Sâu trăm trượng dưới Băng Nhai, bên trong động phủ, dao động của lực lượng không gian tuôn trào, hình thành một Vực tràng rõ rệt bao trùm toàn bộ nơi đây.
Tiếng răng rắc truyền ra, không gian xung quanh Dương Khai trở nên bất ổn.
Những khe nứt không gian cực nhỏ từ từ thành hình, tựa như những con cá nhỏ bơi lội trong nước, vừa xuất hiện đã bị pháp tắc thiên địa chữa lành, rồi lại vỡ ra, lặp đi lặp lại, tuần hoàn không dứt.
Đến sau cùng, những khe nứt không gian cực nhỏ bắt đầu nối liền với nhau, hình thành những đạo ngân văn không gian vô cùng đáng sợ. Không gian xung quanh như bị lưỡi đao sắc bén cắt xé, vô số vết thương ngang dọc hiện ra, lực lượng không gian hỗn loạn không ngừng bắn ra tứ phía, khiến động phủ chi chít vết cắt, đá vụn tung tóe.
Cùng lúc đó, trên người hắn bừng lên ánh sao chói lọi.
Những đốm sáng li ti như đom đóm, điểm xuyết trên làn da hắn.
Những ánh sao này là do hắn hấp thu trong thông đạo Tinh Quang, vì không thể hoàn toàn dung hợp vào cơ thể nên đã tồn trữ một phần trong thức hải.
Lúc này, do Dương Khai đột phá nên bị ảnh hưởng, ánh sao chủ động hiện ra, hóa thành chất xúc tác thần diệu, thúc đẩy thánh nguyên chuyển hóa thành nguyên lực.
Nếu bây giờ có người đứng bên cạnh, chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra thân phận Tinh Chủ của Dương Khai, dù sao dị tượng trên người hắn lúc này quá rõ ràng, rất khó để người ta không liên tưởng đến.
Âm thanh tựa sóng thần gầm vang từ trong cơ thể hắn, nhưng Dương Khai lại hoàn toàn không hay biết, chỉ chìm đắm trong cảm ngộ về việc ngưng tụ ấn ký lực lượng không gian.
Những hố đen không gian lớn nhỏ thành hình bên cạnh hắn, đây chính là biểu hiện trực quan của bí thuật Trục Xuất.
Những lưỡi đao hình bán nguyệt màu đen bắn ra khắp xung quanh, đây chính là Nguyệt Nhận.
Trên con đường tu luyện lực lượng không gian, hai chiêu bí thuật mà Dương Khai lĩnh ngộ, giờ đã đến lúc ngưng tụ thành ấn ký.
Từ trong bụng hắn truyền ra tiếng vang như kim loại va chạm, có thứ gì đó đang mơ hồ được sinh ra, toàn bộ cảm ngộ và lý giải của Dương Khai về lực lượng không gian đều hội tụ vào vật vừa thành hình đó.
Hư Niệm Tinh ầm ầm thành hình!
Cùng lúc đó, khí thế của Dương Khai đột nhiên tăng vọt.
Bụp bụp bụp bụp...
Những khối nguyên tinh bố trí xung quanh bị một lực lượng thần bí dẫn dắt, đồng loạt nổ tung, năng lượng thiên địa tinh thuần tràn ngập động phủ. Thân thể Dương Khai lúc này như một cái hố không đáy, điên cuồng tham lam cắn nuốt, bổ sung vào cơ thể.
Gông cùm trói buộc cảnh giới Hư Vương nhị tầng cảnh nháy mắt bị phá tan, tu vi cảnh giới của Dương Khai thuận lợi đạt tới tầng tiếp theo.
Nhưng vẫn chưa hết, năng lượng tinh thuần trong nguyên tinh vẫn tiếp tục bị hắn hấp thu, củng cố tu vi, khiến căn cơ càng thêm vững chắc.
Còn Dương Khai thì không đặt tâm thần vào cảnh giới của mình, toàn bộ sự chú ý của hắn vẫn chìm đắm trong cảm ngộ về lực lượng không gian.
Hắn chợt phát hiện, những chỗ vốn mơ hồ không rõ trong lực lượng không gian của mình, nay lại có cách lý giải hoàn toàn mới.
Một loại bí thuật mới đang mơ hồ hiện ra.
Trong lòng hắn mừng như điên, nhưng mặt ngoài lại bình thản như nước, càng tập trung cảm ngộ, muốn chọc thủng tầng màng mỏng ngăn cách cảm ngộ, để cho bí thuật mới chân chính xuất hiện.
Thời gian thấm thoắt, đã là nửa tháng sau.
Trong thời gian này, Dương Khai không hề nhúc nhích, 30.000 nguyên tinh bố trí quanh người đã tiêu hao hết sạch, cảnh giới cũng ổn định ở Hư Vương tam tầng cảnh. Tuy rằng thánh nguyên vẫn chưa chuyển hóa hết thành nguyên lực, nhưng dù sao đây cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, mà cần thời gian tích lũy.
Khi hắn mở mắt ra, khí chất đã hoàn toàn khác xưa.
Trong đôi mắt, ẩn chứa cảnh tượng hư không sinh diệt, giơ tay nhấc chân dường như có thể dẫn động không gian biến hóa.
- Đây là bí thuật mới sao? – Dương Khai lẩm bẩm, trong lòng chợt động, thân hình liền biến mất tại chỗ.
Đó không phải là bí thuật không gian Thuấn Di, bởi vì Dương Khai không hề di động chút nào, vẫn đang khoanh chân ngồi đó. Có điều, nếu dùng thần niệm quét qua, sẽ không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn. Với trình độ Hư Vương tam tầng cảnh của hắn hiện tại, khi thi triển bí thuật này, đủ để qua mặt được cả võ giả Đạo Nguyên Cảnh.
Mà nếu dùng mắt thường để nhìn, vẫn có thể mơ hồ phát hiện một cái bóng trong suốt như gợn sóng đang yên vị ở đó.
Đây là một loại bí thuật ẩn nấp.
Dương Khai đã dung hợp bản thân vào hư không, đặc chế ra bí thuật ẩn nấp này.
Trầm ngâm một hồi, Dương Khai mỉm cười: - Cứ gọi là Hư Vô đi!
Khác với Trục Xuất và Nguyệt Nhận, bí thuật Hư Vô không phải dùng để chiến đấu, mà là để ẩn nấp. Theo một cách nhìn khác, nó còn tốt hơn Trục Xuất và Nguyệt Nhận mấy bậc, bởi vì giữ được tính mạng thì mới có sức mà chiến đấu tiếp.
Tuy nhiên, Dương Khai mơ hồ cảm thấy bí thuật Hư Vô không chỉ đơn giản là ẩn nấp, nó còn có những tác dụng khác.
Tác dụng này có hiệu quả gì, vậy còn phải chờ thực tiễn kiểm nghiệm.
Bế quan hơn một tháng, đạt được toàn bộ mục tiêu mình mong muốn, tâm tình của Dương Khai tốt lên hẳn, hắn nhắm mắt lại, bắt đầu kiểm tra trạng thái của mình.
Thần niệm chìm xuống bụng dưới, Dương Khai phát hiện vùng đan điền có thêm một tinh thể hình sáu cạnh, đây chính là Hư Niệm Tinh của hắn, là kết tinh hình tượng hóa từ tất cả cảm ngộ của hắn về lực lượng không gian.
Không nói quá, nếu như có người tìm được viên Hư Niệm Tinh này, lại có thể cảm ngộ toàn bộ huyền bí chứa trong đó, vậy nhất định có thể lĩnh hội được toàn bộ kiến giải về lực lượng không gian của Dương Khai, có thể sử dụng tất cả bí thuật của hắn.
Đây mới là gia sản quý giá nhất của Dương Khai.
Hắn không phải lần đầu nhìn thấy Hư Niệm Tinh. Năm đó ở Lưu Viêm Sa Địa từng tìm được một viên, khi đó còn chưa biết đó là bảo vật gì, về sau mới xác nhận là Hư Niệm Tinh của Trùng Đế, tuy nhiên nó đã bị Ôn Thần Liên cắn nuốt, một hơi tiến hóa thành hình thái thất thái. Sau đó ở trên Thúy Vi Tinh, hắn vào Huyết Ngục tìm Hư Niệm Tinh của Phong Ngạc Yêu Vương, rồi lại tìm được một viên nữa trong kho báu của Tử Tinh.
Hình thái của Hư Niệm Tinh dường như đều không khác mấy, đều là kết tinh hình sáu cạnh, có điều màu sắc lại khác biệt.
Mặc kệ Hư Niệm Tinh của những người khác có màu gì, Hư Niệm Tinh của Dương Khai lại có màu đen tuyền, một màu đen sâu thẳm như muốn cắn nuốt vạn vật!
Màu sắc này lại vô cùng hòa hợp với lực lượng không gian của hắn, làm Dương Khai rất hài lòng, càng nhìn càng thích.
Thu hồi sự chú ý, Dương Khai kiểm tra cảnh giới cùng tỷ lệ chuyển hóa nguyên lực.
Cảnh giới tự nhiên không cần phải nói, ngưng tụ ra Hư Niệm Tinh cũng đồng nghĩa với việc Dương Khai đã thăng cấp lên Hư Vương tam tầng cảnh.
Ngược lại, tiến độ chuyển hóa nguyên lực lại khiến Dương Khai không hài lòng!
Mới chỉ được một nửa! Trước đó dù hắn luôn tập trung ngưng tụ Hư Niệm Tinh, nhưng vẫn nắm rõ tình hình trong lòng bàn tay, ánh sao trong thức hải chủ động tuôn ra thành chất xúc tác giúp hắn chuyển hóa thánh nguyên, hắn tự nhiên nhận ra được.
Nhưng hiện tại, ánh sao trong thức hải gần như đã cạn kiệt, mà lực lượng của mình vẫn không thể chuyển hóa hết thành nguyên lực, điều này làm hắn có chút buồn bực.
Đó là vì hắn không biết tình hình ở Tinh Giới.
Nếu như hắn biết, cho dù là Tinh Chủ, hấp thu đủ ánh sao trong thông đạo Tinh Quang, khi đến Tinh Giới cũng phải tiêu hao nhiều năm mới có thể chuyển hóa toàn bộ lực lượng, vậy sẽ không nghĩ như thế.
Giống như Doãn Nhạc Sinh, hắn đã ở trong thông đạo Tinh Quang tốn năm năm mới chuyển hóa toàn bộ thánh nguyên thành nguyên lực.
Hắn cũng là cường giả cấp bậc Tinh Chủ!
Còn Ngả Âu cũng là Tinh Chủ, nếu không có cơ duyên gì khác, thời gian chuyển hóa tối thiểu cũng phải là năm đến sáu năm.
Những võ giả không phải Tinh Chủ, đến từ các Tinh Vực cấp thấp, vậy thì càng thảm hơn, mười mấy năm là chuyện thường, hai ba mươi năm cũng không hiếm, thậm chí bốn năm mươi năm cũng chẳng thiếu.
Mấy chục năm, đối với võ giả Hư Vương Cảnh mà nói thì thật ra không là gì cả.
Chuyển hóa nguyên lực có thể khiến võ giả càng thêm mạnh mẽ, cho nên dù cảnh giới không thay đổi, nhưng thực lực mà võ giả có thể phát huy ra lại đang từ từ tăng trưởng.
Dương Khai lại chỉ tốn không quá ba tháng, đã chuyển hóa được một nửa lực lượng, tốc độ không thể tưởng tượng nổi này, có thể nói là trước nay chưa từng có.
Dương Khai hiện tại, so với nửa tháng trước thì thực lực mạnh hơn không chỉ gấp đôi, dù sao cảnh giới tăng lên một tầng là sự thật, tỷ lệ chuyển hóa nguyên lực cũng tăng mạnh.
- Ánh sao trong thức hải không còn nhiều, sau này làm sao để tiếp tục chuyển hóa nguyên lực đây? Đúng rồi... lúc trước nghe người ta nói có một loại Nguyên Ngưng đan, tác dụng không khác gì ánh sao, có phải nên luyện chế một chút Nguyên Ngưng đan không? – Dương Khai vuốt cằm lẩm bẩm.
Nguyên Ngưng đan, tên như ý nghĩa, chuyên dùng cho võ giả chuyển hóa thánh nguyên sang nguyên lực, chỉ dành cho võ giả Hư Vương Cảnh sử dụng, là linh đan cấp Hư Vương thượng phẩm. Tuy rằng hiệu quả kém hơn ánh sao, nhưng đây là loại linh đan phụ trợ mà võ giả Hư Vương Cảnh thường lựa chọn.
Tuy nhiên Dương Khai chỉ nghe qua tên loại linh đan này, trong tay không có đan phương, cũng không biết cần những vật liệu gì mới luyện chế ra được.
Hắn thầm quyết định, đợi lần giam cầm này kết thúc, phải đi phường thị tìm hiểu một phen, xem có thể mua được đan phương Nguyên Ngưng đan hay không, còn có rất nhiều đan phương khác nữa. Tinh Giới có vô số chủng loại đan phương, vượt xa cố hương Tinh Vực, hiện giờ thu gom một chút, coi như lo xa, nói không chừng lúc nào đó sẽ cần dùng đến.
Tuy nhiên, thu mua đan phương cũng cần rất nhiều nguyên tinh, nghĩ lại không gian giới trống rỗng của mình, Dương Khai lại thấy đau đầu.
Hắn không thể ngờ, bản thân vốn giàu nứt đố đổ vách ở Tinh Vực, vừa đến Tinh Giới lại nghèo rớt mồng tơi thế này.
Thu hồi những suy nghĩ lung tung, Dương Khai đứng lên.
Hắn vừa đứng dậy, lớp băng giá đông đặc bên ngoài cơ thể liền ào ào rơi xuống, Dương Khai thuận tay phủi đi, sau đó liền nhíu mày, thần sắc lộ vẻ vui mừng.
Hắn phát hiện, năng lực chống đỡ hơi lạnh của mình đã tiến bộ hơn trước rất nhiều.
Lúc đó chọn nơi này làm động phủ, cũng là vì mình có thể miễn cưỡng chống đỡ hoàn cảnh khắc nghiệt nơi đây, Dương Khai muốn nhân đó để tôi luyện ý chí của mình.
Nhưng hiện tại, hắn phát hiện môi trường băng giá xung quanh không thể ảnh hưởng tới mình nữa, đương nhiên là bởi thực lực tăng lên, khả năng chống đỡ môi trường khắc nghiệt cũng tăng mạnh theo.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang