Trước khi luyện đan, Dương Khai từ phường thị kết giao với vài đệ tử Bích Vũ Tông để tìm hiểu về thuật luyện đan ở Tinh Giới.
Hắn phát hiện thuật luyện đan của Tinh Giới vô cùng cao thâm, hoàn toàn không thể sánh bằng Tinh Vực.
Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng lúc ngưng đan, trong Tinh Giới, cho dù là luyện đan sư bình thường cũng có thể một lò ngưng luyện ra hai ba viên linh đan, không như trong Tinh Vực, một phần nguyên liệu chỉ luyện thành một viên linh đan.
Nguyên nhân chủ yếu là vì kỹ xảo và thủ pháp ngưng đan đã phổ biến trong Tinh Giới, bất kỳ luyện đan sư nào cũng có thể học.
Tuy nhiên, số lượng cũng có giới hạn.
Thí dụ như hiện giờ Dương Khai đang luyện chế một lò La Vương Phó Diệp, đây là một lò linh đan cấp Hư Vương trung phẩm. Với thuật luyện đan của Dương Khai, việc luyện chế không chút khó khăn, thậm chí nếu hắn dốc toàn lực, tuyệt đối có thể luyện chế ra đan vân.
Mà một lò như vậy hao phí 17 loại nguyên liệu, cho dù là luyện đan sư lợi hại nhất cũng chỉ có thể ngưng luyện ra 9 viên.
9 viên linh đan là cực hạn của một lò La Vương Phó Diệp, nhiều hơn nữa thì cho dù là Đế Tôn xuất thủ cũng không có khả năng thành công.
Linh đan khác nhau, đan phương khác nhau, cuối cùng có thể ngưng ra số lượng linh đan khác nhau.
Linh đan cấp Hư Vương trung phẩm, muốn ngưng luyện đạt số lượng cực hạn, ít nhất cần luyện đan sư cấp Đạo Nguyên xuất thủ mới có thể thành công.
Cực hạn của Dương Khai hiện tại là 6 viên!
Trong quá trình luyện đan, hắn không ngừng làm quen với thủ pháp ngưng đan của mình, đồng thời ứng chứng với Đại Đạo Đan Âm trong thức hải, thuật luyện đan của hắn tăng lên rất nhanh.
Chỉ trong vòng một canh giờ, La Vương Phó Diệp đan, loại linh đan có thể khôi phục nguyên lực cho võ giả Hư Vương Cảnh, đã xuất lò, số lượng cũng đạt cực hạn của Dương Khai – 6 viên!
Hắn nhét 3 viên vào nhẫn không gian của mình, còn lại 3 viên bỏ vào bình ngọc.
Linh đan trong bình ngọc là cho người cầu đan, 3 viên đã đủ để người cầu đan thỏa mãn, còn lại 3 viên kia tất nhiên bị Dương Khai chiếm làm của riêng.
Cho nên mấy ngày này trong lúc luyện đan, Dương Khai không chỉ thu được vô số nguyên tinh mà số lượng đan dược thu được cũng không hề ít, nếu lấy ra bán là một khoản tài phú không nhỏ.
Đáng tiếc hiện tại hắn chỉ có thể luyện chế linh đan cấp Hư Vương, không có vật liệu cấp Đạo Nguyên để hắn luyện tập. Nếu không, Dương Khai muốn thử luyện chế đan dược cấp Đạo Nguyên, để xem mình đã đạt tới trình độ đó chưa.
Đậy kín bình ngọc, Dương Khai thuận tay tung hứng, trong lòng cảm khái luyện đan sư kiếm tìm tài nguyên tu luyện lại dễ dàng đến thế.
Lúc hắn đang định gọi Lưu Tiêm Vân vào lấy đan, bên tai chợt nghe tiếng Lưu Tiêm Vân kêu lên khe khẽ, sau đó là một trận ồn ào.
Dương Khai sắc mặt trầm xuống, vội vàng đứng lên, như một cơn gió lốc xông ra ngoài.
Ra tới ngoài, Dương Khai đưa mắt quét qua, thấy Lưu Tiêm Vân sắc mặt khó coi đứng một bên. Chiêu bài vốn đặt trước mặt nàng bị ném xuống đất, bị một võ giả mặc trang phục Bích Vũ Tông đạp dưới chân, đã sớm nát vụn.
Ngoài cửa hàng, các võ giả đang xếp hàng chờ luyện đan đã giải tán, đứng từ xa quan sát.
Thấy Dương Khai xuất hiện, Lưu Tiêm Vân dường như tìm thấy người đáng tin cậy, vội vàng chạy tới bên hắn.
- Đã xảy ra chuyện gì? Dương Khai cau mày hỏi.
Hắn ở chỗ này cùng Lưu Tiêm Vân luyện đan gần một tháng, chưa từng trêu chọc ai, cho nên hắn không ngờ hôm nay lại bị phá hoại.
- Bọn họ nói đan dược ngươi luyện chế có vấn đề. Lưu Tiêm Vân đi tới bên cạnh Dương Khai, thấp giọng nói.
- Vấn đề gì? Dương Khai ngước mắt quét một vòng.
- Bọn họ không có nói rõ, đến đây là trực tiếp ra tay. Lưu Tiêm Vân khẽ cắn răng, vẻ không cam lòng, có chút ủy khuất nhìn về phía chiêu bài nát vụn dưới chân võ giả kia.
Bởi vì cùng Dương Khai hợp tác luyện đan, mà Dương Khai lại rất hào phóng cho nàng ba thành lợi nhuận, cho nên mấy ngày nay Lưu Tiêm Vân luôn áy náy, tự thấy không thể giúp Dương Khai về thuật luyện đan, chỉ có thể bỏ công phu vào chiêu bài này.
Thiết kế của chiêu bài kia, thậm chí mỗi một chữ trên đó, mỗi một nét bút, nàng đều chạm khắc tỉ mỉ, tốn không ít tâm tư. Mỗi ngày lúc đến thì lấy ra, lúc đi thì thu vào nhẫn không gian, ban đêm trở về thậm chí còn cẩn thận lau chùi, chiêu bài không hề có một hạt bụi.
Đây là thứ duy nhất nàng có thể giúp Dương Khai.
Nhưng bây giờ, chiêu bài mà nàng dày công tâm huyết đã trở nên tan nát, Lưu Tiêm Vân cực kỳ bất mãn.
- Không nói rõ liền ra tay? Dương Khai nhướng mày lên, trong lòng hừ lạnh, biết trong khoảng thời gian này tuy mình không làm gì quá đáng, nhưng việc giúp người khác luyện đan chỉ sợ đã cản trở đường làm ăn của kẻ nào đó, nếu không làm sao xuất hiện cảnh tượng trước mắt này?
- Ngươi chính là luyện đan sư ở đây? Đối diện, võ giả đang đạp chiêu bài với gương mặt kiêu căng nhìn Dương Khai, khóe miệng cười lạnh lẽo, ngẩng mặt hỏi.
- Đúng vậy, xin hỏi vị sư huynh này xưng hô như thế nào? Dương Khai lạnh lùng nhìn đối phương.
- Tốt lắm, Chúc hộ pháp môn hạ Trữ Phi đây!
Dương Khai trong lòng vừa động, biết Chúc hộ pháp mà hắn nhắc đến là một trong tứ đại hộ pháp Bích Vũ Tông, Chúc Quân Sơn. Người này tu vi ngang Biện Vũ Tình, đều là Đạo Nguyên tam tầng cảnh, không phải người mà Dương Khai có thể so bì.
Tuy nhiên, bởi vì tứ đại hộ pháp không thân thiết với nhau, nếu không có tông chủ dốc sức trấn áp, chỉ sợ Bích Vũ Tông đã sớm sụp đổ. Nhưng chính vì nguyên nhân này cho nên quan hệ giữa môn hạ đệ tử của tứ đại hộ pháp cũng không hề hòa hoãn.
Trong tông môn, giữa các đệ tử luôn có tranh chấp, thậm chí lén lút đấu võ, dẫn tới bị thương tàn phế. Ra khỏi tông môn thì càng nhiều hơn.
Dương Khai vừa nghe đối phương là môn hạ của Chúc hộ pháp, đã biết người này đến phá hoại.
- Thì ra là Trữ sư huynh, không biết sư huynh làm hỏng chiêu bài của sư đệ là vì chuyện gì? Dương Khai trầm giọng hỏi.
- Bớt giả vờ ngây thơ trước mặt Trữ mỗ đây, chuyện gì chẳng lẽ chính ngươi không rõ? Trữ Phi hừ lạnh.
Dương Khai lắc đầu nói: - Ta vào tông môn mới chỉ chừng một tháng, chưa từng đắc tội Trữ sư huynh, vẫn xin sư huynh nói rõ!
Trữ Phi cười lớn, gật đầu nói: - Được, nếu ngươi đã nói như vậy, sư huynh liền nói rõ cho ngươi!
Vừa nói, hắn vừa vung tay lên:
- Mang tới!
Cách đó không xa, lập tức có vài võ giả mang một chiếc cáng tới. Trên cáng là một nam tử, thoạt nhìn vô cùng thê thảm, toàn thân lực lượng lên xuống không ngừng, khi thì yên ắng, khi thì hung mãnh cuồn cuộn. Cả người tựa hồ đã mất đi ý thức tự chủ, hai tròng mắt đỏ thẫm, miệng phát ra tiếng kêu gào hung tàn vô nghĩa.
Mặc dù nằm trên cáng, hắn vẫn dùng sức vùng vẫy, nhưng bên ngoài cơ thể lại có một tầng cấm chế trói buộc hắn, khiến hắn căn bản không thể nhúc nhích.
- Tẩu hỏa nhập ma! Những người đứng xem kinh hô.
Tình trạng của người này rõ ràng là tẩu hỏa nhập ma, có thể là lúc bế quan tu luyện đi vào đường rẽ, dẫn tới toàn thân lực lượng không cách nào khống chế. Nếu không được tăng cường áp chế, chỉ sợ người này sẽ bị phế bỏ.
Tuy nhiên, tẩu hỏa nhập ma khó có thể áp chế, trừ phi có người có đại thần thông ra tay trấn áp, nếu không chỉ dựa vào bản thân hắn, căn bản không thể ngăn chặn cơn sóng dữ.
Đây là tai ương mà bất kỳ võ giả nào cũng e sợ, một khi gặp phải, cả đời này coi như đã chấm dứt.
- Vị sư đệ này, nhận ra người này chứ? Trữ Phi lạnh lùng nhìn Dương Khai, chỉ vào võ giả trên cáng hỏi.
Dương Khai liếc một cái, gật đầu nói: - Có chút ấn tượng, dường như năm ngày trước ở chỗ ta cầu đan.
Lời vừa nói ra, gương mặt xinh đẹp của Lưu Tiêm Vân lập tức trắng bệch.
Nàng cũng không phải kẻ ngu ngốc, đã mơ hồ đoán ra chuyện gì sẽ xảy ra kế tiếp, không khỏi lo âu nhìn Dương Khai.
- Sư đệ thừa nhận là tốt rồi. Trữ Phi cười lạnh. - Vị Tưởng sư đệ này của ta có tư chất trời ban, tuổi trẻ đã có tu vi Hư Vương nhị tầng cảnh, tiền đồ tương lai không thể đo lường. Ngay cả Chúc hộ pháp cũng nhiều lần khen ngợi hắn, nói hắn là đệ tử có thiên tư tốt nhất trong mạch của chúng ta.
- Thì sao? Dương Khai lãnh đạm nhìn Trữ Phi.
Trữ Phi sắc mặt lạnh lùng, gằn giọng nói: - Nhưng hắn lại bị hủy hoại trong tay ngươi, vị sư đệ này, ngươi nói chuyện này phải giải quyết thế nào?
- Sư huynh nói đùa. Dương Khai cười lớn nói: - Vị Tưởng sư huynh này trong lúc tu luyện tẩu hỏa nhập ma, thế nào lại là do ta hủy hoại hắn? Chuyện này đâu liên quan gì đến ta.
- Ngươi vẫn không thừa nhận? Nếu không uống linh đan do ngươi luyện chế, sao hắn có thể tẩu hỏa nhập ma? Chính ngươi vừa rồi cũng đã tự mình nói năm ngày trước hắn đã cầu đan của ngươi!
Trữ Phi quát lên.
Nghe Trữ Phi nói như vậy, những võ giả bốn phía đang đứng xem đều lập tức biến sắc. Dù sao vừa rồi bọn họ còn ở đây xếp hàng chờ Dương Khai luyện đan, nếu linh đan Dương Khai luyện chế thật sự có vấn đề, vậy còn ai dám tìm hắn nữa?
Không khỏi trong lòng cảm thấy may mắn thầm nghĩ, may là Trữ Phi tới kịp thời, nếu không mình rất có thể trở thành Tưởng sư đệ kế tiếp a.
- Không sai, quả thật năm ngày trước hắn ở chỗ ta cầu đan, nhưng điều này không có nghĩa là hắn tẩu hỏa nhập ma có liên quan đến ta. Có lẽ nguyên nhân là do căn cơ của hắn bất ổn, nguyên nhân tẩu hỏa nhập ma có rất nhiều loại. Sư huynh không hỏi phải trái đúng sai liền bêu xấu ta như vậy, có phải là thiếu công bằng không? Dương Khai lạnh lùng nhìn Trữ Phi.
Đối phương chẳng qua chỉ là một vị Hư Vương tam tầng cảnh, Dương Khai căn bản không hề e ngại. Dương Khai chỉ lo ngại sau lưng Trữ Phi còn có thế lực nào đó.
Hắn không thể nào vô duyên vô cớ gây phiền toái cho mình, vấn đề duy nhất chính là linh đan. Phường thị này cũng có vài vị luyện đan sư và cửa hàng giúp người khác luyện đan, nhưng đều là đệ tử Bích Vũ Tông dựng lên, không có quan hệ với các vị hộ pháp.
- Sư huynh không bêu xấu ngươi. Năm ngày trước Tưởng sư đệ cầu đan của ngươi, sau khi trở về liền bế quan tu luyện, kết quả không được mấy ngày đã tẩu hỏa nhập ma rồi, giờ biến thành bộ dạng này. Ngươi không nên nói đây chỉ là sự trùng hợp. Chúc hộ pháp đã nói hắn có tư chất trời ban, sao lại căn cơ bất ổn? Trừ nguyên nhân linh đan do ngươi luyện chế có vấn đề ra thì, ta tìm không ra nguyên nhân thứ hai!
- Không sai, ngày ấy sau khi Tưởng sư huynh cầu đan trở về với gương mặt vui vẻ, nói là có được món hời lớn. Ta còn khuyên hắn tìm người kiểm chứng phẩm chất linh đan kia, hắn lại gấp gáp bế quan. Giờ xem ra quả nhiên của rẻ là của ôi, không ngờ Tưởng sư huynh mới bế quan mấy ngày đã xảy ra vấn đề rồi. Một đệ tử Bích Vũ Tông đi theo Trữ Phi ở bên cạnh phụ họa.