- Sao có thể như vậy? Lão quỷ họ Khang kia lại lấy ra ba mươi lọ Nguyên Ngưng đan? Ngươi chắc chắn không nhìn lầm chứ?
Trong Đan Khí Các, Trác Ngưng Ti sắc mặt âm trầm, nhìn một gã võ giả Hư Vương Nhất Tầng Cảnh, trầm giọng hỏi.
Gã võ giả thấp lùn nghe vậy liền gật đầu:
- Thuộc hạ không nhìn lầm, ba mươi lọ đó quả thật là Nguyên Ngưng đan, vừa được lấy ra đã bị vô số người tranh nhau mua sạch. Thuộc hạ cũng phải tốn không ít công sức mới mua được ba viên mang về.
Vừa nói, gã vừa lấy ra một bình ngọc chứa ba viên linh đan, cung kính đưa đến trước mặt Trác Ngưng Ti.
Bởi vì Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường bán quá chạy, nên Khang Tư Nhiên đã quy định bất cứ ai đến mua, một lần cũng chỉ được mua tối đa ba viên.
Ba viên Nguyên Ngưng đan đủ cho một võ giả Hư Vương Cảnh dùng trong mười ngày nửa tháng. Đợi đến khi dùng hết rồi quay lại mua, cũng vừa vặn là lúc Linh Đan Phường có đợt Nguyên Ngưng đan mới bán ra.
Phương thức tiêu thụ này cũng là một nguyên nhân quan trọng khiến Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường luôn trong tình trạng cháy hàng.
Bởi vì nguồn cung Nguyên Ngưng đan khan hiếm, nên trên chợ đen của Phong Lâm Thành đã xuất hiện loại linh đan này. Dù giá cao hơn 20% so với trong cửa hàng, nhưng vẫn cung không đủ cầu.
Rất nhiều võ giả Hư Vương Cảnh chẳng hề để tâm đến 20% chênh lệch giá đó, thứ họ muốn chỉ là nhanh chóng chuyển hóa thánh nguyên trong cơ thể thành nguyên lực.
- Thật sự là Nguyên Ngưng đan?
Trác Ngưng Ti đổ ba viên linh đan ra, đôi mày liễu càng nhíu chặt.
- Chưởng quỹ, những linh đan này có phải do tên Dương Khai kia luyện chế ra không? – Gã võ giả thấp lùn lên tiếng hỏi.
Trác Ngưng Ti cười khẩy, hừ lạnh một tiếng:
- Ngươi nghĩ chỉ một mình hắn mà trong vòng mười ngày có thể luyện chế ra nhiều linh đan như vậy sao? Ngươi tưởng hắn là Luyện Đan Sư cấp bậc gì? Dù là Luyện Đan Sư cấp Đạo Nguyên cũng không có bản lĩnh đó đâu!
- Chưởng quỹ nói phải, là thuộc hạ ngu dốt.
Gã võ giả thấp lùn nghĩ lại cũng thấy có lý. Tuy gã không am hiểu đan đạo, nhưng cũng biết luyện chế linh đan khó khăn đến mức nào, và việc luyện chế một lò linh đan tiêu hao tâm sức của Luyện Đan Sư lớn ra sao.
Một người, trong vòng mười ngày luyện chế ra ba trăm viên linh đan, dù cho có đủ thời gian cũng không thể có đủ tinh lực. Chuyện này quả thực nực cười.
- Xem ra lão quỷ họ Khang vẫn còn hàng tồn kho. – Trác Ngưng Ti trầm ngâm. – Lão già này quả nhiên không dễ đối phó.
- Vậy chúng ta phải làm sao đây? Nghe nói hai tháng sau, Tử Nguyên Thương Hội sẽ phái hai vị Luyện Đan Sư đến Phong Lâm Thành. Nếu trong vòng hai tháng chúng ta không thể dẹp được Linh Đan Phường, e rằng đến lúc đó sẽ không còn nhiều cơ hội nữa.
Trác Ngưng Ti nghe vậy khẽ gật đầu, trong đôi mắt sáng như sao xẹt qua một tia sát khí lạnh lẽo.
Sát khí vừa thoáng qua đã khiến gã võ giả thấp lùn không khỏi rùng mình.
- Ngươi lui xuống đi, tiếp tục theo dõi sát sao Linh Đan Phường, có động tĩnh gì phải lập tức báo cho ta. – Trác Ngưng Ti phất tay.
- Rõ.
Sau khi gã võ giả thấp lùn rời đi, Trác Ngưng Ti mới khó hiểu cầm một viên Nguyên Ngưng đan lên, ngửi một lúc rồi lại quan sát kỹ càng, lẩm bẩm:
- Kỳ lạ, nhìn đan dược này không giống như đã được cất giữ lâu ngày, mà lại như vừa mới được luyện chế ra...
Điểm này nàng đã phát hiện từ trước. Dù sao Trác Ngưng Ti tuy không phải Luyện Đan Sư, nhưng quanh năm tiếp xúc với linh đan, cũng có chút nhãn lực.
Ba viên linh đan này ánh sắc óng ả, hình dáng tròn đầy, đan hương tinh thuần, hiển nhiên là thượng phẩm. Điều khiến Trác Ngưng Ti chú ý chính là những linh đan này dường như mới được luyện chế gần đây.
Chẳng lẽ thật sự do Dương đan sư kia làm ra?
Ý nghĩ này vừa nảy ra đã bị Trác Ngưng Ti nhanh chóng gạt bỏ.
Dù thế nào đi nữa, nàng cũng không muốn và không thể tin nổi một người có thể luyện chế ra nhiều linh đan như vậy trong một thời gian ngắn. Nàng thà tin rằng đây là hàng tồn kho mà lão quỷ họ Khang đã sớm chuẩn bị sẵn.
Trầm ngâm một lát, nàng đưa ngón tay thon dài cầm lấy một viên linh đan, cho vào miệng nuốt xuống, vận chuyển huyền công hóa giải dược hiệu.
Bản thân nàng đã là Hư Vương Cảnh đỉnh phong, nguyên lực cũng đã chuyển hóa hoàn toàn, vốn không cần dùng đến Nguyên Ngưng đan. Nàng làm vậy chỉ để thử nghiệm dược hiệu mà thôi.
Ban đầu, sắc mặt Trác Ngưng Ti vẫn bình thường, nhưng theo thời gian trôi đi, khi dược lực cuồn cuộn lan tỏa khắp cơ thể, nàng không khỏi biến sắc, kinh ngạc mở mắt:
- Đây là...
Nàng phát hiện dược lực chứa trong viên Nguyên Ngưng đan này còn mạnh hơn một chút so với loại Nguyên Ngưng đan mà Linh Đan Phường bán ra trước kia.
Dù sự tăng cường này rất nhỏ, không dễ phát hiện, nhưng nó thực sự tồn tại.
- Lão già họ Khang chết tiệt, lại tìm được đại sư nào cải tiến đan phương rồi sao?
Trác Ngưng Ti lập tức nghĩ đến khả năng này.
Đan phương Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường là thứ khiến Trác Ngưng Ti thèm muốn không thôi, cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến nàng không tiếc bỏ ra một cái giá lớn để lôi kéo ba vị Luyện Đan Sư của đối thủ.
Ba vị đan sư này, vì nhiều lý do, sẽ không tiết lộ đan phương trong tay cho người khác, nhưng nếu cầm nguyên liệu mà họ đưa cho để luyện chế thì không thành vấn đề. Như vậy, sau này Đan Khí Các cũng có thể bán ra loại linh đan giống hệt Linh Đan Phường. Đến lúc đó, ưu thế duy nhất của Linh Đan Phường sẽ không còn, việc chèn ép họ sẽ càng dễ dàng hơn.
Thế nhưng, phát hiện hôm nay khiến Trác Ngưng Ti vô cùng bực bội.
Lão quỷ họ Khang quả nhiên xảo quyệt, hắn nhất định đã đoán được tính toán của mình, nên mới thay đổi đan phương một lần nữa, khiến cho hiệu quả của Nguyên Ngưng đan trở nên tốt hơn.
Cứ như vậy, Linh Đan Phường vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối về dược hiệu.
Trác Ngưng Ti tức đến sôi máu, cái giá đắt mà nàng bỏ ra để lôi kéo ba vị Luyện Đan Sư của đối thủ còn có ý nghĩa gì nữa?
- Lão già họ Khang chết tiệt, cứ chờ đó cho lão nương! Mấy ngày nữa tinh sứ của Tinh Thần Cung sẽ đến Phong Lâm Thành, đến lúc đó ta xem ngươi đấu với ta thế nào! – Trác Ngưng Ti tức giận lẩm bẩm.
Cùng lúc đó, tại phòng luyện đan bên dưới Linh Đan Phường.
Dương Khai đang ngồi xếp bằng, tổng kết lại những kinh nghiệm và cảm ngộ thu được trong mấy ngày luyện đan vừa qua, cẩn thận sàng lọc, tích lũy lắng đọng.
Luyện chế nhiều lò Nguyên Ngưng đan như vậy, hắn tự nhiên có thu hoạch. Thu hoạch không chỉ là trăm viên Nguyên Ngưng đan cắt xén được, mà còn là sự tăng trưởng về kinh nghiệm luyện đan và cảm ngộ đối với đan đạo.
Mấy năm trước, trên Thủy Nguyệt Tinh, hắn đã dẫn phát một trận Đại Đạo Đan Âm, từ đó con đường đan đạo của hắn đã có được ưu thế trời ban. Trận Đại Đạo Đan Âm đó đã làm cho thiên phú luyện đan của hắn có sự thay đổi về căn bản.
Nói không ngoa, tư chất luyện đan hiện tại của hắn đã không thua kém Dược Linh Thánh Thể của Hạ Ngưng Thường, thậm chí ở một vài phương diện còn hơn hẳn.
Chính vì nguyên nhân này, nên khi hắn có được đan phương mới, việc ra tay mới dễ dàng như vậy, còn có thể luyện chế ra linh đan có phẩm chất tốt hơn.
Trác Ngưng Ti đã đoán sai, đan phương Nguyên Ngưng đan của Linh Đan Phường không hề thay đổi, chẳng qua là do Dương Khai luyện chế, việc ngưng luyện dược dịch tinh khiết hơn, nên hiệu quả của linh đan cũng tốt hơn một chút.
Mà đó mới chỉ là bắt đầu. Theo thời gian Dương Khai tiếp tục luyện chế, dược lực của linh đan sẽ ngày càng mạnh hơn, cuối cùng sẽ có một bước nhảy vọt về chất.
Khang Tư Nhiên lại sai người đưa tới một trăm phần nguyên liệu Nguyên Ngưng đan, nhưng cũng dặn dò Dương Khai nghỉ ngơi thêm vài ngày rồi mới khai lò luyện chế.
Hắn còn quan tâm đến tình trạng cơ thể của Dương Khai hơn cả chính Dương Khai!
Hiện tại, Linh Đan Phường chỉ có một mình Dương Khai là Luyện Đan Sư trấn giữ, mà một mình hắn lại có thể sánh bằng ba người, Khang Tư Nhiên nào dám sơ suất. Ngày đó sau khi nhận lấy ba trăm viên Nguyên Ngưng đan, thái độ của hắn đối với Dương Khai càng thêm ôn hòa, gần như là có cầu tất ứng.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Dương Khai cũng chẳng có yêu cầu gì.
Hiện tại, Dương Khai đang vừa tổng kết cảm ngộ luyện đan mấy ngày qua, vừa dùng Nguyên Ngưng đan để chuyển hóa nguyên lực trong cơ thể.
Mấy ngày trôi qua nhanh chóng, Dương Khai lại khai lò.
Đối mặt với một trăm phần nguyên liệu, Dương Khai thần sắc nghiêm trang. Trước mặt hắn, Tử Hư Đỉnh bập bùng ngọn lửa thần thức nóng bỏng. Từng gốc dược liệu được bỏ vào, bị lực lượng thần thức mạnh mẽ loại bỏ tạp chất, ngưng luyện thành dược dịch, khắc họa nên những linh trận thoắt ẩn thoắt hiện trong đỉnh lô.
Động tác của Dương Khai vô cùng quen thuộc, cực kỳ thành thạo, không chút dây dưa dài dòng. Việc nắm chắc độ lửa, thời điểm bỏ dược liệu vào cũng chuẩn xác đến từng li, khiến cho Đế cấp Luyện Đan Sư cũng phải thán phục.
Thiên phú biến đổi đã khiến việc luyện đan đối với Dương Khai trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.
Luyện chế đan dược đối với hắn bây giờ cũng như ăn cơm uống nước, là một loại bản năng. Hắn biết rõ khi nào nên khắc linh trận gì, loại linh trận nào sẽ có hiệu quả tốt nhất, khi nào nên dùng độ lửa ra sao, lúc nào nên bỏ dược liệu vào.
Khi luyện đan đã trở thành bản năng, muốn luyện chế thất bại cũng khó.
Cộng thêm ngọn lửa thần thức mạnh mẽ, một ưu thế trời sinh mà tất cả Luyện Đan Sư đều mơ ước, trên con đường luyện đan, Dương Khai đã vượt xa rất nhiều người.
Dù cho đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa dồn bao nhiêu tâm sức vào nó.
Đại đạo sâu xa, mờ ảo không dấu vết, chỉ có một số ít người mới có thể chạm tới.
Dương Khai chính là một trong số đó.
Mùi đan hương tràn ngập, Dương Khai càng thêm tập trung. Hắn không vì thuần thục mà lơ là, ngược lại càng thêm cẩn thận.
Trong Tử Hư Đỉnh, các loại dược dịch hòa quyện vào nhau, dưới tác dụng của linh trận và ngọn lửa thần thức, đang xảy ra những thay đổi thần kỳ.
Khi mùi đan hương ngưng tụ đến một mức độ nhất định, Dương Khai bỗng nhiên hành động.
Hai tay hắn không ngừng bấm những pháp quyết huyền diệu, đánh từng tia sáng đen vào trong Tử Hư Đỉnh, chúng vừa nhập vào đã biến mất không tăm tích.
Một cảm giác cổ xưa, hoang lương tràn ra. Bộ pháp quyết này dường như không thuộc về thời đại này, mà là từ thời thượng cổ xa xôi.
Thế nhưng, bộ thủ pháp này lại âm thầm phù hợp với đại đạo, ẩn chứa vô số huyền cơ.
Khi thi triển bộ thủ pháp này, thánh nguyên và thần thức của Dương Khai tiêu hao với tốc độ kinh người như nước vỡ đê.
Cửu Thiên Huyền Đan Quyết!
Đây là một bộ pháp quyết thu đan vô cùng cao thâm, không có tác dụng tu luyện, chỉ có thể dùng vào thời khắc Luyện Đan Sư thu đan.
Trên đời có vô số pháp quyết và thủ pháp thu đan, mỗi loại đều có chỗ hay riêng. Năm đó ở Thủy Thiên Thành, khi Dương Khai tỷ thí đan đạo với Tả Đức đại sư, cũng đã từng tự sáng tạo ra một bộ Hồng Liên Diệu Thủ Quyết, được vô số Luyện Đan Sư trong Tinh Vực ca tụng.
Trong Đan Đạo Chân Giải cũng có ghi lại pháp quyết thu đan, Dương Khai đã từng nghiên cứu sâu xa.
Nhưng bộ Cửu Thiên Huyền Đan Quyết này không phải đến từ Đan Đạo Chân Giải, mà là do Đại Đạo Đan Âm truyền thụ.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn