Cũng chỉ có Đế Bảo mới có thể sở hữu uy lực hủy diệt khủng khiếp đến vậy, một kích đã đánh mất phần lớn linh tính của Hoàng Tuyền Minh Vực Trảo. Đến bí bảo cấp Đạo Nguyên căn bản cũng không có loại uy lực này.
Tiểu tử này rốt cuộc là ai? Không những có Long Lân chân chính luyện hóa vào cơ thể, thậm chí còn có Đế Bảo. Chẳng phải bọn họ nói Tinh Vực mình ở đã phong bế mấy vạn năm hay sao? Tại sao lại có nội tình mạnh mẽ đến vậy?
Trong chớp nhoáng này, đôi mắt Doãn Nhạc Sinh run lẩy bẩy.
Phốc…
Một ngụm máu tươi không kìm chế phun ra từ miệng hắn.
Đến lúc này hắn mới phát hiện một kích của Đế Bảo kia chẳng những phá hủy Hoàng Tuyền Minh Vực Trảo của hắn, thậm chí còn làm hắn bị thương nặng. Cỗ lực lượng diệt vong vạn vật đang phá hủy khắp kinh mạch hắn, mặc cho hắn vận dụng năng lượng thế nào cũng không thể trấn áp nổi.
Doãn Nhạc Sinh lập tức căng thẳng, đồng thời cũng cảm thấy có chút may mắn.
May mắn là thực lực Dương Khai quá thấp, không thể phát huy ra toàn bộ uy năng của Đế Bảo. Nếu không, dưới một kích kia, cường giả Đạo Nguyên Cảnh chỉ sợ cũng tan thành mây khói, chứ đừng nói tới mình.
Đế Bảo kia… dù thế nào cũng phải đoạt lấy. Nếu nói Long Lân trước đó giá trị thấp hơn Hoàng Tuyền Minh Vực Trảo, thì món Đế Bảo này giá trị còn cao hơn gấp bội. Dù là ở Tinh Giới, đây cũng là chí bảo có cơ duyên khó cầu.
Doãn Nhạc Sinh đưa tay điểm loạn xạ trên người mình, liều mạng vận chuyển lực lượng đè xuống thương thế, đồng thời lấy ra một lượng lớn Linh Đan nhét vào miệng.
Cùng lúc đó, bước chân hắn kéo lê thân thể trọng thương, hướng Dương Khai cấp tốc lao tới.
Nhưng vào lúc này, một tiếng thét kinh hãi bỗng từ cách đó không xa truyền đến. Lưu Tiêm Vân hô to: – Doãn sư huynh!
Doãn Nhạc Sinh ngẩn người, quay đầu nhìn lại, sắc mặt không khỏi hoảng sợ.
Chỉ thấy trong thông đạo Tinh Quang này không biết từ lúc nào lại xuất hiện một khe nứt lớn như vực sâu vắt ngang trong thông đạo. Trong khe nứt, hư vô hỗn độn, vô số tinh quang bị một lực lượng vô danh dẫn dắt, ào ạt tràn vào.
Xịch rắc rắc…
Lại có vô số khe nứt xuất hiện trong thông đạo Tinh Quang.
Trong chớp nhoáng này, cả thông đạo Tinh Quang dường như biến thành một mặt gương vỡ, từng khe nứt chằng chịt lan tràn.
– Không xong. Sắc mặt Doãn Nhạc Sinh trắng nhợt, biết uy lực một kích vừa rồi của Đế Bảo đã rung chuyển sự ổn định của thông đạo Tinh Quang, nơi này chỉ sợ rất nhanh sẽ sụp đổ.
– Đáng ghét. Doãn Nhạc Sinh mắng to. Kết quả này là điều hắn không hề ngờ tới. Vốn tưởng rằng ở đây chờ đợi năm năm, đem Thánh Nguyên trong cơ thể mình toàn bộ chuyển hóa thành Nguyên Lực, cùng với phòng ngự Hoàng Tuyền Minh Vực Trảo không thể phá vỡ, hoàn toàn có thể giết bất cứ ai tới đây.
Nào đâu biết được Dương Khai lại là một biến số như vậy.
Thông đạo Tinh Quang là con đường để võ giả từ Tinh Vực tiến vào Tinh Giới. Nói cách khác, những võ giả đến đây đều là cường giả Hư Vương Cảnh, và dù họ có làm gì trong đó cũng không ảnh hưởng đến sự ổn định của thông đạo Tinh Quang.
Nhưng việc Dương Khai vận dụng uy lực Đế Bảo thì lại khác. Tịch Diệt Lôi Châu tích chứa Đế Tôn Chi Lực, thông đạo Tinh Quang làm sao có thể chịu đựng nổi?
Cho nên mới xuất hiện một màn này.
– Doãn sư huynh, nơi này sao vậy? Phong Đức cũng sắc mặt tái nhợt, cảm nhận được thông đạo Tinh Quang sụp đổ. Trong nhất thời cuống quýt như kiến bò trên chảo nóng, không còn tâm tư ra tay sát thủ với đám người Quỷ Tổ.
– Nơi này muốn sụp đổ. Doãn Nhạc Sinh vội vã nói, ngay sau đó quay đầu hung tợn nhìn chằm chằm Dương Khai. – Nếu không bắt sống được thì các ngươi đều phải chết, nhanh chóng giết bọn họ cho ta.
Câu nói của hắn chính là mệnh lệnh cho Phong Đức cùng Lưu Tiêm Vân.
Dương Khai biến sắc quát: – Đừng mơ tưởng.
Vừa nói, hắn không màng đến tổn hao của bản thân, điên cuồng bùng nổ Kim Huyết trong cơ thể để bổ sung cho thân thể khô cạn vì Tịch Diệt Lôi Châu. Lực lượng Không Gian nồng đậm lập tức lan tỏa.
Dương Khai giống như điên, đưa tay mạnh mẽ vỗ vào trong hư không kia.
Từng tầng Lực lượng Không Gian giống như gợn sóng khuếch tán bốn phía, lan tràn khắp thông đạo Tinh Quang. Thông đạo vốn không ổn định trong phút chốc càng trở nên không thể chịu đựng nổi, chỉ trong thời gian ngắn ngủi hai hơi thở đã vỡ vụn như thủy tinh.
Từng đạo khe nứt không gian lớn như mãnh thú muốn cắn xé người dữ tợn nổi lên.
Doãn Nhạc Sinh dường như đã nhận ra ý đồ của Dương Khai liền điên cuồng lao tới.
Dương Khai không màng đến hắn, thân mình chìm đắm trong khống chế Lực lượng Không Gian, dùng lực tự thân ảnh hưởng sự biến hóa của thông đạo Tinh Quang.
Xoạt xoạt…
Giống như tấm gương vỡ nát, cả thông đạo Tinh Quang trong nháy mắt bể tan tành, vô số khe nứt không gian thành hình.
– Dương Khai! Ngao Âu bỗng nhiên kêu to. Vị trí của lão cùng mọi người bị một khe nứt không gian nuốt chửng, vừa dứt lời liền biến mất trong Hư Vô hỗn độn.
Dương Khai cố nén sự khó chịu của cơ thể, phóng Thần Niệm vào khe nứt, chỉ dẫn phương hướng cho đám người Ngao Âu.
Một tiếng kêu duyên dáng truyền tới, Lưu Tiêm Vân cũng bị một khe nứt không gian nuốt chửng. Ngay sau đó thân ảnh của Phong Đức cũng biến mất không thấy.
– Di… Hỏa Điểu Lưu Viêm cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây, vỗ cánh bay vút về phía Dương Khai. Nhưng chướng ngại chắn phía trước nó là một khe nứt, khe nứt ấy tựa như một dải thiên hà ngăn cách giữa nó và Dương Khai.
Đôi mắt Lưu Viêm tràn đầy vẻ lo lắng, làm thế nào cũng không thể trở về bên cạnh Dương Khai. Sau ba hơi thở, nó cũng bị khe nứt không gian nuốt chửng vào trong.
Tiểu Tiểu không rõ tung tích. Đến lúc này chỉ còn lại Dương Khai cùng Doãn Nhạc Sinh trong thông đạo Tinh Quang.
Doãn Nhạc Sinh thần sắc dữ tợn lao tới trước mặt Dương Khai, Cốt Thương to lớn lóe lên hàn quang, chĩa thẳng vào mặt Dương Khai.
Dương Khai lạnh lùng cười: – Thù hôm nay, ngày khác sẽ hoàn trả gấp trăm lần. Ta nhớ kỹ ngươi.
Dứt lời, hắn chủ động nhảy vào một khe nứt không gian phía sau lưng. Cốt Thương đâm vào không trung.
– Đáng ghét, đáng ghét! Doãn Nhạc Sinh nổi điên gầm giận. Mắt thấy khe nứt không gian bốn phía ngày càng nhiều, không gian ngày càng bất ổn, chỉ có thể cắn răng một cái, chủ động nhảy vào một khe nứt gần mình, biến mất không thấy.
Sau khi mọi người rời đi, thông đạo Tinh Quang chợt bạo nát, vô số khe nứt không gian tựa như lưỡi dao sắc bén xé toạc nơi đây. Có thể tưởng tượng, nếu có sinh linh nào còn ở lại, e rằng sẽ tan xương nát thịt.
Cảnh tượng này kéo dài nửa canh giờ, pháp tắc thiên địa nơi này mới dần dần khôi phục lại.
…
Trong núi lớn, Dương Khai lặng lẽ nằm trong một khe núi, bất động, ngẩng đầu nhìn tinh không sáng lạn.
Thần sắc hắn lãnh đạm, không đau khổ, không buồn vui, chỉ là một vẻ thờ ơ.
Sau cuộc chiến với đám người Doãn Nhạc Sinh, Dương Khai lập tức ý thức được thực lực của mình còn chưa đủ. Một nhóm sáu người, đều là những tồn tại đứng đầu Tinh Vực, lại bị Doãn Nhạc Sinh đùa bỡn như vậy, suýt chút nữa không có sức phản kháng. Cuối cùng, nếu không vận dụng Tịch Diệt Lôi Châu, e rằng cả nhóm sáu người đều phải bỏ mạng tại đó.
Doãn Nhạc Sinh cũng đến từ Tinh Vực, nhưng là một nơi khác gọi là Đại Hoang Tinh Vực. Hắn thậm chí còn chưa bước chân vào Tinh Giới đã cường đại đến vậy, vậy những võ giả có cảnh giới tu vi cao hơn một tầng thì sẽ có thủ đoạn ra sao?
Trong lòng Dương Khai dâng lên một sự mong mỏi.
Về đám người Quỷ Tổ, Dương Khai cũng không quá lo lắng. Dù sao năm người họ ở cùng một chỗ, hơn nữa lúc đó Dương Khai còn dùng Thần Niệm chỉ hướng cho bọn họ, thiết nghĩ bọn họ sẽ không bị lạc đường trong đó.
Còn Hỏa Điểu và Thạch Khôi Tiểu Tiểu, sau trận chiến này cũng đã rời khỏi hắn.
Dương Khai thực sự đang lo lắng cho chúng. Dù sao Hỏa Điểu là Linh Khí hiển hóa, rất dễ khiến người khác thèm muốn; còn Tiểu Tiểu có hình thái đặc thù, nếu bị bắt được, e rằng cũng sẽ trở thành nô dịch.
Nhưng bây giờ lo lắng cũng vô dụng, tự bản thân hắn còn chưa thoát khỏi hiểm cảnh.
Việc vận dụng Tịch Diệt Lôi Châu đã hút cạn lực lượng trong cơ thể hắn. Đến cuối cùng, hắn còn lợi dụng bí thuật không gian để quấy nhiễu, khiến thông đạo Tinh Quang sụp đổ, nên lần này hoàn toàn đã vượt quá sức chịu đựng của hắn.
Từ sau khi tới đây, Dương Khai liền bất động, vừa yên lặng dò xét thương thế bản thân vừa khôi phục lực lượng.
Thương thế không tính là nghiêm trọng, chỉ là lực lượng cạn kiệt quá độ mà thôi. Dù sao có Long Lân bảo vệ, mạnh như Doãn Nhạc Sinh cũng chưa thể gây thương tổn thực sự cho hắn.
Nơi này hẳn là Tinh Giới rồi chứ? Dương Khai có chút thật không dám xác định.
Bởi vì nằm ở đây, ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy nơi này giống như Tinh Vực. Bầu trời nơi đó, từng phiến tinh vân hùng vĩ tráng lệ, muôn hình vạn trạng, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp.
Cảnh sắc như vậy là không thể thấy trong Tinh Vực. Bầu trời đêm trong Tinh Vực chỉ có đầy sao lóe lên.
Hơn nữa, trong cõi u minh, Dương Khai lại có thể nhận ra phương hướng Tinh Vực mình đang ở. Dường như có một thứ gì đó khiến hắn có liên lạc mật thiết với Tinh Vực, khiến hắn dù ở bất cứ đâu cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của cố hương.
Hắn nhíu mày, có chút không rõ đây rốt cuộc là vì sao.
Đợi lâu sau, khi Thần Thức khôi phục lại, Dương Khai lúc này mới khẽ gọi, gian nan lấy từ Nhẫn Không Gian ra các loại Linh Đan trị thương, nhét vào miệng.
Ngay sau đó, hắn hiển hóa Linh Thể Thần Hồn, ẩn mình vào trong Thức Hải.
Hắn mơ hồ nhận ra điểm mấu chốt để mình liên hệ với cố hương nằm ngay trong Thức Hải của mình.
Đưa mắt nhìn quanh, Dương Khai cẩn thận quan sát bốn phía.
Khi ánh mắt hắn nhìn về bầu trời Thức Hải, đôi mắt không khỏi sáng ngời, rốt cuộc hắn đã hiểu rõ vật gì giúp mình liên hệ với cố hương.
Tinh Đồ!
Tinh Đồ từ trước đến nay vẫn được hắn coi là chỉ dùng để phân biệt phương hướng, không có tác dụng gì lớn.
Giờ khắc này nhìn Tinh Đồ, Dương Khai bất ngờ phát hiện hình dáng nó giống hệt một phiến tinh vân mà trước đó hắn đã quan sát trong cảnh sắc tinh không.
Dương Khai không khỏi lộ vẻ suy nghĩ.
Nói vậy thì vô số tinh vân trước kia mình thấy thực ra chính là Tinh Vực mình đang ở, cho nên hình dáng tinh vân kia mới có thể giống hệt như Tinh Đồ trong Thức Hải.
Mà những tinh vân khác chính là những Tinh Vực khác.
Nghĩ tới đây, Dương Khai không khỏi có chút hoảng sợ. Trước kia theo hắn quan sát, những Tinh Vực trong tinh không nhiều không kể xiết. Nếu như mỗi mảnh tinh vân đều là một Tinh Vực, thì thế giới này thực sự quá lớn.
Chỉ sợ mạnh như Đế Tôn cũng không có khả năng đi hết được.
Ngột Thánh Phong lúc đó thấy được Tinh Đồ trong đầu mình vô cùng phấn chấn, khiến Dương Khai ý thức được Tinh Đồ này dường như liên quan đến bí mật to lớn nào đó. Sau đó hắn hỏi thăm Dương Viêm, nhưng Dương Viêm cũng không nói nhiều.
Nhưng Dương Khai đoán Tinh Đồ này đại khái cũng có quan hệ lớn với người thủ hộ Tinh Vực.