Dương Khai vẫn bình tĩnh, chỉ thoáng suy tư một chút là đã có suy đoán, bèn mở miệng hỏi:
- Đại nhân đưa ra kết luận này là dựa vào nhẫn không gian của chúng ta sao?
- Không sai! - Mỹ phụ khẽ gật đầu. - Chỉ có võ giả đến từ tinh vực hạ vị mới chứa nhiều thứ rác rưởi như vậy trong nhẫn!
Bảo bối của mình lại bị người khác xem là rác rưởi, Lưu Tiêm Vân trong lòng không khỏi khó chịu. Nhưng nghĩ đến thực lực, địa vị và thủ đoạn của đối phương, nàng cũng chỉ đành nén giận, không dám lên tiếng. Có lẽ những bảo vật mà nàng xem như trân quý, trong mắt người ta thật sự chẳng khác gì rác rưởi.
Ngược lại, Dương Khai chẳng hề phật lòng, bởi nhẫn không gian của hắn vốn chỉ dùng để che mắt thiên hạ, những thứ bên trong quả thật không có giá trị gì lớn, nói là rác rưởi cũng không ngoa. Hắn cười nhạt:
- Nói như vậy, hiềm nghi của chúng ta xem như đã được xóa bỏ?
Hiềm nghi mà hắn nói, đương nhiên là hiềm nghi làm gián điệp cho Tồi Nhật Các.
Mỹ phụ mỉm cười:
- Coi là vậy đi, nhưng bổn cung rất tò mò, các ngươi đến từ Tinh Vực nào?
- Đại Hoang Tinh Vực! - Dương Khai đáp ngay không chút do dự.
Lưu Tiêm Vân rất thức thời không hé răng.
- Ồ. - Mỹ phụ ra vẻ suy tư. - Tinh Vực này ta có nghe qua, dường như trong Tinh Giới còn có một tông môn ít nhiều có quan hệ với nơi này.
- Đại nhân nói đến Hoàng Tuyền Tông phải không? Chúng ta không phải xuất thân từ Hoàng Tuyền Tông. - Dương Khai nào đâu không biết đối phương đang thăm dò mình, lập tức đối đáp trôi chảy, đồng thời lạnh lùng cười. - Ngược lại, chúng ta và người của Hoàng Tuyền Tông còn có chút ân oán.
- Ồ, thật sao? - Mỹ phụ giễu cợt nhìn Dương Khai, đôi mắt đẹp lóe lên ánh sáng kỳ dị, tựa như muốn xuyên thấu tâm can hắn để nhìn rõ thật giả.
- Không sai, trong Thông đạo Tinh Quang, chúng ta đã bị người của Hoàng Tuyền Tông ám toán. - Dương Khai hừ lạnh, vẻ mặt oán độc, phảng phất như có mối thù không đội trời chung với Hoàng Tuyền Tông.
Mỹ phụ gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Nàng trầm ngâm một lát rồi mở miệng:
- Nếu các ngươi không phải gián điệp của Tồi Nhật Các, lại đến từ tinh vực hạ vị, vậy bổn cung có thể cho các ngươi hai lựa chọn.
- Xin nguyện lắng nghe!
- Một, rời khỏi Bích Vũ Tông, càng xa càng tốt! - Mỹ phụ giơ một ngón tay lên, nhẹ nhàng cười.
Nghe vậy, Lưu Tiêm Vân biến sắc, gần như buột miệng đồng ý, nhưng lại theo bản năng liếc nhìn Dương Khai, thấy hắn vẫn thờ ơ, vội vàng nuốt lại lời định nói.
- Lựa chọn thứ hai? - Dương Khai hỏi.
- Hai, đương nhiên là gia nhập Bích Vũ Tông, trở thành đệ tử của Bích Vũ Tông. Tuy Bích Vũ Tông ở Nam Vực không được xem là đại môn đại phái, nhưng nói gì thì cũng có chút nền tảng. Các ngươi gia nhập cũng coi như có chỗ dừng chân, ngày sau có người che chở. Nếu gặp phải vấn đề khó khăn gì trong tu luyện, bổn cung cũng có thể giải đáp cho các ngươi.
- Có chuyện tốt như vậy sao? - Dương Khai sáng mắt, dường như rất động lòng.
Mỹ phụ mỉm cười không nói, tỏ vẻ rất hài lòng với thái độ của Dương Khai.
Dương Khai suy nghĩ một lát rồi lại hỏi:
- Ta còn một nghi vấn.
- Nói! - Mỹ phụ khẽ híp mắt, thần thái kiêu sa lạnh lùng.
- Thực lực của chúng ta không được xem là cao, vì sao đại nhân lại muốn thu nhận chúng ta vào tông môn? - Dương Khai trầm giọng hỏi.
Mỹ phụ che miệng cười khẽ:
- Bởi vì các ngươi đến từ tinh vực hạ vị. Võ giả như các ngươi rất có giá trị bồi dưỡng. Nhưng đáng tiếc, các ngươi đều không phải là Tinh Chủ, nếu là Tinh Chủ, còn có thể nhận được nhiều sự chiếu cố hơn nữa.
- Hóa ra là vậy! - Dương Khai khẽ gật đầu.
Chuyện này Lưu Tiêm Vân đã từng đề cập với hắn. Võ giả đến từ Tinh Vực cấp thấp không ai không phải là thiên tài có tư chất hàng đầu của Tinh Vực đó, cho nên sau khi đến Tinh Giới rất được các đại tông môn chào đón, dù không phải Tinh Chủ cũng nhận được nhiều ưu ái.
Lời giải thích của mỹ phụ rất hợp tình hợp lý.
- Vậy, các ngươi lựa chọn thế nào? - Mỹ phụ nhìn Dương Khai hỏi.
- Có gì mà phải do dự, đương nhiên là ta muốn gia nhập Bích Vũ Tông. - Dương Khai không chút suy nghĩ, trực tiếp đáp ứng, sau đó nghiêng đầu nói: - Tiêm Vân, ngươi thấy thế nào?
Lưu Tiêm Vân mặt mày mờ mịt, không ngờ Dương Khai lại quyết định như vậy, bị hắn hỏi thì có chút luống cuống tay chân.
Nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của Dương Khai, Lưu Tiêm Vân vẫn gật đầu:
- Vậy cứ theo ý Dương huynh, ta cũng gia nhập!
Mỹ phụ nghe vậy, dịu dàng cười, từ trên ghế đứng dậy, nói:
- Vậy từ nay về sau, các ngươi chính là đệ tử Bích Vũ Tông, tạm thời thuộc quyền quản lý của bổn cung. Khấu Vũ, dẫn bọn họ đi sắp xếp chỗ ở, giúp họ tu luyện cho tốt, đừng để bổn cung thất vọng.
Nói xong, mỹ phụ xoay người rời đi.
Khấu Vũ đứng sau lưng nàng cung kính vâng dạ.
Đợi mỹ phụ đi rồi, Khấu Vũ mới mỉm cười nhìn Dương Khai và Lưu Tiêm Vân, mở miệng nói:
- Vậy từ nay về sau, mọi người là đồng môn. Sư huynh còn chưa biết tên của hai vị?
- Dương Khai bái kiến Khấu sư huynh. - Dương Khai cười hì hì ôm quyền, tỏ vẻ thân thiện.
Tuy Lưu Tiêm Vân cảm thấy không được tự nhiên, nhưng cũng đành phải tự giới thiệu.
Sau khi biết tên hai người, Khấu Vũ nói:
- Thì ra là Dương sư đệ và Lưu sư muội. Chuyện lúc trước sư huynh có đắc tội, mong hai vị sư đệ sư muội đừng tính toán, sư huynh cũng là phụng mệnh làm việc.
- Khấu sư huynh nghiêm trọng rồi, chuyện lúc trước là hai người bọn ta không đúng, không thể trách sư huynh.
Khấu Vũ gật gật đầu, vẫy tay nói:
- Đi theo ta, ta dẫn các ngươi đến chỗ ở. Sau khi quen với môi trường ở đây, các ngươi sẽ thấy Bích Vũ Tông thật sự không tệ.
Đi một lúc đến ngọn núi thấp nhất, Khấu Vũ chỉ vào hai gian nhà gỗ liền kề nói:
- Nơi này chính là chỗ ở của các ngươi sau này. Mỗi gian phòng đều có cấm chế, cần có minh bài thân phận mới vào được. Hai ngày nữa sẽ có người đưa minh bài tới, các ngươi tạm thời ở đây đợi hai ngày, đừng đi lung tung. Chờ minh bài tới tay rồi hẵng ra ngoài, nếu không có thể sẽ gặp phải phiền phức không cần thiết.
- Rõ. - Dương Khai gật đầu, hỏi: - Khấu sư huynh, ngày thường chúng ta phải làm gì?
Khấu Vũ nghe vậy cười:
- Tạm thời không cần các ngươi làm gì cả, chỉ cần nỗ lực tu luyện là được. Nếu có nhiệm vụ, ta sẽ gọi các ngươi. Mặt khác, chúng ta đều thuộc quyền quản lý của Biện hộ pháp, những ngọn núi khác không liên quan đến chúng ta, chỉ cần nghe theo lệnh của Biện hộ pháp là được. Được rồi, hôm nay đến đây thôi, hôm khác chúng ta lại nói chuyện.
Nói đến đây, Khấu Vũ đã có ý muốn rời đi.
Dương Khai chợt nhớ ra một chuyện, vội nói:
- Khấu sư huynh!
- Còn có chuyện gì? - Khấu Vũ nhíu mày, dường như có chút không kiên nhẫn.
Dương Khai ghé sát lại, thấp giọng hỏi:
- Khấu sư huynh, tu vi của hộ pháp đại nhân...
Khấu Vũ cười khẽ:
- Đạo Nguyên tam tầng cảnh. Cảnh giới đó còn quá xa vời với ngươi bây giờ, cứ từ từ tu luyện đi.
- Sư huynh dạy phải! - Dương Khai ra vẻ ngoan ngoãn.
Đợi Khấu Vũ rời đi, chỉ còn lại Dương Khai và Lưu Tiêm Vân. Dương Khai bỗng thu lại vẻ mặt, ra hiệu cho Lưu Tiêm Vân rồi đi vào một gian nhà gỗ.
Lưu Tiêm Vân theo sát phía sau.
Trong phòng bài trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường, một cái bồ đoàn, một bàn một ghế. Tuy trông có vẻ đã lâu không có người ở, nhưng lại không một hạt bụi, hiển nhiên là nhờ có cấm chế.
Dương Khai ngồi xuống, dùng thần niệm dò xét bốn phía, xác nhận không có ai nghe lén mới lên tiếng:
- Ngươi muốn hỏi vì sao ta lại gia nhập Bích Vũ Tông, đúng không?
Lưu Tiêm Vân suy nghĩ một chút rồi nói:
- Vốn có nghi vấn này, nhưng suy nghĩ kỹ lại, chỉ sợ đây là con đường sống duy nhất của chúng ta!
- Không sai, tuy Biện hộ pháp cho chúng ta hai lựa chọn, nhưng ai biết được nếu chọn con đường kia sẽ có hậu quả gì? Ngươi cũng thấy phong cách hành sự của đám người Bích Vũ Tông này rồi đấy, đều không phải hạng người lương thiện gì. - Dương Khai thở dài một tiếng.
Lưu Tiêm Vân cũng cười khổ:
- Không ngờ vừa vào Tinh Giới đã gặp phải chuyện này, nếu sớm biết...
- Bây giờ hối hận cũng vô ích. Cứ đi từng bước một xem sao, chỉ cần thực lực đủ mạnh, còn sợ không thoát khỏi nơi này sao? - Dương Khai cười lạnh.
- Nói cũng phải... - Lưu Tiêm Vân liên tục cười khổ. - Nếu đã vậy, ta đi nghỉ trước.
- Ừ.
Mấy ngày sau không có chuyện gì xảy ra.
Bởi vì minh bài thân phận chưa được gửi tới, Dương Khai không dám tùy ý đi lại, chỉ bế quan tu luyện trong nhà.
Trong cơ thể không còn cấm chế, tốc độ chuyển hóa Thánh Nguyên thành Nguyên Lực cũng nhanh hơn rất nhiều.
Dương Khai mơ hồ cảm thấy mình sắp chạm đến ngưỡng cửa Hư Vương tam tầng cảnh.
Trước đây khi còn ở Tinh Vực, hắn đã dừng chân nhiều năm ở Tử Vực bên ngoài U Ám Tinh, tìm hiểu lực lượng đế uy trong đó và thu được lợi ích vô cùng lớn. Sau đó lại có thêm tích lũy trong Thông đạo Tinh Quang, hắn có mười phần tự tin đột phá Hư Vương tam tầng cảnh.
Nhưng hắn cũng không vội.
Dù sao hắn cũng mới đến, vừa gia nhập Bích Vũ Tông, nếu biểu hiện quá mức nổi bật, rất có thể sẽ dẫn tới phiền phức không cần thiết.
Vì vậy, khi tích lũy đến cực điểm, Dương Khai liền giảm tiến độ tu luyện, chỉ để cơ thể hấp thu tinh quang, chuyển hóa Thánh Nguyên thành Nguyên Lực, nỗ lực giúp cho lần đột phá sau này thêm phần thuận lợi.
Mấy ngày sau, minh bài thân phận của Dương Khai và Lưu Tiêm Vân được Khấu Vũ mang đến. Có minh bài này, đồng nghĩa với việc hai người đã chính thức trở thành đệ tử Bích Vũ Tông, trừ vài cấm địa ra, có thể tùy ý đi lại trong tông môn.
Dương Khai nhân cơ hội này đi khắp nơi, làm quen với không ít đệ tử Bích Vũ Tông. Bất kể tính khí của những người kia ra sao, những người Dương Khai quen biết đều là Hư Vương Cảnh. Bọn họ vốn là võ giả Tinh Giới, biết không ít chuyện về Tinh Giới.
Sau một hồi tìm hiểu, Dương Khai biết được một tin không tệ.
Đó chính là trong Bích Vũ Tông không có cường giả Đế Tôn Cảnh tồn tại!
Chỉ có năm vị cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh trấn giữ mà thôi, Biện Vũ Tình, vị Biện hộ pháp kia, chính là một trong số đó.
Điều này không khác mấy so với suy đoán của hắn. Sau khi biết Biện Vũ Tình là cường giả Đạo Nguyên tam tầng cảnh, Dương Khai liền đoán trong Bích Vũ Tông dù có Đế Tôn Cảnh thì cũng tuyệt đối không nhiều, cảnh giới cũng không cao!
Bởi vì tu vi của một hộ pháp có thể phản ánh chiến lực cao nhất của một tông môn.
Trừ Biện Vũ Tình ra, còn có bốn vị Đạo Nguyên tam tầng cảnh khác, một vị là tông chủ, ba vị còn lại cũng là hộ pháp, phân ra cai quản ba ngọn núi cao nhất. Bốn vị hộ pháp tự cai quản lãnh địa của mình, không liên hệ với nhau.