Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1970: CHƯƠNG 1970: ĐỒNG ĐỘI TAI HỌA

Con người Mạc Tiểu Thất mang lại cho Dương Khai một cảm giác vô cùng thần bí! Hắn mơ hồ cảm thấy sự đơn thuần và ngây thơ mà đối phương thể hiện ra đều là ngụy trang, nhưng lại không tài nào tìm ra sơ hở. Hơn nữa, xét từ sự hào phóng khi ra tay và bí thuật ẩn nấp mà nàng nắm giữ, lai lịch của nàng e rằng cũng không hề tầm thường. Bên trong nhẫn không gian của một Hư Vương Cảnh bình thường làm sao có thể chứa đựng nhiều bí bảo cấp Hư Vương như vậy? Đã thế mỗi một món đều có cấp bậc bất phàm, nhất là trên người nàng, từng luồng sức mạnh dao động cường đại như ẩn như hiện, hiển nhiên cũng mang theo không ít bí bảo uy lực.

Thiếu nữ này tuyệt đối có lai lịch, hơn nữa lai lịch còn không nhỏ. Điều này khiến Dương Khai từ đầu đến cuối luôn để tâm đến nàng. Tuy nhiên, bây giờ nàng đã nói có biện pháp đối phó con chim lửa đó, Dương Khai ngược lại cũng tin tưởng bảy, tám phần. Ăn của người ta thì miệng mềm, nhận của người ta thì tay ngắn, Dương Khai tuy không muốn dính vào chuyện thị phi ở Ngọc Thanh Sơn, nhưng dù sao cũng đã nhận chỗ tốt của người ta, nếu giữa đường thoái lui thì cũng có chút không phải, cho nên chỉ đành đâm lao thì phải theo lao.

- Tiểu Thất cô nương, cô nương nói có thủ đoạn đối phó được con chim lửa đó, vậy có thể nói rõ hơn được không? Dù sao súc sinh kia thực lực không tầm thường, chúng ta thực sự không muốn làm kẻ dò đường cho người khác. - Từ Thanh có chút băn khoăn hỏi.

Vu Nhược Mai cũng gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với quan điểm của Từ Thanh.

Mạc Tiểu Thất cau mày, dáng vẻ có chút đắn đo, một lúc lâu sau mới như hạ quyết tâm, mở miệng đáp:

- Ta không tiện nói chi tiết, nhưng trên tay ta có một món bí bảo khắc chế được sức mạnh của nó. Chư vị xin hãy tin tưởng ta. Ta sẽ không để các ngươi đi làm chuyện quá nguy hiểm.

Nghe vậy, Từ Thanh cùng Vu Nhược Mai liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu. Từ Thanh cười nói:

- Nếu Tiểu Thất cô nương đã nói như vậy, Từ mỗ cũng không hỏi thêm nữa, chỉ hy vọng đến lúc đó Tiểu Thất cô nương nhất định phải thành công.

- Không vấn đề gì, cứ giao cho ta. - Mạc Tiểu Thất nghe vậy thì mừng rỡ, vỗ vỗ bộ ngực, ra vẻ đảm đương mọi việc. - Vậy bây giờ chúng ta truy lùng vị trí của nó đi, tuy không biết nó đang ở đâu, nhưng cứ lần theo dấu vết, nhất định sẽ tìm được.

Nói rồi, nàng lại dẫn đường đi về phía trước.

Một đường xâm nhập sâu vào bên trong, đi ước chừng hơn một canh giờ, đoàn người tiến bước trong bầu không khí căng thẳng bất an, Mạc Tiểu Thất lại một lần nữa dừng chân.

Dấu vết phía trước bỗng nhiên biến mất.

Đang lúc nàng chau mày, định tìm kiếm lại manh mối, một luồng sức mạnh phi thường chợt bùng phát từ một nơi nào đó. Luồng sức mạnh đó vô cùng nóng bỏng và cuồng bạo. Nó vừa xuất hiện liền khiến nhiệt độ không khí tăng vọt. Cây cối xanh tươi bốn phía bị luồng khí nóng này ảnh hưởng, trong phút chốc trở nên khô héo, ngay sau đó bốc cháy ngùn ngụt.

- Cẩn thận! - Dương Khai vội vàng quát khẽ.

Cũng không cần hắn nhắc nhở, bốn người ở đây đều là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, vô cùng nhạy cảm với sự biến động của năng lượng. Ngay lúc dao động nóng rực truyền đến, cả bốn người đã tản ra các hướng khác nhau.

Vù...

Một quả cầu lửa đen kịt như mực, to bằng chậu rửa mặt, trực tiếp đánh vào vị trí mọi người vừa đứng, khiến vùng đất đó hoàn toàn biến thành đất khô cằn. Hắc Viêm hừng hực thiêu đốt, dường như vĩnh viễn không bao giờ tắt. Bất luận là màu sắc thâm u hay sức sát thương kinh khủng của nó cũng đều khiến người ta không khỏi biến sắc.

- Quả nhiên ở đây! - Mạc Tiểu Thất chẳng những không sợ hãi, ngược lại còn vui mừng quá đỗi, gương mặt non nớt tràn đầy vẻ vui mừng khôn xiết, chăm chú nhìn vào một vị trí.

Tại nơi đó, một con quái điểu dài chừng một trượng, toàn thân bao phủ bởi lửa đỏ, hai tròng mắt lộ hung quang nhìn chằm chằm bốn người. Nó phảng phất như được luyện thành từ ngọn lửa. Ngọn lửa nóng rực thiêu đốt bên ngoài thân, kéo theo chiếc đuôi dài lộng lẫy, dáng vẻ hùng vĩ tráng lệ, tựa như hỏa chi tinh linh.

- Lưu Viêm? - Dương Khai ngẩn người.

Con chim lửa đột nhiên xuất hiện này, chỉ nhìn từ ngoại hình, quả thực như được đúc ra từ một khuôn với bản thể của Lưu Viêm. Nhưng hắn rất nhanh đã nhận ra, hỏa điểu trước mắt không phải Lưu Viêm. Bởi vì nó dù trông như được luyện thành từ lửa, lại vẫn là một sinh thể sống động, hơn nữa... Dương Khai còn mơ hồ cảm nhận được một luồng uy áp nhàn nhạt từ trong cơ thể nó. Đó là một loại sức mạnh không thể nói rõ, mạnh như hắn mà đứng trước mặt nó cũng có chút cảm giác kinh sợ bất an.

- Khốn kiếp, kẻ nào tung tin đồn nhảm nói vật này là một khí linh chứ? - Từ Thanh ở một bên làu bàu, vô cùng phẫn uất.

Trước đó ở ngoài Ngọc Thanh Sơn, rất nhiều võ giả đồn rằng trên núi có một khí linh đã sinh ra linh trí, do đó mới thu hút vô số người tìm đến. Nhưng trước mắt xem ra rõ ràng không phải như thế, cũng không biết rốt cuộc là kẻ mắt mù khốn kiếp nào đã truyền ra tin tức như vậy. Tuy nhiên, bây giờ truy cứu những điều này đã không còn ý nghĩa gì nữa.

- Lại tới nữa! - Vu Nhược Mai hét lên một tiếng, thân thể mềm mại lướt qua, để lại một mảnh tàn ảnh, chợt né khỏi vị trí cũ.

Ngay sau đó, một quả cầu lửa đen kịt đánh vào nơi nàng vừa đứng. Chờ đến khi Vu Nhược Mai hiện thân ở một hướng khác, gương mặt vẫn còn vẻ sợ hãi. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng sức sát thương cường đại ẩn chứa trong Hắc Viêm đó. Nếu không cẩn thận bị dính phải, e rằng kết cục cũng chẳng khá hơn vị tam trưởng lão của Khương gia kia là bao. Vô số cường giả Hư Vương Cảnh đã phải dùng tính mạng của mình để chứng minh sự kinh khủng và khó dây dưa của hỏa điểu này, Vu Nhược Mai nào dám không cẩn thận?

- Mấy vị, phiền các vị cầm chân nó một lát, ta bắt đầu chuẩn bị đây! - Mạc Tiểu Thất vội vàng nói một tiếng, rồi bỗng nhiên nhảy ra khỏi chỗ, hai tay bấm một pháp quyết huyền ảo, khí chất của cả người bỗng nhiên thay đổi.

Vẻ ngây thơ hồn nhiên trên người nàng tan biến, Mạc Tiểu Thất đột nhiên trở nên nghiêm túc và trang trọng lạnh lùng. Đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, theo pháp quyết trên tay biến ảo, không biết đang thì thầm điều gì. Cùng lúc đó, một quả cầu màu xanh lam xuất hiện trước mặt nàng. Bên trong quả cầu đó dũng động một luồng thủy chi lực vô cùng cuồn cuộn, sâu thẳm mênh mông, giống như một vùng biển rộng lớn, nếu dùng tâm thần lắng nghe, thậm chí có thể nghe được tiếng sóng biển gào thét truyền ra từ bên trong.

- Bí bảo cấp Đạo Nguyên? - Con ngươi của Từ Thanh lập tức đỏ lên, hô hấp dồn dập, tham lam nhìn chằm chằm viên châu màu xanh lam trước mặt Mạc Tiểu Thất.

Hắn tuy là võ giả Hư Vương tam tầng cảnh, nhưng lại chưa từng sở hữu bí bảo cấp Đạo Nguyên. Mặc dù từ sự hào phóng của Mạc Tiểu Thất trước đó, hắn đã đoán ra trên tay thiếu nữ này rất có khả năng có không ít bí bảo cấp Đạo Nguyên, nhưng giờ phút này thực sự nhìn thấy vẫn khiến thần sắc Từ Thanh chấn động. Huống chi, viên châu màu xanh lam này vừa nhìn đã biết không phải là bí bảo cấp Đạo Nguyên bình thường, có thể là loại thượng phẩm trong cấp Đạo Nguyên!

Bảo vật như vậy đối với Từ Thanh mà nói chính là vô giá!

- Từ huynh, lúc này mà còn mất tập trung sao? - Dương Khai hừ lạnh một tiếng, vội vàng lẻn đến trước mặt Mạc Tiểu Thất.

Ngay lúc Mạc Tiểu Thất lấy ra viên châu bí bảo màu xanh lam, miệng bắt đầu lẩm bẩm, đôi mắt lóe hung quang của con chim lửa đối diện bỗng nhiên khóa chặt vào người thiếu nữ. Dường như nó cũng cảm nhận được thiếu nữ này mang đến uy hiếp tính mạng cho nó, xem nàng như đại địch số một của mình. Miệng con chim há ra, một cột lửa Hắc Viêm như rồng gào thét lao tới.

Sắc mặt Dương Khai đại biến, phản ứng đầu tiên là lập tức tránh đi.

- Mau giúp ta ngăn một chút. Ta bây giờ không tiện hành động! - Không đợi Dương Khai né tránh, giọng nói có chút khẩn trương của Mạc Tiểu Thất đã truyền vào tai hắn.

- Đồ con heo này! - Dương Khai không nhịn được mắng to.

Hắn thực sự không hiểu nổi Mạc Tiểu Thất rốt cuộc là ngốc thật hay giả ngốc. Trong tình huống đối mặt với cường địch như vậy, lại thi triển bí thuật khiến bản thân không thể di chuyển, đây không phải là muốn chết thì là gì? Giờ này chỉ cần hắn tránh ra, Mạc Tiểu Thất thế tất sẽ bị Hắc Viêm đánh trúng, với sức sát thương kinh khủng của Hắc Viêm, thiếu nữ này tuyệt đối chết chắc.

Chẳng lẽ bản tính của nàng cũng giống như biểu hiện trước đó, không phải ngụy trang gì cả, là mình đã suy đoán sai về nàng sao? Nếu không thì kinh nghiệm chiến đấu của nàng sao lại nông cạn đến thế? Chỉ cần là người có chút kinh nghiệm chiến đấu thông thường cũng sẽ không lựa chọn làm như vậy, trừ phi người bên cạnh đều là đồng bạn vô cùng tín nhiệm, có thể phó thác tính mạng!

Mà bản thân hắn, Từ Thanh, Vu Nhược Mai hiển nhiên không phải là những đồng bạn để Mạc Tiểu Thất phó thác tính mạng.

Trong nháy mắt, đủ loại suy nghĩ lướt qua trong đầu Dương Khai, nhưng rất nhanh, hắn liền quát lớn:

- Nếu không muốn chết ở đây, thì lập tức tới hỗ trợ!

Nói rồi, hắn gầm lên một tiếng, hào quang năm màu rực rỡ trên người. Hắn đưa tay đẩy về phía trước, miệng khẽ quát:

- Kiếm khí Thổ, Đại Diễn Thần Thuẫn!

Hào quang màu vàng đất tách ra khỏi người hắn, nhanh chóng ngưng tụ thành một tấm khiên phòng hộ trước mặt. Dương Khai tu luyện Bất Diệt Ngũ Hành Kiếm Khí, hấp thu lượng lớn năng lượng của Đại Diễn Thần Sa làm Thổ thuộc tính lực lượng, giờ đây dĩ nhiên có thể vận dụng sức mạnh của Đại Diễn Thần Sa để tạo thành phòng ngự. Thổ thuộc tính vốn nặng nề, chủ về phòng ngự, lực phòng ngự của Đại Diễn Thần Thuẫn tuyệt đối không tầm thường.

Tuy nhiên, vẫn chưa xong, Dương Khai lại tách ra hào quang màu xanh biếc trên người. Kiếm khí Mộc thuộc tính chợt hóa thành một mảnh rừng rậm hư ảo trước người, tạo thành lớp phòng hộ thứ hai, bố trí phía sau Đại Diễn Thần Thuẫn.

Ngay sau đó, là Thủy thuộc tính, Kim thuộc tính, Hỏa thuộc tính...

Ngũ Hành Kiếm Khí toàn bộ được vận dụng, hào quang năm màu vốn bao phủ trên người Dương Khai trong thời gian cực ngắn đã biến mất không thấy, thay vào đó là một tấm lưới phòng ngự năm tầng phối hợp chặt chẽ.

Ầm...

Hắc Viêm chi long đâm sầm vào Đại Diễn Thần Thuẫn, chỉ trong nháy mắt, liền xé toạc lớp phòng ngự của tấm khiên, đánh sâu vào mảnh rừng rậm hư ảo, thiêu rụi tất cả cảnh sắc. Màn nước bị bốc hơi, tường đồng vách sắt lấp lánh ánh vàng cũng bị hòa tan, chỉ có kiếm khí Hỏa chủ về công kích là có thể dây dưa được một lúc với Hắc Viêm của đối phương. Dù sao đó cũng là kiếm khí mà Dương Khai hấp thu Thái Dương Chân Hỏa tu luyện thành, về cấp bậc tuyệt đối không thua kém Hắc Viêm của đối phương, nhưng về số lượng lại có chút thua sút, trong chớp mắt liền rơi vào thế hạ phong.

Luồng khí nóng bỏng và sát khí ập đến khiến tóc gáy Dương Khai dựng đứng. Khí tức tử vong phả vào mặt, hắn dường như thấy được Tử Thần đang vẫy gọi.

Mãi cho đến lúc này, hai người Từ Thanh và Vu Nhược Mai mới rốt cục phản ứng lại. Hai người họ tuy có ý đồ riêng, nhưng cũng không phải kẻ ngốc, biết rằng nhóm mình không phải là đối thủ của hỏa điểu này. Bọn họ nếu muốn sống sót, chỉ có thể bảo vệ tính mạng của Mạc Tiểu Thất trước, để cho nàng hoàn thành bí thuật của mình. Cho nên, thấy Dương Khai đã ra tay, dù không muốn họ cũng phải xông lên.

- Thiên Võng Trảm!

- Vô Nhai Thánh Ấn!

Hai chiêu tuyệt học được đánh ra từ phía Từ Thanh và Vu Nhược Mai, ngăn cản Hắc Viêm chi long đang thế như chẻ tre.

Cường giả Hư Vương tam tầng cảnh toàn lực ra tay, uy lực tuyệt đối không thể xem thường. Hai người liên thủ, trong nháy mắt đã giúp Dương Khai giảm bớt áp lực.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!