Tả Đức nói một tràng, thu hút thiện cảm của những luyện đan sư không rõ chân tướng. Có người kêu lên:
- Nếu có kẻ ngông cuồng tự đại, đại sư không cần tự trách như thế, cứ xem như dạy dỗ hắn đi.
- Không sai, đại sư đức cao vọng trọng, lại còn có kẻ dám cùng ngài so tài thuật luyện đan, thật sự quá đỗi hoang đường.
- Nếu không, đại sư ngài nghỉ ngơi một chút, ta tới thay ngài so đấu, nhất định không phụ kỳ vọng của đại sư!
Còn có người chủ động xin xung phong. Những luyện đan sư này đến xem náo nhiệt căn bản không biết trước đó chuyện gì xảy ra, thậm chí ngay cả so đấu luyện chế linh đan gì cũng không rõ. Chỉ là bởi vì danh tiếng của Tả Đức mà đến, đương nhiên đối với Dương Khai không có ấn tượng gì tốt. Bọn họ xem ra, việc hắn dám so tài luyện đan với Tả Đức chính là hành vi không thể dung thứ. Hơn năm trăm vị luyện đan sư, hơn phân nửa trừng mắt nhìn Dương Khai, bộ dáng hận không thể nuốt sống hắn. Dương Khai đối với tình cảnh này chỉ cười nhạt.
Tả Đức cười híp mắt nói:
- Thiện ý của chư vị, lão phu xin ghi nhận. Tuy nhiên chuyện hôm nay, thật sự phải do lão phu đích thân ra tay. Bởi vì tiểu tử này muốn cùng lão phu so đấu luyện chế là Thái Sơ Chuyển Hồn đan!
- Cái gì? Thái Sơ Chuyển Hồn đan?
- Đó không phải là linh đan cấp Hư Vương sao?
- Đại sư lại muốn luyện chế linh đan bực này? Lần này thật có phúc được tận mắt chứng kiến rồi.
- Chẳng lẽ người này cũng là một luyện đan sư cấp Hư Vương? Trông không giống lắm nha.
Một đám luyện đan sư ồn ào tranh luận, cảnh tượng lập tức trở nên huyên náo vô cùng.
- Được rồi, đừng ồn ào nữa!
Ngả Âu sắc mặt khó coi, khẽ quát một tiếng:
- Tả Đức đại sư và Dương Khai lập tức phải khai lò luyện đan. Chư vị đều là luyện đan sư, chắc biết là quấy rầy hay sao? Xin chư vị không nên lên tiếng nữa, nếu không, đừng trách Ngả mỗ không nể tình!
Ngả Âu vừa dứt lời, đại điện đang huyên náo lập tức trở nên tĩnh lặng.
Tả Đức mỉm cười nói:
- Chư vị đừng lên tiếng là được rồi, nếu muốn quan sát một hai, thật ra không có vấn đề gì.
Lời vừa nói ra, rất nhiều luyện đan sư liền lộ vẻ vui mừng, đều hướng về phía Tả Đức bằng ánh mắt cảm kích.
- Ngả Âu hội trưởng, xin ngài giao vật liệu luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan cho lão phu. Mặt khác, cho tiểu bằng hữu kia một phần vật liệu tương tự. Tả Đức hô to.
- Đó là điều đương nhiên.
Ngả Âu nghe vậy gật đầu, lập tức lấy ra nhiều vật liệu từ trong nhẫn không gian của mình. Chia làm hai phần, giao cho Dương Khai và Tả Đức. Hai phần vật liệu cơ bản giống hệt nhau, điểm khác biệt là, một phần chia cho Tả Đức có một viên Thất Thải Mi Lộc nội đan.
Sau khi đã chọn vật liệu, Ngả Âu nói:
- Nơi này là tầng thứ chín Dược Sư Điện. Địa hỏa lực lượng cũng nồng đậm nhất. Lúc này luyện đan có thể tiết kiệm được lượng lớn thời gian và tinh lực, hai vị hãy chọn vị trí thích hợp.
Trong tầng thứ chín này, khắp nơi đều có thể thấy những thứ tựa như đầu rồng. Những đầu rồng này không lớn, khóe miệng mở rộng, phụ cận có trận pháp có thể khống chế. Một khi mở ra trận pháp, chỗ đầu rồng có thể phun ra địa hỏa lực lượng được rút từ lòng đất, còn có thể khống chế hỏa lực lớn nhỏ, vô cùng tiện lợi.
Tả Đức hiển nhiên rất quen thuộc nơi này, nghe vậy liền đi thẳng tới gần một đầu rồng, sẵn sàng chuẩn bị. Hơn năm trăm vị luyện đan sư cũng đồng loạt xông tới, đứng cách vị trí Tả Đức khoảng hai mươi trượng, vây thành một vòng tròn lớn quanh ông ta, chăm chú dõi theo.
Ngả Âu đi tới bên cạnh Dương Khai, hạ giọng hỏi:
- Dương huynh đệ, có muốn đi tới tĩnh thất hay không? Vị trí nơi đây tuy rằng trống trải, nhưng quá nhiều người, không tránh khỏi sẽ bị quấy nhiễu đôi chút.
- Không cần.
Dương Khai lắc đầu, mỉm cười nói:
- Nếu vào tĩnh thất, những người kia không thể thấy ta luyện đan ra sao, chỉ sợ lại sinh hiểu lầm.
- Ừm, ngươi nói cũng có lý.
Ngả Âu nhíu mày:
- Nhưng ngươi thật sự có thể luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn đan chứ?
Ông ta từ đầu đến cuối đều không thể tin được chuyện này, có thể thấy được Dương Khai làm ra vẻ bình tĩnh, cũng không khỏi có chút nghi hoặc. Chẳng lẽ hắn không những thành tựu võ đạo phi phàm, đồng thời còn là một luyện đan sư cấp Hư Vương sao? Ý niệm này vừa hiện lên, Ngả Âu lại nhanh chóng bác bỏ, bởi vì điều này thật sự quá đỗi phi thực tế.
- Ngả Âu hội trưởng xin cứ chờ xem. Dương Khai mỉm cười.
Ngả Âu không nói thêm gì nữa.
Bên kia, thanh âm Chiêm Nguyên bỗng nhiên truyền tới, mang theo chút ý cười hả hê:
- Vị bằng hữu kia, ân sư bảo ta hỏi ngươi, có cần mượn một bộ lò luyện đan cấp Hư Vương dùng tạm hay không? Ngươi phải biết, có lò luyện đan tốt cũng có thể tăng xác suất luyện đan thành công. Tuy rằng với bản lĩnh của ngươi e rằng cũng không thể thôi thúc lò luyện đan cấp Hư Vương, nhưng ân sư lòng từ bi bao la, cho ngươi mượn dùng một chút cũng chẳng sao.
- Thiện ý của đại sư, Dương mỗ xin ghi nhận. Nếu là lò luyện đan cấp Hư Vương... A ha, ta có một cái đây!
Dương Khai vừa nói vừa cười, lấy ra Tử Hư Đỉnh của mình từ trong nhẫn không gian. Bảo vật này cũng được hắn mang ra từ Đế Uyển, chính là vật phẩm có từ mấy vạn năm trước. Lúc đó trong Tử Hư Đỉnh, còn đặt một viên linh đan có đan vân sinh ra.
Tử Hư Đỉnh vừa xuất hiện, luyện đan sư hội tụ bên kia không khỏi phát ra một tràng kinh hô. Thế nhưng rất nhanh, tiếng kinh hô bị mọi người đè nén xuống. Từng đôi mắt tham lam thèm muốn nhìn chằm chằm Tử Hư Đỉnh của Dương Khai, không rời một khắc.
Họ đều là luyện đan sư, đương nhiên liếc mắt một cái đã nhận ra Tử Hư Đỉnh bất phàm. Tử vân trên đỉnh dạt dào, lô đỉnh vừa xuất hiện, càng khiến tầng chín Dược Sư Điện này phiêu đãng mùi thơm đan dược, vừa nhìn đã biết trong đỉnh sinh ra không ít linh đan thượng phẩm.
- Chẳng lẽ hắn thật sự biết luyện đan? Chiêm Nguyên cũng trợn tròn mắt.
Nếu không phải luyện đan sư, làm sao có lò luyện đan cấp Hư Vương mang theo bên mình? Tuy nhiên rất nhanh, hắn nhất định đây là chiến lợi phẩm mà Dương Khai vô tình đoạt được. Dù sao thực lực của Dương Khai không tầm thường, hàng năm lịch lãm mạo hiểm bên ngoài, thân là cường giả Hư Vương nhị tầng cảnh, trong nhẫn không gian e rằng đủ loại bảo vật ngổn ngang đều có.
Thật đáng ghét! Hắn là một võ giả lại có lò luyện đan cấp Hư Vương, bản thân mình là luyện đan sư tiền đồ vô lượng, vẫn chỉ dùng một cái lò luyện đan Hư cấp trung phẩm. Chiêm Nguyên hận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ cảm thấy Tử Hư Đỉnh trong tay Dương Khai rõ ràng có chút châu ngọc bị vùi dập, hận không thể xông lên cướp lấy nó. Nghĩ tới đây, Chiêm Nguyên đã suy tính làm sao để đoạt lại Tử Hư Đỉnh của Dương Khai... Giờ thêm một khoản tiền cược nữa thì có lẽ hơi quá đáng rồi chăng? Sâu trong nội tâm hắn, suy nghĩ miên man không cách nào áp chế.
- Lò luyện đan này của ngươi không tệ. Tông Ngạo nhíu mày:
- Khí tức cổ xưa này e rằng đã có từ rất nhiều năm rồi?
Trong số mấy trăm luyện đan sư, chỉ có một mình Tông Ngạo đứng về phía Dương Khai, không đi tới chỗ Tả Đức quan sát.
- Quả thật niên đại rất xưa, ta cũng là vô tình đoạt được. Tuy nhiên... Tông Ngạo đại sư ngài cũng đừng có ý đồ với lò luyện đan này của ta, ta cũng chỉ có một cái duy nhất mà thôi. Dương Khai cười ha ha.
Tông Ngạo nghe vậy, bĩu môi.
Ngả Âu cười to nói:
- Không sao, ta nhớ trong kho báu của Thủy Thiên Thành còn có một cái lò luyện đan cấp Hư Vương vô chủ, ngày khác ta sẽ bảo người đưa cho Tông đại sư là được.
Bởi vì chuyện lần này, Ngả Âu đối với thái độ của Tông Ngạo trở nên vô cùng thân thiết. Bởi vì từ đầu đến cuối, Tông Ngạo đều kiên định đứng về phía Dương Khai. Nghe ông ta nói như vậy, Tông Ngạo mỉm cười, chắp tay nói:
- Như thế xin đa tạ Ngả Âu hội trưởng.
- Bảo kiếm tặng anh hùng mà thôi.
Mấy người đang trò chuyện, bên kia lại truyền tới thanh âm của Chiêm Nguyên, lớn tiếng nói:
- Vị bằng hữu kia, ân sư nói, giữa ông ta và ngươi chênh lệch quá lớn, trận tỷ thí này không giới hạn thời gian. Chỉ cần ngươi có thể luyện chế thành công Thái Sơ Chuyển Hồn đan là được, chỉ cần ngươi có thể luyện chế được, ân sư liền nhận thua.
- Đa tạ thiện ý của đại sư, tiểu tử sẽ dốc hết sức! Dương Khai chắp tay, cao giọng nói.
Chiêm Nguyên cười nhạo đáp lời.
Ngả Âu thần sắc trang nghiêm, khẽ quát:
- Nếu hai vị đều đã chuẩn bị thỏa đáng rồi, vậy thì... bắt đầu đi!
Lời vừa nói xong, bên phía Tả Đức bỗng nhiên truyền đến một luồng nhiệt ý, hiển nhiên đã thôi thúc trận pháp, hấp thu địa hỏa lực lượng.
- Dương Khai, ngươi không cần khẩn trương, thua cũng không sao. Tuyết Nguyệt ân cần dặn dò.
Có một câu nói nàng chưa nói, nếu Dương Khai thật thua, nàng liều chết cũng phải đưa Dương Khai rời khỏi Thủy Thiên Thành. Bất kể như thế nào cũng không thể để cho hắn làm người hầu hai ngàn năm. Nàng tin rằng phụ thân cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn chuyện như vậy xảy ra.
- Ta không khẩn trương. Dương Khai gật đầu:
- Tuy nhiên... mọi người có nên lùi ra xa một chút không? Đều đứng ở đây, ta không thể phát huy được.
- Ách, thật ngại quá, chúng ta quên mất.
Đám người Ngả Âu mặt mày khó coi, vội vàng lùi lại phía sau. Chỉ trong chốc lát, cả tầng chín Dược Sư Điện chia thành hai khu vực phân biệt rõ ràng. Một khu vực lấy Tả Đức làm trung tâm, hơn năm trăm vị luyện đan sư cấp Thánh Vương vây quanh ông ta thành một vòng tròn lớn. Mỗi người đều trừng to mắt nhìn về phía Tả Đức, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
Khu vực còn lại là chỗ của Dương Khai, so với sự náo nhiệt bên phía Tả Đức, bên này lại có vẻ vắng lặng vô cùng, chỉ có Ngả Âu, Tuyết Nguyệt và Tông Ngạo ba người mà thôi. Biểu lộ của ba người đều rất khẩn trương, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Ngả Âu và Tuyết Nguyệt hai cha con thỉnh thoảng còn trao đổi ánh mắt, dường như đang trao đổi điều gì đó bí mật.
Bỗng nhiên, bên phía Tả Đức truyền đến hàng loạt tiếng hô nhỏ không thể áp chế, chỉ thấy miệng lò luyện đan trước mặt Tả Đức mở ra, từng loại dược liệu đã sớm chuẩn bị được Tả Đức thành thạo ném vào trong lò luyện đan. Ông ta vừa bỏ dược liệu vào, vừa khống chế hỏa hầu, động tác như nước chảy mây trôi, dứt khoát cực kỳ, vô cùng đẹp mắt, khiến hơn năm trăm vị luyện đan sư kia nhìn như mê như say, trong chốc lát lại quên mất lời cảnh cáo của Ngả Âu trước đó.
- Không hổ là đại sư, lại cùng lúc bỏ Thủy Lan Tiên và Bích Tâm Quả vào, chuyện như vậy ta nghĩ cũng không dám nghĩ.
- Kỳ quái, Đảo Hải Chi và Xích Hỏa Đằng thuộc tính tương khắc. Một trước một sau được ông ta ném vào lò luyện đan, chẳng lẽ sẽ không hủy dược tính sao? Có cần ngưng luyện một loại trước, rồi mới bỏ loại khác vào hay không?
- Ngươi biết cái gì, đại sư làm như vậy đều có đạo lý của ông ấy. Ngươi không chú ý lúc đại sư ném Đảo Hải Chi vào, đã dùng thánh nguyên thôi thúc linh trận trong lò luyện đan sao? E rằng lúc này hai loại dược liệu đã hoàn mỹ dung hợp rồi.
- Thì ra là thế, xem ra tốc độ của đại sư quá nhanh. Nhãn lực của ta có chút không theo kịp, thật đáng xấu hổ!
- Ha ha, trước mặt đại sư có gì mà xấu hổ, hãy xem thật kỹ đi. Những gì hôm nay đạt được chắc chắn là phúc phận cả đời của chúng ta.
- Nói đúng lắm!
Tả Đức rốt cuộc là một luyện đan sư cấp Hư Vương danh tiếng lẫy lừng, tuy rằng tức giận vì Dương Khai dám tỷ thí luyện đan với ông ta, nhưng vừa tiến vào trạng thái luyện đan, thần sắc liền trở nên chuyên chú. Tiếng nghị luận xung quanh căn bản không lọt vào tai ông ta. Trong mắt ông ta, tất cả chỉ còn hỏa hầu, thời cơ, lò luyện đan và vật liệu, những thứ khác đều đã bị ông ta ném ra ngoài chín tầng mây.