Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1960: CHƯƠNG 1960: VÔ CÙNG NHỤC NHÃ

Trước căn nhà gỗ đơn sơ, cánh tay phải Dương Khai máu tươi đầm đìa, khóe miệng hắn cũng rỉ ra huyết dịch, khiến sắc mặt càng thêm dữ tợn đáng sợ. Bàn tay phải hắn đã xuyên qua lồng ngực Chu Nghĩa, nắm chặt lấy trái tim đang đập thình thịch kia.

Chu Nghĩa đã ngã vật xuống đất, thân thể bị tấm lưới vàng do Kim Huyết Ti ngưng tụ quấn chặt. Đôi mắt hắn run rẩy, nhìn chằm chằm Dương Khai trước mặt.

"Người điên! Kẻ này tuyệt đối là người điên!" Chu Nghĩa không nhịn được gào lên trong lòng.

Hai người vẫn duy trì tư thế giằng co như vậy, không hề nhúc nhích.

Trong không gian, sát khí nặng nề ngưng đọng, khiến người ta gần như hít thở không thông.

Cách đó không xa, Lưu Tiêm Vân đưa bàn tay nhỏ nhắn che miệng, đôi mắt đẹp run rẩy; Trữ Phi cùng hai Hư Vương Cảnh khác cũng gian khổ nuốt nước miếng.

- Ha ha... Vị sư huynh này, huynh đã xong đời rồi! Dương Khai bỗng nhiên bật cười, nụ cười đầy vẻ nanh ác.

Chu Nghĩa da mặt co giật. Dù trong lòng đầy rẫy bất cam, nhưng trước thế cục này, hắn không thể không thừa nhận, sinh tử của mình đã bị đối phương nắm giữ, mạng môn hoàn toàn nằm trong tay kẻ khác.

Dương Khai chỉ cần hơi dùng sức một chút, lập tức có thể lấy đi tính mạng của hắn.

- Giết ta, ngươi cũng đừng hòng sống sót! Chu Nghĩa lạnh lùng nhìn Dương Khai, không hề có ý cầu xin tha thứ, ngược lại biểu hiện vô cùng cứng rắn.

- Ngươi có muốn thử một chút hay không? Xem sau khi ta giết chết ngươi, có thể rời khỏi địa phương quỷ quái này hay không? Sư đệ ta không có sở trường gì, chỉ có điều bản lĩnh chạy trốn lại là đệ nhất thiên hạ! Dương Khai cười hắc hắc, vẻ cười rất tà ác. Trong lúc nhất thời Chu Nghĩa không dám nói tiếp, sợ đối phương thật sự bóp nát trái tim của mình.

Nếu thật như thế, không quản Dương Khai có thể sống sót hay không, nhưng mình thì khẳng định chết chắc rồi. Mạng chỉ có một cái, hắn sao dám không quý trọng!

- Ngươi dám manh động, ta sẽ cho hắn chết ngay lập tức!

Dương Khai đột nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh băng nhìn Trữ Phi cách đó không xa, đang rón rén chuẩn bị chuồn khỏi nơi này.

Cho đến lúc này, Lưu Tiêm Vân mới lấy lại tinh thần, thân thể mềm mại nhoáng lên một cái, tới bên cạnh Trữ Phi, cảnh giác theo dõi hắn, đề phòng hắn nhân cơ hội chạy trốn.

Trữ Phi vẻ mặt như đưa đám, quả thật không dám nhúc nhích.

- Xem ra, ngươi là người thông minh. Ngươi cũng không muốn thấy kết cục ngọc nát đá tan phải không? Ngươi muốn gì cứ nói ra, sư huynh sẽ chấp nhận!

Chu Nghĩa vẻ mặt chợt lóe sáng, nhìn Dương Khai nói.

Dương Khai cười ha ha một tiếng: - Ta đương nhiên không muốn ngọc nát đá tan. Nhưng chuyện hôm nay ầm ĩ đến mức này, đúng là không dễ kết thúc. Vị sư huynh này, huynh nói xem ta nên giết huynh sau đó chạy trốn... hay là giết huynh rồi chờ tông môn trừng phạt? Đừng nói với ta lời nói ngu xuẩn cái gì: chỉ cần bỏ qua, sau này huynh sẽ không tìm tới ta gây phiền toái... Loại lời nói ngây thơ này ta không tin đâu!

Chu Nghĩa sắc mặt âm trầm, cũng không biết nên nói tiếp như thế nào.

- Thôi bỏ đi! Dương Khai bỗng nhiên lại vui vẻ cười rộ lên: - Trước hết cứ xả cơn giận này đã!

Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về Trữ Phi, ánh mắt từ từ lạnh xuống: - Nói cho đúng, chuyện này đều do mấy người các ngươi gây ra, còn hại ta bị giam ba tháng... Đã như vậy, thì bắt đầu từ các ngươi đi. Tất cả quỳ xuống, tự vả miệng mình, vừa đánh vừa mắng mình là heo!

Lời vừa nói ra, ba người Trữ Phi đều biến sắc.

- Ngươi... ngươi khinh người quá đáng! Trữ Phi gào lên. Tuy rằng nơi này rất vắng vẻ, bình thường không có người nào đi tới, nhưng nếu mình thật làm ra chuyện như vậy, ngày sau còn làm sao ở lại tông môn? Chỉ sợ lập tức sẽ truyền ra ngoài trở thành trò cười của đệ tử toàn tông.

- Kẻ sĩ có thể chết, không thể nhục! Võ giả Hư Vương Cảnh tầng hai kia cũng gào lên, mặt đầy phẫn nộ.

- Vậy à? Dương Khai mỉm cười, không thèm để ý đến đám người Trữ Phi, mà quay đầu nhìn Chu Nghĩa. Hắn chậm rãi dùng sức trên tay, lạnh lùng nói: - Sư huynh! Trữ sư huynh bọn họ có vẻ không thích phối hợp lắm, vậy huynh nghĩ xem ta nên làm gì đây? Sư đệ hiện tại không thể phân thân, cũng không thể cưỡng ép bọn họ được, điều này khiến ta có chút phiền muộn trong lòng. Vạn nhất ta không khống chế tốt được lực đạo...

Chu Nghĩa lập tức mồ hôi lớn như hạt đậu rịn ra trên trán. Hắn cảm thấy lực đạo bóp chặt trái tim ngày càng mạnh, mơ hồ ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Hoảng loạn, hắn vội vàng quay đầu, phẫn nộ quát đám người Trữ Phi: - Oan có đầu nợ có chủ! Chuyện này là do mấy người các ngươi trêu chọc dẫn tới! Các ngươi nếu muốn nhìn ta chết thì cứ việc đứng yên! Nhưng nếu Chu Nghĩa ta thoát được kiếp nạn này, các ngươi sẽ phải chịu đựng cơn thịnh nộ thế nào thì trong lòng tự hiểu rõ!

Chu Nghĩa vừa nói dứt lời, sắc mặt đám người Trữ Phi không khỏi trắng bệch, ánh mắt nhìn Dương Khai đầy oán độc mà chờ mong, dường như chờ mong hắn nổi lòng thiện lương, bỏ qua cho đám người mình lần này.

Dương Khai ngoảnh mặt làm ngơ, trên tay vẫn như cũ không ngừng tăng sức.

- Còn không quỳ xuống! Chu Nghĩa bỗng nhiên quát to.

Đám người Trữ Phi sao còn dám chần chờ, "phịch phịch phịch..." tất cả đều quỳ sụp xuống đất, vẻ mặt khó coi giống như chết cha chết mẹ.

Thật là vô cùng nhục nhã! Mấy người bọn hắn đều là võ giả Hư Vương Cảnh, bị thương chảy máu là chuyện thường, nhưng có bao giờ bị người ép buộc quỳ xuống như thế này? Từng người trong lòng thầm mắng Dương Khai như giội máu chó lên đầu, âm thầm thề ngày sau nhất định phải tìm cơ hội rửa sạch sỉ nhục, hoàn trả gấp trăm lần mối nhục hôm nay, nếu không làm sao có thể tiêu tan mối hận trong lòng.

- Sao ta không nghe thấy tiếng vả miệng nào vậy! Dương Khai nghiêng tai, làm ra vẻ mặt nghi hoặc.

Chu Nghĩa lập tức hướng ánh mắt hung ác nhìn đám người Trữ Phi.

"Bốp Bốp Bốp..."

Đám người Trữ Phi vung tay, từng cái từng cái, như máy móc vả vào gò má mình.

- Còn gì nữa không? Dương Khai tiếp tục cười lạnh.

Trữ Phi cảm thấy một ngụm máu nóng sôi trào trong lồng ngực, suýt nữa không nhịn được phun ra. Hắn hận không thể xông tới đồng quy vu tận với Dương Khai, nhưng nghĩ đến uy thế bức người của Chu Nghĩa từ trước đến nay, nào ai dám có tâm tư phản kháng?

Hắn nghiến răng một cái, vẻ mặt như đưa đám bắt đầu kêu la: - Ta là heo, ô ô...

Có Trữ Phi dẫn đầu, hai người còn lại dĩ nhiên không dám không lên tiếng, vì thế diễn ra một màn cảnh kỳ quái, ba tên đệ tử Bích Vũ Tông quỳ sụp xuống đất, vừa tự vả miệng, vừa tự mắng mình... khuất nhục như vậy, cũng khiến người ta khó mà chịu đựng gấp trăm lần, so với bất kỳ khốc hình nào của tông môn.

- Ta không nên đi trêu chọc Dương sư đệ, ta là heo a!

- Ta là heo, Dương sư đệ đại nhân đại lượng, hãy tha cho chúng ta lần này đi!

...

- Vậy chẳng phải rất tốt sao! Dương Khai hài lòng cười rộ lên: - Con người quả nhiên đều phải bị ép buộc mới bộc lộ hết được!

- Đủ rồi chứ? Chu Nghĩa lạnh lùng nhìn Dương Khai, khớp hàm tựa hồ đều bị cắn ứa ra máu tươi, vẻ cừu hận trong cặp mắt hắn dường như ngưng đọng thành thực chất.

- Ánh mắt của sư huynh thật là hung ác nha! Dương Khai làm ra dáng vẻ đầy kinh sợ, nói: - Sư đệ nhát gan lắm, huynh đừng trừng mắt nhìn ta như vậy, vạn nhất sư đệ hoảng sợ trong lòng vô ý bóp nát trái tim của huynh...

Chu Nghĩa nhắm hai mắt lại, hít một hơi thật sâu. Chờ đến lúc mở mắt ra, đã khôi phục thái độ bình thường, trầm giọng nói: - Dương sư đệ! Là sư huynh ta có mắt không tròng, hôm nay ngươi cũng phát tiết cơn tức rồi, có nên cứ như vậy dừng tay hay không? Nói đến cùng chúng ta cũng là sư huynh đệ đồng môn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng thấy...

Hắn nói còn chưa hết lời, Dương Khai bỗng nhiên nâng tay trái lên quét tới một bàn tay.

"Bốp..." một tiếng vang giòn giã, một bên má Chu Nghĩa lập tức xuất hiện dấu bàn tay đỏ bầm, ngay cả mấy chiếc răng hàm cũng bị đánh rớt.

- Hiện tại mới biết mọi người là sư huynh đệ đồng môn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng thấy sao? Vừa rồi lúc chuẩn bị giáo huấn ta tại sao không nói lời này!

- Ngươi...

- Ngươi cái gì ngươi! Dương Khai vừa nói vừa quét tới một bàn tay. Chu Nghĩa theo bản năng muốn phản kháng, nhưng cảm nhận được bàn tay nơi trái tim mình đang từ từ dùng sức, sao hắn còn dám vọng động? Hắn cố chịu đựng ăn thêm bàn tay thứ hai, cơn phẫn nộ vừa mới chìm xuống lần nữa bốc cháy lên, cặp mắt hắn cũng biến thành đỏ thẫm.

- Huynh nói một chữ ta sẽ vả huynh một cái, huynh nói tiếp thử xem! Oái... còn dám trừng mắt nhìn ta! Dương Khai tung một quyền ngược, đánh thẳng vào hốc mắt Chu Nghĩa, trực tiếp biến hắn thành mắt gấu trúc.

Rốt cục Chu Nghĩa đàng hoàng thành thật lại, biết tên Dương Khai này có chút điên cuồng khó dây vào, hiện tại không thành thật bị thua thiệt sẽ chỉ là mình. Hắn gục đầu xuống không nhìn Dương Khai nữa, trong lòng lại thầm nghĩ ngày sau phải hành hạ Dương Khai như thế nào, để rửa sạch mối sỉ nhục hôm nay.

- Tiêm Vân! Chính là đám người này đánh cô bị thương phải không? Dương Khai đột nhiên hỏi ra một vấn đề không giải thích được.

Lưu Tiêm Vân biến sắc, há miệng dường như muốn nói gì, nhưng rốt cục vẫn gật đầu một cái.

Dương Khai có thể đoán được điểm này thật ra không khó, dù sao thực lực của Lưu Tiêm Vân lúc này, dựa vào bản lĩnh của Trữ Phi hoàn toàn không có khả năng đánh nàng bị thương, người có thể đánh nàng bị thương, duy nhất có khả năng là tên Chu Nghĩa.

Dương Khai lạnh lùng gật gật đầu, gằn giọng nói: - Thân là sư huynh tông môn, không nói chiếu cố những sư đệ sư muội chúng ta mới nhập môn này còn chưa tính, lại còn cố ý khi dễ! Chu Nghĩa sư huynh quả nhiên là có bản lĩnh mà!

Dứt lời, Dương Khai vung lên quyền trái, đánh cho Chu Nghĩa một trận.

Chu Nghĩa căn bản không có không gian cùng đường sống phản kháng, chỉ có thể cố chịu đựng đòn đánh của Dương Khai.

Dương Khai tuy rằng tu vi thấp hơn hắn một tiểu cảnh giới, nhưng tố chất thân thể lại cực kỳ mạnh mẽ, tung ra quyền pháp với lực đạo cực lớn. Không lâu sau, mặt mũi Chu Nghĩa đã sưng vù, cả gương mặt biến dạng, thoạt nhìn vô cùng thê thảm.

Đột nhiên, Chu Nghĩa lạnh lùng nở nụ cười, mồm miệng nói không rõ: - Tiểu tử, hôm nay nếu ngươi không giết ta, ngày sau nhất định có ngày ngươi chờ coi!

Dương Khai nhíu nhíu mày, như có điều suy nghĩ ngẩng đầu nhìn lại hướng xa xa, hừ lạnh nói:

- Yên tâm, trước khi chết ta sẽ kéo ngươi chôn cùng!

Trong cảm nhận của hắn, ở hướng xa xa đang có cường giả cấp tốc bay về phía này.

Dù sao đám người mình ở bên này náo loạn lâu như vậy, khẳng định đã kinh động những người Bích Vũ Tông khác, sẽ có người tới đã nằm trong dự liệu của Dương Khai.

Chỉ là hắn không nghĩ tới, người đến dường như là một cao thủ rất lợi hại, người kia chưa tới uy áp lại tới trước, chứng tỏ thực lực của người đến không yếu chút nào so với Biện Vũ Tình.

Lại là vị hộ pháp nào đó chạy đến? Dương Khai không khỏi sắc mặt chìm xuống.

Thời khắc này, Lưu Tiêm Vân hiển nhiên cũng đã nhận ra điểm này, trong đôi mắt xinh đẹp không khỏi tràn đầy lo âu nhìn Dương Khai. Dù sao hôm nay Dương Khai náo loạn quả thật hơi hung dữ, đám người Trữ Phi cho tới bây giờ còn quỳ trên mặt đất vừa tự vả vừa đau khổ chửi mắng mình.

Chốc lát sau, một luồng hắc quang bắn nhanh tới, rồi dừng lại cách không xa trên đỉnh đầu đám người Dương Khai. Hắc quang tan đi, lộ ra mấy thân ảnh. Một luồng uy áp khó tả từ trên trời giáng xuống, mọi người đều không khỏi nín thở, thân thể trở nên nặng nề, dường như bị một ngọn núi lớn đè ép...

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!