Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1976: CHƯƠNG 1976: PHONG LÂM THÀNH

Phong Lâm Thành còn phồn hoa thịnh vượng hơn bất kỳ tòa thành trì nào mà Dương Khai từng thấy ở cố hương Tinh Vực. Thậm chí ngay cả Thủy Thiên Thành của Hằng La Thương Hội cũng không thể sánh bằng.

Nhưng ở Tinh Giới này, nó vẻn vẹn chỉ là một trong vô số tòa thành trì vô danh, thậm chí nhìn khắp Nam Vực cũng chẳng có gì nổi bật.

Dương Khai quả thật được mở mang tầm mắt.

Điều duy nhất khiến hắn có chút khinh bỉ chính là, vào thành lại cần nộp mười khối nguyên tinh hạ phẩm!

Việc này khiến lòng hắn đau như cắt.

Hắn bây giờ không còn như khi ở cố hương Tinh Vực, mỗi một khối nguyên tinh đối với hắn đều vô cùng quý giá, đương nhiên không dám tùy tiện lãng phí.

Số nguyên tinh trên tay hắn đều tìm được từ trong không gian giới chỉ của đệ tử Bích Vũ Tông, cũng không nhiều, chỉ có mấy ngàn khối mà thôi.

Vốn có bốn chiếc không gian giới chỉ, thậm chí còn có một chiếc của võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, nhưng Dương Khai đã cho Lưu Tiêm Vân ba chiếc, chỉ giữ lại một chiếc cho mình.

Bên trong chiếc nhẫn đó ngoài mấy ngàn nguyên tinh ra, cũng chỉ có hai kiện bí bảo cấp bậc không cao, cùng một ít vật liệu linh tinh lặt vặt, chẳng dùng vào được việc gì.

Vào Phong Lâm Thành, hắn không vội tìm chỗ ở ngay mà đi dạo khắp nơi, lắng nghe cuộc trò chuyện của các võ giả xung quanh để thu thập những tin tức có lợi cho mình.

Sau một ngày, hắn cũng thu hoạch được không ít.

Đúng như hắn đoán, thực lực của võ giả trong Phong Lâm Thành không được xem là quá mạnh, thậm chí một vài thế lực nhỏ xung quanh cũng không có cường giả thật sự lợi hại trấn giữ.

Thành chủ Đoàn Nguyên Sơn là một vị cường giả Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh. Hai vị phó thành chủ là võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh, ba người hợp lực quản hạt cả Phong Lâm Thành. Về phần những tiểu gia tộc trong thành, ngoài Khương gia có một vị lão tổ Đạo Nguyên nhất tầng cảnh ra thì không còn võ giả cấp bậc Đạo Nguyên Cảnh nào nữa.

Mà các thế lực nhỏ xung quanh, đại đa số cũng chỉ có võ giả Đạo Nguyên nhất tầng cảnh trấn giữ, duy chỉ có Liệt Hỏa Điện là có một vị Đạo Nguyên lưỡng tầng cảnh, mơ hồ có thể đối chọi với phủ thành chủ Phong Lâm Thành.

Tuy nhiên Dương Khai cũng biết, vị La điện chủ của Liệt Hỏa Điện đó đã bỏ mạng tại Ngọc Thanh Sơn, chỉ sợ chẳng bao lâu nữa, cục diện thế lực ở Phong Lâm Thành sẽ xảy ra biến đổi.

Bi kịch ở Ngọc Thanh Sơn đã truyền đến Phong Lâm Thành, thậm chí còn đang lan truyền khắp Nam Vực với tốc độ cực nhanh, dù sao cũng là thánh linh Loan Phượng hiện thân, chỉ sợ sẽ thu hút sự chú ý và dò xét của rất nhiều cường giả.

Dĩ nhiên, đây không phải là chuyện Dương Khai cần quan tâm. Điều hắn để ý chỉ là Phong Lâm Thành có thể trở thành nơi hắn tạm thời dừng chân hay không.

Xem ra bây giờ, nơi này cũng không tệ.

Không có võ giả thật sự lợi hại, đồng nghĩa với việc hắn sẽ không gặp phải uy hiếp quá lớn. Hắn có đủ thời gian để từ từ trưởng thành.

Vì vậy sau khi dò hỏi đủ tình báo, Dương Khai quyết định tạm thời ở lại Phong Lâm Thành. Tối thiểu, cũng phải chuyển hóa toàn bộ lực lượng trong cơ thể thành nguyên lực rồi mới tính tiếp.

Màn đêm buông xuống, hắn đi tới một thiên điện bên cạnh phủ thành chủ, tìm nhân viên trực ban của phủ thành chủ để làm minh bài thân phận và các loại thủ tục khác.

Sau một hồi chạy vạy, lại tốn mất hơn ba ngàn nguyên tinh, Dương Khai đau lòng đến nghiến răng.

Tuy hao tổn rất lớn, nhưng trong vòng một năm tới, hắn có thể yên tâm ở lại Phong Lâm Thành, lại còn có một động phủ không tệ.

Động phủ này do phủ thành chủ Phong Lâm Thành xây dựng, bất kỳ võ giả ngoại lai nào cũng có thể thuê. Chỉ có điều chất lượng động phủ khác nhau thì lệ phí cũng khác nhau.

Dương Khai không keo kiệt ở phương diện này. Bởi vì hắn biết tốc độ tu luyện có quan hệ mật thiết với môi trường, cho nên hắn trực tiếp thuê một động phủ thuộc hàng thượng đẳng.

Rời khỏi thiên điện, lại mất một hồi dò hỏi, cuối cùng hắn cũng tìm được nơi ở của mình.

Dùng minh bài thân phận mở ra cấm chế của động phủ, Dương Khai bước vào trong.

Nói là động phủ, thật ra chẳng qua chỉ là một căn nhà đơn sơ, bên trong bố trí không ít cấm chế lợi hại để phòng ngừa người ngoài dòm ngó.

Dương Khai đi một vòng bên trong, cảm thấy cũng tạm được. Thiên địa linh khí trong động phủ nồng đậm hơn bên ngoài thành rất nhiều, dường như là do có linh khí pháp trận tụ tập lại. Hơn nữa bên trong còn có mấy gian phòng với công dụng khác nhau để hắn sử dụng.

Hắn không có yêu cầu quá cao về phương diện này, chỉ cần có một chỗ ở là được.

Suốt đêm không nói chuyện, Dương Khai chỉ ngồi khoanh chân, vừa chuyển hóa nguyên lực vừa khôi phục tinh thần.

Đến ngày thứ hai, hắn mới ra khỏi động phủ.

Đi trên đường phố, nhìn các võ giả đủ mọi hình sắc, dòng người qua lại tấp nập, Dương Khai phấn chấn trong lòng.

Năm đó lúc mới vào Tinh Vực, tâm trạng của hắn dường như cũng không khác bây giờ là bao, đều tràn ngập tò mò và khao khát khám phá mọi thứ, từng bước một từ yếu đuối trở nên cường đại.

Khi đó mình có thể, bây giờ mình nhất định cũng có thể!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Dương Khai trở nên vô cùng kiên định.

Chỉ là... không biết hai trợ lực lớn của mình, còn có Ngả Âu, Quỷ Tổ bọn họ bây giờ ra sao, đang ở nơi nào? Nếu không bị phân tán, sức của mọi người hợp lại luôn tốt hơn một mình hắn đơn độc.

Dương Khai lắc đầu, không suy nghĩ nhiều nữa, sải bước tiến về phía trước.

Không bao lâu, hắn dừng lại trước một cửa hàng tên là "Linh Đan Phường", trầm ngâm một lát rồi bước thẳng vào.

Tiểu nhị trong tiệm lập tức cúi đầu khom lưng chào hỏi:

- Khách nhân cần gì ạ? Không phải tiểu nhân khoe khoang đâu, Linh Đan Phường chúng ta thứ gì cần có đều có, giá cả phải chăng, không lừa già dối trẻ, bảo đảm có linh đan mà khách nhân ngài cần. Mặt khác, lén nói cho ngài biết, chúng ta ở đây có cổ phần của thành chủ đại nhân, cho nên mua đồ ở đây, căn bản không cần lo mua phải hàng giả.

Tiểu nhị ra vẻ thần bí, hạ giọng nói.

Dương Khai mỉm cười, trong lòng biết gã nhất định nói như vậy với mỗi một vị khách đến đây. Tuy nhiên Linh Đan Phường này chỉ sợ thật sự có cổ phần của thành chủ. Ở Phong Lâm Thành này, gã cũng không dám ăn nói bừa bãi, nếu không, có mấy cái mạng cũng không đủ mất.

- Ta không phải đến mua linh đan. - Dương Khai phất tay.

- Vậy khách nhân cần gì ạ? - Tiểu nhị tính tình khá tốt, nghe vậy vẫn cười nói: - Chỗ chúng tôi chỉ bán linh đan, không có những thứ khác.

- Đan phương, có không? - Dương Khai nhướng mày.

Tiểu nhị nghe vậy nhíu mày, gượng cười đáp:

- Cái này... tiểu nhân thật không làm chủ được, hay là khách nhân chờ một chút, tiểu nhân đi hỏi chưởng quỹ.

Dương Khai gật đầu.

Tiểu nhị lập tức xoay người đi vào trong.

Dương Khai sở dĩ đến mua đan phương, hoàn toàn có liên quan đến một tháng luyện đan ở Bích Vũ Tông.

Lúc ở Bích Vũ Tông, tuy việc luyện đan của hắn rất được hoan nghênh, cũng được rất nhiều đệ tử Bích Vũ Tông săn đón. Nhưng rất nhiều lần, những loại đan dược mà các võ giả đó yêu cầu luyện chế, Dương Khai nghe còn chưa từng nghe qua, huống chi là luyện chế.

Dù sao vật tư và sản vật của Tinh Giới phong phú hơn cố hương Tinh Vực rất nhiều, không ít dược liệu không thấy được ở Tinh Vực thì tại Tinh Giới lại có ở khắp nơi. Luyện đan thuật của Tinh Giới cũng phát triển vượt bậc, vô số đan phương khác nhau cũng từ đó mà ra. Kiến thức luyện đan mà Dương Khai nắm giữ tuy đủ dùng ở Tinh Vực, nhưng đến Tinh Giới lại có chút thua kém.

Hắn muốn tu luyện, nhất định phải kiếm nguyên tinh. Biện pháp duy nhất hắn có thể nghĩ tới chính là quay lại nghề cũ, luyện đan cho người khác.

Hoàn thiện đan phương của mình là một công tác chuẩn bị, mài dao không uổng công đốn củi!

Hơn nữa, Dương Khai cũng đang rất cần một loại đan phương, đó là đan phương của Nguyên Ngưng đan!

Tác dụng của Nguyên Ngưng đan là trợ giúp võ giả Hư Vương Cảnh chuyển hóa lực lượng trong cơ thể thành nguyên lực, rất được các võ giả Hư Vương Cảnh ưa chuộng. Dù sao thực lực đến tầng thứ này, tấn thăng quá khó khăn, cần đủ loại cơ duyên không nói, còn phải tích lũy thời gian, nhưng so với việc tấn thăng, chuyển hóa nguyên lực có thể trực tiếp tăng lên chiến lực.

Võ giả Hư Vương Cảnh dĩ nhiên cần lượng lớn Nguyên Ngưng đan phụ trợ để rút ngắn thời gian chuyển hóa nguyên lực.

Lúc Dương Khai tấn thăng Hư Vương tam tầng cảnh, tinh quang trong cơ thể đã tiêu hao hết sạch. Tốc độ chuyển hóa nguyên lực lập tức chậm lại, muốn nâng cao tốc độ, chỉ có thể ra tay từ Nguyên Ngưng đan.

Hơn nữa, loại đan dược này cực kỳ nổi tiếng trong giới võ giả Hư Vương Cảnh, giá tiền lại đắt, vật liệu cũng không quá khó tìm. Chỉ cần có thể mua được đan phương của loại linh đan này, Dương Khai có thể mặc sức luyện chế.

Dù chỉ luyện chế Nguyên Ngưng đan, Dương Khai cảm thấy mình cũng có thể kiếm được đầy bồn đầy bát.

Trong lúc chờ đợi, hắn đi dạo một vòng trong Linh Đan Phường, bắt gặp rất nhiều linh đan mình chưa từng nghe qua, hiệu quả lại thiên hình vạn trạng, khiến hắn rất động lòng.

Thân là một luyện đan sư, dĩ nhiên hắn có khát khao đối với đan phương. Hắn thầm tính toán, lát nữa nên mở lời thế nào để mua đan phương mới thích hợp.

Không lâu sau, gã tiểu nhị kia quay lại, tươi cười nói:

- Vị khách nhân này, chưởng quỹ của chúng tôi mời ngài vào trong một chuyến!

Dương Khai nhướng mày, có chút bất ngờ, dù sao mình chỉ là đến mua đan phương, chưa từng gặp mặt chưởng quỹ, sao ông ta lại nhiệt tình như vậy? Tuy nhiên nghĩ lại, đây cũng là chuyện đương nhiên, hắn gật đầu:

- Được, làm phiền rồi.

- Mời bên này! - Tiểu nhị ân cần dẫn đường phía trước, chẳng mấy chốc đã dẫn Dương Khai đến trước một gian sương phòng. Hắn ra hiệu một chút rồi khom người lui ra ngoài.

Dương Khai giơ tay gõ cửa, bên trong lập tức truyền đến một giọng nói có phần già nua:

- Mời vào!

Dương Khai đẩy cửa bước vào, một luồng hương trầm thoang thoảng trong phòng. Nơi đây bài trí đơn sơ, một lão giả đang chắp hai tay sau lưng đứng đó, sau khi thấy Dương Khai liền vội vàng cười híp mắt chắp tay hỏi:

- Lão hủ là chưởng quỹ Linh Đan Phường, Khang Tư Nhiên, không biết khách nhân xưng hô thế nào?

- Dương Khai bái kiến Khang chưởng quỹ. - Dương Khai mỉm cười đáp lễ.

Khang Tư Nhiên gật đầu, trên dưới quan sát Dương Khai một phen, mắt sáng lên nói:

- Dương công tử tuổi trẻ tài cao a.

Dương Khai dĩ nhiên biết ông ta nói lời này là vì đã nhìn thấu tu vi của mình. Mà Khang Tư Nhiên cũng là một vị võ giả Hư Vương tam tầng cảnh.

Thế nhưng Dương Khai lại có thể cảm giác được, lực lượng trong cơ thể ông ta rất tinh thuần, không hề tạp loạn, hiển nhiên đã hoàn toàn chuyển hóa thành nguyên lực. Nếu có cơ duyên, nói không chừng có thể tấn thăng đến Đạo Nguyên Cảnh.

Đối phương khen ngợi như thế, Dương Khai dĩ nhiên khiêm tốn vài câu.

- Đến đây, Dương công tử mời ngồi, thử một chút Vũ Phong Sơ Nhụy do lão phu tự tay sao chế! - Khang Tư Nhiên vừa nói, vừa nhiệt tình rót cho Dương Khai một chén trà nóng hổi, trong nháy mắt, hương trà thơm nức lan tỏa khắp phòng.

Khang Tư Nhiên đẩy chén trà đến trước mặt Dương Khai, đưa tay ra hiệu mời hắn thưởng thức.

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!