Ngả Âu vốn rất tò mò về vật phẩm Dương Khai lấy ra, dù sao Dương Khai có thực lực siêu phàm, thân phận hiển hách, nên vật phẩm hắn mang ra tất nhiên không phải tầm thường.
Nhưng khi nghe đó là một bộ công pháp, Ngả Âu lập tức mất hứng thú, bĩu môi nói: "Ta cứ tưởng là thứ gì quý giá, hóa ra chỉ là một bộ công pháp. Hằng La Thương Hội của ta tuy lấy việc kinh doanh làm trọng, nhưng cũng rất xem trọng võ đạo, công pháp các loại... Tiểu tử ngươi cứ giữ lại mà dùng, Thương Hội không thiếu những thứ này."
Dương Khai mỉm cười, hết sức bình tĩnh nhấn mạnh từng chữ: "Bộ công pháp này tên là... Luyện Tinh Quyết!"
Vừa dứt lời, ánh mắt Ngả Âu chợt bùng lên tia sáng chói lòa, ngay sau đó, với khí thế sét đánh không kịp bưng tai, lão chộp lấy thạch bài trên tay Dương Khai, trợn trừng mắt quan sát hết sức cẩn thận.
Trên thạch bài khắc ba văn tự thượng cổ, nhìn qua vô cùng thần bí, hoàn toàn khác biệt so với văn tự hiện nay.
Nhưng cẩn thận quan sát lại phát hiện, ba văn tự này lại có nét tương đồng với ba chữ "Luyện Tinh Quyết" theo văn tự hiện tại.
Hai tay Ngả Âu không khỏi run rẩy vì kích động.
"Tiền bối, ngài làm như vậy... có phải có chút không hợp với thân phận của mình hay không?" Dương Khai đứng bên cạnh trêu chọc.
"Ngươi ngậm miệng lại!" Ngả Âu nổi giận quát một tiếng, hoàn toàn không có ý tứ phòng bị Dương Khai, trực tiếp truyền thần niệm vào bên trong thạch bài để cảm nhận.
Thạch bài này là do Dương Khai lấy được từ nơi sâu nhất trong Đế Uyển. Nhờ có Luyện Tinh Quyết, hắn mới có thể giúp Hạ Ngưng Thường luyện hóa căn nguyên của Thông Huyền Đại Lục. Tuy bản thân hắn không dùng nó để luyện hóa căn nguyên U Ám Tinh, nhưng đây tuyệt đối là pháp môn luyện hóa căn nguyên tinh tú mạnh nhất.
Về sau, việc luyện hóa căn nguyên của Huyền Không Đại Lục cũng đã chứng minh điều này.
Hiện tại, Ngả Âu có tu vi Hư Vương lưỡng tầng cảnh đỉnh phong. Nếu có thể đoạt được Luyện Tinh Quyết, luyện hóa căn nguyên một hành tinh tu luyện, chẳng những tiền đồ sẽ vô cùng rạng rỡ, mà việc tấn cấp lên Hư Vương tam tầng cảnh cũng là chuyện nắm chắc trong tầm tay. Bởi vậy lão mới thất thố đến mức này.
Lần trước lão sai Tuyết Nguyệt dẫn theo một nhóm lớn cao thủ đi Đế Uyển, chính là vì Luyện Tinh Quyết. Chỉ tiếc, cuối cùng nó lại rơi vào tay Dương Khai.
Sau khi Tuyết Nguyệt trở về cũng không nói rõ tình huống, cho nên Ngả Âu không hề biết Luyện Tinh Quyết lại nằm trong tay Dương Khai.
Hiện tại đột nhiên nhìn thấy, lão hiển nhiên mừng như điên.
Dương Khai mỉm cười, đứng chờ đợi bên cạnh.
Thời gian trôi qua, vẻ mặt Ngả Âu liên tục biến đổi: Kích động, khẩn trương, mong đợi, phấn chấn, đủ loại sắc thái khác nhau.
Rất lâu sau, lão bỗng nhiên cất tiếng cười lớn, tiếng cười vô cùng sảng khoái.
"Tiền bối có thu hoạch gì không?" Dương Khai cười híp mắt hỏi.
Ngả Âu quay đầu nhìn hắn, sắc mặt rốt cuộc cũng hòa hoãn rất nhiều, gật đầu nói: "Tiểu tử, ngươi rất không tồi, biết cách làm cho người khác vừa lòng. Hơn nữa, điều khó có được là võ lực và thân phận của ngươi không hề kém Bổn tọa, lại còn biết kính trọng người lớn tuổi, điểm này Bổn tọa rất hài lòng!"
"Tiền bối hài lòng là tốt."
"Vật này ta nhận. Chuyện của ngươi và Tuyết Nguyệt... ta sẽ cẩn thận suy tính!"
Dương Khai mỉm cười, cũng không thúc ép. Ngả Âu đã nói như vậy, đại biểu cho việc lão đã đồng ý, chỉ là muốn giữ lại chút thể diện mà thôi.
"Đến đây, đi theo ta một chút, ta có vài chuyện muốn hỏi ngươi." Ngả Âu thay đổi hẳn thái độ hung hăng vênh váo ban nãy, trở nên hiền hòa hơn rất nhiều.
Dương Khai gật đầu nói: "Trưởng bối đã có lệnh, vãn bối không dám từ chối!"
Ngả Âu vô cùng hài lòng với hắn, vừa chắp hai tay sau lưng đi về phía trước, vừa lên tiếng hỏi: "Bổn tọa muốn biết, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"
"Điều này... Ta cũng không rõ lắm." Dương Khai ngượng ngùng cười. Từ sau khi rời khỏi Thông Huyền Đại Lục tiến vào Tinh Vực, hắn luôn lưu lạc bên ngoài, nào còn thời gian tính toán tuổi tác của mình. "Khoảng chừng 50, 60 tuổi gì đó."
"Khoảng 50, 60 tuổi sao?" Ngả Âu hơi biến sắc mặt: "Ngươi chắc chắn tuổi của ngươi chỉ có chừng đó?"
50, 60 tuổi, đối với một phàm nhân mà nói đã sắp đi vào cuối đời, nhưng đối với võ giả mà nói, 50, 60 tuổi chỉ mới là thanh niên.
Đa số võ giả cấp Thánh Vương đều ở độ tuổi này.
Thậm chí ngay cả một số võ giả Siêu Phàm Cảnh, Thần Du Cảnh, do tư chất kém nên cũng đều nằm trong độ tuổi này.
Còn Dương Khai thì đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh!
Trong khắp Tinh Vực, Hư Vương Cảnh có ai không phải là những lão quái vật đã sống hơn mấy trăm, mấy ngàn năm? Không có sự tích lũy của năm tháng, hoàn toàn không có khả năng tấn cấp đến trình độ Hư Vương Cảnh!
Cho nên khi biết Dương Khai mới chỉ có 50, 60 tuổi, Ngả Âu suýt nữa kinh hãi bật dậy.
"Cho ta quan sát vòng tuổi trong xương của ngươi một chút, ngươi không ngại chứ?" Ngả Âu nghi hoặc nhìn Dương Khai hỏi.
"Hiển nhiên là không ngại!" Dương Khai mỉm cười, chủ động đưa một tay ra.
Ngả Âu đưa tay đặt lên cổ tay hắn, truyền thần niệm vào trong dò xét. Một lúc sau, lão mới kinh hãi buông ra.
Trong lúc dò xét, lão đã phát hiện Dương Khai quả thực chỉ có mấy chục tuổi mà thôi, hắn không hề nói dối. Dù sao hình dáng bên ngoài của võ giả tuy sẽ không biến đổi quá lớn do thực lực tăng lên, nhưng tuổi xương lại phản ánh rất chính xác độ tuổi của võ giả.
Hắn tu luyện như thế nào chứ? Ngả Âu đột nhiên cảm thấy, lão sống nhiều năm như vậy thật là uổng phí. Hơn nữa, điều khiến lão càng thêm khiếp sợ chính là, trong lúc dò xét tuổi xương của Dương Khai, lão chợt phát hiện khí huyết lực trong cơ thể hắn dồi dào đến mức khiến người ta phải kinh hãi.
Lão chợt hiểu ra, điều này chắc hẳn là do Dương Khai đã luyện hóa Bất Lão Thần Thụ mà có được!
Ngả Âu thầm nghĩ, chính vì Dương Khai luyện hóa được Bất Lão Thần Thụ, cho nên mới có thể tấn cấp đến Hư Vương lưỡng tầng cảnh trong thời gian ngắn như vậy.
Lão hít sâu một hơi, thành khẩn nói: "Với tư chất của ngươi, trong Tinh Vực này, không có nữ tử nào có thể xứng đôi với ngươi. Tuyết Nguyệt được ngươi để mắt tới chính là phúc đức của nó, nó đi theo ngươi Bổn tọa cũng thấy yên lòng."
Rốt cuộc lão cũng thừa nhận quan hệ giữa Dương Khai và Tuyết Nguyệt.
Dù sao một nhân vật như Dương Khai ngàn đời khó gặp, thừa sức xứng đôi với Tuyết Nguyệt.
"Nhưng Bổn tọa cũng cần phải nhắc nhở ngươi một chút." Bỗng nhiên Ngả Âu như nhớ ra điều gì đó, lên tiếng nói.
"Mời tiền bối cứ nói."
"Ngươi có biết thể chất của Tuyết Nguyệt là gì không?" Ngả Âu hỏi.
"Long Tủy Phượng Thể." Dương Khai mỉm cười: "Nếu không có thể chất đặc thù này, chỉ sợ Tuyết Nguyệt cũng không thể qua mặt khắp cả Tinh Vực, luôn giả trang làm nam nhân mà không bị ai phát hiện ra."
"Không sai. Nếu ngươi đã biết là Long Tủy Phượng Thể, vậy tất nhiên cũng biết tác dụng lớn nhất của loại thể chất này chứ?"
Vẻ mặt Dương Khai trở nên kỳ quái, gật đầu lia lịa.
Ngả Âu ho nhẹ một tiếng, hơi lúng túng nói: "Là trưởng bối, ta nói những điều này thật sự không thích hợp lắm, nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi, nếu như muốn tốt cho mình, tốt cho Tuyết Nguyệt thì không cần quá sớm... Ừm, ngươi hiểu ý ta rồi đó. Chờ đến khi võ đạo của Tuyết Nguyệt đại thành rồi cũng không muộn. Tin rằng với tâm tính của ngươi, ắt sẽ có đủ kiên nhẫn."
"Vãn bối đã hiểu."
Dương Khai không ngừng lau mồ hôi trên trán. Cùng cha vợ tương lai nói về cái đề tài này, thật sự là quá mức ngại ngùng.
"Ha ha, ngươi hiểu rồi thì tốt." Ngả Âu thân thiết vỗ vỗ vai Dương Khai, có chút thổn thức nói: "Ngươi cũng đừng trách Bổn tọa không thông tình đạt lý. Đợi đến một ngày nào đó ngươi làm cha rồi, sẽ hiểu tất cả những điều ta làm rốt cuộc là vì điều gì."
Dương Khai trịnh trọng nói: "Tiền bối lo lắng cho ái nữ, vãn bối có thể cảm nhận được."
"Tốt!" Ngả Âu gật đầu: "Ừm, ta định mời ngươi làm Cung Phụng cho Hằng La Thương Hội, ngươi có bằng lòng không?"
"Không sao, tiền bối chỉ là muốn mượn một chút hư danh của ta mà thôi, chuyện này không thành vấn đề."
"Biết ngay ngươi chỉ nhìn qua là hiểu mà. Hơn nữa, mấy ngày trước ngươi mạnh mẽ áp đảo khi so đấu thuật luyện đan với Tả Đức, đồng thời lại dẫn động được cả Đại Đạo Đan Âm, ta đã cho người truyền tin đi khắp nơi. Tin rằng không lâu sau, đại danh của ngươi sẽ lan truyền khắp toàn Tinh Vực. Có ngươi làm Cung Phụng cho Thương Hội của ta, thì những Luyện Đan Sư trên khắp Tinh Vực sao còn không tự động tìm đến? Đến lúc đó, ta muốn cho bọn họ gia nhập vào Thương Hội cũng không bao giờ phải xem sắc mặt của bọn họ nữa, ha ha ha!" Ngả Âu cười vô cùng sảng khoái, tựa như cuối cùng cũng báo được mối thù vậy.
Dương Khai không ngừng cười khan, biết rằng Ngả Âu đã bị những Luyện Đan Sư tính tình cổ quái kia chọc cho tức giận không ít lần.
"Còn nữa, tiền đánh cuộc của ngươi và Tả Đức, mỗi năm mấy chục viên Linh Đan cấp Hư Vương kia, ngươi định xử lý như thế nào? Ngươi ở nơi nào, có cần Bổn tọa sai người đưa tới cho ngươi hay không?" Ngả Âu hỏi.
"Không cần, những thứ đó cứ coi như là sính lễ của vãn bối đi." Dương Khai cười nói.
Ngả Âu co rụt con ngươi lại: "Ngươi cam lòng bỏ qua sao? Mỗi năm mấy chục viên, mười năm là mấy trăm viên, trăm năm chính là mấy ngàn viên. Đây chính là Linh Đan cấp Hư Vương đó, không phải là Đan Dược bình thường đâu!"
"Tiền bối quên mất ta cũng là Luyện Đan Sư sao?"
"Những Linh Đan này ta có thể tự mình luyện chế."
Ngả Âu bật cười khanh khách: "Nói như vậy, sính lễ này đối với ngươi mà nói vẫn còn chưa đủ thì phải."
Dương Khai toét miệng cười: "Hơn nữa còn có Luyện Tinh Quyết, cộng thêm những đệ tử Luyện Đan Sư kia của ta..."
"Ừm, cơ bản là đủ rồi!" Ngả Âu vui vẻ nói.
"Nếu cộng thêm mười mấy tòa Pháp Trận Không Gian vượt hành tinh nữa thì sao?" Dương Khai mỉm cười.
Ngả Âu nghiêm sắc mặt, thấp giọng nói: "Chuyện này ta đang muốn hỏi ngươi. Ngươi thật sự có thể bố trí ra loại Pháp Trận Không Gian đó, có thể trực tiếp truyền tống từ hành tinh này đến hành tinh khác sao?"
"Nếu tiền bối đã biết chuyện này, vậy chắc hẳn là Thần Đồ đã nói ra. Chẳng lẽ Thần Đồ không nói cho ngài biết, hắn đã từng đích thân trải nghiệm qua hay sao?"
"Thần Đồ có nói, chỉ có điều... Bổn tọa khó có thể tin được." Ngả Âu nghiêm nghị nói: "Hằng La Thương Hội của ta, tổng tất cả hành tinh tu luyện lớn nhỏ, Khoáng Tinh, Dược Tinh cộng lại có chừng 18! Chi phí vận chuyển người và vật tư qua lại những hành tinh này đều là một con số trên trời. Nếu thật sự có loại Trận Pháp Không Gian liên thông những hành tinh này với nhau, thì ngươi chính là ân nhân của cả Thương Hội chúng ta. Đừng nói là ngươi muốn cưới Tuyết Nguyệt làm vợ, cho dù ngươi đòi cưới hết những nữ nhi khác của ta, ta cũng sẽ gả hết!"
"Tiền bối nói đùa, một mình Tuyết Nguyệt là đủ rồi! Hơn nữa, chuyện này cũng không liên quan đến việc đó."
"Tốt, Tuyết Nguyệt quả nhiên không nhìn lầm người, ánh mắt của nó thật sự không tồi." Ngả Âu chợt nói: "Ngươi đi theo ta!"
Vừa dứt lời, lão liền phóng thẳng về phía trước.
Dương Khai không biết lão định làm gì, cũng không hỏi nhiều, theo sát phía sau.
Không bao lâu, hai người đi tới một cung điện được canh gác nghiêm ngặt. Phía trước cung điện có rất nhiều võ giả mặc kim giáp bảo vệ, hơn nữa tất cả đều là cường giả Phản Hư lưỡng tầng cảnh.
Xung quanh cung điện dày đặc cấm chế.
Có thể thấy được nơi này chính là khu vực quan trọng nhất của Thủy Thiên Thành.
"Bái kiến Hội Trưởng." Thấy Ngả Âu tới, các thủ vệ liền vội vàng hành lễ.
Ngả Âu khẽ gật đầu, dẫn Dương Khai đi thẳng vào bên trong.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn