Nhận thức được chênh lệch giữa mình và Dương Khai, Trữ Phi không còn ngông cuồng hung hăng nữa. Nhưng trước mắt bao người, hắn không muốn bị mất mặt, nếu không sau này ở Bích Vũ Tông làm sao ngẩng đầu lên được?
Cho nên mặc dù trong lòng sợ hãi, hắn cũng chỉ có thể cố gắng nói cứng, ném vấn đề trở về cho Dương Khai.
– Rất đơn giản. Dương Khai cười híp mắt nhìn Trữ Phi, dựng một ngón tay lên: – Sư huynh náo loạn như vậy, sau này chỉ sợ ta không thể tiếp tục luyện đan ở chỗ này. Có phải sư huynh nên bồi thường tổn thất không?
– Bồi thường tổn thất? Trữ Phi trợn mắt, không ngờ Dương Khai lại nói như vậy.
Dương Khai cười hắc hắc: – Sư đệ cũng không cần nhiều, chỉ cần mấy trăm ngàn nguyên tinh là đủ rồi.
– Mấy trăm ngàn... ngươi nằm mơ! Trữ Phi nhảy dựng lên, sắc mặt nhăn nhó nói: – Ngươi đòi hỏi quá nhiều rồi!
Mấy trăm ngàn nguyên tinh là một con số mà Trữ Phi nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Từ khi tu luyện đến nay, tính cả số nguyên tinh đã tiêu hao và số đang có, hắn cũng chỉ vỏn vẹn mười mấy hai mươi ngàn. Dương Khai vừa mở miệng đã đòi mấy trăm ngàn, chẳng phải là muốn mạng hắn sao?
Dương Khai sắc mặt chợt lạnh lẽo, gằn giọng nói: – Sư huynh một chút thành ý cũng không có, xem ra chúng ta không thể tiếp tục nói chuyện được nữa. Một khi đã như vậy...
Dương Khai còn chưa nói hết, bỗng phát giác điều gì đó, chăm chú lắng nghe.
Thấy vậy, Trữ Phi mừng rỡ, cười lớn nói: – Vị sư đệ này, chuyện hôm nay đến đây là kết thúc. Sư huynh sẽ nhớ kỹ ngươi, hậu hội hữu kỳ.
Nhìn thần thái của Dương Khai, hắn biết chắc có cao thủ đang truyền âm. Đã có cao thủ tông môn nhúng tay vào, hắn liền an toàn.
Vừa nói vừa vung tay lên, quát với hai người kia: – Đi!
Hai người kia nào dám sơ suất, vội vàng nâng Tưởng sư đệ vẫn đang vùng vẫy lên, nhanh chóng rời đi.
– Nhục mạ danh tiếng của ta xong còn muốn đi? Trên đời sao có chuyện dễ dàng như vậy? Dương Khai hừ lạnh. Trong lòng Trữ Phi cả kinh, vừa quay đầu lại đã thấy Dương Khai vọt tới trước mặt mình, hào quang ngũ sắc lóe lên, quả đấm đã ập tới.
Vực tràng ngưng tụ quanh Trữ Phi, hoàn toàn áp chế khí thế của hắn. Trữ Phi chỉ kịp kinh hô một tiếng đã bị Dương Khai ấn ngã xuống đất, liên tục nện xuống.
Hư Vương tam tầng cảnh không phải kẻ yếu. Ngay cả khi lực lượng trong cơ thể hắn chưa hoàn toàn chuyển hóa thành nguyên lực, nếu Trữ Phi liều chết phản kích, hắn vẫn có thể đánh một trận.
Nhưng lúc trước giao phong với Dương Khai một phen đã khiến Trữ Phi biết mình căn bản không phải đối thủ của sư đệ này. Cho nên lần này hắn không có chút ý định phản kháng, chỉ là vận lực lượng hộ thân phòng hộ vị trí yếu hại, đón đỡ trận mưa quyền của Dương Khai.
Các võ giả xung quanh ngây người.
Tiếng ầm ầm bịch bịch vang lên liên tiếp, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng hét thảm của Trữ Phi.
Khi Dương Khai đứng dậy, Trữ Phi toàn thân đầm đìa máu tươi, nằm rên rỉ không ngừng, hiển nhiên bị thương không nhẹ.
Dương Khai quay đầu qua nhìn sang bên kia, thầm mắng một tiếng, lúc này mới gọi Lưu Tiêm Vân nói: – Dọn quầy!
Lưu Tiêm Vân ngẩn ra, rốt cục lấy lại tinh thần, vội vàng đi sau Dương Khai, quay về chỗ cũ.
Nơi hai người đi qua, đệ tử Bích Vũ Tông chủ động nhường đường, nhìn Dương Khai với ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
...
Lưu Tiêm Vân theo sau Dương Khai, kinh ngạc nhìn bóng lưng sừng sững kia, suy nghĩ bay bổng.
Nàng không ngờ Dương Khai bình thường nhìn rất hiền lành, lúc điên lên lại hung tàn như vậy. Ở trong phường thị, nếu không phải cố kỵ thân phận đồng môn, chỉ sợ Trữ Phi đã bị Dương Khai đánh chết.
Bất quá cứ như vậy thì sau này chỉ sợ thật sự không có biện pháp tiếp tục luyện đan ở phường thị. Điều này làm cho Lưu Tiêm Vân có chút tiếc hận, dù sao hai người trong một tháng này thu được lợi ích không tệ, kiếm được không ít nguyên tinh.
Đang đi Dương Khai bỗng dừng chân, Lưu Tiêm Vân suýt nữa đụng vào hắn, vội vàng dừng lại, hỏi: – Dương huynh, có chuyện gì vậy?
– Ngươi đi về trước đi, ta muốn lên đỉnh núi một chuyến. Dương Khai quay đầu lại nói.
– Đỉnh núi? Lưu Tiêm Vân nhíu mày, ngay sau đó kịp phản ứng: – Biện hộ pháp muốn gặp ngươi? Người vừa rồi truyền âm cho ngươi chính là...
– Ừ. Dương Khai gật gật đầu. – Chuyện nhỏ mà thôi, không cần lo lắng.
– Ta có cần đi không? Lưu Tiêm Vân hỏi.
– Biện hộ pháp không triệu kiến ngươi, sợ là ngươi không thể lên. Ngươi về trước đi. Dương Khai nói xong, đi thẳng lên đỉnh núi.
Lưu Tiêm Vân ở sau lưng hô: – Ngươi cẩn thận một chút.
Dương Khai không đáp lại, chỉ phất phất tay.
Đi tới giữa sườn núi, một thân ảnh hiện ra, lạnh lùng nhìn Dương Khai, trên mặt dường như có chút bất mãn.
– Khấu sư huynh! Dương Khai lạnh nhạt, ôm quyền nói.
Người cản hắn là Khấu Vũ, người vừa rồi truyền âm cho hắn cũng là Khấu Vũ, bảo hắn lên núi gặp Biện hộ pháp cũng là Khấu Vũ.
– Ngươi lá gan không nhỏ, dám làm trái mệnh lệnh của ta. Không phải ta bảo ngươi thả Trữ Phi đi sao? Ngươi còn đánh hắn làm cái gì? Khấu Vũ hừ lạnh.
Dương Khai cười lạnh nói: – Bị kẻ khác khi dễ còn phải nén giận? Biện hộ pháp nhất mạch không yếu kém đến mức đó chứ? Nếu là như vậy, Khấu sư huynh làm ta rất thất vọng.
– Ngươi mới nhập môn được bao lâu? Ngươi biết cái gì? Chuyện hôm nay, ngươi cho rằng chỉ Trữ Phi tới gây hấn sao? Khấu Vũ sắc mặt lạnh lùng.
– Ta đương nhiên biết hắn bị người khác xúi giục. Dương Khai cười lạnh. – Ta chỉ là luyện đan kiếm chút nguyên tinh mà thôi, vậy mà cũng phá hỏng mối làm ăn của người khác sao? Để ta đoán một chút, là Chúc hộ pháp? Mà Biện hộ pháp không muốn có xung đột với Chúc hộ pháp? Cho nên mới muốn ta tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục?
Khấu Vũ có chút kinh ngạc nhìn Dương Khai, gật đầu nói: – Ngươi coi như không tệ! Không sai, hành vi của Trữ Phi tuy không phải Chúc hộ pháp trực tiếp chỉ thị, nhưng liên quan tới ích lợi của Chúc hộ pháp nhất mạch. Ngươi luyện đan thì thuộc về luyện đan, sao không vào Bảo Nguyên Đường? Ngươi nên biết Bảo Nguyên Đường là đan đường của nhất mạch chúng ta mở ra tại phường thị. Ngươi vào trong đó luyện đan, xảy ra chuyện gì chúng ta cũng có thể che chở ngươi, không đến mức bị người khác gây chuyện.
Dương Khai không chịu nhượng bộ:
– Nghèo quá, nếu vào Bảo Nguyên Đường, lợi ích thu được còn phải chia sáu thành. Sư huynh cũng biết ta vừa tới từ Tinh Giới, trên tay làm sao có đủ nguyên tinh?
– Lý do này cũng đã được nói qua. Khấu Vũ biết Dương Khai nói thật, không chỉ trích nữa. – Bất quá hôm nay ngươi đánh Trữ Phi là cho Chúc hộ pháp nhất mạch cái cớ. Vạn nhất bên kia đòi xử ngươi theo tông quy thì sao? Trữ Phi dù gì cũng là sư huynh của ngươi, ngươi làm vậy là phạm thượng!
Dương Khai cười hắc hắc: – Biện hộ pháp gọi ta tới không phải là vì chuyện này sao? Ta tin lão nhân gia nàng sẽ giải quyết thích đáng.
Khấu Vũ sắc mặt tối sầm, vội vàng nói: – Ba chữ "lão nhân gia" tuyệt đối không được nhắc tới trước mặt hộ pháp đại nhân, nếu không cẩn thận mất mạng như chơi!
– Ta hiểu rồi, đúng là nữ nhân mà! Dương Khai ra vẻ hiểu rõ.
– Quên đi, ngươi đi theo ta. Hy vọng hôm nay tâm tình hộ pháp đại nhân không tệ, nếu không... ngươi xui xẻo rồi. Khấu Vũ lắc lắc đầu, không tiếp tục khiển trách, mà mang Dương Khai đi lên đỉnh núi.
Vẫn là tòa cung điện lúc trước, Khấu Vũ mang Dương Khai vào một sương phòng.
Trong sương phòng, hơi thở mềm mại, hương thơm ngọt ngào lan tỏa, tràn ngập sắc hồng, thoạt nhìn hệt như khuê phòng của nữ nhân.
Biện Vũ Tình lười biếng nằm trên ghế dài, đường cong lả lướt hiện rõ, một tay chống má, đôi mắt khẽ khép, tư thế thành thục đầy quyến rũ, khiến người ta mơ màng.
Trên ghế là da thú trân quý, mà ở bên cạnh nàng còn có mấy nữ tử mặc đồ hở hang. Có người tay cầm quạt phe phẩy, có người đút linh quả cho Biện Vũ Tình, cũng có người ngồi chồm hổm trên mặt đất, nhẹ nhàng bóp chân cho Biện Vũ Tình...
Dương Khai bước vào, ý niệm đầu tiên trong đầu hắn chính là sự xa hoa lãng phí...
Khấu Vũ trước sau như một, cúi đầu xuống, mắt nhìn chân, ôm quyền nói: – Biện hộ pháp, đã mang tiểu tử kia tới.
– Bái kiến hộ pháp đại nhân! Dương Khai không như Khấu Vũ, hắn nhìn thẳng nhưng ánh mắt trong suốt, không hề vương chút dục niệm.
Bởi vì hắn biết nữ tử như Biện Vũ Tình, bây giờ mình không thể chạm vào. Có lẽ chỉ cần trong lòng hơi có chút tà niệm đã bị nàng hung hăng dạy dỗ một trận.
Nghe tiếng Dương Khai, Biện Vũ Tình mới hơi mở mắt, ánh mắt uy nghiêm, sắc bén như lưỡi đao nhìn Dương Khai, khiến Dương Khai cảm thấy không tự nhiên, da thịt đau rát như bị đao cắt.
Dương Khai nhìn nàng, chỉ một thoáng, cảm thấy đôi mắt nàng tựa như biến thành lốc xoáy, muốn hút lấy thần hồn hắn vào, vĩnh viễn trầm luân.
Dương Khai cả kinh, vội vàng cắn đầu lưỡi. Cảm giác đau đớn khiến hắn thanh tỉnh hơn đôi chút.
Nhìn lại, tròng mắt Biện Vũ Tình đã khôi phục lại như cũ.
– Tiểu tử ngươi lá gan không nhỏ, mới nhập tông mấy ngày đã dám gây chuyện cho bổn cung! Giọng nói Biện Vũ Tình êm tai, nhưng ngữ khí lại không tốt.
– Kính mong hộ pháp đại nhân minh xét. Dương Khai cố chống lại uy áp khó chịu kia, trầm giọng nói: – Không phải đệ tử gây chuyện, mà là bị kẻ khác khi dễ nên mới phản kháng.
– Phản kháng? Ha ha, nghe nói ngươi đánh sư huynh mình không còn hình người, muốn dưỡng thương tối thiểu cũng phải ba tháng, đây gọi là phản kháng sao? Biện Vũ Tình nhàn nhạt nhìn Dương Khai.
– Ra tay có lẽ hơi nặng một chút, nhưng chỉ có như vậy, những người khác mới không dám khinh thường nhất mạch của hộ pháp đại nhân. Nếu đệ tử nhường nhịn, e rằng người ngoài sẽ cho rằng nhất mạch chúng ta yếu đuối dễ bị ức hiếp!
– A? Biện Vũ Tình nhướng mày, cười tủm tỉm nói: – Vậy theo lời ngươi nói, chẳng lẽ bổn cung nên triệu tập toàn bộ đệ tử lại, sau đó trước mặt mọi người biểu dương ngươi một phen sao?
– Đó là bổn phận của đệ tử, hộ pháp đại nhân quá lời rồi!
– Càn rỡ! Biện Vũ Tình quát lên, vung tay, một cỗ lực đạo khổng lồ ập tới, đánh bay Dương Khai ra ngoài, văng mạnh vào vách tường.
– Đại nhân bớt giận! Khấu Vũ vội vàng trấn an.
Nhưng không ngờ, sau khi Biện Vũ Tình nổi giận lôi đình, nàng lại bật cười khà khà. Điều này khiến Khấu Vũ không khỏi sửng sốt, không biết rốt cuộc tâm tình của Biện Vũ Tình ra sao.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay