Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1904: CHƯƠNG 1904: THÊM CHÚT VẬT THƯỞNG

– Ngươi là ai, lại dám ăn nói càn rỡ với Gia gia ta! Tả Linh chợt quát lớn một tiếng, giơ tay lên. Một đạo Hỏa Long công kích bùng phát từ lòng bàn tay nàng, đánh thẳng tới Dương Khai. Tình cảm vốn đã gặp trắc trở, tâm tình nàng chẳng mấy tốt đẹp. Giờ phút này, nghe Dương Khai trắng trợn chỉ trích Gia gia mình như vậy, nàng lập tức không kìm được cơn giận, muốn tìm Dương Khai làm nơi trút bỏ sự bực dọc trong lòng. Bởi vậy, nàng không chút do dự xuất thủ.

Tả Linh thân là cháu gái ruột của Tả Đức, tư chất bản thân không hề kém cỏi. Lại thêm được Tả Đức cung cấp vô số Linh Đan, bởi vậy tuy còn trẻ tuổi, nàng đã đạt tới tu vi Phản Hư Cảnh tầng hai. Một chiêu này thuận tay phát ra, uy lực lại tương đối phi phàm. Hỏa Long gầm thét dữ dội, không khí xung quanh chợt trở nên nóng rực, há cái miệng rộng như chậu máu mà táp thẳng xuống đầu Dương Khai.

– Linh Nhi dừng tay! Tả Đức kinh hãi. Tả Linh dễ dàng bị kích động, không biết Dương Khai sâu cạn, nhưng ông ta lại biết được Dương Khai là một vị cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai từ chỗ Chiêm Nguyên. Tả Linh bất luận thế nào cũng không thể nào là đối thủ của hắn. Vạn nhất nếu đối phương tức giận, làm bị thương Tả Linh, vậy coi như thiệt hại lớn.

Tuy nhiên, ông ta hô lên đã muộn một chút. Lời vừa dứt, Hỏa Long đã gầm thét đến trước mặt Dương Khai.

Thần sắc Dương Khai bất biến, thậm chí ngay cả thân hình cũng không hề lay động, chỉ không nhanh không chậm đưa ra một bàn tay, mở ra năm ngón tay, chụp tới Hỏa Long đó.

Một cảnh tượng kỳ lạ đột ngột xuất hiện, Hỏa Long được hợp thành từ năng lượng lại trực tiếp bị Dương Khai bắt gọn trên lòng bàn tay, vùng vẫy giãy giụa giống như vật còn sống vậy. Thế nhưng rốt cuộc nó thoát không xong trói buộc của Dương Khai, sau đó bị hắn bóp chặt lấy. Nguyên tố hỏa hệ bắn ra tứ tán, tiêu biến vào hư không, không khí nóng rực cũng trở lại bình thường.

Tả Linh ngẩn ra, hiển nhiên không nghĩ tới một kích của mình lại bị đối phương dễ dàng hóa giải như vậy. Nàng cũng ý thức được thực lực của Dương Khai phải vượt xa mình. Tuy nhiên, nàng không vì vậy mà sợ hãi, ngược lại cắn răng kêu lên:

– Gia gia, hắn ức hiếp con, người mau giúp con dạy dỗ hắn!

Khi nói chuyện, nàng không ngừng lắc lư cánh tay của Tả Đức. Tả Đức nhìn thân thể già nua của mình lập tức như chiếc thuyền độc mộc giữa mưa giông bão tố, đung đưa trái phải. Nàng nghĩ đến Tả Đức vô sở bất năng, bởi vì những cường giả Hư Vương Cảnh ở trước mặt ông ta đều một mực cung kính. Cho nên hơi bị thua thiệt liền trông cậy vào Tả Đức thay mình ra mặt.

Nhưng Tả Đức nào có bản lĩnh này? Ông ta được cường giả Hư Vương Cảnh tôn kính, là bởi vì tài nghệ luyện đan, chứ không phải là tu vi của mình. Ông ta bất quá là một võ giả Phản Hư Cảnh tầng ba, dùng võ lực đi dạy dỗ Dương Khai không phải là tìm cái chết sao.

Dương Khai không khỏi cười một tiếng. Dù sao hắn hiện giờ cũng là một vị cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai, Tả Linh tùy ý xuất thủ công kích mình, hắn hoàn toàn có thể cho đối phương một bài học. Nhưng cùng một tiểu nha đầu so tài như vậy, trái lại ra vẻ mình có chút làm lớn chuyện rồi. Cho nên hắn lười cùng đối phương so tài.

Nhưng không ngờ tới, Tả Linh thấy Tả Đức chậm chạp chưa trả lời, lại hướng về phía Ngả Âu hô lên:

– Ngả Âu thúc thúc, ngài đánh chết hắn đi! Đánh chết hắn, ta sẽ nói Gia gia luyện chế Thái Sơ Đan gì đó cho ngài!

Lời vừa nói ra, sắc mặt của Dương Khai trầm xuống. Biểu lộ của Ngả Âu cũng biến thành cổ quái. Tiểu nha đầu được cưng chiều, có chút tùy hứng gây sự có thể lý giải, nhưng chỉ vì trong lòng không thuận lại muốn tùy ý lấy tánh mạng người ta, đây có chút hơi quá đáng. Huống chi, chuyện này vẫn là chính nàng khởi xướng, trách nhiệm hoàn toàn không phải ở phía Dương Khai. Chỉ cần người hơi có chút đầu óc, cũng sẽ không đồng tình với lời nói của Tả Linh, lại không biết vì vậy mà đắc tội một vị cường giả Hư Vương Cảnh tầng hai.

– Ngả Âu thúc thúc, ngài mời Gia gia đến đây không phải chính là muốn luyện chế loại đan dược gì đó sao? Ngài lợi hại như vậy, hắn khẳng định không phải đối thủ của ngài, ngài đánh chết hắn đi.

Tả Linh khẽ kêu, tay chỉ Dương Khai thúc giục Ngả Âu, giống như phân phó một thủ hạ vậy, ngang ngược càn rỡ.

– Ách... Ngả Âu cười khan một tiếng, mở miệng nói: – Linh nha đầu, thúc thúc không nhất định là đối thủ của hắn.

– Sao lại thế được? Ngài là Hội trưởng của Hằng La Thương Hội, một trong người lợi hại nhất trên đời này, làm sao lại không phải là đối thủ của hắn? À, con hiểu rồi, ngài không muốn Linh Đan đó.

– Linh Nhi, chớ nói bậy! Tả Đức có chút nhìn không được, không khỏi trầm giọng quát một tiếng.

Khóe miệng của Tả Linh trĩu xuống, thấy Gia gia thật sự có chút tức giận, trái lại rất thức thời không quấy rầy nữa. Nhưng vẻ mặt nhìn Dương Khai lại vô cùng phẫn hận, nghiến răng ken két, dường như muốn xông tới cắn mạnh hắn một miếng thịt.

– Tuyết Nguyệt, ngươi không đáp ứng hôn sự này là chính xác. Dương Khai khẽ cười cười: – Nữ nhân như vậy nếu cưới về, vậy cuộc sống sau này có còn cần phải sống nữa hay không chứ!

Tuyết Nguyệt trừng mắt nhìn Dương Khai một cái, cũng không nói gì.

– Các hạ lặp đi lặp lại nhiều lần khiêu khích lão phu, rốt cuộc ý muốn như thế nào? Tả Đức âm trầm nhìn Dương Khai, thần sắc nổi giận.

– Ha ha, vẫn là câu nói kia, nói thật thôi. Dương Khai cười nhạt một tiếng.

– Linh Nhi quả thật bị lão phu nuông chiều nên có chút ương bướng, nhưng bản tính vẫn tốt, không phải cho ngươi đánh giá như thế!

– Tùy ý muốn lấy tánh mạng người ta, đây là bản tính tốt mà ông nói đó sao? Nếu ta không phải Hư Vương Cảnh tầng hai, mà là Thánh Vương Cảnh, thời khắc này e rằng đã là một thi thể lạnh lẽo rồi chứ? Dương Khai cười lạnh không ngừng.

– Ngươi nếu là Thánh Vương Cảnh, căn bản không có tư cách cùng lão phu nói chuyện!

– Đáng tiếc ta không phải!

– Dừng lại!

Chiêm Nguyên thấy Dương Khai lại cùng Tả Đức đối chọi gay gắt như thế, không nhịn được nhảy ra: – Các hạ bất kính đối với ân sư như vậy, chẳng lẽ quên mất những năm này Linh Đan mà ngươi sử dụng để tu luyện, rốt cuộc do người nào luyện chế sao? Bất kỳ một người võ giả nào, nếu còn có chút lòng biết ơn, cũng không trả lời như ngươi đối với một vị Đại Sư Luyện Đan đức cao vọng trọng như vậy!

– Uống nước nhớ nguồn, tri ân báo đáp! Dương Khai khẽ gật đầu: – Ngươi là muốn nói cái này chứ gì? Tuy nhiên ta ngại quá, ta trước đã nói với ngươi, ta cũng là Luyện Đan Sư. Những năm này ta dùng Linh Đan, đều là của ta tự mình luyện chế. Đều nói đồng đạo là oan gia, cho nên ta cũng không cần thiết có lòng biết ơn gì đối với Luyện Đan Sư.

– Các hạ cũng là Luyện Đan Sư sao? Trong mắt của Tả Đức lóe lên một tia tinh quang, có vẻ có chút bộ dáng không tin.

– Đúng vậy!

– Hả? Khóe miệng của Tả Đức nổi lên một nụ cười khẩy: – Xin hỏi các hạ là Luyện Đan Sư có đẳng cấp gì? Có Luyện Đan Sư huy chương không?

– Thứ đó ta không có, còn về đẳng cấp thì ta cũng khó mà nói rõ.

Chiêm Nguyên ở một bên cười nhạo nói: – Ân sư, cớ gì phải so đo với hạng người như vậy. Tu vi võ đạo của hắn tuy rằng không tầm thường, nhưng nhìn tuổi không lớn lắm, cho dù là Luyện Đan Sư gì thì trước mặt ngài cũng không đáng nhắc tới, ngài có thể nói là đứng ở vị trí đỉnh cao nhất trong cả Tinh Vực rồi.

Tả Đức cười ngạo nghễ, nhìn ánh mắt của Dương Khai lộ ra vẻ khinh bỉ.

– Đỉnh cao nhất? E rằng chưa hẳn đã vậy! Dương Khai khẽ cười nói: – Luyện Đan Sư Hư Vương Cảnh tuy rằng không nhiều lắm, nhưng ta biết có một vị như vậy. Tuy tuổi đời còn trẻ hơn vị Đại Sư đây, nhưng tương lai chắc chắn sẽ còn tiến xa hơn vị Đại Sư này rất nhiều!

Hắn nói dĩ nhiên là Hạ Ngưng Thường.

– Hoang đường!

Tả Đức chợt quát một tiếng, thần sắc nổi lên vẻ giận dữ: – Lão phu đã đến Hư Cấp hạ phẩm đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá Hư Cấp trung phẩm. Trong cả Tinh Vực này, ai có thể vượt qua lão phu!

Nói tới lĩnh vực mình tinh thông, khí thế của Tả Đức trở nên uy phong lẫm liệt, không nhận thua chút nào.

– Đại Sư không tin sao? Dương Khai cười nhìn ông ta.

– Ngươi tìm tới người đó cho lão phu. Lão phu cùng hắn so tài một phen, bảo hắn thua tâm phục khẩu phục! Tả Đức hừ lạnh một tiếng.

– Người đó ở xa ngoài ức vạn dặm, trong lúc nhất thời gọi không tới được. Tuy nhiên Đại Sư nếu muốn so tài một phen... Dương mỗ xin được cùng Đại Sư so tài một phen thuật luyện đan, được không? Dương mỗ tự nhận trên thuật luyện đan còn hơi có chênh lệch so với người đó. Ngài nếu có thể thắng được Dương mỗ, Dương mỗ lập tức thừa nhận lời của ngài vừa nói. Nhưng nếu ngài ngay cả Dương mỗ cũng không thắng nổi, ha ha...

Trên bậc thang phía trước đại điện, một đám người tất cả đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Dương Khai, phảng phất thấy được chuyện gì không thể tin nổi. Tông Ngạo lại há to miệng, đủ để nhét vào một quả đấm. Thần sắc của Ngả Âu biến ảo, vô vàn ý niệm chợt lóe lên trong đầu. Bỗng nhiên, ông ta như suy nghĩ minh bạch ý đồ của Dương Khai, không khỏi đôi mắt lóe lên tinh quang, sâu trong nội tâm lòng cảm kích dâng trào.

Bất kể như thế nào, Dương Khai người này xem ra đúng là không tệ, đáng để kết giao!

– Cái gì? Ngươi vừa nói gì cơ? Gương mặt của Tả Đức kinh ngạc nhìn Dương Khai, cũng có chút nghi ngờ tai mình vừa nghe nhầm.

– Đại Sư xem ra thật là tuổi đã cao rồi. Dương Khai thở dài một tiếng: – Tại hạ mới vừa nói, Đại Sư không ngại cùng Dương mỗ so tài một phen thuật luyện đan.

– Ngươi cùng lão phu so tài thuật luyện đan? Tả Đức cười phá lên, khinh thường nói: – Lão phu thực sự không nhìn ra ngươi lấy đâu ra sự tự tin lớn đến vậy.

– Cái này không cần Đại Sư quan tâm, Đại Sư chỉ nói có dám hay không thôi.

– Hừ, ngươi cho là lão phu không biết ngươi đánh âm mưu quỷ kế gì sao? Ngươi cho là phép khích tướng này có tác dụng với lão phu ư? Lão phu nếu đáp ứng cùng ngươi so tài, ngươi có phải muốn cùng lão phu so tài luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn Đan hay không? Tả Đức cười lạnh nhìn Dương Khai.

– Ha, Đại Sư minh mẫn, Dương mỗ đang có đề nghị này. Dương Khai ngạc nhiên nói.

Tâm tư mọi người chợt chuyển động, lập tức hiểu ra Dương Khai rốt cuộc ý muốn như thế nào. Nếu Tả Đức thật sự tức giận, muốn cùng Dương Khai so tài thuật luyện đan, tiếp đó Dương Khai lại định so tài nội dung là luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn Đan. Đến lúc đó Tả Đức vì thủ thắng, khẳng định sẽ toàn lực ứng phó luyện chế thành công. Như thế, sẽ giải nguy cho Cốc Bích Hồ, hóa giải tình thế cấp bách của Ngả Âu Hội trưởng. Về phần Dương Khai có thể luyện chế được hay không... người nào sẽ quản hắn a. Trước mặt một vị Luyện Đan Sư Hư Vương Cảnh, thua thuật luyện đan, cũng không phải chuyện mất mặt gì. Nếu cùng Luyện Đan Sư đơn đả độc đấu thua, đó mới mất mặt!

– Trò vặt vãnh, lão phu há có thể bị lừa!

Tả Đức hừ lạnh một tiếng, khinh bỉ nhìn Dương Khai. Một bộ biểu lộ ta sớm đã nhìn thấu tâm can ngươi.

– Đại Sư nói vậy thật oan uổng cho ta rồi. Dương Khai mỉm cười: – Như vậy đi, vì để cho lần này so tài công bình một chút, Dương mỗ thêm chút vật thưởng được không?

– Vật thưởng gì? Tả Đức lạnh giọng hỏi.

– Nếu ta thua, làm ngàn năm hộ vệ cho ngài! Dương Khai sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng đáp.

– Cái gì? Lời vừa nói ra, mọi người cả kinh biến sắc, tất cả đều dùng ánh mắt như nhìn ngốc tử nhìn về phía Dương Khai, ngay cả Tả Đức cũng gương mặt biểu lộ ý động. Ông ta tuy rằng là Luyện Đan Sư Hư Vương Cảnh, dưới trướng cũng không thiếu cường giả, nhưng quả thật không có một vị Hư Vương Cảnh! Hư Vương Cảnh đều là những kẻ tâm cao khí ngạo, lúc đi cầu ông ta luyện đan có thể khách khí, nhưng lại làm sao chịu cho ông ta sử dụng, cho ông ta nô dịch. Huống chi, Dương Khai không phải Hư Vương Cảnh bình thường, mà là một vị Hư Vương Cảnh tầng hai! Dõi mắt cả Tinh Vực cũng chẳng có mấy ai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!