— Dương Khai, ngươi hấp thu tinh quang nhiều nhất, lúc này lực lượng trong cơ thể đã chuyển hóa được mấy phần rồi?
Cổ Thương Vân bỗng nhiên ân cần hỏi.
Tiếng nói vừa dứt, mọi người đều bất giác quay đầu nhìn về phía Dương Khai.
Dương Khai cảm nhận một chút rồi đáp:
— Ước chừng một phần trăm!
— Nhiều như vậy!
Vô Đạo kinh ngạc thốt lên, những người khác cũng đều mang vẻ mặt hâm mộ nhìn hắn.
— Rất nhiều sao? — Dương Khai ngạc nhiên.
Vô Đạo cười khổ nói:
— Rất nhiều! Lực lượng trong cơ thể lão phu chuyển hóa chưa tới một phần vạn! Nhưng dù vậy, lão phu cũng đã được ích lợi vô cùng. Ngươi đã chuyển hóa được một phần trăm, chỉ e chẳng bao lâu nữa là có thể chuyển hóa hoàn toàn lực lượng trong cơ thể!
— Không sai! Ta đoán với tốc độ này, cho dù ta cứ ở mãi nơi này, cũng phải mất ít nhất năm, sáu năm mới có thể chuyển hóa toàn bộ thánh nguyên! — Dương Khai gật đầu.
— Ngả Âu hội trưởng thì sao?
Mọi người lại đưa mắt nhìn về phía người còn lại khiến họ phải để tâm.
— So với Dương tiểu tử thì kém xa, ước chừng chỉ bằng một phần mười của hắn! — Ngả Âu chậm rãi lắc đầu.
— Vậy cũng rất nhanh rồi! — Mọi người không khỏi có chút cảm khái.
Chẳng ai ngờ được, thân là Tinh Chủ khi tiến vào nơi này lại có thể nhận được lợi ích khác biệt đến thế. Tốc độ chuyển hóa lực lượng trong cơ thể của Dương Khai nhanh đến mức bọn họ khó lòng sánh bằng!
Mọi người tán gẫu một hồi, cảm thấy không thể lãng phí thêm thời gian, dù sao cơ duyên này cũng không phải lúc nào cũng gặp được. Lập tức, tất cả lại tách ra, vừa hấp thu tinh quang, vừa tiếp tục lên đường.
---
Tại một nơi cách vị trí của mọi người khoảng trăm ngàn dặm.
Nơi này cũng tràn ngập tinh quang, hoàn cảnh không khác gì nơi của nhóm Dương Khai.
Thế nhưng, ở đây lại có ba bóng người đang hiện diện.
Trong ba người có hai nam một nữ, trông còn khá trẻ tuổi, nhưng khí tức của mỗi người đều vô cùng hùng hậu!
Một người trong đó có sắc mặt âm hiểm, đang khoanh chân ngồi giữa biển tinh quang, tựa như một con mãnh thú rình mồi, khí tức khiến người ta phải kinh sợ. Vì thế, hai người còn lại đều giữ khoảng cách rất xa, không dám đến gần.
Cả ba người đều là võ giả cấp bậc Hư Vương tam tầng cảnh.
Tại vị trí của họ có một tầng lồng năng lượng hình bán cầu bao phủ lấy. Lồng năng lượng này không biết có huyền diệu gì, nhưng lại ngăn cản tinh quang bốn phía xâm nhập.
Vì vậy, trong phạm vi mười mấy trượng quanh ba người lại là một khoảng trống rỗng.
Nam nhân tựa mãnh thú kia nhắm chặt hai mắt, tay bấm pháp quyết huyền diệu, dường như đang tu luyện bí thuật nào đó, thỉnh thoảng từ cơ thể hắn lại phát ra những dao động năng lượng mãnh liệt.
Mặc dù đều là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng một nam một nữ còn lại hiển nhiên kém xa nam nhân này.
Bỗng nhiên, nam nhân đầu trọc trong hai người kia mở mắt, trên mặt lộ vẻ sốt ruột, hắn nhìn quanh một hồi rồi lẩm bẩm:
— Chúng ta đã đợi ở đây ròng rã năm năm, còn phải đợi đến bao giờ nữa!?
Nghe hắn nói vậy, nữ nhân bên cạnh cũng mở mắt. Nàng liếc nhìn về phía trung tâm, thấp giọng nói:
— Phong Đức huynh, bình tĩnh một chút, chớ nóng vội. Năm năm đối với huynh và ta mà nói, chẳng lẽ còn dài lắm sao? Lần này có thể nhờ Hoàng Tuyền Minh Vực Tráo của Doãn Nhạc Sinh sư huynh mà dừng lại bên trong thông đạo Tinh Quang này, chúng ta đã thu được lợi ích không nhỏ rồi!
Nghe nàng nhắc tới Doãn Nhạc Sinh, nam nhân đầu trọc tên Phong Đức mới có chút kiêng kỵ liếc nhìn nam nhân sát khí ngút trời phía trước, gật đầu nói:
— Không sai! Chúng ta quả thật nhờ có Hoàng Tuyền Minh Vực Tráo của Doãn huynh mới có thể ở lại nơi này, nếu không, thông đạo Tinh Quang này chỉ cho phép một người ở lại tối đa hai tháng là sẽ bị lực bài xích đẩy ra ngoài. Thế nhưng… cứ chờ đợi như vậy cũng không phải là cách hay. Doãn huynh rốt cuộc muốn chờ đợi điều gì ở đây, Lưu sư muội có biết không?
Lưu Tiêm Vân chậm rãi lắc đầu:
— Ta không biết. Nhưng chắc chắn Doãn huynh có tính toán của riêng mình!
Phong Đức cười khổ:
— Thôi, không nhắc đến chuyện này nữa! Đúng rồi Lưu sư muội, thánh nguyên trong cơ thể muội đã chuyển hóa được bao nhiêu rồi?
— Ước chừng một phần năm! — Lưu Tiêm Vân cười khổ, có chút hâm mộ nhìn Doãn Nhạc Sinh, thấp giọng nói: — Không thể so với Doãn huynh được, theo ta thấy, thánh nguyên trong cơ thể huynh ấy hẳn đã gần như chuyển hóa toàn bộ thành nguyên lực! Chỉ e rằng vừa rời khỏi thông đạo Tinh Quang này là có thể tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh!
— Thân thể Tinh Chủ, quả nhiên không tầm thường! — Phong Đức cũng vô cùng cảm khái: — Sớm biết như thế, Phong mỗ cũng phải đi luyện hóa một viên tu luyện chi tinh mới đúng!
— Luyện hóa căn nguyên tinh tú nguy hiểm đến mức nào chứ? — Lưu Tiêm Vân chậm rãi lắc đầu: — Nếu không có cơ duyên lớn thì không thể nào luyện hóa thành công! Vạn năm gần đây, Đại Hoang Tinh Vực chúng ta có biết bao cường giả Hư Vương tam tầng cảnh đã bỏ mạng trong quá trình luyện hóa căn nguyên tinh tú? Thiếp cũng vì không có mười phần chắc chắn nên mới không dám thử, dù sao đến được Tinh Giới, sau này tìm căn nguyên tinh tú cũng không muộn!
Phong Đức chậm rãi lắc đầu:
— Lời tuy nói vậy, nhưng nghe đồn trong Tinh Giới, căn nguyên tinh tú cực kỳ khó tìm. Có nhiều cường giả thậm chí không tiếc tự chém tu vi, mạo hiểm quay về các Tinh Vực lớn qua thông đạo Tinh Quang. Chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội này, ngày sau e rằng khó mà tìm được!
Lưu Tiêm Vân thần sắc ảm đạm, biết Phong Đức nói không sai.
— Hai người các ngươi, ồn ào quá, làm bổn tọa không thể tĩnh tâm!
Bỗng nhiên, một giọng nói âm trầm vang lên.
Lưu Tiêm Vân và Phong Đức bất giác rùng mình, kiêng kỵ ngẩng đầu nhìn lại, vừa lúc thấy Doãn Nhạc Sinh, người vẫn luôn khoanh chân tĩnh tọa, đột ngột mở mắt.
Đôi mắt ấy lạnh lẽo dị thường, dường như không mang chút tình cảm nào, khiến người ta nhìn vào cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lưu Tiêm Vân cố nặn ra một nụ cười, vẻ mặt áy náy nói:
— Thiếp và Phong huynh chỉ tùy ý trò chuyện, không ngờ lại quấy rầy Doãn sư huynh, mong Doãn sư huynh đừng trách!
Doãn Nhạc Sinh thần sắc lạnh nhạt, không nói thêm gì.
Phong Đức nhíu mày, lên tiếng:
— Doãn huynh, chúng ta đã chờ ở đây năm năm rồi, còn phải chờ nữa sao?
— Ngươi muốn rời khỏi đây à? — Doãn Nhạc Sinh lạnh lùng nhìn Phong Đức.
Phong Đức vội nói:
— Nếu Doãn huynh có thể cho biết rốt cuộc chúng ta đang chờ đợi điều gì, Phong mỗ liều mình tiếp quân tử cũng không sao, chỉ có điều… từ khi tiến vào thông đạo Tinh Quang này, huynh cứ mãi bế quan tĩnh tọa, Phong mỗ thật sự là…
— Ngươi bất mãn với cách làm của ta? — Giọng Doãn Nhạc Sinh chợt lạnh đi.
Phong Đức sắc mặt khó coi, cau mày nói:
— Không dám, chỉ là…
Hắn còn chưa nói hết lời, bỗng nhiên thấy hoa mắt, Doãn Nhạc Sinh chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt. Dưới ánh nhìn của đôi đồng tử lạnh như băng đó, Phong Đức không khỏi rợn tóc gáy, một luồng tử khí ập xuống, hắn hoảng sợ hét lớn một tiếng, không chút nghĩ ngợi liền tung một chưởng về phía trước.
— Không được! — Lưu Tiêm Vân xinh đẹp biến sắc, thất thanh kêu lên.
— Hừ! — Doãn Nhạc Sinh hừ lạnh một tiếng, đối mặt với một kích kinh hoàng của Phong Đức mà không tránh không né, chỉ tùy ý phất tay liền hóa giải công kích của hắn. Ngay sau đó, bàn tay lớn vồ tới, tóm chặt lấy cổ họng Phong Đức.
Chỉ trong nháy mắt, Phong Đức, một Hư Vương tam tầng cảnh, đã bị khống chế hoàn toàn. Một thân lực lượng vận chuyển không thông, giống như một con gà con bị Doãn Nhạc Sinh xách lên.
Cảnh tượng này quả thực khiến người ta không dám tin, ngay cả Lưu Tiêm Vân cũng sững sờ tại chỗ.
Đến lúc này, nàng mới biết mình đã luôn coi thường Doãn Nhạc Sinh. Hắn chắc chắn đã chuyển hóa toàn bộ thánh nguyên trong cơ thể thành nguyên lực, nếu không thì với tu vi cảnh giới tương đồng, hắn tuyệt đối không thể nào một chiêu đã khống chế được Phong Đức.
Dù sao trước khi đến đây, Doãn Nhạc Sinh tuy mạnh nhưng cũng không đến mức cường hãn như vậy.
Nhưng sau khi tới nơi này, khoảng cách giữa họ đã đột ngột bị kéo giãn.
Đây chính là biểu hiện sau khi thánh nguyên được chuyển hóa hoàn toàn thành nguyên lực.
— Doãn huynh…
Phong Đức vẫn đang giãy giụa, nhưng không tài nào thoát khỏi sự kìm kẹp của Doãn Nhạc Sinh. Đôi mắt hắn lộ vẻ hoảng sợ, gương mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy tử vong đang vẫy gọi.
— Nếu không phải cùng đến từ Đại Hoang Tinh Vực, ngươi nghĩ bổn tọa sẽ tốt bụng cho các ngươi hưởng lợi từ Hoàng Tuyền Minh Vực Tráo sao? Các ngươi không biết cảm kích thì thôi, lại còn dám nghi ngờ cách làm của bổn tọa, quả thực chết không đáng tiếc! — Doãn Nhạc Sinh lạnh lùng quát, lực trên tay tăng thêm, càng làm Phong Đức hồn bay phách lạc.
Lưu Tiêm Vân ở bên cạnh cũng mặt mày tái nhợt, muốn lên tiếng xin tha, nhưng nghĩ đến tác phong tàn nhẫn của Doãn Nhạc Sinh, lời đến bên miệng lại không sao thốt ra được.
Bởi vì nàng biết, nếu chọc giận Doãn Nhạc Sinh, người chết sẽ không chỉ có một mình Phong Đức.
Nàng chỉ cố nặn ra một nụ cười, khẽ nói:
— Doãn sư huynh hãy nương tay, thiếp và Phong huynh biết sai rồi, xin Doãn sư huynh tha cho Phong huynh!
— Biết sai rồi ư?
Doãn Nhạc Sinh lạnh nhạt hỏi.
Phong Đức vội vàng gật đầu.
— Không có lần sau đâu! — Doãn Nhạc Sinh hừ lạnh một tiếng, thuận tay ném Phong Đức sang một bên như ném một cái bao rách.
Lưu Tiêm Vân muốn đến đỡ Phong Đức, nhưng cuối cùng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ e dè lo lắng nhìn Doãn Nhạc Sinh.
Doãn Nhạc Sinh trừng phạt nhẹ Phong Đức xong cũng không có ý định ra tay tiếp, hắn chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói:
— Bổn tọa không muốn ra tay tuyệt tình, dù sao các ngươi cũng cùng ta đến từ Đại Hoang Tinh Vực, mà Hoàng Tuyền Tông của ta cũng có truyền thừa ở Tinh Giới. Đợi sau khi đến Tinh Giới, các ngươi hãy bái nhập Hoàng Tuyền Tông, sau này mọi người đều là người một nhà!
Lưu Tiêm Vân nặn ra một nụ cười, khẽ đáp:
— Doãn sư huynh đã nói vậy, thiếp cung kính không bằng tuân lệnh!
Hoàng Tuyền Tông ở Đại Hoang Tinh Vực vốn đã có tiếng xấu, nghĩ đến Tinh Giới chắc cũng không khác là bao. Chỉ có điều trong tông cường giả rất nhiều, nên ít ai dám trêu chọc. Chuyến này đến Tinh Giới, nếu có thể gia nhập tông môn đó, có lẽ việc tu luyện sau này cũng sẽ thuận lợi hơn không ít.
Chỉ là… bỗng dưng phải mang tiếng xấu của Hoàng Tuyền Tông, điều này khiến trong lòng Lưu Tiêm Vân có chút không thoải mái. Nhưng việc đã đến nước này, nàng không còn lựa chọn nào khác.
Phong Đức sống lại từ cõi chết, cũng ở một bên cảm kích không ngừng, không dám có chút bất mãn nào.
Doãn Nhạc Sinh rất hài lòng với thái độ của hai người, bèn chủ động nói:
— Các ngươi muốn biết vì sao bổn tọa không vội đến Tinh Giới, mà lại muốn chờ đợi ở đây, phải không?
Lưu Tiêm Vân và Phong Đức liếc nhìn nhau, Lưu Tiêm Vân nói:
— Nếu Doãn sư huynh không tiện nói…
— Không có gì bất tiện cả! — Doãn Nhạc Sinh lạnh nhạt nói: — Nếu các ngươi thật lòng muốn gia nhập Hoàng Tuyền Tông, thì chúng ta không phải người ngoài, nói cho các ngươi biết cũng không sao. Bổn tọa sở dĩ cứ mãi chờ đợi ở đây, chính là muốn chờ võ giả của các tinh vực khác tiến vào Tinh Giới…
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn