Cảnh quan tại tầng thứ tám của Dược Sư Điện không khác mấy so với tầng thứ chín, chỉ là địa hỏa chi lực không cuồng bạo bằng mà thôi. Mọi người cũng không quá để tâm, chỉ tuần tự ngồi xếp bằng trong đại sảnh, hướng mắt về phía Dương Khai, lắng nghe hắn giảng giải chân lý Đan đạo.
Nếu là trước đây, Dương Khai muốn giảng giải Đan đạo cho nhiều luyện đan sư như vậy, dù cho thuật luyện đan của hắn quả thực vượt xa mọi người, e rằng cũng lực bất tòng tâm.
Biết luyện đan là một chuyện, giảng giải Đan đạo và giải đáp thắc mắc lại là một chuyện khác. Muốn làm được điều này, bản thân phải đạt tới một cảnh giới cực cao mới có đủ năng lực.
Nhưng hiện tại đã khác, sau khi Đại Đạo Đan Âm vang vọng bên tai suốt một ngày, những chân lý về Đan đạo tựa như dấu ấn đã khắc sâu vào tâm trí hắn, khiến cho sự lý giải của hắn đối với Đan đạo đã đạt đến một tầm cao mới, một tầm cao chưa từng có ai chạm tới.
Giảng đạo và giải đáp thắc mắc cho những luyện đan sư cấp Thánh Vương, cấp Hư Vương này quả thực dễ như trở bàn tay.
Dương Khai giảng giải Đan đạo suốt ba ngày, từ việc lựa chọn dược liệu, phân biệt tốt xấu của đan phương, cho đến ngưng luyện dược dịch, khống chế hỏa hầu, khắc họa linh trận, rồi đến thủ pháp thu đan, tất cả đều được giảng giải một cách tường tận, bao quát mọi khía cạnh.
Tất cả luyện đan sư đều nghe như si như túy, hoàn toàn không nhận ra thời gian đang trôi.
Thỉnh thoảng, có người lại lộ ra vẻ kinh hỷ, hiển nhiên là nhờ sự chỉ điểm của Dương Khai mà giải khai được vấn đề đã vướng mắc bấy lâu.
Bản thân Dương Khai cũng thu được lợi ích to lớn. Thông qua việc giảng thuật Đan đạo cho những luyện đan sư này, hắn lại có thêm một tầng lĩnh ngộ sâu sắc hơn đối với những gì Đại Đạo Đan Âm đã khắc ấn trong đầu.
Lúc mới bắt đầu, thỉnh thoảng hắn còn phải suy tư đôi chút, nhưng dần dần, hắn đã có thể giảng giải trôi chảy như nước, không một chút ngập ngừng. Những điều hắn nói ra đều là bí quyết luyện đan mà một luyện đan sư bình thường phải hao phí cả đời cũng chưa chắc tìm hiểu được.
Có những luyện đan sư ở tầng thứ chín sau khi tỉnh lại cũng tìm đến tầng thứ tám, lặng lẽ khoanh chân ngồi xuống, chăm chú lắng nghe.
Sau khi trải qua cơ duyên cảm ngộ Đại Đạo Đan Âm, họ lại một lần nữa nhận được lợi ích khổng lồ từ Dương Khai.
Ba ngày sau, toàn bộ tầng thứ tám đã quy tụ hơn năm trăm vị luyện đan sư, không thiếu một ai. Tất cả đều ngồi ngay ngắn trước mặt Dương Khai, vẻ mặt trang nghiêm thành kính ngước nhìn hắn, ngay cả Tông Ngạo cũng không ngoại lệ.
Dương Khai đã sớm thấy lão đến, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu chứ không hề ngưng lại bài giảng của mình.
Bỗng nhiên, thanh âm của Dương Khai ngừng bặt.
Tầng thứ tám Dược Sư Điện lúc này yên tĩnh đến mức kim rơi cũng có thể nghe thấy, ngay cả tiếng hít thở của mọi người cũng bị đè nén đến cực điểm. Vì vậy, khi Dương Khai không nói nữa, mọi người liền hiểu rằng, buổi giảng đạo lần này đã kết thúc.
Ai nấy đều lộ vẻ tiếc nuối, dường như vẫn chưa thỏa mãn.
Dương Khai mỉm cười đứng dậy, ôm quyền nói:
- Hôm nay đến đây thôi, đa tạ chư vị đồng đạo đã lắng nghe.
Hơn năm trăm vị luyện đan sư đồng loạt đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, cùng ôm quyền đồng thanh hô lớn:
- Đệ tử đa tạ Dương đại sư đã giải đáp thắc mắc, Dương đại sư vất vả rồi!
Dương Khai thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh đã trấn tĩnh lại.
Năm xưa, Chiêm Nguyên cũng chỉ vì được Tả Đức tùy ý chỉ điểm vài câu mà đã một mực tự xưng là đệ tử, luôn miệng gọi Tả Đức là ân sư.
Lần này, hắn giảng giải Đan đạo cho hơn năm trăm vị luyện đan sư suốt ba ngày ba đêm, cũng được xem như có ân truyền đạo giải đáp nghi hoặc cho họ. Chỉ vì chưa được hắn đồng ý nên họ không thể xưng hô hai tiếng "lão sư" mà thôi, nhưng việc tự nhận là đệ tử thì hoàn toàn có thể.
Lần này, kiến thức mà các luyện đan sư thu được vô cùng quý giá.
Dương Khai đã chí công vô tư, dốc túi truyền thụ toàn bộ kinh nghiệm và sự lý giải về thuật luyện đan của bản thân cho họ. Tuy họ không thể lĩnh hội hết trong một lần, nhưng đây tuyệt đối là một ân huệ to lớn.
Đặc biệt là thủ pháp thu đan kỳ diệu kia, nếu để những người này lĩnh ngộ được toàn bộ, chắc chắn sẽ mang đến một cuộc cách mạng vĩ đại cho Đan đạo của toàn Tinh Vực.
Dù sao, trong nhận thức từ trước đến nay của các luyện đan sư, một phần dược liệu chỉ có thể luyện chế ra một viên linh đan. Nhưng nếu dùng thủ pháp thu đan đặc thù này, một phần dược liệu lại có thể thu được hai, ba viên, thậm chí là bốn, năm viên linh đan. Điều này sẽ khiến chi phí luyện đan giảm mạnh, trong khi số lượng linh đan lại tăng lên gấp bội.
Nếu được phổ biến rộng rãi, võ giả trong khắp Tinh Vực sẽ không còn phải lo lắng chuyện thiếu linh đan để sử dụng nữa.
Bất kể thế nào, từ nay về sau, hơn năm trăm vị luyện đan sư từ cấp Thánh Vương trở lên này đều tự nhận mình là đệ tử của Dương Khai, ngay cả Tông Ngạo cũng không ngoại lệ.
Đây tuyệt đối là một lực lượng đủ sức làm rung chuyển cả Tinh Vực.
Ai dám chắc rằng, trong hơn năm trăm người này, sau này sẽ không xuất hiện thêm vài vị luyện đan sư cấp Hư Vương chứ?
Dương Khai cũng không kiêu ngạo, ôm quyền đáp lễ:
- Chư vị khách khí rồi.
- Dương đại sư, trước đó ngài từng nói một câu khiến đệ tử rất để tâm, trong lòng vẫn còn điều chưa tỏ, không biết có nên hỏi hay không? - Một mỹ phụ trung niên là luyện đan sư cười tủm tỉm nhìn Dương Khai.
- Vị phu nhân này có gì cứ hỏi, nếu tại hạ có thể giải đáp, nhất định sẽ không giấu giếm. - Dương Khai mỉm cười đáp lại.
- Nhân phẩm của Dương đại sư, chư vị đều tin tưởng. Chỉ là... trước đó, khi đại sư ngài cùng Tả Đức đại sư so đấu thuật luyện đan đã từng nói, có một vị luyện đan sư còn giỏi hơn Tả Đức đại sư, thậm chí còn giỏi hơn cả ngài, chuyện này... không phải là thật chứ?
Lời này vừa thốt ra, lập tức có người phụ họa:
- Đúng đúng đúng, ta cũng nghe nói như vậy, nhưng sao có thể chứ? Thuật luyện đan của Dương đại sư đã xuất thần nhập hóa, trên đời này làm gì có ai vượt qua được ngài?
- Dương đại sư lúc đó chỉ thuận miệng nói thôi, vậy mà các ngươi cũng tin!
- Đây cũng không phải là thuận miệng nói.
Dương Khai mỉm cười lắc đầu:
- Trên đời này quả thật có một người như vậy, trình độ Đan đạo còn lợi hại hơn cả ta!
- Sao có thể?
- Lại có người như vậy sao?
- Dương đại sư quá khiêm tốn rồi.
Đám người phía dưới xôn xao hẳn lên, căn bản không tin lời Dương Khai, đều cho rằng hắn khiêm tốn nên mới nói vậy. Dù sao họ cũng đã hiểu phần nào tính tình của Dương Khai, hòa nhã thân thiện, không hề kiêu căng tự mãn.
- Thật sự không phải ta khiêm tốn. - Dương Khai nghiêm mặt nói. - Lúc này ta không tiện nói rõ, có lẽ hiện tại ta so với nàng lợi hại hơn một chút, nhưng trước kia nàng tuyệt đối lợi hại hơn ta, sau này cũng sẽ lợi hại hơn ta.
- Người này là ai? - Tất cả luyện đan sư đều kinh hãi. Nhìn vẻ mặt của Dương Khai, họ biết hắn không nói dối, lập tức ai nấy đều vô cùng tò mò muốn biết người kia rốt cuộc là thần thánh phương nào.
- Theo ta được biết, thuật luyện đan của Tả Đức đại sư đã là đứng đầu trong khắp Tinh Vực, cho dù có người có thể sánh ngang, chắc chắn cũng không thể vượt qua ngài ấy. Người mà Dương đại sư nói là...
- Chư vị không cần đoán, người kia cũng không nổi danh, là một vị sư tỷ của ta, cũng lặng lẽ vô danh như ta! - Dương Khai giải thích.
- Là sư tỷ của Dương đại sư sao?
- Khó trách có bản lĩnh như vậy.
- Chẳng lẽ Dương đại sư xuất thân từ một tông môn luyện đan? Tỷ đệ hai người đều đã đạt đến cấp Hư Vương...
- Dương đại sư, sư môn của ngài ở đâu, đệ tử có thể đến bái sư không?
Lời vừa nói ra, rất nhiều luyện đan sư đã tha thiết nhìn về phía Dương Khai. Một tông môn có thể bồi dưỡng được hai vị luyện đan sư cấp Hư Vương, đây tuyệt đối là Thánh địa trong lòng tất cả luyện đan sư. Nếu có thể bái nhập tông môn này, thành tựu sau này há có thể kém được sao?
Hiện tại, mọi người chỉ có một ý nghĩ duy nhất là hỏi cho ra sư môn của Dương Khai ở đâu. Dù không thể bái nhập, đến quan sát một chút cũng tốt, biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ.
Dương Khai bật cười khanh khách:
- Các ngươi nói lời này mà để cho Ngả Âu hội trưởng nghe được, lão sẽ không tha cho ta đâu!
Nếu Ngả Âu biết hơn năm trăm vị luyện đan sư này đều muốn gia nhập Lăng Tiêu Tông, có lẽ lão sẽ liều mạng với hắn cũng nên.
Đây chính là lực lượng tinh nhuệ của toàn bộ Hằng La Thương Hội, linh đan mà thương hội sản xuất đều dựa vào những người này. Nếu họ đều rời đi, việc kinh doanh của thương hội sẽ sụp đổ hơn một nửa ngay lập tức.
- Chuyện này không cần nhắc lại, sau này nếu có cơ hội, tại hạ rất hoan nghênh chư vị đến thăm. Hôm nay đến đây thôi, chư vị nên trở về bế quan tự mình tìm hiểu đi. - Dương Khai sợ nếu nói thêm nữa, hắn sẽ không thể thoát thân được.
Nghe hắn nói vậy, mọi người cũng không tiếp tục làm khó. Hiện tại quả thật họ cũng cần bế quan tìm hiểu, tiêu hóa những gì thu được trong mấy ngày qua. Lập tức, các luyện đan sư lần lượt rời đi, quay về nơi bế quan của mình.
Tông Ngạo vẫn chưa đi, mãi đến khi Dược Sư Điện trống không, chỉ còn lại mình lão và Dương Khai, lão mới mang vẻ mặt kỳ quái nói:
- Ta nên xưng hô với ngươi là ân sư, hay là Dương đại sư đây?
- Tông Ngạo đại sư nói vậy, ta nào dám nhận. - Dương Khai cười khổ không ngừng.
- Thôi thôi, ngươi gọi một tiếng đại sư này làm lão phu xấu hổ muốn độn thổ. - Tông Ngạo liếc mắt. - Ở trước mặt ngươi, ai dám tự xưng đại sư chứ?
- Vậy chúng ta vẫn như trước đi, ai cũng không phải khó xử. - Dương Khai vỗ vai Tông Ngạo cười, rồi vẻ mặt trở nên nghiêm túc, thấp giọng hỏi: - Lần này, ngươi có thể tấn thăng lên cấp Hư Vương được không?
Ánh mắt Tông Ngạo lóe lên, kinh ngạc nhìn Dương Khai:
- Xem ra không gì qua được mắt ngươi...
- Khi Đại Đạo Đan Âm vang lên, ngươi là người đầu tiên ngồi xuống. Vừa rồi khi ta giảng giải thuật luyện đan, ngươi cũng có vẻ thu hoạch rất nhiều, rõ ràng là có tiến bộ.
- Không sai, ta đã lĩnh ngộ được rất nhiều. Tuy Đại Đạo Đan Âm thoang thoảng không rõ, nhưng ta đã nghe được không ít bí mật, kết hợp với những gì ngươi giảng giải, ta đã thông suốt rất nhiều đạo lý. Tuy nhiên... luyện đan sư tấn cấp không giống võ giả tấn cấp, không phải cứ tích lũy đủ lực lượng là có thể nước chảy thành sông. Ta còn cần bế quan một thời gian, nếu lúc xuất quan có thể luyện chế được linh đan cấp Hư Vương, vậy cũng đồng nghĩa với việc ta đã là luyện đan sư cấp Hư Vương!
- Ta sẽ đợi tin của ngươi. - Dương Khai mỉm cười.
- Dương Khai, cảm ơn ngươi. - Tông Ngạo bỗng nhiên nghiêm mặt nói.
Dương Khai sững sờ một chút, rồi nhanh chóng nói:
- Đây là cơ duyên của riêng ngươi, không cần cảm tạ ta. Ngươi mau đi bế quan đi, hy vọng ngày ngươi xuất quan, trong Tinh Vực sẽ có thêm một vị luyện đan sư cấp Hư Vương.
- Hy vọng là vậy! - Tông Ngạo gật đầu. - Vậy lão phu cáo từ trước.
Dương Khai gật đầu, nhìn theo Tông Ngạo rời đi.
Chờ cho bóng dáng Tông Ngạo hoàn toàn biến mất, Dương Khai mới khẽ phóng thần thức ra dò xét, phát hiện khí tức của Long Thiên Thương trong hư không đã sớm không còn nữa.
Dương Khai cũng không để tâm, thân hình nhoáng lên một cái liền biến mất.
Khi hắn xuất hiện lại, đã ở bên ngoài Dược Sư Điện.
Một bóng người quen thuộc đang lo lắng chờ đợi ở phía ngoài. Khi thấy Dương Khai đột ngột xuất hiện trước mặt, người nọ không khỏi giật mình, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại. Dù sao thực lực của Dương Khai sâu không lường được, làm được đến mức này cũng là chuyện đương nhiên.
Hắn vội vàng ôm quyền chào:
- Dương huynh.
- Sao ngươi lại ở đây? - Dương Khai ngạc nhiên nhìn Thần Đồ.