người nào miệt thị như vậy.

Dương Khai đã chọc giận bọn họ thành công.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!