Trong sơn động, Dương Khai vừa trị thương, vừa hỏi thăm Lưu Tiêm Vân về tin tức Tinh Giới. Nàng cũng rất thẳng thắn, có gì nói nấy, không hề quanh co úp mở, khiến ấn tượng của Dương Khai đối với nàng thay đổi không ít.
- Nói như vậy, cảnh giới trên Hư Vương Cảnh là Đạo Nguyên Cảnh, và trên Đạo Nguyên Cảnh là Đế Tôn Cảnh?
- Không sai. Lưu Tiêm Vân gật đầu. - Võ giả đại thành thế trường, mới có thể đột phá đến Hư Vương Cảnh, lĩnh ngộ vực trường. Vực trường đại thành, mới có thể đột phá Đạo Nguyên Cảnh, lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc. Và lực lượng mà võ giả Đạo Nguyên Cảnh nắm giữ, chính là pháp tắc chi lực.
- Pháp tắc chi lực! Dương Khai lộ ra thần sắc sùng bái.
Lưu Tiêm Vân khẽ mỉm cười: - Dương huynh cũng đừng suy nghĩ quá nhiều. Mặc dù là cường giả Đạo Nguyên Cảnh, cũng chỉ có thể vận dụng lực lượng pháp tắc đơn giản mà thôi. Nghe nói chỉ có đạt tới cảnh giới Đế Tôn, mới có thể chân chính nắm giữ pháp tắc. Đó mới thực sự là nhất niệm thương hải tang điền, ngôn xuất pháp hành!
- Có thể hiểu được! Dương Khai gật đầu.
- Dĩ nhiên, lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc chỉ là một yêu cầu cơ bản để tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh mà thôi. Điều kiện quan trọng nhất là chuyển hóa lực lượng bản thân thành nguyên lực!
- Nguyên lực? Dương Khai mắt sáng rực. - Chính là cách gọi của loại lực lượng mới hiện tại trong cơ thể chúng ta?
- Không sai, so với thánh nguyên, nguyên lực cao hơn một cấp bậc. Chắc hẳn Dương huynh cũng cảm nhận được, cỗ lực lượng này có cùng một nhịp thở với căn nguyên bản thân chúng ta, cho nên mới được gọi là nguyên lực.
- Quả thật có cảm nhận được.
- Trong Tinh Quang Thông Đạo, tác dụng lớn nhất của tinh quang là thúc đẩy thánh nguyên trong cơ thể Hư Vương Cảnh chuyển hóa thành nguyên lực. Bởi vậy, trong Tinh Quang Thông Đạo, hấp thu tinh quang càng nhiều càng tốt. Lưu Tiêm Vân giải thích.
- Vậy các ngươi ở bên trong đợi năm năm, chẳng phải đã hấp thu được rất nhiều sao? Dương Khai sắc mặt chợt trở nên nghiêm trọng.
Lưu Tiêm Vân cười khổ lắc đầu: - Dương huynh suy nghĩ nhiều rồi. Chúng ta ở nơi này mặc dù đã năm năm, nhưng tổng thời gian hấp thu tinh quang không quá hai tháng mà thôi. Thời gian còn lại, đều là ẩn mình trong Hoàng Tuyền Minh Vực Tráo.
- Hoàng Tuyền Minh Vực Tráo? Dương Khai nhướng mày.
- Không sai, chính là bí bảo phòng ngự của Doãn sư huynh, một kiện bí bảo cấp Đạo Nguyên. Nghe nói là bảo vật truyền thừa từ Hoàng Tuyền Tông ở Tinh Giới. Lần này được Doãn huynh mang theo bên người. Nếu không có nó ngăn cản, chúng ta sớm đã bị bài xích ra khỏi Tinh Quang Thông Đạo, cũng không có khả năng ở nơi này đợi năm năm.
- Xin giải thích? Dương Khai ngạc nhiên.
- Tinh quang trong Thông Đạo kia có thể mang lại tác dụng to lớn cho võ giả, đặc biệt là những võ giả Tinh Vực cấp thấp như chúng ta khi đến Tinh Giới. Có thể nói tinh quang đó chính là cơ duyên đầu tiên chúng ta gặp được. Nhưng Dương huynh thật sự cho rằng một võ giả có thể tùy ý lưu lại lâu trong đó sao? Lưu Tiêm Vân mỉm cười.
- Điều đó là không thể, đối với bất cứ ai. Thời gian lưu lại trong thông đạo dài nhất sẽ không vượt quá hai tháng. Thời gian vừa hết, sẽ bị thiên địa pháp tắc trong thông đạo bài xích ra ngoài.
Dương Khai lúc này mới chợt bừng tỉnh.
Lúc trước hắn còn hoài nghi, nếu thật mỗi một võ giả có thể lưu lại trong Tinh Quang Thông Đạo nhiều năm, vậy đối với võ giả đến từ Tinh Vực cấp thấp mà nói, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là một tai họa.
Bởi vì chỉ cần có Doãn Nhạc Sinh trấn giữ Tinh Quang Thông Đạo như vậy, bất kỳ ai cũng đừng hòng có kết cục tốt đẹp.
Bây giờ nghe Lưu Tiêm Vân giải thích như vậy, hắn mới biết là nhờ có Hoàng Tuyền Minh Vực Tráo.
- Tinh quang trong Tinh Quang Thông Đạo có thể tăng tốc thánh nguyên trong cơ thể chúng ta chuyển hóa thành nguyên lực, đương nhiên hấp thu càng nhiều càng tốt. Nhất là những võ giả cấp bậc Tinh Chủ, bởi vì bản thân có căn nguyên tinh thần, cho nên đối với tinh quang có lực tương tác rất mạnh, tốc độ hấp thu so với võ giả bình thường phải nhanh hơn gấp bội. Lưu Tiêm Vân nói tới đây, bỗng nhiên dừng lại, trợn to đôi mắt đẹp, thần sắc ngạc nhiên.
- Thế nào? Dương Khai cau mày.
- Kỳ quái!
Lưu Tiêm Vân nhíu mày, kinh ngạc nghi hoặc nói: - Dương huynh ngươi không phải là Tinh Chủ sao?
Lúc trước trong Tinh Quang Thông Đạo, nàng hiển nhiên nhìn rõ ràng, tinh quang bốn phía giống như cá voi hút nước, cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể Dương Khai. Đây tuyệt đối là biểu hiện rõ ràng nhất của Tinh Chủ, tốc độ đó, ngay cả Doãn Nhạc Sinh cũng không thể sánh kịp.
Một Tinh Chủ khác đi cùng Dương Khai, cũng không bằng một phần mười của hắn.
- Ta là Tinh Chủ! Dương Khai thật sự không che giấu điều này, dù sao trước đây trong Tinh Quang Thông Đạo cũng đã bại lộ.
- Nhưng vì sao trên người ngươi không có ánh sáng tinh thần? Lưu Tiêm Vân thần sắc lại càng kỳ quái hơn.
- Ý gì? Dương Khai vẻ mặt không hiểu nhìn nàng.
Lưu Tiêm Vân giải thích: - Nói như vậy, võ giả cấp bậc Tinh Chủ, lúc mới vào Tinh Giới, bởi vì hấp thu quá nhiều tinh quang trong Tinh Quang Thông Đạo, trong lúc nhất thời không thể luyện hóa, cho nên bên ngoài thân sẽ xuất hiện một tầng ánh sáng tinh thần. Tầng ánh sáng tinh thần này vô cùng rõ ràng, chỉ khi Tinh Chủ đem toàn bộ tinh quang hấp thu dung hợp hoàn tất, ánh sáng tinh thần mới biến mất. Nhưng ngươi…
Dương Khai cúi đầu nhìn xuống bản thân, cũng không phát hiện bất kỳ dấu vết ánh sáng tinh thần nào.
Nhưng ý niệm trong đầu hắn vừa động, lập tức dò xét thức hải của mình, phát hiện tinh quang tràn ngập trong thức hải, nhất là phạm vi Ôn Thần Liên bảy màu kia, tinh quang nồng đậm quả thực không thể tưởng tượng nổi.
Trong lòng lập tức bình tĩnh lại, biết tinh quang mà bản thân nhất thời chưa dung hợp được đều tích tụ vào thức hải.
Lưu Tiêm Vân cũng không nói sai, chẳng qua tình hình của hắn có chút đặc thù, chuyện này liên quan đến Ôn Thần Liên bảy màu, và Dương Khai cũng không giải thích.
- Chẳng lẽ có quan hệ với Tinh Quang Thông Đạo sau khi đổ nát? Lưu Tiêm Vân nhíu chặt mày, tự mình nghĩ ra một khả năng giải thích.
- Có lẽ! Dương Khai lập tức nói theo.
Lưu Tiêm Vân nhìn hắn một cái, cũng không tiếp tục dây dưa vấn đề này nữa, khẽ mỉm cười nói: - Nhưng như vậy cũng tốt, không có ánh sáng tinh thần, Dương huynh sẽ an toàn hơn rất nhiều.
- Tại sao? Dương Khai hỏi.
- Bởi vì căn nguyên tinh thần đó. Lưu Tiêm Vân giải thích. - Doãn sư huynh tại sao lại để mắt đến các ngươi? Đó là bởi vì hắn muốn tước đoạt căn nguyên tinh thần của các ngươi. Trong Tinh Giới, căn nguyên tinh thần là bảo vật quý giá. Võ giả có căn nguyên tinh thần, có thể dễ dàng cảm ngộ lực lượng thiên địa pháp tắc hơn, có thể dễ dàng tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh, thậm chí thành Đế Tôn. Cho nên mỗi người đều khao khát căn nguyên tinh thần. Nếu bên ngoài cơ thể ngươi có ánh sáng tinh thần, chẳng phải sẽ nói cho người khác biết ngươi là Tinh Chủ vừa mới từ Tinh Quang Thông Đạo đi ra sao? Khiến người khác để ý đến ngươi? Ngươi phải biết, trong Tinh Giới, bí thuật tước đoạt căn nguyên tinh thần của người khác không chỉ có một loại. Thiếp ở đây muốn khuyên ngươi một câu, nếu không rất có khả năng sẽ rước lấy họa sát thân.
- Không xong!
Dương Khai bỗng nhiên biến sắc.
Lưu Tiêm Vân bị hắn làm cho hoảng sợ, kinh hãi hỏi: - Chuyện gì vậy?
- Đồng bọn của ta? Dương Khai nhớ tới Tinh Chủ Ngả Âu, sắc mặt lập tức trở nên u ám.
Đối với tình hình Tinh Giới, Ngả Âu không biết gì. Mà lão đã hấp thu không ít tinh quang trong Tinh Quang Thông Đạo, thời khắc này nếu đi tới Tinh Giới, nhất định sẽ có ánh sáng tinh thần rất rõ ràng.
Nếu đúng như Lưu Tiêm Vân nói, vậy thời khắc này tình hình của Ngả Âu e rằng không ổn.
Lưu Tiêm Vân hiển nhiên cũng phản ứng lại, ngẫm nghĩ một lát, nói: - Tinh Quang Thông Đạo vỡ nát, mọi người đều bị khe nứt không gian cắn nuốt, ngươi cũng không thể làm gì được, chỉ có thể cầu nguyện hắn cát nhân thiên tướng. Hơn nữa… chuyện gì cũng có hai mặt. Tuy rằng võ giả cấp bậc Tinh Chủ dễ dàng bị người khác ghi nhớ, nhưng nếu gặp được cao nhân phẩm hạnh cao thượng, e rằng còn được coi trọng.
Thấy Dương Khai nhìn mình, Lưu Tiêm Vân chủ động giải thích: - Nói không chừng vị bằng hữu kia của ngươi có thể gặp được cường giả nào đó, cũng nói không chừng có thể thu hắn làm đệ tử. Việc Tinh Chủ từ Tinh Vực cấp thấp đến Tinh Giới cũng không phải là chuyện hiếm thấy. Tất cả Tinh Chủ đều có tiềm lực phát triển to lớn. Những tông môn lớn thậm chí đặc biệt thích chiêu mộ ngươi và đồng bạn kia của ngươi làm đệ tử, trọng điểm bồi dưỡng.
- Có chuyện như vậy? Dương Khai vô cùng kinh ngạc.
- Đương nhiên. Lưu Tiêm Vân nghiêm nghị gật đầu. - Tinh Giới có Mười Đại Đế Tôn đứng đầu. Nghe đồn trong đó có sáu vị đều là từ Tinh Vực cấp thấp đến đây, mà trước đó bọn họ không ai thân là Tinh Chủ.
- Mười Đại Đế Tôn đứng đầu? Dương Khai hai mắt sáng ngời. - Có những người nào?
Hắn bỗng nhiên nghĩ tới Dương Viêm, không biết Dương Viêm có đứng trong mười người này hay không.
Lưu Tiêm Vân cười ngượng ngùng: - Điều này ta cũng không rõ lắm. Những gì ta biết đều là nghe được từ Doãn sư huynh. Hoàng Tuyền Tông của bọn họ có truyền thừa ở Tinh Giới, cho nên hiểu biết so với chúng ta nhiều hơn. Nhưng trong Mười Đại Đế Tôn này, ai nấy cũng là nhân vật chấn động thiên hạ, không phải chúng ta có thể sánh được… Ừm, Dương huynh có thể kỳ vọng một chút. Về phần thiếp, chỉ mong có thể tu luyện được đến Đế Tôn Cảnh mà thôi.
Nói tới đây, Lưu Tiêm Vân chua xót cười.
Dương Khai nói: - Ngươi cũng đừng quá khiêm nhường. Chuyện tu luyện ai có thể nói trước, nói không chừng một ngày kia ngươi liền nhất phi trùng thiên.
Lưu Tiêm Vân mỉm cười: - Vậy liền mượn cát ngôn của Dương huynh.
Dương Khai gật đầu. Sâu trong lòng mặc dù lo lắng cho Ngả Âu, nhưng cũng không thể làm gì được, chỉ có thể kỳ vọng hắn tự mình phát hiện ra điều bất thường, sau đó ẩn náu, đợi hấp thu dung hợp tinh quang rồi mới hiện thân. Khẳng định Ngả Âu cũng sẽ không hành sự lỗ mãng, dù sao lão cũng là người từng trải.
Trải qua một hồi hàn huyên như vậy, hai người đều cảm thấy thân thiết hơn không ít, không còn bầu không khí giương cung bạt kiếm như lúc mới gặp mặt trước đây.
Dương Khai cũng có hiểu biết nhất định về tính cách của Lưu Tiêm Vân, biết nàng là người như vậy. Nếu không phải bị ép buộc, quả thật không có khả năng hạ thủ với nhóm người của hắn.
Trước đây trong Tinh Quang Thông Đạo, nàng hẳn là không thể làm gì khác, nàng không có tội.
Dương Khai cũng không vội vàng bế quan trị thương, mà vừa từ từ khôi phục lực lượng, vừa cùng Lưu Tiêm Vân tiếp tục tán gẫu.
Đáng tiếc chính là, bản thân Lưu Tiêm Vân không hiểu biết nhiều chuyện của Tinh Giới, cho nên chỉ nói chuyện gần nửa ngày, những gì nàng biết đều đã nói ra.
Sau đó, hai người trò chuyện một chút về tình hình Tinh Vực của mỗi người.
Mặc dù chỉ là tùy ý trò chuyện một chút, nhưng Dương Khai cũng phát hiện, Đại Hoang Tinh Vực của bọn họ, mặc dù kém rất nhiều so với Tinh Vực của hắn, nhưng hai Tinh Vực này, cho dù ở bất kỳ phương diện nào, cũng hầu như không có quá nhiều khác biệt.
Điểm khác biệt chính là, trong Đại Hoang Tinh Vực có Doãn Nhạc Sinh duy ngã độc tôn, mà cố hương Tinh Vực của Dương Khai không có người chân chính bá chủ thiên hạ, mà là thế chân vạc.